Kịch Bản Này Tôi Không Nhận

Chương 3



Cố Tích Nguyệt thò đầu ra từ tấm chăn mỏng, hai mắt ướt sũng như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ: “Niệm Niệm, cậu không sợ à?”

 

Không, thực ra là bị dọa cho ngu người luôn rồi.

 

Tôi cứng mặt đáp: “Không sợ.”

 

Đợi phim hết, Cố Tích Nguyệt cũng ngủ thiếp đi.

 

Tiếng sấm bên ngoài vẫn rền rĩ, trông cô nàng ngủ có vẻ không an giấc.

 

Tôi tắt máy chiếu, bật đèn ngủ nhỏ lên.

 

Điện thoại ở đầu giường chợt rung hai cái.

 

Tôi mở ra xem, bây giờ là 11 giờ đêm, Tống Chiêu nhắn tin.

 

Tống Chiêu: “Cậu có nhà không? Mẹ tôi bảo tôi mang bữa khuya cho cậu.”

 

Hai nhà chúng tôi ở cùng một tòa nhà chung cư, quan hệ rất tốt.

 

Tôi nhắn lại: “Tôi không có ở nhà.”

 

Tống Chiêu: “11 giờ đêm, cậu không ở nhà thì ở đâu?”

 

Tôi: “Nhà Cố Tích Nguyệt.”

 

Tống Chiêu: “?”

 

Chấm hỏi cái gì mà chấm hỏi, lên mặt cái nỗi gì?

 

Trước kia nể cái mặt đẹp trai của cậu ta, tôi còn có thể nhịn cái thói tinh tướng đó.

 

Bây giờ thì một giây cũng không nhịn được.

 

Tôi chuẩn bị tắt màn hình thì tin nhắn của cậu ta lại nhảy ra.

 

Tống Chiêu: “Cô ta đâu, bảo cô ta trả lời tin nhắn của tôi.”

 

Tôi nhìn Cố Tích Nguyệt đang ngủ bên cạnh, đẩy cô ấy vào trong một chút, cô nàng lật người ngủ tiếp.

 

Tôi nhắn lại: “Khóc mệt rồi, ngủ rồi.”

 

Cậu ta không trả lời một lúc, tôi nằm ngay ngắn lại trên giường.

 

Điện thoại lại rung lên.

 

Vẫn là Tống Chiêu: “?”

 

**7**

 

Tống Chiêu thi xong đại học, não cũng thoái hóa đến mức không đọc hiểu tiếng Việt nữa à?

 

Lần này tôi không thèm trả lời cậu ta nữa.

 

Bọn cú đêm trên dòng bình luận thì đông vô kể, nhìn chuỗi “Hahaha” của họ, tôi cá là họ cười đến sái quai hàm rồi:

 

[Tôi đang đọc tiểu thuyết thanh xuân vườn trường ngọt ngào mà? Cảm giác như đọc nhầm bản lậu vậy, nam chính nhà ai mà bị nữ phụ hành tơi bời hoa lá thế này?]

 

[Nữ phụ tỷ tỷ đến giờ vẫn chưa nhận ra câu trả lời của mình chí mạng cỡ nào.]

 

[Đêm mưa của người trưởng thành, sấm chớp ầm ầm, người trong lòng ở bên cạnh người cô ấy thích khóc mệt đến mức ngủ thiếp đi… Nhập vai vào Tống Chiêu, chỉ gõ một cái dấu chấm hỏi đã là kiềm chế lắm rồi.]

 

[Trẫm ban cho Tống Chiêu danh hiệu “Anh trai kiềm chế”, ai có ý kiến gì không?]

 

Bình luận chớp nháy liên tục, nhìn hoa cả mắt.

 

Tôi tháo kính ra, đám chữ phát sáng nhòe thành một cục, rất hại mắt.

 

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, đặt lưng xuống là ngủ ngay luôn là ưu điểm lớn nhất của tôi.

 

Đêm về khuya, mưa có vẻ nặng hạt hơn, tiếng mưa trầm đục xuyên qua lớp kính và bức tường dày truyền vào tai.

 

Còn cả tiếng sấm, từ mờ mịt xa xăm dần dần dội thẳng ngay sát bên.

 

Tôi bị tiếng ồn đánh thức.

 

Tỉnh táo lại trong bóng tối, tôi mới phát hiện đó không phải tiếng sấm, mà là tiếng gõ cửa.

 

 

 

Cố Tích Nguyệt cũng bị đánh thức, cô nàng dụi mắt lầm bầm: “Muộn thế này rồi, ai mà vô ý thức thế?”

 

Tôi mở điện thoại xem giờ, từ lúc nhắm mắt đến giờ chưa qua bao lâu.

 

Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn vang lên dồn dập như đòi mạng.

 

Tôi bật đèn phòng khách, nhìn qua mắt mèo.

 

Bên ngoài là hai con gà tây ướt sũng.

 

Tôi mở cửa: “Hai người… não úng nước à?”

 

Tống Chiêu không nói gì, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người tôi, như đang kiểm tra thứ gì đó.

 

Cố Tích Nguyệt lẹt xẹt dép lê đi ra cửa, nhíu mày nhìn hai người: “Hai cậu tới đây làm gì?”

 

Tôi chợt nhận ra, chỉ vì cái tin nhắn tôi bảo Cố Tích Nguyệt khóc, mà hai tên này bất chấp trời mưa to chạy qua đây.

 

[Chắc là đang đóng phim thần tượng rồi.]

 

Họ để ý việc tôi ở cạnh Cố Tích Nguyệt đến thế cơ à?

 

Tôi là con gái thì làm gì được cô ấy chứ?

 

Nghe tôi nói xong, Cố Tích Nguyệt vẫn ngơ ngác không hiểu gì, còn Tống Chiêu thì dường như đã quyết định điều gì đó.

 

Cậu ta bước thẳng vào nhà: “Tôi cũng ở lại.”

 

Tống Diệu cũng mang theo một thân đầy nước bước vào, quần áo ướt nhẹp dán chặt vào người.

 

Ánh mắt tôi dừng lại một chút, thì bị giọng nói tức giận của Cố Tích Nguyệt kéo về: “Hai người vẫn đang rỏ nước ra nhà kìa!”

 

Cố Tích Nguyệt tìm mấy bộ quần áo bố cô ấy để lại, bắt hai người họ thay ra trước.

 

Bọn họ ngủ phòng khách.

 

Lúc tôi bước vào phòng Cố Tích Nguyệt chuẩn bị ngủ, Tống Chiêu đột nhiên nắm lấy tay tôi: “Còn phòng dành cho khách, cậu sang đó ngủ đi.”

 

Cậu ta thích Cố Tích Nguyệt thì cứ nói thẳng, cứ thích lôi tôi vào, quản tôi mãi không xong.

 

Tôi không cảm xúc lên tiếng: “Hay là ngủ chung với cậu luôn nhé, cho cậu tiện canh chừng tôi.”

 

Dưới ánh đèn, mắt Tống Chiêu đột nhiên trợn trừng, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

 

Mặt cậu ta đỏ bừng lên với tốc độ chóng mặt.

 

**8**

 

Tôi híp mắt, nghiêng đầu nhìn cậu ta.

 

Lần trước thấy cậu ta đỏ mặt là hồi học thể dục cậu ta bị say nắng ngất xỉu, tôi kéo cậu ta vào bóng râm rồi đút nước cho uống.

 

Mặt cậu ta bị nắng chiếu đỏ bừng, ánh mắt cũng lờ đờ mất tiêu cự.

 

Cố Tích Nguyệt nói đúng, thể lực của cậu ta yếu thật.

 

Tống Chiêu quay mặt đi chỗ khác: “Cậu có phải con gái không đấy, lời như thế mà cũng tiện miệng nói ra được?”

 

“Ừ cậu là con gái được chưa.”

 

Tôi hất tay cậu ta ra định bước vào phòng, thì cậu ta túm lấy cổ áo tôi kéo lại:

 

“Từ sau khi tỏ tình với cậu, thái độ của cậu cục súc hẳn, tại sao?”

 

Tôi đứng vững, nhìn ra ngoài một chút, Tống Diệu đang đánh răng rửa mặt, Cố Tích Nguyệt thì đã vào phòng ngủ rồi.

 

Tôi hạ giọng, nói với Tống Chiêu: “Rốt cuộc là ai có vấn đề? Tâm tư của cậu thế nào tự cậu biết rõ.”

 

Tống Chiêu cau mày: “Cậu đang nói gì vậy?”

 

Giữ trong lòng bứt rứt quá, tôi nói toạc những lời bình luận ra luôn: “Cậu thích Cố Tích Nguyệt, cả cậu và Tống Diệu đều thích Cố Tích Nguyệt.”

 

Cậu ta sững sờ.

 

“Chỉ cần tôi chọn một trong hai người, người còn lại có thể yên tâm thoải mái ở bên Cố Tích Nguyệt.”

 

Tống Chiêu mím chặt môi: “Cố Tích Nguyệt nói với cậu thế à?”

 

Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt rất nghiêm túc, như thể đang đối mặt với một bài toán hóc búa cực kỳ quan trọng.

 

“Không phải cậu ta, tự tôi nhìn ra.”

 

Tống Chiêu kéo tôi ra ban công, tiếng mưa tí tách đã át đi giọng nói của chúng tôi.

 

“Vậy tôi hỏi cậu, cậu kết luận tôi thích Cố Tích Nguyệt dựa vào cái gì?”

 

Tôi liếc nhìn dòng bình luận, không nói cho Tống Chiêu biết.

 

Đám chữ này không biết lai lịch từ đâu, cũng không biết thật hay giả, nhưng chúng đã ảnh hưởng đến phán đoán của tôi.

 

“Tôi phải làm thế nào cậu mới tin là tôi thích cậu?”

 

Giọng Tống Chiêu rất bình tĩnh, trình bày câu hỏi của mình một cách điềm đạm và nghiêm túc.

 

Tôi chớp mắt liên hồi, trong lòng hơi dao động.

 

Ánh mắt cậu ta khẽ chớp:

 

 

 

“Vốn định chuẩn bị kỹ càng rồi mới tỏ tình với cậu, không ngờ Tống Diệu không đợi được. Tôi không muốn bị nó nẫng tay trên, cũng muốn biết cậu sẽ chọn thế nào nên mới vội vàng như vậy. Đây là lỗi của tôi, chưa chuẩn bị tốt, nhưng…”

 

Cậu ta khựng lại: “Sao cậu có thể nói tôi thích Cố Tích Nguyệt? Từ lúc cậu giúp cô ta, cậu đi đâu cô ta cũng bám theo, làm sao tôi có thể thích cô ta được?”

 

Nghe thì có vẻ không giống thích thật.

 

“Cho dù cậu không định đồng ý với tôi, cũng không thể tùy tiện nghi ngờ tấm lòng của tôi được.”

 

Giờ thì giận thật rồi.

 

“Hơn nữa, Cố Tích Nguyệt đối với cậu rốt cuộc ôm tâm tư gì còn chưa biết, tốt nhất là tránh xa cô ta ra.”

 

Giờ lại tràn ngập mùi giấm oán hận.

 

Tôi dè dặt hỏi: “Cậu không thích Cố Tích Nguyệt à?”

 

“Cậu vẫn không tin tôi?”

 

“Chỉ dựa vào mấy lời chót lưỡi đầu môi thì có gì đáng tin chứ?”

 

Tống Chiêu im lặng, cậu ta nhìn tôi, ánh mắt đột nhiên trở nên vi diệu:

 

“Cái miệng không chỉ dùng để nói.”

 

Bị cậu ta nhìn đến mức rợn tóc gáy, tôi vô thức ngửa ra sau.

 

Và ngay khoảnh khắc tôi ngửa ra sau, cậu ta nghiêng người tới.

 

Khuôn mặt Tống Chiêu ghé sát vào tôi, trong mắt tôi khoảnh khắc ấy như biến thành một thước phim quay chậm. Cậu ta nhìn tôi, rồi từ từ khép hờ mí mắt.

 

Tôi cứng đờ người, não bộ trong nháy mắt trống rỗng.

 

Xoẹt ——

 

Rèm ban công bị kéo ra.

 

Tôi theo phản xạ ngoảnh đầu nhìn sang.

 

Nụ cười trên mặt Tống Diệu muộn màng cứng đờ lại. Cậu ấy nhìn động tác cúi người của Tống Chiêu, rồi lại nhìn tôi.

 

“Hai người đang làm gì vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...