Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Khi “Nữ Chính Tỉnh Táo” Lộ Mặt
Chương 2
Tôi bật cười hùa theo: “Đúng vậy.”
“Bây giờ tôi sẽ nhận lời theo đuổi của Thịnh Dương Húc, dù sao kết hôn sinh con cũng lấy được 5 triệu tệ cơ mà!”
“Đại nữ chính tỉnh táo như cậu chắc không thèm để tâm đến chút tiền cỏn con này đâu nhỉ? Dù có khi cả đời cậu cũng chẳng kiếm nổi số đó.”
Nghe vậy, Hà Điềm Điềm cắn răng, lại hung hăng lườm tôi một cái. Cô ta dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt đầu đi.
Tôi lập tức nhắn tin cho Thịnh Dương Húc, bày tỏ rằng tôi đồng ý lời theo đuổi của anh ta. Làm như vậy, khi mẹ lên cơn đau tim, ít nhất tôi cũng có thể mượn anh ta một khoản tiền phẫu thuật.
Nhưng tôi không ngờ, ngay giây tiếp theo sau khi đồng ý, anh ta đã chuyển cho tôi một khoản tiền.
[Chuyển khoản: 100000.]
[Tiền tiêu vặt, tiêu hết lại bảo anh.]
Chỉ một câu ngắn gọn đã cho tôi biết, sự lựa chọn của tôi đời này là hoàn toàn chính xác.
Tôi lập tức chia sẻ tin vui này với bạn cùng phòng, và phát cho mỗi người một bao lì xì 500 tệ.
Đến lượt Hà Điềm Điềm, đối mặt với ánh mắt đầy mong chờ của cô ta, tôi làm như không thấy, cười nói:
“Hà Điềm Điềm, loại đại nữ chính tỉnh táo như cậu, chắc không thèm tiền của đàn ông đâu nhỉ?”
Cô ta sững người một thoáng rồi cứng miệng đáp: “Đương nhiên!”
Nói xong, cô ta kéo rèm giường đánh rột, không biết chui vào trong làm gì. Tôi và hai cô bạn còn lại nhìn nhau cười hiểu ý.
Hôm sau, khi Thịnh Dương Húc hẹn tôi đi ăn ở nhà hàng, anh ta đột nhiên đưa cho tôi xem một bức ảnh.
Là hình ảnh tôi lúc vừa mới ngủ dậy, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù. Vì cổ áo ngủ hơi rộng nên còn lộ ra một nửa bờ vai trắng ngần.
Anh ta tự ý đặt làm hình nền đoạn chat, còn không tiếc lời khen ngợi: “Thiển Nguyệt, dáng vẻ lúc em mới ngủ dậy đáng yêu thật đấy.”
Trái tim tôi dần chìm xuống, tôi sa sầm mặt.
“Anh tìm người chụp lén tôi?”
Nghe vậy, Thịnh Dương Húc hoảng hốt xua tay, vội vàng phủ nhận: “Anh không có, không phải anh.”
Dứt lời, anh ta làm ra vẻ khó mở lời, cuối cùng cắn răng gửi cho tôi một đoạn lịch sử trò chuyện.
Là đoạn chat ngày hôm qua giữa anh ta và Hà Điềm Điềm.
[Này, sao anh lại để mắt tới Ôn Thiển Nguyệt vậy? Trời ơi, anh có biết cô ta…]
**Chương 3**
[Tôi không nỡ nhìn anh bị cô ta lừa nên mới nói với anh những chuyện này, anh tuyệt đối không được kể với ai đâu đấy.]
[Ôn Thiển Nguyệt bề ngoài nhìn thì thanh thuần, thực chất đã bị đàn ông chơi nát bét rồi, cô ta còn mắc bệnh tế nhị nữa cơ.]
[Không những thế, ở trong ký túc xá cô ta còn không thèm mặc quần áo, cứ sợ người khác không nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình ấy.]
[Anh quá ngây thơ, dễ bị loại đàn bà xấu xa này lừa lắm.]
Nói xong, Hà Điềm Điềm còn gửi thêm bức ảnh lúc tôi vừa ngủ dậy để làm bằng chứng củng cố cho những luận điệu của cô ta.
Nhìn những lời bịa đặt vô căn cứ này, tôi tức đến mức siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Chưa đợi tôi lên tiếng, Thịnh Dương Húc đã vội vàng giải thích trước: “Em đừng giận nhé, những gì cô ta nói, anh không tin một chữ nào đâu.”
Tôi gật đầu, chẳng màng đến chuyện ăn bít tết nữa, lập tức sát khí đằng đằng lao về ký túc xá.
Hà Điềm Điềm thấy sắc mặt tôi không tốt, tưởng rằng mưu kế chia rẽ của mình đã thành công, liền lên giọng mỉa mai:
“Ây dô, không phải đi hẹn hò à? Sao sắc mặt khó coi thế này?”
“Không phải bị Thịnh Dương Húc đá rồi chứ?”
Tôi cười khẩy, vớ lấy cuốn sách trên bàn ném thẳng vào mặt cô ta.
“Đá cái mả cha nhà cậu!”
“Chẳng phải cậu tự xưng là đại nữ chính tỉnh táo sao? Sau lưng lại giở trò đấu đá hãm hại phụ nữ với nhau à? Cậu diễn cái trò trước mặt một đằng sau lưng một nẻo cũng thuần thục quá cơ.”
Nói đoạn, tôi quăng luôn ảnh chụp màn hình đoạn chat vào nhóm chung của ký túc xá.
Hà Điềm Điềm vốn đang rất tức giận, nhưng khi nhìn thấy những đoạn tin nhắn đó, mặt cô ta lập tức trắng bệch.
Đối mặt với ánh mắt lên án của chúng tôi, cô ta chột dạ giải thích: “Không phải như vậy đâu…”
“Tôi sở dĩ nói vậy, là để giúp Ôn Thiển Nguyệt thử lòng Thịnh Dương Húc thôi, sao các cậu có thể nghi ngờ tôi như thế?”
“Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho Ôn Thiển Nguyệt thôi mà?”
Nói xong, Hà Điềm Điềm bưng mặt khóc nức nở.
Tôi tức quá hóa cười. Vì tốt cho tôi? Nên đi tung tin đồn bôi nhọ nhân phẩm tôi? Logic này nghe lọt tai được không?
Nhưng tôi còn chưa kịp nói gì, Hà Điềm Điềm đã làm ra vẻ như chịu muôn vàn tủi thân, khóc lóc ỉ ôi chạy ra khỏi ký túc xá, đi kể lể với những người khác rằng chúng tôi cô lập cô ta.
Hai cô bạn cùng phòng thấy vậy liền chạy đến an ủi tôi.
Chắc vì có thóp bị tôi nắm giữ nên liên tiếp mấy ngày sau, cô ta không dám giở trò gì nữa.
Thỉnh thoảng đi hẹn hò, Thịnh Dương Húc sẽ mua ít đồ ngọt và vòng tay pha lê bảo tôi đem về chia cho bạn cùng phòng. Khi Hà Điềm Điềm thấy tôi chỉ chia cho hai người kia mà không cho cô ta, mắt cô ta tức đến đỏ ngầu. Nhưng để duy trì thiết lập “đại nữ chính”, cô ta vẫn cố nhịn không bùng nổ.
Mãi cho đến một ngày cuối tuần, tôi đang bận rộn làm khóa luận tốt nghiệp thì đột nhiên nhận được điện thoại của anh chủ nhà báo rằng mẹ tôi đột nhiên lên cơn đau tim, đã được đưa vào bệnh viện.
Thời điểm xảy ra chuyện này lại sớm hơn tận nửa tháng!
Không kịp nghĩ nhiều, tôi hớt hải chạy đến bệnh viện. Thế nhưng, tôi lại nhìn thấy Hà Điềm Điềm trong phòng bệnh của mẹ!
Anh chủ nhà đang vô cùng kích động: “Thiển Nguyệt, cuối cùng em cũng đến rồi! Lúc mẹ em phát bệnh, cô bé này đang ở nhà em, em xem nên báo cảnh sát hay xử lý thế nào đây?”
Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, Hà Điềm Điềm đã tự nói.
“Ôn Thiển Nguyệt, chuyện này không thể trách tôi được đâu nhé.”
“Tôi có lòng tốt đến thăm mẹ cậu, còn mua mấy chục tệ tiền hoa quả. Ai ngờ mới nói được vài câu bà ấy đã như vậy rồi, có trách thì chỉ trách sức khỏe bà ấy quá kém thôi.”
Tôi tức giận gầm lên: “Cậu đã nói gì với mẹ tôi?”
Hà Điềm Điềm khựng lại một chút, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ác ý. Cô ta ung dung nói: “Thì có nói gì đâu.”
“Chỉ nói cậu vì tiền mà ngay cả liêm sỉ cũng không cần, đi bám đuôi bọn trọc phú thôi.”
Nhưng dựa trên sự hiểu biết của tôi về mẹ, mấy câu nói đó căn bản không thể khiến bà tức giận đến mức này.
Hà Điềm Điềm chắc chắn đã nói những lời quá đáng hơn rất nhiều!
**Chương 4**
Chưa đợi tôi chất vấn thêm, bác sĩ đột nhiên đi tới.
Bác sĩ nói tình trạng của mẹ tôi rất nguy cấp, tốt nhất phải sắp xếp phẫu thuật trong vòng 3 ngày, mà phí phẫu thuật cần đến hơn 30 vạn tệ.
Trong phút chốc tôi có chút hoảng loạn. Vốn dĩ tôi định mấy ngày nữa mới mở miệng hỏi vay tiền Thịnh Dương Húc. Nhưng vì sự xen ngang của Hà Điềm Điềm, thời gian mẹ phát bệnh bị đẩy lên sớm, khiến tôi trở tay không kịp. Hơn nữa, Thịnh Dương Húc có đồng ý cho tôi mượn tiền hay không vẫn còn là một ẩn số.
Tôi căng thẳng cắn móng tay, đi qua đi lại ngoài phòng bệnh, ngay cả bác sĩ rời đi lúc nào cũng không hay.
Mãi cho đến khi thấy anh chủ nhà từ phòng bệnh bước ra, tôi mới gượng gạo hoàn hồn, đem số tiền anh ấy ứng trước trả lại, rồi đưa thêm 500 tệ coi như tiền cảm ơn.
Chẳng mấy chốc, Hà Điềm Điềm cũng bước ra khỏi phòng. Nhìn bộ dạng lo lắng của tôi, cô ta dùng giọng điệu nhẹ bẫng, giậu đổ bìm leo: “Hơn 30 vạn tiền phẫu thuật, có bán cậu đi chắc cũng chẳng gom nổi ngần ấy tiền đâu nhỉ?”
“Theo tôi thấy, tốt nhất đừng chữa nữa, dù sao cậu cũng không có bố rồi, bớt đi một người mẹ thì có ảnh hưởng gì đâu?”
Giọng điệu cô ta vừa đắc ý vừa ngông cuồng.
Tôi tức đến mức hai hàm răng nghiến vào nhau ken két.