Kịch Bản Này Tôi Không Nhận

Chương 4



**9**

 

Bầu không khí có phần quỷ dị.

 

Cùng một khuôn mặt.

 

Một người thì tỏa ra luồng khí tức u ám.

 

Một người thì làm như không có chuyện gì.

 

Tống Chiêu đứng thẳng người, nhạt giọng nói: “Thảo luận về công dụng của cái miệng.”

 

Tôi và đám bình luận cùng lúc rối loạn:

 

[Sao có cảm giác như đi bắt gian vậy?]

 

[Tống Chiêu thật sự thích nữ phụ sao?]

 

[Tui thậm chí còn cảm thấy Tống Chiêu giống như người chồng bị bỏ rơi trong lãnh cung, đang oán hận nữ chính suốt ngày quấn lấy nữ phụ.]

 

[Tình huống ngượng ngùng quá, tự nhiên thấy chột dạ thay nữ phụ tỷ tỷ.]

 

Tôi thì có gì mà phải chột dạ?

 

Tôi danh chính ngôn thuận rời khỏi ban công, bỏ mặc hai người đó ở lại.

 

Cố Tích Nguyệt đang đợi tôi trên giường, lúc tôi leo lên giường, cô ấy liền xích lại gần.

 

“Tớ thấy Tống Chiêu và Tống Diệu đối với tớ cứ là lạ thế nào ấy.”

 

Tôi vô cùng đồng tình gật đầu, hai người đó đúng là rất lạ.

 

“Họ hình như có ác ý với tớ.”

 

Động tác gật đầu của tôi khựng lại.

 

Cố Tích Nguyệt ôm lấy cánh tay tôi, giọng hơi tủi thân: “Có phải hai người đó không thích tớ chơi với cậu không? Tớ đâu có đắc tội họ?”

 

Tôi nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Gần đây tôi cũng đâu có đắc tội họ? Chẳng lẽ họ định hùa nhau chơi khăm tôi?

 

Đêm đó tôi mơ những giấc mơ hỗn loạn.

 

Lát thì mơ thấy Tống Chiêu lạnh lùng dạy tôi giải toán.

 

Lát thì mơ thấy Cố Tích Nguyệt đỏ mắt bảo may mà có tôi.

 

Còn mơ thấy lúc mở cửa ra bắt gặp Tống Diệu đang…

 

Tôi như bị nướng chín mà tỉnh dậy.

 

Mở mắt ra, trong đầu vẫn còn in hình dáng vẻ luống cuống tay chân của Tống Diệu.

 

Khó khăn lắm mới quên được, giờ mấy cảnh đó lại sống dậy trong đầu tôi rồi.

 

Trời đã sáng, ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa.

 

Tôi uể oải, lờ đờ như xác không hồn đi vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt.

 

Buổi sáng, phòng tắm rất sáng sủa, lúc đang đánh răng, khóe mắt tôi cứ thấy có thứ gì đó lấp lánh chớp nháy.

 

Tôi liếc mắt qua, tay đang cầm bàn chải khựng lại.

 

Một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh giấu giữa đống chai lọ mỹ phẩm.

 

Tôi cầm lấy, đặt trong lòng bàn tay, rơi vào trầm tư.

 

Cái kẹp tóc này chẳng phải tôi đã làm mất từ hồi lớp 11 rồi sao?

 

**8 (Hồi tưởng)**

 

 

 

Năm lớp 11 tôi cắt tóc ngắn, vì dáng người cao gầy, lại thường xuyên mặc đồng phục, nên nhìn từ sau lưng trông rất giống con trai.

 

Có mấy lần làm các bạn nữ trong nhà vệ sinh giật mình, thế là tôi ra chợ đêm mua một cái kẹp tóc đeo vào.

 

Đính rất nhiều đá lấp lánh, các bạn học không cần nhìn mặt, cứ nhìn kẹp tóc là nhận ra tôi.

 

Những năm cấp ba không hề yên bình, một trong những lý do tôi cắt tóc ngắn là để trông có vẻ “không dễ chọc”, đỡ rắc rối.

 

Lúc Cố Tích Nguyệt chuyển trường tới, trong khối cũng xôn xao một dạo.

 

Một cô gái trông như búp bê tây, nhút nhát và ngoan ngoãn.

 

Cô ấy không học cùng lớp với tôi, tôi cũng chẳng có ấn tượng gì đặc biệt.

 

Cho đến một tiết thể dục trời đổ mưa, tôi đi cất dụng cụ, nhưng cửa phòng chứa đồ lại bị khóa ngoài.

 

Tôi tìm chìa khóa mở cửa, thì thấy phía sau giá để đồ có một cô gái đang thút thít.

 

Bên ngoài mưa bắt đầu nặng hạt, sấm chớp ầm ầm.

 

Tôi đi tới góc phòng, Cố Tích Nguyệt rụt rè nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe, run rẩy vì tiếng sấm đột ngột vang lên, bộ đồng phục mùa hè ướt sũng dính chặt vào người.

 

Tôi nhường áo khoác của mình cho cô ấy, rồi đưa cô ấy ra khỏi phòng dụng cụ.

 

Trong trường luôn có những nhóm nhỏ, nhắm vào mục tiêu, giải phóng sự ác ý của chúng mà chẳng cần lý do gì, chỉ đơn giản là muốn bắt nạt người khác.

 

Bọn chúng chưa từng đụng đến tôi, nhưng sự cân bằng “nước giếng không phạm nước sông” đã bị phá vỡ vì tôi giúp Cố Tích Nguyệt.

 

Đám người đó bắt tôi gia nhập hội bọn chúng, nếu không tôi sẽ phải chịu cảnh giống như Cố Tích Nguyệt.

 

Bố tôi mất từ hồi tôi học tiểu học, từ bé tôi đã hay đánh nhau với lũ trẻ khác vì chúng gọi tôi là đồ không có bố.

 

Những chuyện mà chúng gọi là “cảnh ngộ của Cố Tích Nguyệt”, tôi đều nếm qua cả rồi.

 

Mẹ còn đăng ký cho tôi học võ, học boxing, đánh đấm cũng tàm tạm.

 

Nên là cái trò đe dọa của bọn chúng, tôi chẳng sợ chút nào.

 

Né được vài vụ đánh hội đồng, tôi tóm được mấy đứa đi lẻ đập cho một trận.

 

Ngược lại chính bọn chúng mới là kẻ đi mách phòng giáo vụ trước.

 

Mẹ tôi đối phó với việc bị gọi lên trường đã quá quen tay rồi, lúc mẹ tôi chuẩn bị xắn tay áo cãi nhau một trận ra trò, thì mẹ của Cố Tích Nguyệt đến.

 

Một quý bà vô cùng thanh lịch, Cố Tích Nguyệt trông rất giống bà ấy.

 

Bà ấy dễ dàng giải quyết gọn ghẽ đám học sinh kia, rồi dẫn Cố Tích Nguyệt đi.

 

Tôi vẫn luôn nhớ ánh mắt Cố Tích Nguyệt ngoảnh lại nhìn tôi lúc rời đi cùng mẹ.

 

Cô ấy rất buồn.

 

Sau đó cô ấy chuyển sang lớp tôi, làm bạn cùng bàn với tôi, và chúng tôi hình bóng không rời.

 

Cái kẹp tóc cũng mất vào khoảng thời gian đó.

 

Cố Tích Nguyệt đã tặng tôi một cái kẹp tóc mới.

 

Tôi cúi đầu nhìn món đồ trong tay.

 

Hóa ra không bị mất à.

 

Kẹp tóc không hề có vết rỉ sét, đá đính vẫn còn nguyên vẹn.

 

Nó được bảo quản rất tốt.

 

Tôi đặt kẹp tóc về chỗ cũ, làm như không thấy gì cả.

 

Rửa mặt xong, tôi ngồi trên bồn cầu bắt đầu tìm kiếm: “Làm sao để biết mình có phải đồng tính nữ hay không?”

 

Có một bài đăng trả lời rằng: Có muốn hôn môi với người ta không?

 

**9 (Hiện tại)**

 

Tôi không phải, tôi không có.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trước kia chỉ thích lén nhìn cơ bụng của Tống Diệu vài cái, sau đó cũng đã “tẩy tâm cách diện” không nhìn nữa rồi.

 

Tôi là một công dân lương thiện chuẩn mực.

 

Tôi bước ra từ phòng tắm, Cố Tích Nguyệt cũng đã tỉnh dậy.

 

Cô nàng lật người, giọng ngái ngủ lúng búng hỏi tôi: “Sao cậu dậy sớm thế?”

 

Mới có 8 giờ, sau khi thi xong tôi toàn ngủ đến 11 giờ, hôm nay dậy như vậy đúng là rất sớm rồi.

 

Thừa lúc não Cố Tích Nguyệt còn chưa tỉnh táo hẳn, tôi bước tới cạnh giường, lén la lén lút hỏi cô ấy:

 

“Cố Tích Nguyệt, cậu có muốn hôn môi với tớ không?”

 

Lạy chúa trên cao, tôi đang hỏi cái quái gì vậy?

 

Quả nhiên là tôi chưa tỉnh ngủ.

 

 

 

Tôi cảm giác như mình đã chết đi một nửa rồi.

 

Tôi thà quay lại ôn thi lớp 12, còn hơn phải đối mặt với cái mớ quan hệ hỗn độn này.

 

Cố Tích Nguyệt hình như chưa nghe rõ, cô nàng vẫn nhắm mắt không phản ứng.

 

Khoảng mười mấy giây sau, cô nàng mở choàng mắt, siết chặt cái chăn điều hòa, không dám tin mà nhìn tôi.

 

Tôi nhắm tịt mắt lại, không còn sức lực để nặn ra biểu cảm gì nữa: “Không cần trả lời đâu, cậu cứ coi như tớ đang mộng du đi.”

 

Tôi quay lưng định đi thì vạt áo bị kéo lại.

 

Cố Tích Nguyệt đỏ mặt, nhỏ giọng lí nhí: “Tớ chưa từng nghĩ tới, nhưng có thể thử xem… nếu cậu muốn.”

 

Tôi khiếp vía quay đầu lại.

 

Bình luận trước mắt tôi lại trôi qua:

 

[Là khuê mật hay là đồng tính, mị tự có phán đoán của mình.]

 

[Nữ phụ tỷ tỷ trông như trời sập đến nơi rồi kìa.]

 

[Không, nữ phụ tỷ tỷ vừa mở ra cánh cửa của thế giới mới đó.]

 

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại, không nói được chữ nào.

 

Cố Tích Nguyệt chớp chớp mắt nhìn tôi.

 

Mãi một lúc lâu, tôi mới nặn ra được một câu từ cổ họng: “Không cần đâu, cảm ơn.”

 

Haha, chỉ muốn ngất xỉu luôn cho xong, mắt nhắm lại, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

 

Bữa sáng ăn ở nhà Cố Tích Nguyệt.

 

Không khí trên bàn ăn đóng băng.

 

Tống Chiêu và Tống Diệu không thèm để ý đến nhau.

 

Tôi thì như một cái xác biết thở.

 

Chỉ có Cố Tích Nguyệt là đang vô cùng vui vẻ bóc vỏ trứng cho tôi.

 

Niềm vui của cô ấy hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí của ba người chúng tôi, cuối cùng cũng thu hút ánh nhìn của tất cả.

 

Cố Tích Nguyệt sờ sờ mặt mình: “Mọi người nhìn tớ làm gì?”

 

Tống Chiêu nhạt nhẽo thu lại ánh mắt: “Thật ghen tị vì cô là con gái.”

 

Cố Tích Nguyệt nghiêng đầu, cười vô hại: “Cậu có thể đi cắt mà.”

 

Trông hai người này thế nào cũng không giống có thể ở bên nhau được!

 

Tôi nhìn sang người bình thường duy nhất trên bàn ăn. Tống Diệu cảm nhận được ánh mắt của tôi, dường như hơi bĩu môi, liếc tôi một cái rồi quay đi.

 

Cậu ta lại tủi thân cái gì nữa vậy?

 

Tôi cảm giác từ sau khi bị cặp sinh đôi tỏ tình, tôi đã bước vào một thế giới khác.

 

Đặc biệt là đám bình luận nói nhăng nói cuội bay lơ lửng, khiến tôi chỉ muốn đi trừ tà.

 

Lúc rời khỏi nhà Cố Tích Nguyệt, hồn tôi vẫn chưa nhập vào xác.

 

Về đến nhà, bà ngoại cứ thần thần bí bí vẩy thứ nước gì đó lên mặt tôi, miệng lẩm bẩm niệm chú.

 

Bà ngoại có tuổi rồi, tinh thần ngày càng không minh mẫn.

 

“Thứ ô uế kia, mau cút khỏi người cháu gái tao.”

 

Tôi nghe rõ lời bà nói, đành “còn nước còn tát”, rướn cổ về phía bà: “Bà ơi, bà vẩy nhiều thêm chút nữa đi.”

 

Trạng thái tinh thần của tôi lúc này cũng sắp giống bà ngoại đến nơi rồi.

 

Điện thoại trong túi quần rung lên.

 

Tôi mở ra xem, là Tống Diệu gửi tin nhắn: “Cậu biết tôi muốn nói gì mà, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.”

 

Trong đầu tôi lại chui tọt vào mấy thứ không trong sáng.

 

Tôi nhắm chặt mắt, cố gắng quên đi khung cảnh đó.

 

Nhưng càng cố quên, nó lại càng rõ ràng.

 

Điện thoại lại rung lên, vẫn là Tống Diệu: “Cậu cũng không muốn để người khác biết đúng không?”

 

**10**

 

Nếu lúc đó có bình luận nhắc nhở, tôi tuyệt đối sẽ không mở cửa phòng Tống Diệu.

 

Hoặc ít nhất tôi sẽ gõ cửa trước.

 

Tôi có thói quen đánh dấu những bài toán trong ngày không giải được, làm xong hết bài tập rồi mới mang sang tìm Tống Chiêu và Tống Diệu để thảo luận.

 

Tối hôm đó Tống Chiêu đang tắm, nên tôi nghe lời khuyên của chú Tống qua tìm Tống Diệu trước.

 

Tôi thành tâm sám hối, sâu sắc kiểm điểm lại bản thân, dù quan hệ có thân thiết đến mấy, cũng không thể tùy tiện mở cửa phòng người ta được.

 

Tôi đứng chết trân tại chỗ, Tống Diệu cũng mất nửa phút để phản ứng.

 

Gần như cùng lúc tôi và cậu ta nhận ra sự tình, tôi lập tức đóng sập cửa lại.

 

Còn cậu ta thì kéo vội quần lên.

Chương trước Chương tiếp
Loading...