Quy Củ Của Kẻ Sống Sót

Chương 4



Quả nhiên, khi Hứa di nương đang cùng Hoàng thượng tình ý nồng nàn du thuyền, có một người loạng choạng chui ra từ bụi cỏ.

 

Nàng ta mặc y phục rách rưới, mặt lem luốc. Khi nhìn thấy Hứa di nương ăn mặc lộng lẫy, nàng ta không nhịn được bật cười.

 

Nàng ta vừa nhảy vừa cười bên bờ, trông như kẻ điên.

 

Nàng ta nói với ta:

 

“Phong Tê Nam, dù ngươi được nuôi dưới gối tổ mẫu thì sao chứ? Mẫu thân ta sắp làm phi tử rồi! Mẫu thân ta sắp gả cho Hoàng thượng rồi! Phong Tê Nam, ngươi xong đời rồi!”

 

“Đợi ta thành công chúa, ta sẽ sai người chém đầu ngươi!”

 

Ta mỉm cười với nàng ta, ngăn những người định bắt nàng ta lại, nói:

 

“To gan. Đây chính là con gái của vị quý nhân trên thuyền. Các ngươi cản trở mẹ con họ gặp nhau, gánh nổi trách nhiệm không?”

 

Mấy cung nữ thái giám nhìn nhau rồi chậm rãi lui xuống.

 

Chỉ còn Phong Lạc Tuyết chạy nhảy đắc ý bên bờ.

 

Ta nhìn sắc mặt Hoàng thượng. Quả nhiên, mặt người đã trầm xuống.

 

Người đẩy Hứa di nương ra.

 

Sự xuất hiện của Phong Lạc Tuyết cuối cùng cũng khiến Hoàng thượng nhận ra: Hứa di nương đã gả cho người khác, còn có một đứa con gái lớn như vậy.

 

Người đây là cưỡng chiếm thê tử của thần tử. Nếu truyền ra ngoài, dân chúng có thể bàn tán mấy năm.

 

Khi thuyền cập bờ, Phong Lạc Tuyết vội vàng chạy tới.

 

Nàng ta cười hì hì hỏi:

 

“Mẫu thân, bây giờ người đắc ý rồi. Khi nào chúng ta lên kinh thành?”

 

Đáp lại nàng ta không phải câu trả lời của Hứa di nương, mà là một cái tát của ma ma quản sự trong cung.

 

Ma ma ấy nói:

 

“Bệ hạ gặp lại bạn cũ thuở nhỏ nên muốn đưa ra ngoài ôn chuyện. Ôn chuyện xong thì cũng kết thúc. Làm gì có đạo lý đưa về kinh thành?”

 

“Cái tát này của nô tỳ là để cô nương sau này cẩn thận lời nói, đừng làm hỏng quy củ và danh tiếng trong cung. Người đâu, lôi kẻ điên không biết tốt xấu này xuống đánh hai mươi gậy. Sau này còn nói bậy thì nhổ lưỡi nàng ta.”

 

“Mẫu thân…”

 

Phong Lạc Tuyết nhìn Hứa di nương, mong bà ta nói giúp mình vài câu.

 

Nhưng không ngờ Hứa di nương cúi đầu im lặng.

 

Khoảnh khắc ấy, nàng ta cuối cùng cũng hiểu mình đã bị từ bỏ hoàn toàn.

 

Chương 10

 

Sau khi Hứa di nương trở về, Hoàng thượng liền rút hết cung nữ thái giám bên cạnh bà ta. Thái giám quản sự còn thu dọn luôn y phục rồi mang đi.

 

Đợi Hứa di nương đuổi theo ra ngoài, mới phát hiện thuyền đội của Hoàng thượng đã bắt đầu thu xếp.

 

Bọn họ đã dừng lại nơi này quá lâu, giờ phải tiếp tục bắc thượng đến nơi khác thị sát.

 

Hứa di nương vẫn ngốc nghếch chờ đợi, chờ Hoàng thượng hạ chỉ cho bà ta cùng lên thuyền, chờ Hoàng thượng đưa bà ta vào cung, dù chỉ phong một chức Đáp ứng cũng được.

 

Bà ta chờ mãi, chờ đến khi phi tần cuối cùng cũng rời khỏi Phong phủ, vẫn không chờ được tin cho bà ta đi theo.

 

Thứ bà ta chờ được, chỉ là một phong thư của Hoàng thượng.

 

Trong thư, Hoàng thượng hồi tưởng lại quãng thời gian thanh mai trúc mã giữa hai người, lại tiếc nuối chuyện bà ta đã gả làm vợ người. Người bảo bà ta sau này ở Phong phủ phải chăm lo chồng con, đừng sinh ra những ý nghĩ không nên có nữa.

 

Hứa di nương ôm phong thư ấy khóc suốt một ngày một đêm.

 

Nước cờ hiểm bà ta bày ra để tự trải đường cho mình đã bị hủy sạch. Bà ta còn đắc tội với toàn bộ người trên dưới Phong phủ.

 

Để tự bảo vệ mình, bà ta đành đóng cửa viện, sống ngày của mình.

 

Bà ta tưởng ta sẽ để bà ta đóng cửa sống yên ổn sao?

 

Đương nhiên là không.

 

Bởi vì người trong cung phái tới đã lên đường rồi.

 

Ngày Hứa di nương dùng tiếng hát dụ dỗ Hoàng thượng, bò lên long sàng, ta đã biết nhất định bà ta sẽ báo thù chúng ta.

 

Để có thể sống sót, ta cố ý sai người đến kinh thành tìm Bình Dương huyện chúa.

 

Bình Dương huyện chúa biết chuyện này tổn hại đến thanh danh hoàng gia, tối đó liền ngồi xe ngựa đi gặp cô mẫu của nàng.

 

Cô mẫu của nàng là quý phi, có quyền hiệp lực quản lý lục cung.

 

Nghe nói Hoàng thượng sủng hạnh thê tử của thần tử, lại còn là hậu nhân tội thần, quý phi liền bàn với Hoàng hậu suốt một đêm. Cuối cùng quyết định dứt khoát diệt khẩu Hứa di nương, giữ gìn danh dự của Hoàng thượng.

 

Khoảng sáu bảy ngày sau khi thuyền đội của Hoàng thượng rời đi, cô cô trong cung đến Phong phủ.

 

Hứa di nương tưởng Hoàng thượng đổi ý, cố ý trang điểm thật đẹp rồi xuất hiện trước mặt cô cô.

 

Cô cô ấy nhìn bà ta từ trên xuống dưới, nói:

 

“Quý nhân ăn mặc như vậy cũng quá thanh đạm rồi. Nếu đã muốn vào cung, đương nhiên nên sửa soạn cho tử tế. Những người khác lui xuống đi, để ta giúp quý nhân chải chuốt một phen.”

 

Hứa di nương vui mừng hớn hở quát chúng ta ra ngoài, nói quả nhiên Hoàng thượng vẫn nhớ tình nghĩa giữa bọn họ, còn hỏi cô cô sau khi vào cung bà ta có thể được phong phẩm vị gì.

 

Cô cô chỉ cười mà không đáp, sai cung nữ khóa cửa phòng lại.

 

Sau khi chúng ta lui ra ngoài, tổ mẫu và thái thái run rẩy ôm nhau. Ta ôm chặt hai người họ vào lòng.

 

Trong phòng vang lên một tiếng hét thảm, rồi im bặt.

 

Khi cửa phòng mở ra lần nữa, hai tiểu thái giám khiêng một thi thể ra ngoài.

 

Cô cô hành lễ với chúng ta:

 

 

 

“Quý nhân đã chải chuốt xong, chúng ta sẽ đưa quý nhân rời đi trước. Mong cả nhà Phong đại nhân sau này an phận một chút. Nếu không an phận, kết cục tự nhiên sẽ giống vị quý nhân này.”

 

“Chuyện hôm nay, các vị hẳn biết phải làm thế nào chứ?”

 

Ta vội vàng gật đầu.

 

Thái thái lại sai người lấy bạc đến trên dưới lo liệu. Đám người trong cung lúc này mới hài lòng rời đi.

 

Phụ thân đang trực trở về, biết chuyện này thì đứng sững tại chỗ rất lâu.

 

Ông không ngờ năm xưa mình nhất thời mềm lòng mua Hứa di nương về, vậy mà lại chôn xuống tai họa lớn như vậy.

 

Ông sa sút một thời gian, ít ra ngoài gặp người. Sau nhờ thái thái khuyên giải, ông mới dần dần bình thường lại.

 

Kiếp này, chuyện thăng quan là không thể nữa.

 

Ông ở lại vùng Thanh Châu phủ này, ngược lại cũng sống khá tiêu dao.

 

Tổ mẫu cẩn thận chọn cho ta một nhà chồng. Người dùng hết tích góp cả đời, cho ta không ít ruộng đất cửa hàng.

 

Người nói với ta, có những thứ ấy, nữ tử ở nhà chồng mới có chỗ dựa. Những thứ thể diện bên ngoài đều chỉ là hư danh.

 

Trước ngày ta xuất giá hai hôm, bên ngoài truyền tin đến, nói Phong Lạc Tuyết sắp không qua khỏi, muốn gặp ta lần cuối.

 

Chương 11

 

Mùa đông lạnh giá.

 

Nàng ta co ro trong một ngôi miếu hoang, gầy chỉ còn da bọc xương.

 

Khi nhìn thấy ta, trong mắt nàng ta thoáng hiện hận ý, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh trở lại.

 

Nàng ta cố gắng thẳng lưng, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng:

 

“Ngươi đến rồi.”

 

Ta gật đầu, ngồi xuống đống cỏ bên cạnh nàng ta.

 

Năm ngoái, mã phu nợ tiền cờ bạc, bị người ta đánh chết. Nhà cửa ruộng đất đều bị đem đi gán nợ.

 

Phong Lạc Tuyết muốn về Phong phủ, nhưng Phong phủ căn bản không dám thu nhận nàng ta.

 

Nàng ta chỉ có thể lưu lạc đầu đường, dựa vào xin ăn mà sống.

 

Nàng ta im lặng rất lâu rồi nói với ta:

 

“Ta không hiểu. Rõ ràng đều là con thiếp, vì sao ngươi có thể sống ngày tháng tốt đẹp như vậy, còn ta lại chỉ có thể gả cho mã phu rồi lưu lạc đầu đường?”

 

“Rõ ràng mẫu thân ta xuất thân cao môn…”

 

Nàng ta lại nhắc đến Hứa di nương, giọng nói dần yếu đi.

 

Một lúc lâu sau, nàng ta hỏi ta:

 

“Ngươi nói bà ấy lợi dụng ta. Ta cũng biết. Nhưng ta chỉ không muốn tin. Rõ ràng ta là con gái ruột của bà ấy. Vì sao bà ấy lại lợi dụng ta?”

 

Ta nói:

 

“Bà ta muốn lợi dụng ngươi, chẳng liên quan gì đến việc ngươi là ai. Chỉ cần là người thân cận bên cạnh bà ta, bà ta đều sẽ lợi dụng.”

 

Kiếp trước là ta.

 

Kiếp này là Phong Lạc Tuyết.

 

Hai chúng ta không có gì khác nhau.

 

“Ngươi biết không? Ta từng mơ một giấc mơ. Trong mơ, bà ấy thành phi tần, ta thành quận chúa. Ta theo bà ấy lên kinh thành. Những ngày tháng ấy thật phú quý mê người…”

 

Giọng nàng ta thấp dần. Đầu tựa lên vai ta.

 

Cuối cùng nàng ta nói:

 

“Xin lỗi nhé. Nếu biết trước như vậy, lúc nhỏ ta đã không bắt nạt ngươi.”

 

Bên ngoài tuyết rơi rất lớn.

 

Phong Lạc Tuyết tắt thở trong trận tuyết ấy.

 

Ta từ miếu hoang đi ra. Bà tử hỏi ta nên làm thế nào.

 

Ta đưa bà ta hai mươi lượng bạc, bảo bà ta chuẩn bị một cỗ quan tài mỏng, thu liệm hài cốt cho Phong Lạc Tuyết.

 

Sau khi bà tử rời đi, ta ngồi xe ngựa trở về Phong phủ.

 

Kiếp trước cũng là một ngày tuyết rơi. Tổ mẫu bị bắn chết, ta bị giẫm gãy sống lưng.

 

Còn kiếp này, Phong phủ treo đèn lồng đỏ. Tổ mẫu đang dán chữ hỷ trong phòng.

 

Thấy ta bước vào, người vẫy tay gọi:

 

“Trời lạnh thế này con đi đâu vậy? Mau lại đây sưởi ấm với tổ mẫu.”

 

“Sao đang yên đang lành lại khóc? Ai bắt nạt con? Ta đi nói lý với hắn.”

 

Ta lau nước mắt:

 

“Không sao ạ. Chỉ là con sợ sau khi gả đi, không thể ngày nào cũng gặp tổ mẫu nữa.”

 

Tổ mẫu vỗ tay ta:

 

“Sợ gì chứ? Nhà họ Triệu cách chúng ta chỉ hai con phố. Con ở bên đó chỉ cần gọi to một tiếng, tổ mẫu chống gậy cũng sẽ chạy sang. Con còn sợ không gặp được tổ mẫu sao?”

 

Người vẫn còn nói tiếp.

 

Ta nhìn lớp tuyết dày tích bên ngoài, chỉ mong ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp, đường đi có thể dễ dàng hơn một chút.

 

Cũng mong quãng đời sau này của ta, một đời thuận lợi bình an.

HẾT

Chương trước
Loading...