Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Thay Thế Hoàn Hảo
Chương 2
Tối đến phòng ban liên hoan, sếp đặt một nhà hàng rất ngon.
Tâm trí Sở Liên Chiêu vô cùng rối bời, gần như cứ lơ lửng đi theo đám đông đang ồn ào đòi ăn ngon.
Cô đồng nghiệp bên cạnh bỗng kích động lắc mạnh cánh tay cô:
“Trời ơi! Kia không phải là Chu Thời Việt sao?”
Cô chợt ngẩng đầu.
Cách đó không xa, Chu Thời Việt tùy ý vắt chiếc áo vest trên cánh tay, mang vẻ lười biếng, phóng khoáng.
Còn người ngồi đối diện anh, là một người phụ nữ.
Đầu búi tròn trịa, khoác chiếc áo dạ lông cừu cao cấp.
Sở Liên Chiêu chỉ mất một giây để nhận ra bóng lưng quen thuộc đó là ai.
3
Cô đi theo đồng nghiệp, định lướt qua thật nhanh.
“Chiêu Chiêu, em là nhà tiên tri à? Viết tên ai là gặp được người đó luôn?”
Giọng cô đồng nghiệp không nhỏ, lại còn nhắc luôn cả tên cô.
Chu Thời Việt ngẩng đầu lên khỏi cuốn menu, nhìn sang.
Đôi mắt anh sinh ra đã cực kỳ đẹp, thời thiếu niên mọi người thường bảo anh có “ánh mắt nhìn chó cũng thấy thâm tình”.
Nay thêm tuổi tác, đôi mắt ấy càng trở nên sâu thẳm và lạnh lùng.
“Sở Liên Chiêu.”
Chu Thời Việt gọi cô lại.
Sở Liên Chiêu cứng đờ xoay người, nhìn rõ khuôn mặt của Mạnh Vãn Nhân.
Vẫn xinh đẹp, tỏa sáng rực rỡ như thế, khiến người ta cảm thấy tự ti mặc cảm.
Cô ta lịch sự đứng dậy, trên mặt xẹt qua một tia ngập ngừng:
“Tên quen quá… A Việt, có phải bạn cùng trường cấp ba của chúng ta không?”
Chu Thời Việt liếc nhìn những người đồng nghiệp đang mang vẻ mặt hóng hớt của Sở Liên Chiêu, khẽ đáp là phải.
Anh không hề giải thích mối quan hệ giữa hai người.
Cũng không hề có chút cảm giác áy náy nào vì bị bắt tại trận.
Dường như có một thứ cảm xúc khó tả tràn ngập lồng ngực Sở Liên Chiêu.
Vừa chua chát vừa bức bối, không sao nói thành lời.
Mạnh Vãn Nhân đánh giá cô từ trên xuống dưới:
“Mình nhớ ra cậu rồi, hồi đó ít nói, gầy nhom nhỏ bé, bây giờ xinh đẹp thế này rồi cơ à.”
Chỉ một câu nói, đã kéo cô về cái thời cấp ba tự ti và áp lực ấy——
Một đứa trẻ mồ côi tính tình chẳng được ai ưa, sự tồn tại mờ nhạt giống như đống dụng cụ vệ sinh phủ bụi ở góc lớp.
Cô gượng gạo nặn ra một nụ cười:
“Mình đi ăn với đồng nghiệp trước đây.”
Cuối cùng cũng chạy thoát.
Lúc ăn cơm, đồng nghiệp cứ mồm năm miệng mười hỏi cô.
“Không trượng nghĩa gì cả nha, học cùng bạn với nhân vật lớn như thế mà chẳng bảo mọi người một tiếng, hai người có thân không?”
“Không thân lắm.”
“Tiếc thế, nghe nói Kinh Thăng dạo này đang có ý định đầu tư vào mảng game độc lập, nếu mà bám được cái cây cao này thì công ty mình phất lên luôn.”
“Chu tổng thời đi học là người thế nào, có giống bây giờ không?”
Hoàn toàn không giống.
Anh ngông cuồng bất cần, phóng túng tự do.
Ngặt nỗi gia thế tốt, thành tích giỏi, ngay cả hiệu trưởng cũng chẳng làm gì được anh.
Có khuôn mặt của một tay chơi, nhưng lại chỉ si tình với một người duy nhất, thiên vị đến mức cực đoan.
Còn cô, giống như một con chuột chui rúc trong góc tối ẩm thấp nhìn trộm hạnh phúc của người khác.
Đồng nghiệp tự nhủ cảm thán:
“Kiểu người đàn ông cực phẩm thế này cả đời bọn mình chắc chẳng bắt chuyện nổi, cũng chỉ có đại mỹ nữ khí chất ngút ngàn ngồi cạnh anh ấy mới xứng đôi thôi.”
Sở Liên Chiêu cúi đầu, không đáp lại nữa.
Bữa ăn này cô chẳng nuốt trôi.
Lúc cả nhóm ra thanh toán, thì lễ tân báo rằng anh Chu đã thanh toán rồi.
Đồng nghiệp càng thêm tò mò, truy hỏi xem thời đi học có phải quan hệ của họ rất tốt không.
Làm sao có thể… Lúc gặp lại nhau ở đại học, Chu Thời Việt thậm chí còn chẳng gọi nổi tên cô.
Sở Liên Chiêu đành phải lấp liếm:
“Anh ấy vốn hào phóng mà.”
Về đến nhà, Chu Thời Việt hiếm hoi lại không nhốt mình trong phòng làm việc.
Cả phòng khách chỉ bật một ngọn đèn cây màu vàng ấm.
Anh ngồi trên sofa, trước mặt là chai rượu Romanée-Conti gần như đã cạn đáy.
Có vẻ như đã uống rất gấp và dữ dội.
Một người luôn tự luật và khắc kỷ như anh, chỉ khi gặp Mạnh Vãn Nhân, mới buông thả bản thân một lần.
Nghĩ đến đây, ngực Sở Liên Chiêu thắt lại đau nhói.
Cô không nói một lời, cúi đầu đi về phòng.
Người trên sofa lại lạnh lùng cất giọng:
“Em không có gì muốn hỏi anh sao?”
4
Chu Thời Việt hỏi quá bất ngờ.
Sở Liên Chiêu sững lại một lát:
“Không có.”
Cô bỗng nhớ lại một năm trước, khi paparazzi tung tin đồn tình ái của anh với cô người mẫu trẻ, Chu Thời Việt cũng hỏi y hệt câu này.
Và cô cũng đưa ra câu trả lời y hệt.
Không phải là không muốn, mà là không dám.
Cô quá hiểu ý nghĩa của cuộc hôn nhân này đối với Chu Thời Việt, chẳng qua là để trốn tránh sự thúc giục của nhà họ Chu, lại khó khăn lắm mới tìm được một người phụ nữ có vẻ như không ái mộ anh nhiều đến thế.
Vậy thì cô lấy tư cách gì để hỏi đây?
Chu Thời Việt im lặng.
Anh đứng dậy, bước thẳng về phía cô.
Trong mắt anh ngập tràn thứ cảm xúc khó hiểu, rồi anh cúi xuống, hôn lấy cô.
Ngoại trừ trên giường, họ rất hiếm khi thân mật thế này.
Sở Liên Chiêu bị nụ hôn bất ngờ làm cho cứng đờ cả người.
Chưa kịp có bất cứ phản ứng nào, môi Chu Thời Việt đã rời đi.
Giọng anh khàn đặc:
“Chúng ta nói chuyện đi…”
Nói chuyện gì? Ly hôn sao?
Vì vậy nên mới phá lệ mà hôn cô, như một chút ngọt ngào cuối cùng?
Trong đầu Sở Liên Chiêu “ong” lên một tiếng, theo bản năng muốn trốn tránh.
“Vẫn còn công việc chưa xử lý xong, em phải đến công ty một chuyến.”
Cô hoảng loạn bỏ chạy, thậm chí quên cả đóng cửa.
Đi dạo vô định trên đường phố.
Sở Liên Chiêu bỗng thấy mình thật hèn nhát.
Vốn có thể có lý lẽ để chất vấn, cũng có thể thản nhiên chấp nhận.
Nhưng lại cứ cố tình chọn cách trốn tránh.
Khó khăn lắm mới sắp xếp lại được mớ suy nghĩ hỗn độn, cô nhìn điện thoại.
Có một cuộc gọi nhỡ của Chu Thời Việt.
Và hàng chục tin nhắn mới trong nhóm lớp.
Có người đã chuyển tiếp bài đăng trên WeChat của Mạnh Vãn Nhân, là video cô ta đang ôm một chú chó nhỏ.
Có thể nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô ta:
[Bì Đản, lại đây với mẹ nào.]
“Vãn Nhân, đây là cún cậu nuôi à? Huhuhu đáng yêu quá đi mất.”
Mạnh Vãn Nhân trả lời bằng một icon dễ thương.
“Không phải đâu, chó của A Việt đấy.”
Vài giây sau, cô ta bổ sung thêm:
“Là con chó mà ngày xưa bọn mình cùng nuôi.”
Bì Đản là món quà Chu Thời Việt tặng Mạnh Vãn Nhân vài năm trước.
Nhưng cô ta chỉ nuôi chưa đầy ba tháng, trước khi chia tay ra nước ngoài, đã trả lại cho Chu Thời Việt.
Chó luôn nhận chủ, ở trong vòng tay cô ta nó vô cùng ngoan ngoãn, đuôi vẫy như chong chóng.
Sở Liên Chiêu nuôi nó suốt hai năm, lại hiếm khi thấy nó nhiệt tình như vậy.
Đến cả một con chó cũng bắt nạt cô.
“Chu tổng định dùng con để giữ chân mẹ hay sao? Tối muộn còn mang chó ra cho cậu dắt thế này.”
“Bé cún be like: Cái nhà này không có tôi là toang, báo với mèo xin hãy quay lại với nhau đi.”
Sở Liên Chiêu xem đi xem lại đoạn video, tầm nhìn dần nhòe đi vì nước mắt.
Ở một góc video, bàn tay cầm dây dắt chó quen thuộc vô cùng.
Cô thích nhất là ngắm nhìn bàn tay của Chu Thời Việt, các khớp xương rõ ràng, gân xanh vô cùng gợi cảm.
Lúc anh lật tài liệu, lúc đẩy gọng kính, lúc ôm lấy eo cô trên giường.
Cô luôn nhịn không được mà nhìn ngắm.
Đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua việc, bàn tay trong video, đã tháo nhẫn cưới ra rồi.
5
Một đêm mất ngủ, Sở Liên Chiêu xin nghỉ phép một ngày.
Chu Thời Việt luôn có giờ giấc sinh hoạt rất chuẩn, 8 giờ sáng đã ra khỏi cửa.
Cô cố tình tránh mặt anh, đợi đến 9 giờ mới về nhà.
Vừa bước vào cửa, toàn thân cô như rã rời.
Áo khoác tùy tiện cởi ra ném xuống sàn.
Giày dép cũng vứt xộc xệch ở huyền quan, đi chân trần vào trong.
Đổ ập người xuống chiếc sofa mềm mại.
Vừa chợp mắt, lại nghe thấy tiếng bước chân.
Chu Thời Việt ở trần thân trên, ngọn tóc nhỏ nước, từ phòng ngủ chính bước ra.
Khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, tay cầm khăn lau tóc của Chu Thời Việt khựng lại.
Sau đó, ánh mắt anh lướt qua bãi chiến trường trên sàn nhà, lông mày hơi nhíu lại, dù rất khó để nhận ra.
Một người mắc chứng sạch sẽ đến mức ga trải giường cũng phải thay mỗi ngày, sao có thể chịu đựng được sự lộn xộn này?
“Xin lỗi, em dọn ngay đây.”
Sở Liên Chiêu dụi mắt chuẩn bị ngồi dậy.
“Không cần, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Chu Thời Việt lên tiếng cắt ngang.
Cô quá mệt mỏi, nên cũng không kiên trì thêm, cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Giữa cơn mơ màng, dường như có một đôi tay vuốt phẳng vầng trán đang nhíu chặt của cô.
Rồi một luồng hơi ấm áp lướt qua trán cô.
Giống như một nụ hôn nhẹ nhàng.
Lúc tỉnh dậy, đã là buổi chiều.
Rèm cửa được kéo lên, Chu Thời Việt không thấy bóng dáng đâu.
Còn trên người cô được đắp một chiếc chăn mỏng, sự bừa bộn ở lối vào cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Trên bàn để lại một mảnh giấy:[Trong bếp có cháo nóng, tỉnh dậy thì ăn một chút, đợi anh về.]
Cô múc một bát cháo, vừa ăn, nước mắt vừa rơi lã chã vào bát.
Chu Thời Việt quá tốt.
Tốt đến mức cô không nỡ buông tay.
Thiếu niên mà năm 17 tuổi cô chỉ có thể lén lút ngưỡng mộ, giờ đang ngủ chung gối với cô.
Hai năm trôi qua, cô vẫn luôn có cảm giác không chân thực, làm sao có thể không trở nên tham lam cơ chứ?
Làm ơn đi, Chu Thời Việt, hãy yêu em đi.
Cô đã từng cầu nguyện vô số lần.
Cảm giác ấm áp trên trán lúc cô ngủ say kia, liệu có phải là một nụ hôn không?
Nếu đúng là vậy…
Lần đầu tiên trong đời, Sở Liên Chiêu muốn dũng cảm một lần.
Không trốn tránh nữa, hỏi anh xem có phải anh vẫn còn thích Mạnh Vãn Nhân hay không.
Nếu không phải, thì anh có từng chút nào thích cô không?
Cô vội vã rửa mặt, ra cửa đi tìm Chu Thời Việt.
Nhưng đi nửa đường thì nhận được điện thoại từ mẹ của Chu Thời Việt.
“Đến Ngự Viên một chuyến, đừng nói cho Thời Việt biết.”
“Mẹ, con đang định đi…”
“Đây không phải là thương lượng.”
Điện thoại cúp máy.
Sở Liên Chiêu không dám chậm trễ, đành phải chạy tới đó.
Ngoại trừ những ngày lễ tết, cả năm cô cũng chẳng đến Ngự Viên được mấy lần.
Trước kia lần nào cũng có Chu Thời Việt đi cùng, đây là lần đầu tiên cô đến một mình.
Ngay trước cửa, tình cờ gặp Chu Nhàn Nguyệt đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Cô ấy khoác tay Sở Liên Chiêu, thì thầm to nhỏ:
“Chị dâu, chị cẩn thận chút nhé, hôm nay mẹ cố tình điều anh trai em đi xử lý công việc, chắc là định ra oai mẹ chồng đấy.”