Người Thay Thế Hoàn Hảo

Chương 11



Giọng Sở Liên Chiêu rất khẽ, nhưng từng chữ một đều vô cùng rõ ràng:

“Tất cả mọi người đều có lỗi, duy nhất chỉ trừ tôi ra.”

Tô Khả bù lu bù loa:

“Đừng có làm như mình đáng thương lắm vậy, cậu bị đánh hay bị nhốt trong nhà vệ sinh chắc? Không ai bắt nạt cậu cả!”

Có người hùa theo:

“Đúng thế, hồi đó trẻ con không hiểu chuyện trêu đùa vài câu thôi mà…”

Đâu phải chỉ những tổn thương về thể xác, mới được coi là bạo lực học đường cơ chứ.

Sở Liên Chiêu nghĩ, đám người này vẫn y như cũ, lạnh lùng, đạo đức giả.

Quá rành cách đóng gói sự tàn nhẫn của bản thân thành “sự thiếu hiểu biết thời trẻ dại”, nhẹ nhàng quy kết nỗi đau của người khác thành “suy nghĩ quá nhiều”.

Nghe thấy có người hùa theo, giọng Tô Khả lại to hơn vài phần:

“Hơn nữa, năm đó cậu từng ăn cắp tiền, lẽ nào không phải là lỗi của cậu sao?”

Sở Liên Chiêu cười khẩy:

“Nghe nói cô ham cờ bạc, chồng vì chuyện này đang làm ầm lên đòi ly hôn, máu me cờ bạc lớn như vậy… không lẽ bắt đầu từ hồi cấp ba à? Số tiền hồi đó… không lẽ là do cô ăn trộm?”

“Mày ăn nói hàm hồ gì đó?!”

Giọng cô ta the thé đến mức lạc cả đi: “Làm sao tao có thể ăn cắp tiền được? Mày có chứng cứ không!”

Sở Liên Chiêu nhún vai xòe hai tay: “Không có chứng cứ.”

“Tao có thể tìm luật sư kiện mày tội vu khống đấy!”

“Nên thế.”

Sở Liên Chiêu không lùi bước, ngược lại tiến lên nửa bước.

Tô Khả theo bản năng co người rụt lại, chiếc ghế phía sau phát ra tiếng ma sát chói tai.

“Bởi vì tôi đã kiện rồi.”

Mấy tối trước Trình Thụ Thanh gọi điện tới, chính là để nói chuyện này.

Sở Liên Chiêu trước khi out khỏi nhóm, đã chụp lại lịch sử trò chuyện Tô Khả vu khống cô ăn trộm tiền, có thể dùng làm chứng cứ.

Giọng điệu cô không nhanh không chậm:

“Đến lúc đó thua kiện, ngoài án phí và phí bồi thường tổn thất tinh thần, cô còn phải đăng thư xin lỗi viết tay gửi tôi lên tất cả các trang mạng xã hội đấy.”

Đối với một hot girl mạng nhỏ lẻ như Tô Khả mà nói, đây không nghi ngờ gì là đòn đả kích lớn nhất, mặt cô ta trắng bệch, cái cằm há hốc run lẩy bẩy.

“Mình xin lỗi.”

Trong đám đông, không biết ai đột nhiên thốt ra một lời xin lỗi rất khẽ.

Lần lượt, mọi người xin lỗi Sở Liên Chiêu.

Bọn họ đã biết sai rồi sao?

Không, bọn họ chỉ là sợ hãi thôi.

Sở Liên Chiêu đứng dậy, không mảy may gợn sóng:

“Tôi đến đây, không phải để nghe câu xin lỗi nhẹ tựa lông hồng này.

Chỉ là muốn xem bộ dạng hiện tại của mọi người ra sao, quả đúng như tôi dự đoán, vẫn là một đám ——”

Cô không nói nốt câu.

Nhưng tất cả mọi người đều đọc ra được bốn chữ chưa buông khỏi môi răng cô.

Một đám ô hợp.

Sắc mặt tất cả mọi người đều rất khó coi, nhìn nhau bối rối, không còn không khí ấm áp như ban đầu nữa.

Cô nghĩ, mình đã phá hỏng buổi tụ tập gặp gỡ của mọi người rồi.

Tốt lắm.

Cô đứng dậy, bước ra ngoài.

26

Ánh đèn ngoài hành lang hơi mờ, khi Sở Liên Chiêu đẩy cửa bước ra, bước chân có chút khựng lại.

Chu Thời Việt tựa lưng vào tường, không biết đã đợi bao lâu.

“Xong rồi à?”

Anh hỏi rất bâng quơ, như đang hỏi cô tối nay ăn gì vậy.

Sở Liên Chiêu nhìn anh, bỗng thấy cổ họng nghèn nghẹn.

Cô không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Lớp trưởng chạy theo ra:

“Sở Liên Chiêu, cậu…”

Thấy Chu Thời Việt, anh ta ngay lập tức nở nụ cười làm lành:

“Chu tổng, các bạn đợi cậu lâu lắm rồi, mau vào đi.”

Dạo này công ty anh ta đang đấu thầu một dự án nhỏ của Kinh Thăng.

Anh ta đặc biệt tự xưng mình là bạn học cũ của Chu Thời Việt, tưởng rằng sẽ được ưu ái đôi chút.

Không ngờ, trợ lý của Chu Thời Việt lại trực tiếp gạch tên anh ta khỏi danh sách tham gia đấu thầu.

“Cậu không chuyển lời cho Chu tổng biết tôi là ai sao?”

“Chính vì anh là bạn học, nên Chu tổng mới gạch tên anh đấy.”


Anh ta nghĩ chắc chắn có hiểu lầm gì trong chuyện này, định mượn cơ hội này để xin xỏ thêm.

Chu Thời Việt nhíu mày:

“Tôi chỉ đến đón người.”

“Đón Vãn Nhân sao?” Lớp trưởng hướng vào phòng hét lớn:

“Vãn Nhân, Chu tổng đến đón cậu rồi.”

Các bạn học ùa ra, đẩy Mạnh Vãn Nhân đang mang vẻ mặt khó coi vô cùng.

Nhưng lại chỉ thấy Chu Thời Việt giũ chiếc áo vest vắt trên tay, khoác lên vai Sở Liên Chiêu.

Sau khi gánh lấy hậu quả của lần bốc đồng trước đó, anh không dám có những hành động quá thân mật với cô nữa.

Chỉ nói:

“Trời đêm rất đẹp, chúng ta tản bộ về nhà nhé.”

Mọi người ồ lên xôn xao.

Mạnh Vãn Nhân không thể giữ nổi thể diện nữa, nhưng vẫn cứng miệng muốn vớt vát chút sĩ diện:

“Chu Thời Việt, cậu nhất định phải làm tôi mất mặt thế này sao?”

Chu Thời Việt chẳng thèm nhấc mí mắt:

“Nếu cô đã hỏi vậy, tôi cũng nhân cơ hội này nói rõ ràng luôn.

Xuất phát từ quan hệ công việc nên mới gặp mặt lần đầu tiên, tôi đã nói rõ với cô là tôi đã kết hôn, có gia đình rồi, phiền cô giữ khoảng cách.

Nhưng cô lại tìm Tần Tử Triệt nghe ngóng địa chỉ của tôi, dọn đến tầng dưới nhà tôi. Đi công tác thì lấy thẻ phòng khách sạn, tự tiện mở cửa phòng lúc tôi đang tắm. Bây giờ lại ở trước mặt… vợ tôi, nói những lời dễ gây hiểu nhầm. Đêm đó tôi nể mặt cô rồi, xem ra là cô không cần.”

Giọng Chu Thời Việt không lớn, nhưng rõ ràng từng chữ.

Mặt Mạnh Vãn Nhân thoắt trắng thoắt đỏ, môi mấp máy mấy lần như muốn lên tiếng phân bua, nhưng lại phát hiện ra mình nói gì bây giờ cũng vô ích.

Nói xong, anh quay người, bước theo Sở Liên Chiêu đang đi chậm rãi.

Để lại đám người đang sốc đến cứng họng phía sau.

Hai người kẻ trước người sau bước đi trên đường.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường kéo bóng họ trải dài, lại sát gần nhau, tựa như đôi tình nhân thân thiết đang nương tựa vào nhau.

“Hôm nay em rất đẹp.” Chu Thời Việt đột nhiên lên tiếng.

Sở Liên Chiêu nghiêng đầu nhìn anh một cái.

Đường nét của anh dưới ánh trăng, mềm mại hơn ban nãy rất nhiều.

“Cảm ơn váy của anh.”

“Vừa vặn là tốt.”

Sự im lặng lại bủa vây lấy hai người.

Cho đến khi một chú mèo hoang lấm lem bùn đất đột ngột lao ra.

Sở Liên Chiêu ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu nó.

Bóng dáng nhỏ bé ấy, rất quen thuộc.

Chu Thời Việt chợt nhớ đến cái ngày nhặt được Bì Đản hồi cấp ba.

Đồng phục của cô gái đã giặt đến phai màu, ống tay áo sờn rách cả viền.

Ngồi xổm bên bồn hoa, bẻ nhỏ xúc xích cẩn thận đặt trước mặt chú chó hoang.

Miệng lẩm bẩm:

“Xin lỗi mày nhé, nhưng tao nghèo lắm, không nuôi nổi mày.

Mày nhất định sẽ gặp được người chủ tốt, đúng không?”

Lúc đi ngang qua, vốn dĩ chỉ liếc nhìn hờ hững.

Cô gái nhận ra có người, vội vàng đứng bật dậy, mái tóc mái che khuất nửa khuôn mặt, cúi gầm mặt cắm đầu bỏ chạy.

Anh mủi lòng thương xót, nhặt Bì Đản về nuôi.

Sau đó vì Chu Nhàn Nguyệt bị dị ứng lông chó, nên mới miễn cưỡng gửi nuôi ở chỗ Mạnh Vãn Nhân.

Định bụng thi đại học xong dọn ra ngoài, sẽ đón nó về.

Bây giờ hình dáng của Sở Liên Chiêu, hoàn toàn trùng khớp với bóng lưng gầy guộc trong ký ức.

27

“Anh nhớ ra em rồi.”

Chu Thời Việt buột miệng nói một câu không đầu không cuối.

“Gì cơ?” Sở Liên Chiêu ngoảnh lại hỏi, anh lại đánh trống lảng:

“Hồi cấp ba, em có từng cho mấy con vật nhỏ trong trường ăn không?”

Sở Liên Chiêu ngớ người, không hiểu sao anh lại đột nhiên hỏi chuyện này.

“Vâng.” Cô gật đầu, “Hồi đó em không có bạn bè gì, làm bạn với mấy con cún dễ chịu hơn.”

Chu Thời Việt bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc.

Anh ngồi xổm xuống ôm chú mèo nhỏ, nói:

“Chúng ta nuôi nó nhé.”

Nhìn chú mèo ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng anh, Sở Liên Chiêu chỉ thấy tim mình muốn tan chảy, trả lời:

“Vâng.”

Nói xong mới nhận ra có gì đó không ổn.

Cô vội vàng đứng bật dậy, ấp úng:


“Ý em là… để em nuôi.”

Chu Thời Việt ngẩng đầu nhìn cô cười, vẫn hệt như chàng thiếu niên mà Sở Liên Chiêu từng trông thấy năm nào.

Mèo con cứ cào cào chiếc nhẫn trên tay anh, anh cẩn thận né tránh, nhẹ nhàng mắng:

“Đừng cắn hỏng đấy nhé.”

Sở Liên Chiêu không hiểu:

“Lúc kết hôn thì tháo ra, ly hôn rồi lại đeo vào, anh kỳ lạ thật.”

Chu Thời Việt sững lại một thoáng, giải thích:

“Đợt trước không cẩn thận va đập nên mang đi bảo dưỡng.”

“…Không phải cố ý tháo à?”

“Không phải.”

Sở Liên Chiêu mím môi, cái dằm trong tim dường như đang lung lay, nhưng lại không dám dễ dàng chạm vào.

Hai người im lặng đi thêm một đoạn. Hoa mộc lan trước cổng khu chung cư đã nở, gió đêm thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ.

Chu Thời Việt bỗng dừng bước.

“Về chuyện… của chúng ta.”

Cô quay đầu lại, thấy anh đang đứng dưới ánh đèn đường.

Biểu cảm rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến cô có chút bất an.

“Có một số chuyện, anh muốn nói cho rõ ràng.”

“Anh không cần phải…”

“Em nghe anh nói hết đã.” Anh ngắt lời cô, giọng trầm thấp nhưng kiên định:

“Tình cảm trong quá khứ anh không phủ nhận, nhưng đã kết thúc từ tám năm trước rồi. Không phải do giận dỗi, không phải do hiểu lầm, mà là hoàn toàn lật sang trang mới. Cô ấy về nước chúng anh gặp nhau vài lần, đều là trao đổi công việc, lần nào anh cũng nói rõ với cô ấy —— anh đã kết hôn, có gia đình rồi.

Nếu như có chuyện gì làm em hiểu lầm, xin lỗi em, là lỗi của anh.”

Sở Liên Chiêu ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt anh:

“Tại sao anh phải giải thích những chuyện này?”

Chu Thời Việt ngẩn ra một chút, sau đó cười khổ:

“Anh biết nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là… thấy hơi khó chịu, muốn nói chuyện với em thêm một lúc.”

Giọng anh rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình:

“Khó chịu đến mức nhà cũng chẳng muốn về.”

Gió đêm thổi qua, vài cánh hoa mộc lan rụng lả tả.

Khóe mắt Sở Liên Chiêu bỗng dưng đỏ hoe.

Cô hỏi ra câu hỏi đã từng muốn hỏi kia:

“Chu Thời Việt, anh có từng có một chút nào thích em không?”

“Không thích, sao anh lại cưới em?”

“Vì tạm bợ? Hay là để trả thù gia đình? Hay là… đợi không được Mạnh Vãn Nhân.”

Chu Thời Việt im lặng giây lát.

Lúc mở miệng, giọng điệu lại mang theo vài phần tủi thân:

“… Anh cảm thấy hơi oan ức.”

“Thế tại sao… anh chưa từng nói ra?”

Chu Thời Việt rũ mắt, như đang nhìn bóng của chính mình.

“Bởi vì anh sợ.”

“Sợ cái gì?”

“Sợ em không thích anh.”

28

Khi nói ra câu này, khóe miệng anh thậm chí còn nở một nụ cười tự giễu:

“Em lúc nào cũng rất im lặng, rất khách sáo với anh, đến cả lúc gọi tên anh cũng mang theo một sự xa cách.

Anh không đoán được tâm tư của em, sợ anh tiến lên một bước, em sẽ lùi lại hai bước.”

Anh nhìn vào mắt cô, giọng nói ngày càng dịu dàng:

“Ngày kỷ niệm kết hôn anh đã mua hoa, để ngoài ban công, không dám đưa thẳng cho em. Anh sợ em cảm thấy đường đột, cảm thấy anh vượt quá giới hạn.”

Sở Liên Chiêu nhớ lại bó hoa đã héo úa kia.

Cô bỗng không biết nên nói gì nữa.

Trôi qua rất lâu rất lâu.

“Hồi cấp ba,” cô nghe thấy giọng mình, hơi khàn:

“Làm bài tập nhóm em chưa bao giờ có bạn bắt cặp, giờ thể dục luôn phải đứng cuối hàng. Không ai muốn tập gập bụng cùng em, em cứ đứng bên cạnh, giả vờ như mình đang bị đau bụng.”

Bàn tay Chu Thời Việt hơi siết lại.

“Anh đã từng giải vây cho em rất nhiều lần, thực sự đấy.”

Cô ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt anh.

“Có thể anh không còn nhớ nữa, nhưng chuyện gì em cũng nhớ rất rõ. Lúc đó em đã nghĩ, sao trên đời lại có người tốt đến thế nhỉ?

Sau này anh hỏi em có đồng ý kết hôn không, em nghĩ, cho dù anh không thích em cũng chẳng sao, được ở lại bên cạnh anh là đủ rồi.”

Chu Thời Việt luôn tự nhận mình là một kẻ chậm chạp trong chuyện tình cảm.


Nhưng khoảnh khắc này, anh đã hiểu ra tất cả.

“Cứ mải đoán già đoán non lâu như vậy, em chắc hẳn đã rất vất vả.”

Anh nhìn chằm chằm Sở Liên Chiêu một cách nghiêm túc:

“Chúng ta bắt đầu lại, à không, lần này anh sẽ chính thức theo đuổi em.”

Sở Liên Chiêu sững sờ nhìn lại anh, không nói gì.

“Anh trước kia khốn nạn quá,” anh tự giễu mỉm cười:

“Cứ tưởng cưới em về nhà, tưởng đối xử tốt với em là đủ rồi, mà đến một câu thích em cũng chưa từng nói ra.”

“Chu Thời Việt…”

“Nên lần này,” anh ngắt lời cô, giọng điệu kiên định:

“Chúng ta hãy thử bắt đầu từ việc yêu đương như những người bình thường, hẹn hò, tặng hoa, xem phim, những quy trình cần có không được thiếu cái nào.”

Anh ngừng một lát, vành tai hơi đỏ:

“Khi nào em xác nhận được tình cảm của anh, chúng ta sẽ tái hôn.”

Sở Liên Chiêu cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng rơi lã chã, rơi xuống mu bàn tay anh.

Cô không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.

Chỉ rút tay mình ra, quay lưng đi về phía trước.

Chu Thời Việt đứng sững tại chỗ, ánh sáng trong mắt tối sầm lại.

Đi được vài bước, cô dừng lại, nghiêng người nhìn anh.

Ánh đèn đường dát lên hình dáng cô một lớp ánh sáng vàng ấm áp, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

“Vậy anh còn ngẩn ra đó làm gì,”

Cô nói, giọng mang theo chút khàn khàn sau khi khóc.

“Chẳng phải đã bảo là bắt đầu từ việc hẹn hò sao?”

Cô quay mặt đi chỗ khác:

“Ngày mai em rảnh rỗi đấy, cùng đưa mèo con đi tiêm vắc-xin nhé.”

Chu Thời Việt đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn người suốt ba giây đồng hồ.

Sau đó anh mỉm cười.

Đó là nụ cười mà Sở Liên Chiêu đã rất lâu rồi không được nhìn thấy ——

Không chút kiềm chế, không chút xa cách, sạch sẽ thuần khiết, giống hệt như cậu thiếu niên mười bảy tuổi có vết sẹo trên xương mày, vừa đọc bản kiểm điểm trên bục chào cờ vừa lén cười tủm tỉm năm nào.

“Được.”

Giọng nói hơi run rẩy, nhưng rất chắc chắn.

Gió đêm mang theo hương hoa mộc lan lan tỏa giữa hai người.

Họ bước đi, kẻ trước người sau, nhưng bóng lưng lại sát vào nhau, như đang thực tập việc nắm tay trước.

(Hết)

Chương trước
Loading...