Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Khi “Nữ Chính Tỉnh Táo” Lộ Mặt
Chương 3
Ngày trước, lúc mới vào đại học không lâu, để giúp tôi kéo gần khoảng cách với bạn học, mẹ tôi đã đặc biệt bảo tôi dẫn bạn cùng phòng về nhà ăn cơm. Bà tất bật ngược xuôi, làm một bàn đầy những món ngon. Lúc đó Hà Điềm Điềm là người ăn nhiều nhất.
Cũng chính thời điểm ấy, cô ta biết chuyện mẹ tôi ly hôn do bị bạo hành và chồng ngoại tình.
Vậy mà bây giờ, những lời tán tận lương tâm như vậy cô ta lại có thể mở miệng thốt ra một cách dễ dàng!
Tôi thực sự không thể nhịn nổi nữa. Sải bước dài xông tới, không nói hai lời liền tát bốp bốp hai cái.
“Tôi mẹ nó cho cậu thể diện rồi đúng không? Cậu thử nói lại một câu như thế nữa xem?!”
Hà Điềm Điềm ôm nửa bên mặt bị tát, trong mắt tràn đầy sự không thể tin nổi. Cô ta vừa sợ vừa giận nói: “Tôi cứ nói thì làm sao? Mẹ cậu đáng chết, loại người nghèo mạt rệp như các người sống trên đời này có ý nghĩa gì?”
Nói xong, chắc sợ bị đánh tiếp, cô ta lập tức bỏ chạy.
Tôi đứng chết trân tại chỗ rất lâu mới hoàn hồn. Sau đó, tôi mở điện thoại, tìm WeChat của Thịnh Dương Húc.
Do dự một lát, hai tay tôi run rẩy gõ ra một dòng chữ:[Mẹ em đột nhiên phát bệnh tim, đang cần phẫu thuật gấp, anh có thể cho em mượn 30 vạn được không?]
Bên kia trả lời rất nhanh: [Thiển Nguyệt, em không lừa anh đấy chứ?]
Để chứng minh những gì mình nói là thật, tôi quệt nước mắt, vội vàng chụp một tấm ảnh của mẹ gửi qua, kèm theo vài tờ hóa đơn.
Thịnh Dương Húc không trả lời, chỉ ném cho tôi một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat.
Tôi xem lướt qua thật nhanh, tức đến mức siết chặt điện thoại.
Lại là Hà Điềm Điềm! Cô ta lại đi trước một bước để tung tin đồn với Thịnh Dương Húc, nói tôi là kẻ lừa đảo, ở bên anh ta chỉ vì tiền. Không những thế, cô ta còn nói để lừa tiền, tôi chuẩn bị chứng cứ rất tinh vi, bảo anh ta đừng để bị lừa.
Thảo nào Thịnh Dương Húc không muốn cho tôi vay tiền.
Tôi sốt ruột khóc òa lên:[Làm sao anh mới chịu tin em?]
Rất nhanh, bên kia đã nhắn lại một tin nhắn.
…
Lúc tôi về đến ký túc xá thì đã hơn 10 giờ đêm. Cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi rã rời, tôi chỉ muốn nghỉ ngơi sớm một chút.
Hà Điềm Điềm đã rêu rao chuyện tôi ra tay đánh cô ta hôm nay với hai người bạn cùng phòng.
“Ôn Thiển Nguyệt, hôm nay cậu dám ra tay đánh tôi, cậu có tin tôi báo cho thầy phụ đạo viên biết không?”
Tôi liếc nhìn cô ta một cái nhàn nhạt, thều thào đáp: “Cậu báo cảnh sát luôn cũng được.”
Dứt lời, tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, leo lên giường và chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau, mẹ tôi được phẫu thuật suôn sẻ, thành công thoát khỏi cơn nguy kịch.
Tôi vừa phải chạy tới chạy lui bệnh viện, vừa lo bận rộn chuyện tốt nghiệp, hận không thể chẻ đôi bản thân ra mà dùng. Tôi cũng chẳng quan tâm dạo gần đây Hà Điềm Điềm đang làm gì.
Cho đến ngày chụp ảnh kỷ yếu tốt nghiệp, tôi đột nhiên ngất xỉu trước mặt mấy trăm người trong toàn khoa.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở phòng y tế. Và tôi mới biết được từ miệng bạn cùng phòng chuyện mình đã mang thai.
**Chương 5**
Hà Điềm Điềm đứng bên cạnh bụm miệng, dùng giọng điệu cực kỳ khoa trương hô hoán:
“Ôn Thiển Nguyệt, cậu sao thế này? Không phải là ra ngoài lăng nhăng với đàn ông nên có chửa rồi đấy chứ?”
“Cả cái trường này, cậu là đứa lẳng lơ nhất đấy.”
“Chậc chậc, cha đứa bé là ai cậu có biết không? Quá mất mặt.”
“Chuyện này mà đến tai Thịnh Dương Húc, cậu nói xem anh ta có tức đến mức tát cho cậu vài cái vỡ mặt không?”
“Tôi mà là cậu, làm ra loại chuyện nhục nhã này thì chắc đã tự tử từ lâu rồi!”
Sự hả hê trên nỗi đau của người khác trong từng lời nói của cô ta lộ rõ mồn một. Thấy cô ta cứ bô bô nói mãi không dứt, Liễu Tâm Tuyết nhíu mày, không nhịn được lên tiếng.
“Hà Điềm Điềm, cậu tích chút đức đi!”
Cô bạn còn lại cũng hùa theo: “Đúng đấy, Thiển Nguyệt thế nào thì liên quan gì đến cậu?”
Hà Điềm Điềm nghẹn họng một thoáng. Thấy tôi không nói gì, cô ta tưởng tôi chột dạ nên lại lập tức lên mặt.
Cô ta hừ lạnh: “Tôi nói sai à? Chưa tốt nghiệp đã ngủ với hết thằng đàn ông này đến thằng khác, hành vi của cô ta có khác gì gái điếm không? Đợi bị toàn bộ sinh viên trong trường phỉ nhổ đi!”
Nói xong, Hà Điềm Điềm lập tức chạy biến ra ngoài.
Tôi có một dự cảm không lành. Quả nhiên, lúc bước ra khỏi phòng y tế, trên đường đi những người bắt gặp đều chỉ trỏ bàn tán về tôi.
“Cô ta chính là Ôn Thiển Nguyệt đấy à? Chậc chậc, mới tí tuổi đầu đã ễnh bụng ra rồi.”
“Nghe nói còn chẳng biết cha đứa bé là ai đâu?”
“Vãi thật, chơi lớn thế à?”
“Mấy tiểu tiên nữ bây giờ chơi bạo lắm, một đêm đi lại với mấy thằng đàn ông liền, tất nhiên là chẳng biết cha đứa bé là ai rồi!”
“Đang ngay cái lúc nước sôi lửa bỏng thế này lại xảy ra chuyện, cô ta còn tốt nghiệp được không?”
…
Đám đông xúm lại xem náo nhiệt ngày càng đông. Đường về ký túc xá bị chặn đứng hoàn toàn.
Hai cô bạn cùng phòng muốn lên tiếng bênh vực tôi, nhưng hai người làm sao nói lại mười mấy cái miệng. Rất nhanh đã bị người ta chặn họng đến không nói được lời nào.
Tiếng của tôi càng bị nhấn chìm trong những âm thanh ồn ào bàn tán.
Tôi rút điện thoại ra, đang định báo cảnh sát thì đám đông bỗng nhường ra một lối, Hà Điềm Điềm thong thả bước tới.
“Thiển Nguyệt à, đều là bạn cùng phòng cả, tôi khuyên cậu một câu, phá thai đi.”
“Cậu còn chưa tốt nghiệp, làm sao nuôi nổi trẻ con, hơn nữa sau này chắc chắn sẽ thành mẹ đơn thân.”
“Nếu sinh ra, cuộc đời cậu coi như hủy hoại hoàn toàn rồi.”
“Phá thai xong rồi đi chữa mấy cái bệnh bẩn thỉu của cậu đi, cải tà quy chính lúc nào cũng chưa muộn.”
“Chúng ta là phụ nữ thời đại mới, phải biết giữ mình trong sạch, không thể lúc nào cũng nghĩ đến chuyện dựa dẫm đàn ông được.”
Những lời này của Hà Điềm Điềm lập tức khiến đám đông xung quanh vỗ tay rào rào khen ngợi. Trái lại, những ánh mắt đổ dồn lên người tôi càng thêm phần khinh miệt trần trụi.
Tôi lấy điện thoại, xoay tay bấm luôn một dãy số: “Alo, 110 phải không ạ?”
Giọng nói không lớn. Nhưng lần này, đám đông đang xem náo nhiệt nghe rõ mồn một. Sau khi tôi cúp máy, bọn họ lập tức giải tán sạch sẽ.
Hà Điềm Điềm cũng định nhân cơ hội chuồn mất. Tuy nhiên, Liễu Tâm Tuyết đã nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cổ tay cô ta. Tôi cũng bước lên chặn đường.
“Khoan hẵng đi, có gì thì giữ lại mà khai với cảnh sát.”
Đáng tiếc là do chưa gây ra hậu quả gì nghiêm trọng, Hà Điềm Điềm chỉ bị phê bình giáo dục vài câu. Đúng lúc đó, tôi lại nhận được tin nhắn của thầy phụ đạo viên gọi lên văn phòng.
Thầy là một người đàn ông ngoài bốn mươi. Thấy tôi bước vào, thầy tỏ vẻ mất kiên nhẫn, đẩy gọng kính rồi lên mặt dạy dỗ: “Ôn Thiển Nguyệt, em làm sao thế hả? Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi còn bày ra cái trò này?”
“Em có nghĩ xem bạn học sẽ nhìn em thế nào, giáo viên sẽ đánh giá em ra sao không?”
Tôi giữ khuôn mặt vô cảm, nói thẳng:
“Em không nghĩ.”
“Thưa thầy, hành vi của em chắc không vi phạm bất cứ điều luật hay nội quy nào của trường đâu nhỉ?”
**Chương 6**
Thầy phụ đạo viên nghẹn họng một giây, rồi gằn giọng phán: “Hành vi của em là phá hoại thuần phong mỹ tục!”
Tôi bỗng bật cười, vặn lại thầy.
“Có thai là phá hoại thuần phong mỹ tục ạ?”
“Vậy mẹ thầy cũng phá hoại rồi, còn bố thầy là tòng phạm.”
“Các bậc cha mẹ có con trên toàn thế giới này đều là những kẻ vô đạo đức hết.”
Thầy bị tôi chặn họng không nói được lời nào. Cuối cùng, thầy bực dọc xua tay, sắc mặt khó coi bảo tôi đi ra. Chỉ dặn tôi đừng để chuyện này đồn ầm lên.
Đương nhiên là tôi sẽ không đồn. Nhưng người khác thì chưa chắc.