Mẹ Kế Hóa Gà

Chương 2



Trước kia cha tôi muốn biến bà ta thành gà m.á.u nên chiều chuộng hết mực.

 

Nhưng nay sắp tới Thanh Minh, bà ta lại làm hỏng chuyện lớn, nên cha tôi chẳng còn nhìn bà bằng ánh mắt tử tế.

 

Ông ta trừng nảy lửa:

 

“Cút! Cút xa cho tao! Còn dám vác mặt trước mắt tao, tao g.i.ế.c mày ngay tại chỗ!”

 

Mẹ kế c.h.ế.t lặng, nhìn người đàn ông từng dịu dàng với mình.

 

“Anh… cục cục cục… hóa ra có rồi thì chẳng biết quý trọng sao?”

 

Lời này vừa thốt ra, cha tôi càng giận dữ, vớ lấy cây gậy vừa ném xuống đất, quật thẳng lên người bà ta.

 

Tiếng chân loạn xạ, tiếng đàn ông gầm gừ, tiếng phụ nữ kêu đau đớn, xen lẫn tiếng cục cục trong cổ họng mẹ kế, cả sân ầm ĩ hỗn loạn.

 

Em gái vừa khóc vừa siết chặt lấy tôi:

 

“Anh… làm sao bây giờ? Em không muốn làm gà máu… em không muốn chết…”

 

Tôi ôm chặt lấy em gái, run rẩy vỗ về:

 

“Đừng sợ, Nhị Nha… sẽ có cách thôi.”

 

Chúng tôi lớn lên trong ngôi làng này từ nhỏ, trên người không một xu dính túi, cũng chưa từng đặt chân ra thế giới bên ngoài.

 

Muốn trốn khỏi đây, khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

 

Điều duy nhất tôi có thể làm, chỉ là trơ mắt nhìn em gái nuốt hết đống cơm thừa, rồi lén lút đưa em gái lên núi, giúp em ấy nôn hết mọi thứ ra.

 

Ngày qua ngày cứ trôi đi như thế.

 

Mỗi ngày em gái ăn rất nhiều, nhưng cơ thể chẳng những không mập lên, mà trái lại còn gầy hơn trước.

 

Ngày giỗ Tết Thanh Minh càng đến gần, em gái vẫn chưa chạm tới chút tiêu chuẩn nào của “gà máu”.

 

Cha tôi ngày càng sốt ruột.

 

Có một lần, ông ta biến mất hai ngày liền. Đến khi trở về, ông tq đưa cho em gái một lọ thuốc màu trắng.

 

“Trong này có thuốc, mỗi ngày mày phải uống ba viên, cho đến ngày Thanh Minh.”

 

Em gái đưa tay định nhận lấy, nhưng cha tôi như chợt nhớ ra điều gì, liền rụt tay lại.

 

“Không được! Từ nay mỗi ngày mày phải uống trước mặt tao, tao phải tận mắt thấy mày nuốt xuống.”

 

Thế là ngày nào em gái tôi cũng phải đứng trước mặt cha tôi uống thuốc.

 

Sau khi em ấy uống xong, ông ta sẽ trợn mắt dán chặt vào em hơn nửa tiếng đồng hồ, đến khi cảm thấy thuốc gần như tan hết mới phất tay cho em ấy đi.

 

Thuốc quả thực có hiệu nghiệm.

 

Mới uống vài ngày, cơ thể em gái đã như quả bóng bị thổi phồng, phình to lên nhanh chóng.

 

Nhưng đó không phải là thịt, mà là phù thũng vì suy dinh dưỡng.

 

Ngón tay ấn xuống, lõm một hố thật sâu, rất lâu sau mới đàn hồi trở lại.

 

Em gái bắt đầu rụng tóc dữ dội, hay co giật, nằm trên giường kêu tức ngực.

 

Cha tôi chẳng thèm bận tâm, chỉ vừa lòng gật đầu nhìn thân thể em ngày một “đẫy đà”.

 

“Ráng thêm chút nữa, đến Thanh Minh thì mày sẽ không còn phải chịu khổ đâu.”

 

Ông ta không nói nốt phần sau, nhưng tôi và em đều hiểu.

 

Ý ông ta là sau lễ tế, em gái sẽ mất mạng, tất nhiên cũng chẳng còn khổ sở gì nữa.

 

 

Đêm đó, em gái chui vào phòng tôi, ôm chặt lấy tôi.

 

Không một tiếng động, nhưng tôi cảm nhận rõ lồng n.g.ự.c mình ướt đẫm, em gái khóc, khóc rất lâu, rất thương tâm.

 

Từ khi em gái sinh ra, mẹ tôi không chịu nổi những trận đòn dã man của cha, đã bỏ trốn khỏi làng trong một đêm tối.

 

Cha tôi đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu em gái, cho rằng chính em gái là “sao chổi” khắc mệnh, vừa sinh ra đã khiến mẹ tôi bỏ đi.

 

Ông ta chưa bao giờ nghĩ đến lỗi của mình.

 

Trong mắt ông, đàn ông là trời, đàn ông không bao giờ sai.

 

Sai, chỉ có thể là em gái — một đứa “của nợ”.

 

Vì vậy, ông ta hờ hững với em gái, mặc kệ em ấy sống chết.

 

Là tôi phải đi từng nhà quỳ lạy, xin các dì các thím trong thời gian cho con b.ú cho em ấy chút sữa, lén lấy gạo trong nhà nấu cháo loãng, nuôi em gái khôn lớn từng chút một.

 

Tình cảm giữa chúng tôi sâu nặng, chẳng ai có thể sánh bằng.

 

Tôi vỗ nhẹ lưng em gái, thì thầm:

 

“Chúng ta bỏ trốn đi.”

 

Em ấy ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ vì khóc nhìn tôi rất lâu.

 

Cuối cùng, em gái tuyệt vọng lắc đầu.

 

“Chạy không thoát đâu… Cha ngày nào cũng canh chừng em, cho dù chạy rồi cũng sẽ bị bắt về.”

 

“Tụi mình không chạy ra khỏi làng. Chúng ta đi… tế đàn!”

 

Trong cái làng rách nát này, nơi duy nhất có thể gọi là nguy nga chính là tế đàn của làng.

 

Mấy trăm năm qua, bất kể ai trong làng phát tài, việc đầu tiên luôn là tu sửa tế đàn.

 

Giờ đây tế đàn nằm sâu trong núi, rộng lớn uy nghi.

 

Nếu chúng tôi ẩn trong đó vài ngày, chắc chắn không ai phát hiện được.

 

Tôi và em gái lập tức hành động, vội vã nhét hết đồ khô trong bếp vào bao tải.

 

Vừa quay người lại, đã thấy mẹ kế đứng chắn ngay cửa, ánh mắt độc ác dán chặt lên chúng tôi.

 

“Cục… cục cục… Cuối cùng tụi mày cũng biết nhà này không chứa nổi tụi mày nữa hả? Cút đi! Từ nay chỗ này chỉ có tao với con tao thôi!”

 

May mà bà ta chẳng định cản trở, ngược lại còn mừng rỡ vì hai đứa “kẻ thù” tưởng tượng sắp biến mất, sẽ không còn tranh giành tài sản với bà ta.

 

Tôi và em gái thở phào, lập tức quay lưng chạy khỏi nhà.

 

Không dám nghỉ chân, cứ thế đi miết, mãi đến khi tới bên tế đàn mới mệt rã rời, ngồi dựa vào tượng  thú bằng đá quanh đàn thở dốc.

 

“Đi, vào trong thôi.”

 

Chỗ thường cử hành tế lễ là một đại điện, từ đó tỏa ra bốn con đường nhỏ.

 

Nhưng tôi không dẫn em gái đi vào bất kỳ đường nào.

 

Tôi nắm tay em gái, dừng trước tế đài.

 

“Lại đây, cùng nhau đẩy bức tượng này ra.”

Hai anh em tôi gom hết sức, mới nhích được pho tượng tổ tiên làng đi một chút, để lộ hố đen bên dưới.

 

Bao năm tế lễ, m.á.u gà m.á.u đều đổ xuống nơi đó, khiến cái hố tỏa ra mùi tanh nồng nặc đến mức chúng tôi suýt nôn.

 

Tôi cắn răng chịu đựng, ra hiệu cho em gái:

 

“Chui xuống, trốn kỹ, đừng ra ngoài.”

 

Em gái mở to mắt nhìn tôi:

 

“Thế còn anh?”

 

“Anh phải ở lại đặt tượng về chỗ cũ. Dù gì bọn họ cũng sẽ không chọn đàn ông làm gà máu, anh an toàn hơn. Yên tâm.”

 

Em gái lắc đầu kịch liệt:

 

“Không được! Nếu cha phát hiện anh, sẽ đánh c.h.ế.t anh mất!”

 

“Nếu anh không vào, em cũng không vào. Em thà c.h.ế.t cùng anh còn hơn!”

 

Cuối cùng, tôi đành bất lực, theo em gái cùng chui vào hố, rồi dùng sức đẩy tượng trở lại chỗ cũ.

 

Trong hố tối om, chẳng nhìn rõ được gì.

 

Mùi tanh hôi dày đặc trong không gian chật hẹp khiến người ta gần như ngạt thở.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, thì thầm run run:

 

“Ráng chịu đựng… đi tiếp, anh sẽ dẫn em đi gặp mẹ.”

 

“Nhưng… mẹ chẳng phải đã bỏ đi rồi sao?”

 

Tôi lắc đầu, cổ nghẹn lại:

 

“Mẹ đang ở đây… ngay chỗ này.”

 

8.

 

Dân làng không bao giờ cho phép người ngoài trốn thoát khỏi đây, dù chỉ là một người phụ nữ yếu ớt chẳng làm hại được ai.

 

Họ sợ bí mật đen tối mình dùng người sống làm lễ tế sẽ bị lộ ra ngoài.

 

Mọi người đồng thanh nói mẹ tôi đã bỏ đi mãi không quay về.

 

Nhưng tôi biết rõ, bà bị bắt về, bị tra tấn sống trong tế đàn cho đến chết, để làm gương cảnh cáo những người khác trong làng.

 

Chính vì mẹ tôi vùng vẫy trên tế đàn, đá làm lung lay pho tượng, mà tôi mới phát hiện dưới tượng có một cái hang đủ chỗ cho người lớn chui qua.

 

Lúc đó tôi còn nhỏ, chỉ dám lợi dụng lúc người lớn sơ ý mà lẻn vào, kéo t.h.i t.h.ể mẹ tôi đã tan tành vào hang rồi chôn cất.

 

Dân làng thấy xác không còn, không những không thương xót, mà còn hồ hởi mở tiệc ăn mừng, nói đó là tổ tiên linh ứng.

 

Khi ấy em tôi còn nằm trong tã, chưa có trí nhớ.

 

Vì vậy sau này nhắc tới mẹ, em gái thật lòng tin rằng mẹ đã bỏ trốn khỏi vùng núi hoang này.

 

Em gái luôn mong mẹ ở ngoài núi sẽ nhớ tới em và dẫn nhiều người quay lại đưa chúng tôi đi.

 

Tôi không nỡ nói thật cho em ấy biết, vì khi còn sống thì người ta cần giữ lấy chút hy vọng.

 

Nhưng bây giờ mọi chuyện khác rồi.

 

Tôi dẫn em gái đi thẳng đến một nấm mồ đất nhỏ.

 

“Đây là mẹ,” tôi thì thầm.

 

“Hơn mười năm trước, mẹ đã dốc hết sức một lần, đạp ra cho chúng ta con đường sinh tồn hôm nay.”

 

Em gái khóc nghẹn rất lâu.

 

Hai anh em chúng tôi canh giữ bên mộ mẹ, không ai dám uống một ngụm nước hay ăn một hạt gạo.

 

Thời gian trôi dần, cơn đói cồn cào khiến đầu óc tôi quay cuồng.

 

Chẳng biết bao lâu sau, tiếng ồn ào bên ngoài cũng vọng tới, hạn Thanh Minh đã đến, nghi lễ đã bắt đầu.

 

9.

 

Tôi kéo em gái cẩn thận tiến đến miệng hang; giờ nghe tiếng cục cục của mẹ kế rõ đến rợn người.

 

“Còn đứng đó làm gì? Còn không mau g.i.ế.c gà m.á.u để tế tổ?”

 

Tiếng quát của chú Ba vọng từ phía trên.

 

Cha tôi lưỡng lự: “Hay… tìm Nhị Nha thử xem, lấy Nhị Nha đi.”

 

Trưởng làng vội vàng đáp: “Đến giờ rồi còn đổi người? Khi mày tế xong, tổ tiên phù hộ cho mày phát tài, có loại đàn bà nào mày xin không được?”

 

“Tôi… không phải ý đó!”

 

Cha tôi cố biện minh, nhưng mọi người đã hết kiên nhẫn, chỉ biết hối thúc:

 

“Nhanh đi, để lỡ giờ tốt thì ai chịu trách nhiệm?”

 

Mẹ kế lúc này đant sợ hãi, hoảng loạn kêu:

 

“Các người định làm gì? Chẳng phải g.i.ế.c gà sao? Sao lại trói tôi?”

 

“Thả tôi ra! Các người muốn g.i.ế.c người à? Đó là phạm tội, phải chịu tội đấy!”

 

Nhưng không ai đứng ra bênh vực bà ta, mọi người reo hò, vui mừng như đang chứng kiến một mạng người được dâng hiến.

 

“Giao ước máu! Tế — tổ tiên!”

 

Tiếng hô của chú ba vang lên.

 

Bước tiếp theo là nhỏ m.á.u của “gà” vào một chum rượu, để cả làng cùng uống, như dự tiệc với tổ tiên.

 

“Cạn!”

 

Khi nghe lệnh, dân làng cùng giơ chén uống cạn, rồi đặt vết thương của “gà” hướng về phía dưới tượng để m.á.u chảy theo máng đã khắc.

 

Dòng m.á.u đặc quánh nhỏ xuống trên đầu chúng tôi.

 

Mặt em gái trắng bệch, suýt bật tiếng kêu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...