Người Sau Bức Tường
Chương 1
1.
Tôi liếc nhìn cửa phòng, có lẽ lúc này anh ta sẽ không vào đâu. Thế là tôi nhanh ch.óng rút một quyển giáo trình từ chồng sách trên bàn ra, lật trang xoành xoạch.
Tôi đã tìm thấy tờ giấy nháp kẹp bên trong, trên đó vẽ một sơ đồ đơn giản. Đây là sơ đồ mặt bằng tôi tự vẽ lại sau khi lén đo đạc từng chút một căn biệt thự này vào những lúc anh ta vắng nhà.
Bản vẽ này cho tôi biết phía bắc thư phòng dư ra một khoảng không gian rộng chừng hai mươi mét vuông, nhưng kỳ lạ là nó lại chẳng có lối vào nào rõ ràng cả.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, trong biệt thự có một mật thất, và bên trong đó đang giam giữ một người.
Lúc này đã là mười một giờ đêm, lòng tôi bồn chồn không yên. Tôi gấp quyển giáo trình lại, chậm rãi bước đến bức tường phía bắc rồi áp tai vào nghe ngóng.
Tai tôi lúc này chẳng khác gì một ống nghe của bác sĩ, lúc nghe chỗ này, khi lại nghe chỗ kia. Qua lớp tường dày cộm, những âm thanh ấy lúc ẩn lúc hiện.
Tôi áp sát vào chân tường, vừa nghe vừa đi, tay không ngừng lần mò với hy vọng tìm thấy một cánh cửa bí mật hay cơ quan nào đó như trong phim ảnh hay tiểu thuyết.
Nhưng đã mò mẫm mấy ngày rồi, dấu tay tôi in đầy lên giấy dán tường mà nó vẫn cứ trơn nhẵn như không, chẳng có gì khác lạ.
Tôi gõ nhẹ vào tường, hạ thấp giọng hỏi: "Có ai ở đó không?"
Tiếng tôi quá nhỏ, rõ ràng là không thể lọt qua bức tường được. Nhưng tôi vẫn không kìm được mà hỏi, đồng thời tiếp tục dùng đốt ngón tay gõ lên mặt tường.
Cộc, cộc, cộc.
Có ai không?
Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.
Ngay lúc đó, Lê Văn Chu đột nhiên đẩy cửa bước vào mà không báo trước một tiếng nào.
Phản ứng của tôi khá nhanh, tôi vội đứng thẳng người dậy nhưng lại không kịp rời khỏi bức tường, đành phải cố tỏ ra bình tĩnh để chào hỏi trước: "Thầy Lê."
Tôi không hiểu sao anh ta lại không có tiếng bước chân, cũng chẳng thèm gõ cửa mà cứ thế xông vào.
Chẳng lẽ trong lúc tôi đang áp tai vào tường nghe ngóng thì anh ta cũng đang đứng ngoài cửa theo dõi tôi suốt sao? Nghĩ đến đó, tôi rùng mình ớn lạnh, cả người cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ.
"Y Y, sao em lại đứng đó?" Lê Văn Chu nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ, dịu dàng hỏi.
Tôi nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
"Thầy à, em đang học thuộc lòng, muốn tìm chút cảm xúc ấy mà." Tôi giơ quyển kịch bản “Hamlet” trong tay lên: "Lần nào học bài em cũng có thói quen đi đi lại lại, chẳng lẽ thầy không biết sao..."
Anh ta gật đầu, bước tới xoa đầu tôi: "Chúng ta đã bên nhau rồi, đừng gọi là 'thầy' nữa. Em xem, anh đâu còn gọi em là 'trò Dương' nữa đâu."
Lê Văn Chu nhìn tôi đắm đuối. Anh đã ngoài bốn mươi, đuôi mắt đã hằn lên vài nếp nhăn của thời gian, nhưng điều đó lại càng làm tôn lên vẻ phong trần, lịch lãm.
Kiến thức uyên thâm đã mang đến cho người đàn ông trung niên này một khí chất nghệ sĩ đầy cuốn hút, khiến năm tháng dường như cũng phải ưu ái anh. Khí chất xuất chúng ấy thực sự làm tôi mê đắm.
"Em quen miệng rồi, không sửa được." Tôi lý nhí nói.
Anh ta cười lớn, dang rộng vòng tay ôm lấy tôi: "Không đổi thì thôi vậy, gọi thế này cũng hay, cảm giác khá kích thích."
Tôi tựa vào lòng anh ta, nhưng đầu lại hơi nghiêng về phía bức tường kia.
"Cũng không còn sớm nữa, đi nghỉ thôi em?"
"Vâng, thưa thầy." Tôi tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.
Anh ta bâng quơ hỏi: "Em học đến đoạn nào rồi?"
Tôi hơi khựng lại rồi đáp: "Hồi ba, cảnh một, 'Sống hay không sống, đó là vấn đề'."
2.
Chuẩn bị đi ngủ thôi.
Trước khi rời khỏi thư phòng, tôi không kìm được mà ngoái đầu nhìn lại bức tường đó thêm lần nữa. Tiếng sột soạt ấy cứ như âm hồn bất tán, lại giống như lũ ruồi nhặng vô hình cứ vo ve quanh quẩn.
Âm thanh tuy nhỏ nhưng sự hiện diện của nó lại vô cùng rõ rệt, khiến lòng tôi chẳng thể nào yên ổn.
Tôi là sinh viên chuyên ngành viết kịch bản sân khấu. Đến giờ tôi mới chợt nhận ra, cuộc đời đôi khi cũng chẳng khác gì một vở kịch.
Tôi tên Dương Y, hiện là sinh viên năm ba khoa Văn học trường Đại học A. Tôi yêu thích việc viết lách và nuôi tham vọng trở thành một nhà soạn kịch.
Thầy Lưu ở khoa rất quý tôi nên đã giới thiệu tôi với nhà soạn kịch nổi tiếng Lê Văn Chu. Lê Văn Chu không giảng dạy tại trường, anh ta là một thiên tài lập dị, tính tình có phần cổ quái.
Anh ta thường đóng cửa ở ẩn, chỉ vùi đầu vào sáng tác tại nhà và hiếm khi giao du với giới văn nghệ sĩ, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm bớt danh tiếng lẫy lừng của anh ta trong giới.
Tôi có chút tài năng bẩm sinh, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để khiến một người như anh ta đặc biệt để mắt tới. Nhưng bù lại, tôi có nghị lực, có sự kiên trì và một khao khát thành công cháy bỏng.
Hoàn cảnh gia đình không mấy hạnh phúc buộc tôi phải tự lập từ sớm, điều đó cũng nhào nặn nên tính cách có phần thực dụng và hám lợi của tôi.
Tôi hiểu rằng trong cái nghề này, các mối quan hệ là vô cùng quan trọng. Nếu không chen chân được vào giới thì dù có viết tốt đến đâu, tôi cũng phải chật vật bên lề suốt dăm ba năm, thậm chí là lâu hơn thế. Muốn đi đường tắt thì buộc phải tìm người dẫn dắt, phải trèo lên được những cành cao.
Tôi in tất cả kịch bản của Lê Văn Chu ra để đọc và học thuộc lòng, thuộc đến mức chỉ cần nhắc tới là tôi có thể đọc vanh vách từng câu thoại ở hồi nào, cảnh nào.
Đúng là trăm hay không bằng tay quen. Đến cuối cùng, tôi thậm chí còn rèn luyện được khả năng diễn xuất nhất định và văn phong của tôi cũng thấm đẫm phong cách của Lê Văn Chu.
Và cuối cùng, chính cái sự cần cù có phần “ngốc nghếch” ấy đã làm Lê Văn Chu cảm động.
Học kỳ hai năm hai, Lê Văn Chu bắt đầu dạy tôi viết kịch bản. Đó là những buổi học một kèm một hoàn toàn miễn phí.
Thân cô thế cô, tôi chẳng có gì để báo đáp anh ta ngoài tấm thân trẻ trung và xinh đẹp này.
Sau ba tháng miệt mài đèn sách, tôi đã “chinh phục” được anh ta ở một phương diện khác. Anh ta đưa tôi từ trường về nhà mình, rồi từ thư phòng dắt thẳng vào phòng ngủ.
Năm nay tôi hai mươi ba, còn Lê Văn Chu đã bốn mươi ba tuổi. Anh ta lớn hơn tôi tròn hai giáp, tuổi tác đủ để làm cha tôi rồi, nhưng chúng tôi vẫn trở thành tình nhân.
Hiện tại đang là học kỳ hai năm ba, một đứa sinh viên nghèo vượt khó như tôi đã có thể đường hoàng sống trong một căn biệt thự sang trọng như thế này.
Năm nay do dịch bệnh, trường chuyển sang dạy trực tuyến nên tôi dọn hẳn sang nhà Lê Văn Chu ở dài hạn. Vừa học online, vừa học viết kịch, lại vừa yêu đương mặn nồng, chẳng thiếu thứ gì. Thậm chí có vài buổi học, tôi còn ngồi ngay trong phòng ngủ của anh ta để tham gia.
Năm nay tôi đăng ký môn của thầy Lưu, là người đã giới thiệu tôi năm ngoái. Khi làm bài thuyết trình, tôi vừa bật camera lên, thầy ấy nhìn thấy bối cảnh phía sau tôi thì thoáng ngỡ ngàng.
Chẳng bao lâu sau, chuyện tôi là người tình của Lê Văn Chu đã lan truyền khắp trường, cuối cùng trở thành một bí mật mà ai cũng biết.
Với Lê Văn Chu, đây có lẽ chỉ là một giai thoại phong lưu không đáng ngại; nhưng với tôi, danh tiếng ở trường coi như đã tan tành mây khói.
Nhưng tôi chẳng bận tâm. Tôi khao khát thành công, song không vì thế mà phải hạ mình chịu nhục. Tôi thực sự ngưỡng mộ và yêu thầy giáo của mình bằng cả trái tim.
Vì tình yêu, tôi chẳng sợ những lời đàm tiếu. Tôi sẵn sàng tranh cãi nảy lửa với những kẻ thóa mạ mình và sau mỗi lần như vậy, tình cảm tôi dành cho Lê Văn Chu lại càng sâu đậm hơn.
Người ta gọi đó là “hiệu ứng Romeo và Juliet”, áp lực từ bên ngoài càng lớn thì hai người lại càng gắn bó. Trong khi các bài đăng c.h.ử.i bới tôi trên diễn đàn trường dài dằng dặc, tôi và Lê Văn Chu vẫn thảnh thơi ca hát uống rượu tại nhà, cùng nhau hóa thân thành Romeo và Juliet để diễn kịch giải khuây.
Kịch và đời hòa làm một, cuộc sống cứ thế trôi qua vô cùng êm ả.
Dưới sự chỉ bảo của anh ta, tôi nhanh ch.óng hoàn thành tác phẩm đầu tay, một vở kịch chuyển thể từ tuồng Côn khúc. Với một tác phẩm đầu tay thì kết quả này được xem là khá ấn tượng.
Tôi không dám lơ là, thừa thắng xông lên, hằng ngày ngoài việc học ở trường, tôi dành toàn bộ thời gian để luyện viết và đọc thêm kịch bản. Chỗ nào không hiểu, tôi hỏi thẳng bạn trai. Nhờ thế mà tôi tiến bộ rất nhanh, hiện tại đã bắt đầu lên ý tưởng cho vở kịch thứ hai rồi.
Tôi vốn tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, mình chỉ cần tập trung viết lách cho tốt là đủ, chẳng cần bận tâm đến chuyện gì khác trên đời.
Thế nhưng bây giờ, tôi đã phát hiện ra bí mật của Lê Văn Chu.
Nơi đây là khu biệt thự ngoại ô thành phố, cảnh quan tuyệt đẹp, không gian lại thanh tịnh. Hàng xóm láng giềng đều là những người có học thức, không ồn ào và cũng chẳng bao giờ xía vào chuyện nhà người khác.
Căn biệt thự này đón ánh sáng rất tốt, không gian rộng rãi, thoáng đãng, không hề có những góc khuất hay ngõ ngách quanh co. Sống ở đây khiến lòng người thư thái, chẳng ai lại đi liên tưởng đến những tình tiết trong phim kinh dị làm gì.
Vậy mà trong một ngôi nhà thông thoáng đến thế vẫn tồn tại những góc tối không một ai hay biết.
Sau khi chuyển đến sống được một thời gian, tôi phát hiện thỉnh thoảng vẫn có những tiếng động rất nhỏ cứ quanh quẩn bên tai, khiến tôi không thể không chú ý.
Tôi vốn không tin vào mấy chuyện ma quỷ thần thánh. Trong căn nhà này, chắc chắn còn có một người khác.
Lê Văn Chu lại luôn bảo là do tôi nghe nhầm. Anh ta nói chắc vì tôi học hành quá chăm chỉ, tinh thần căng thẳng nên mới bị ảo thanh.
Tôi liên tưởng đến hiệu ứng Gaslight* trong truyền thuyết, càng khẳng định cảm giác của mình không hề sai, còn Lê Văn Chu dường như đang che giấu điều gì đó.
*là một dạng thao túng tâm lý khiến người khác dần nghi ngờ chính ký ức, cảm nhận và sự tỉnh táo của bản thân
Mấy ngày nay, nhân lúc anh ta không có nhà, tôi đã đo đạc sơ bộ căn nhà rồi vẽ một bản thảo. Lúc này tôi mới phát hiện ở đây thật sự có một không gian bí mật rộng khoảng hai mươi mét vuông.
Tôi định bụng chờ lần sau anh ta ra ngoài sẽ tìm cách thăm dò lối vào mật thất. Nào ngờ, ngay ngày thứ hai sau khi phát hiện bí mật này, trong khu chung cư lại xuất hiện ca dương tính nên đã bị phong tỏa.
Mọi người đều phải ở yên trong nhà, không được ra ngoài, và đương nhiên Lê Văn Chu cũng vậy. Dưới sự giám sát của anh ta, tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ.
3.
Thực ra khi nhớ lại kỹ thì suốt thời gian qua, quả thực có rất nhiều điểm đáng nghi.
Một bên mật thất chính là phòng đọc sách để tôi học tập, còn bên kia cũng là một phòng đọc sách khác do Lê Văn Chu sử dụng.
Lê Văn Chu không thích ngồi ăn ở bàn ăn, anh ta luôn mang đồ ăn vào phòng làm việc để vừa làm vừa ăn. Sức ăn của anh ta rất lớn, lần nào cũng mang vào không ít thức ăn và cuối cùng đều ăn sạch.
Nhưng tôi nhớ rõ khi mới quen anh ta, sức ăn của anh ta cũng chỉ bình thường. Thậm chí anh ta còn từng tự giễu rằng mình có tuổi rồi nên phải ăn ít đi.