Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Màn Hình Khóa Là Em
Chương 3
Hạ Tuấn thích tôi.
Lý do rất đơn giản:
Tần suất xuất hiện quá cao.
Ba lần một ngày đến thăm bệnh cũng được đi.
Sáng tối còn mò tới ăn chung.
Thỉnh thoảng lại chạy qua hỏi chuyện trên trời dưới biển,
Làm tôi chẳng yên mà chơi game được!
Cuối cùng, cũng đến ngày xuất viện.
Cuối cùng cũng được về nhà!
Tôi nhờ anh tôi mang tặng anh ấy một tấm cờ vinh danh bác sĩ, rồi chạy trốn thật nhanh.
Tôi sợ…
Cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ thật sự sa vào lưới tình mất thôi.
18
Sau khi quay lại công việc, tôi theo tổng giám đốc đi dự một buổi tiệc thương mại.
Vừa kết thúc thì nhận được cuộc gọi.
Tưởng là anh tôi, tôi liền lười biếng bắt máy:
“Ê đồ gian thương, nay nhớ ra gọi hỏi thăm bà mày rồi hả?”
Đầu dây bên kia khựng lại một chút, sau đó là tiếng cười trầm thấp.
“Vi Vi, là anh. Anh có thể đi nhờ xe em được không? Hôm nay anh không lái xe.”
“Hạ… Hạ Tuấn anh?”
Một tiếng “anh” này, suýt nữa khiến tôi cắn phải đầu lưỡi.
Quá mức gượng gạo.
Đầu bên kia chỉ ừ một tiếng nhẹ.
Tôi hoang mang.
Anh ấy… muốn đi nhờ xe tôi thật á?
Muốn làm gì vậy?
Đang rối rắm thì anh ấy đã đứng ngoài xe, gõ cửa kính hai cái.
Tôi hạ kính xuống, cười cười:
“Vào xe đi.”
Thế là tôi thấy người đàn ông vốn nghiêm túc chính trực đó, lảo đảo trèo lên ghế phụ.
Anh ấy… hình như say rồi, mà say cũng không nhẹ đâu.
Hai má đỏ ửng, nhìn hiền hơn bình thường rất nhiều.
“Muốn uống nước không?”
Anh lắc đầu.
“Vi Vi.” Anh đột nhiên gọi tôi.
“Hửm?”
“Em thích anh không?”
“…???”
Hả?
Thẳng thắn vậy luôn?!
Tôi chết đứng.
Anh ấy lại tiếp tục nói:
“Anh thích em.
Anh muốn hôn em, được không?”
Tôi mơ hồ nghe thấy chính mình trả lời “ừ”.
Tới lúc định thần lại thì đã bị Hạ Tuấn hôn mất rồi.
Anh ôm chặt lấy tôi, dịu dàng nói:
“Vi Vi, làm bạn gái anh nhé?”
Tim tôi như nai con đạp loạn.
Không hiểu kiểu gì… tôi gật đầu đồng ý mất tiêu rồi.
19
Thế là tôi bắt đầu yêu đương bí mật với anh em chí cốt của anh mình.
Tôi vẫn cảm thấy chuyện này… không thật chút nào.
Cuối tuần nằm ở nhà thành cá mặn, Hạ Tuấn gọi điện:
“Vi Vi, xuống đi.”
Tôi kéo rèm ra thì thấy xe anh ấy đỗ ngay dưới nhà.
Mẹ ơi, đậu ngay đây, lát nữa bị anh tôi thấy là toang!
Tôi cuống quýt thay đồ, ba bước thành hai chạy xuống.
Vừa ngồi vào xe còn thở hồng hộc.
Anh đưa tôi một bình nước giữ nhiệt:
“Uống nước ấm, đỡ mệt.”
“Anh không sợ chết à, đậu xe trước cửa nhà em làm gì, nhỡ bị anh em bắt gặp thì tiêu!”
Sợ gì trời cho nấy.
Anh tôi không biết chui từ đâu ra.
Đứng ngoài xe gõ gõ cửa kính.
Tôi như gặp đại nạn, lập tức nhào qua ghế sau, trùm đầu bằng áo khoác của Hạ Tuấn.
Tôi ẩn, anh ấy mở kính.
Anh tôi ngậm điếu thuốc, nheo mắt hỏi:
“Làm gì đấy?”
“Đưa bạn gái đi chơi?”
“Thôi đi ông nội, tôi khác ông, tôi yêu đàng hoàng nhé!”
Anh tôi nghe vậy liền gào lên:
“Đ* má, mày có bạn gái từ bao giờ mà giấu cả tao?”
Hạ Tuấn không đáp, khởi động xe: “Đi đây.”
Anh tôi vứt lại một câu:
“Kệ mày yêu ai, chỉ cần không phải em gái tao là được.”
Khóe môi Hạ Tuấn giật giật, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Tôi thì tim như trống trận.
Chờ anh tôi đi khuất, tôi mới từ từ ngoi lên:
“Đi chưa?”
Hạ Tuấn cười khẽ: “Đi rồi.”
Tôi thở phào: “Dọa chết em.”
“Em sợ anh trai vậy à?”
Tôi gật đầu: “Sợ. Anh cũng biết ảnh rồi đó, lúc nào cũng muốn gắn camera lên người em.”
Hạ Tuấn gật gù: “Chuẩn.”
20
Dạo này tôi có cảm giác… anh tôi bắt đầu nghi ngờ chuyện yêu đương lén của tôi.
Quản lý tôi siêu gắt.
Sáng đưa đi làm, chiều tới đón.
Hại tôi với Hạ Tuấn mãi không hẹn hò đàng hoàng được.
“Anh không có việc gì làm à? Rảnh thì đi kiếm việc đi, suốt ngày canh em là sao?”
Tôi phát bực.
“Anh quan tâm em không được à?
Chị dâu em đi công tác rồi, anh buồn.”
“Chị ấy đi công tác thì anh hành hạ em à? Anh còn là người không?”
Tôi nổi đóa.
“Vợ anh không ở nhà, em cũng đừng mơ yêu đương!”
Anh tôi cười… rất khốn.
Tôi: “……”
Sự im lặng chính là cây cầu Thâm Quyến tối nay.
Thừa dịp anh tôi xuống xe mua đồ, tôi vội nhắn Hạ Tuấn:
“Không đi chơi được đâu, rút, rút nhanh!”
“Anh sắp tới công ty em rồi mà, sao vậy bảo bối?”
Tôi khóc không ra nước mắt:
“Anh em tới đón rồi.”
Hạ Tuấn có vẻ bất đắc dĩ:
“Hay là công khai luôn đi, anh không muốn giấu nữa.”
Tôi vội vàng dỗ dành:
“Baby, ráng nhịn chút nữa thôi.”
Ai ngờ…
“Baby cái gì?”
Giọng anh tôi vang lên sau lưng, lành lạnh.
Tôi suýt rớt tim, lập tức giấu điện thoại.
“Không có ai hết, bạn gái em đó.”
Anh tôi nghi ngờ nhìn tôi:
“Thành thật đi, có phải đang yêu đương rồi không?”
“Không… không có! Nếu có em đã báo với anh rồi mà?”
Tôi cười gượng.
“Hừ. Tốt nhất đừng yêu đương linh tinh, để tao phát hiện thì mày xong đời.”
Anh tôi đưa tay véo má tôi.
Tôi bực lắm, hất ra:
“Anh phiền quá! Em lớn rồi, tự biết chừng mực, yêu đương thì sao chứ?”
Anh tôi hầm hầm trợn mắt:
“Mày biết chừng mực cái đầu mày.
Ai là đứa từng bị bạn trai cũ đá, ở nhà khóc cả tuần đấy?”
Tôi trừng mắt:
“Không biết ai hết!”
Có anh trai đúng là phiền chết đi được.
Hồi nhỏ thì tranh snack với tôi, không cho tôi xem hoạt hình.
Giờ cưới vợ rồi mà vẫn quản tôi như quản con nít.
Haiz…
Thật ra, tôi hiểu lý do.
Anh tôi quá bảo vệ tôi là có nguyên nhân.
Từ nhỏ tôi ốm đau suốt, hết bệnh này đến bệnh khác, mổ lên mổ xuống.
Sau ca phẫu thuật não năm đó, anh càng cưng tôi như trứng.
Tệ nhất là, hồi cấp hai, tôi từng bị một thằng tóc vàng lừa tình.
Hôm đó suýt bị người ta đánh, may có tên đó chắn phía trước, ôm chặt lấy tôi.
Nhờ thế mới thoát trận đòn.
Từ đó về sau, anh tôi cảnh giác toàn bộ sinh vật giống đực trong bán kính ba mét quanh tôi.
Ngay cả chó đực cũng không được bén mảng.
Nhưng nghĩ lại mới thấy—
Anh tôi lại cực kỳ tin tưởng Hạ Tuấn.
Nếu biết người yêu của tôi chính là anh em chí cốt của mình, chắc… nổ tung tại chỗ luôn.
21
Hôm sau cũng là cuối tuần, tôi ngủ một mạch tới trưa.
Vừa tỉnh liền gọi điện chúc Hạ Tuấn buổi sáng.
Kết quả anh ấy mãi không nghe máy, cuối cùng cuộc gọi tự động ngắt.
Chắc đang ở phòng mổ thôi, chuyện bình thường mà.
Chuyên khoa tiêu hóa nơi anh ấy làm phẫu thuật rất nhiều, tôi biết anh bận, nên cũng không quá để tâm.
Đợi lúc nào anh rảnh là sẽ gọi lại ngay.
Tôi gãi đầu, lê dép xuống lầu.
Đi được nửa cầu thang thì tôi chết sững tại chỗ.
Một phòng toàn người!
Ba mẹ tôi, ông bà nội ngoại, anh tôi với chị dâu, tất cả đều có mặt!
Ngoài ra, còn có Hạ Tuấn và ba mẹ anh ấy?!
Cái tình huống gì đây?!
Phản ứng đầu tiên của tôi là: toang rồi, bị lộ rồi!
Tôi run run muốn quay đầu bỏ trốn thì anh tôi quát một câu:
“Chạy cái gì mà chạy, lết qua đây!”
Tôi: ???
Gì vậy trời?
Hạ Tuấn bước lên che chắn cho tôi:
“Đừng hét em ấy. Có gì thì cứ nói với tôi.”
Tôi ngước mắt nhìn anh, anh trao cho tôi ánh mắt “cứ yên tâm”.
Anh tôi cười lạnh:
“Còn dám lén lút liếc mắt đưa tình trước mặt tôi?
Tưởng vậy là thoát được hả?”
Chưa dứt lời, Hạ Tuấn đã ăn ngay một cú đấm trời giáng, khóe miệng rỉ máu.
Tôi hoảng hốt:
“Anh, anh bị điên à?!”
“Im. Đừng có can, hôm nay anh phải dạy dỗ cái thằng dám nhăm nhe em gái anh!”
Tôi: ……
Tôi rất muốn nói — em gái anh cũng nhăm nhe người ta đó.
Thấy sắp nổ ra chiến tranh, mẹ tôi kéo tôi vào phòng.
“Bình tĩnh, anh trai con không hại con đâu.”
Nói thật thì… đúng là vậy.
Anh tôi cái gì cũng có thể lầy, nhưng một khi tôi xảy ra chuyện, người chắn trước luôn là anh ấy.
22
Vài phút sau, Hạ Tuấn đến gõ cửa phòng tôi.
Cả mặt bầm dập, sưng vù.
Anh tôi xuống tay ác thật đấy.
Tôi khẽ chạm vào má anh, thấy xót:
“Đau không?”
Anh nắm lấy tay tôi:
“Không đau. Em thổi cho anh cái là hết.”
Tôi kiễng chân, thổi nhẹ lên mặt anh.
“Anh chờ em ở đây nhé, em xuống xem tình hình anh em sao.”
Vừa quay đầu thì thấy…
Anh tôi đang đứng ở cửa.
“Ồ, biết mình có anh rồi hả?”
… Mắt kia là mắt, mũi kia là mũi không thế?
“May cho mày, nhưng yên tâm, anh mày không mất một cọng tóc.
Thằng kia không dám đánh trả.”
“Nhưng sau này mà nó dám bắt nạt mày, anh vẫn đấm.”
Nói xong còn vênh mặt bỏ đi.
Hạ Tuấn bước đến, ôm lấy tôi từ phía sau.
“Anh ấy hình như… không phản đối?”
Anh cười khẽ:
“Anh ấy nói so với thằng tóc vàng ngày xưa, thà là anh còn hơn.”
Tôi: ……
Vụ tóc vàng đó, anh còn nhắc hoài hả?
23
Ba mẹ tôi thì khỏi nói, hài lòng ra mặt với Hạ Tuấn.
Học vấn cao, ngoại hình ổn, ai nhìn cũng khen.
Rất nhanh, anh đã “cắm cờ” vào lòng cả nhà.
Ba mẹ tôi còn gọi anh là “con rể hiền”.
Dạo này anh bận lắm, mổ xẻ miết.
Mẹ tôi dặn tôi phải chăm sóc anh nhiều hơn, đàn ông làm bác sĩ thường sống như đi bụi.
Vậy là tôi nấu canh, bày cả một bàn thức ăn.
Hạ Tuấn ăn xong khen lia lịa:
“Baby, ngon thật đấy.”
Ai ngờ, anh tôi lén lút thò tay nếm thử.
Thôi thì cũng bỏ qua đi.
Mà không, tên này còn nhân cơ hội dìm hàng:
“Chậc chậc, cái này mà là đồ ăn á?
Hạ Tuấn, mày ăn được chắc có sở thích kỳ dị.”
Nói xong quay đầu nhét vô mồm con chó:
“Đi nào, cục cưng, mở mồm.”
Con cún ngửi một cái, chạy vào chuồng tự đóng cửa.
Tôi: ……