Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Thay Thế Hoàn Hảo
Chương 4
Sở Liên Chiêu nắm chặt điện thoại, cắn nát cả môi cũng không thốt ra được nửa chữ.
Tiếng bước chân đàn ông đến gần, Mạnh Vãn Nhân đưa điện thoại qua:
“A Việt, điện thoại của anh, em nghe máy hộ anh rồi.”
Chu Thời Việt vừa cầm lấy điện thoại, đầu bên kia đã ngắt máy.
Anh quấn chặt chiếc áo choàng tắm, nhíu mày hỏi Mạnh Vãn Nhân:
“Sao cô vào được đây?”
“Vừa nãy bên em đưa ra phương án phối hợp, muốn báo cho anh biết ngay, nên đã xin thẻ phòng của trợ lý anh, em nói với cậu ấy, chúng ta trước đây là bạn học, quan hệ rất…”
Sắc mặt Chu Thời Việt hoàn toàn lạnh xuống:
“Thứ nhất, bây giờ là giờ làm việc, phòng khách sạn cũng không phải không gian công cộng để bàn công việc; Thứ hai, đừng có tùy tiện nghe điện thoại của tôi.”
Mạnh Vãn Nhân khựng lại, giọng nhỏ dần:
“Xin lỗi nha, trước kia điện thoại của anh em muốn xem lúc nào cũng được, em theo thói quen nên tiện tay bắt máy…”
“Thứ ba,” Chu Thời Việt ngắt lời:
“Về công việc chúng ta hiện tại là đối tác, về tư cách cá nhân chúng ta không có bất cứ quan hệ gì.”
Đợi Mạnh Vãn Nhân đỏ hoe mắt rời đi, anh ra ban công đứng hút thuốc.
Dạo này rất bận là thật.
Nhưng anh thừa nhận, mình đang cố ý tránh mặt Sở Liên Chiêu.
Đêm đó, anh thức trắng đêm.
Ngày hôm sau, giả vờ như chưa từng nghe thấy hai chữ “ly hôn” kia, vẫn làm bữa sáng cho cô như mọi ngày, gọi cô thức dậy.
Nhưng câu đầu tiên Sở Liên Chiêu mở lời lại là: “Khi nào thì đi Cục dân chính?”
Anh lấy cớ chiều có cuộc họp, bỏ chạy trối chết.
Sau đó, anh ngủ lại ở công ty, không về nhà nữa.
Điếu thuốc lặng lẽ cháy tàn, đầu ngón tay truyền đến hơi nóng nhàn nhạt, anh mới gọi lại cho Sở Liên Chiêu.
Nhưng không có ai nghe máy nữa.
Bởi vì Sở Liên Chiêu đã quyết định không liên lạc trực tiếp với anh nữa.
Nghe thấy giọng của Mạnh Vãn Nhân, cô phải thừa nhận rằng, tim mình đau như bị khoét từng miếng thịt.
Cô nghĩ, đằng nào mình cũng chẳng định chia chác tài sản của anh, thì còn gì để bàn bạc nữa chứ? Cũng chẳng phiền đến đội ngũ luật sư của anh làm gì.
Tranh thủ giờ nghỉ trưa của công ty, cô hẹn gặp Trình Thụ Thanh – người cùng lớn lên ở cô nhi viện, nhờ anh ấy giúp soạn thảo thỏa thuận ly hôn.
Trình Thụ Thanh lớn hơn cô ba tuổi, hiện là một luật sư thương mại có chút tiếng tăm trong ngành.
Anh chuyên sâu về các vấn đề pháp lý doanh nghiệp và sở hữu trí tuệ, nhưng vẫn không nói hai lời nhận luôn vụ của cô.
Chỉ là sau khi nghe xong thân phận của Chu Thời Việt, anh im lặng một lúc:
“Chiêu Chiêu, nếu cậu ta không đồng ý, cuộc ly hôn này giải quyết sẽ rất rắc rối đấy.”
Sở Liên Chiêu cúi đầu cười khổ:
“Không đâu, anh ấy còn đang cầu mà không được.”
Quán cà phê đang phát sóng chuyên mục phỏng vấn của Chu Thời Việt.
Người đàn ông trên màn hình sau khi nghe câu hỏi của MC “Muốn quay lại thời điểm nào nhất”, đã im lặng rất lâu.
Sau đó anh ngẩng đầu lên mỉm cười: “Chắc là cấp ba.”
Cô nghĩ, Chu Thời Việt chắc hẳn rất hối hận vì đã kết hôn với mình.
Nên mới muốn quay về lúc ban đầu, để không bao giờ phải xa cách người mình yêu.
Trình Thụ Thanh nhìn sự thất vọng của cô, có chút xót xa.
Giống như hồi bé, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Cảnh tượng này, vừa vặn lọt vào mắt Chu Nhàn Nguyệt ở cách đó không xa.
9
Cô ấy đợi Trình Thụ Thanh rời đi, mới bước đến trước mặt Sở Liên Chiêu.
“Chị dâu, người vừa nãy là…?”
“Luật sư.”
Luật sư…? Không lẽ là định ly hôn sao.
Chu Nhàn Nguyệt nhớ lại đêm khuya vài ngày trước, anh trai cô gọi điện tới, hỏi một câu rất vô thưởng vô phạt.
“Con gái tại sao lại đột ngột đòi… chia tay?”
Lúc đó cô ấy đang xõa ở quán bar, mượn hơi men mà trả lời:
“Còn có thể là gì nữa, hoặc là không thích người đó nữa, hoặc là có người khác rồi.”
Đầu dây bên kia Chu Thời Việt hít một ngụm khí lạnh, “cạch” một tiếng cúp máy.
Đợi đến ngày hôm sau tỉnh táo lại, cô ấy vỗ đùi cái đét mới nhận ra.
Đây là anh trai và chị dâu cãi nhau rồi.
Chu Thời Việt xung quanh chẳng có mấy bạn khác giới, mấy vấn đề kiểu này đương nhiên chỉ có thể hỏi cô em gái này.
Cô ấy vội vàng gọi điện lại, nơm nớp lo sợ kể chuyện hôm trước bố mẹ gọi chị dâu về nhà cũ.
Thành công thu về 3 triệu tệ tiền tiêu vặt từ anh trai, và…
Một cái lườm cháy máy của mẹ cô.
Bởi vì chưa đầy nửa tiếng sau Chu Thời Việt đã chạy về.
Cãi nhau với bố mẹ một trận, khí thế lớn đến mức cô ấy trốn trong phòng cũng không dám xuống nhà.
“Chúng tôi đã nói gì đâu? Chỉ giục nó mau đẻ một đứa, thế mà nó đã về mách lẻo với anh rồi?”
“Đẻ hay không đẻ con là sự lựa chọn của chúng con, bố mẹ không có quyền can thiệp, dựa vào đâu mà làm khó cô ấy?”
“Can thiệp? Anh sự nghiệp thành đạt đủ lông đủ cánh rồi, khăng khăng đòi cưới nó về để chọc tức gia đình, chúng tôi nào dám can thiệp vào anh.”
“Không dám là được, đừng để có lần sau.”
“Anh… anh!”
……
Chu Nhàn Nguyệt miêu tả lại đoạn đối thoại đó cho Sở Liên Chiêu nghe, y nguyên không trượt chữ nào, lại còn rất sinh động.
Nhìn Sở Liên Chiêu đang thất thần, cô ấy cẩn thận mở lời:
“Chị dâu à, bố mẹ em kiểm soát anh trai em gắt lắm, từ nhỏ đã ép anh ấy học những môn năng khiếu không thích, lên đại học còn lén tìm hiệu trưởng định đổi ngành học của anh ấy, lúc anh ấy khởi nghiệp lại còn ngáng đường ép anh ấy về thừa kế cơ nghiệp, trước kia lại nhúng tay vào chuyện tình cảm của anh ấy…”
Chu Nhàn Nguyệt nhận ra mình lỡ lời liền khựng lại, vội vàng đánh lảng sang chuyện khác:
“… Tóm lại sau khi trưởng thành anh ấy quan hệ với gia đình không được tốt lắm, nên cũng cố gắng tránh cho chị phải tiếp xúc với nhà họ Chu, chị đừng có vì giận dỗi chuyện này mà làm ảnh hưởng đến quan hệ của hai người nhé, anh trai em vẫn rạch ròi lắm.”
Sở Liên Chiêu không nhịn được mà bật cười:
“Không phải vì chuyện này đâu.”
“Hả?” Chu Nhàn Nguyệt ngớ người:
“Thế chẳng lẽ…”
Cô ấy nhớ lại anh chàng luật sư có cử chỉ thân mật vừa nãy.
“Giờ nghỉ trưa còn 10 phút, chị phải về công ty rồi.”
Không đợi cô ấy hỏi thêm, Sở Liên Chiêu ở phía đối diện đã đứng lên.
Khựng lại một chút, lại bổ sung:
“À đúng rồi, nếu liên lạc được với anh trai em thì bảo anh ấy về nhà một chuyến nhé.”
Sau khi Sở Liên Chiêu rời đi, Chu Nhàn Nguyệt vội vàng gọi điện cho anh trai.
“Anh, anh đoán xem vừa nãy em gặp ai?”
Lúc này ở nửa vòng trái đất bên kia đang là nửa đêm, Chu Thời Việt vừa xem xong ba bản kế hoạch, mệt mỏi và bực bội, chỉ khàn giọng nói một câu:
“Không nói thì cúp đây.”
“Khoan đã!” Chu Nhàn Nguyệt vội vã gọi giật lại:
“Em gặp vợ anh đấy, chị ấy đang đi ăn với một anh đẹp trai, nghe bảo là luật sư.”
Bàn tay đang xoa mi tâm của Chu Thời Việt sững lại, mắt hơi nheo lại, mọi sự mệt mỏi đều tan biến ngay lúc này.
“Anh mau về nhà đi, cãi nhau kỵ nhất là bạo lực lạnh đấy…”
Anh cúp máy.
Giao cho trợ lý mau chóng đặt chuyến bay về nước.
10
Thứ Sáu, Sở Liên Chiêu vừa tăng ca xong, lê cơ thể rã rời đẩy cửa nhà.
Chu Thời Việt đang ngồi trên sofa, người đầy phong trần, đến vali hành lý vẫn còn để bên cửa.
Sắc mặt mệt mỏi và u ám.
Đèn huyền quan bật sáng, đập vào mắt là tờ thỏa thuận ly hôn đang trải sẵn trên bàn trà.
Trên đó đã có chữ ký của Sở Liên Chiêu.
Cô sững lại một thoáng, sau đó lại nhớ ra lễ kỷ niệm trường sắp đến, Chu Thời Việt chắc cũng vì chuyện này mà về.
Cô bình tĩnh thay giày, khẽ nói:
“Anh về rồi à.”
Chu Thời Việt ngước mắt nhìn cô, giọng mang theo chút chua xót:
“Gấp gáp đến thế sao? Thỏa thuận cũng soạn xong rồi?”
Anh đứng dậy, không ép sát tới, chỉ đứng yên tại chỗ:
“Cho anh một lý do.”