Khi Công Tử Ngã Ngựa

Chương 7



Ta không ngoái đầu, chỉ chống đôi tay run rẩy, từng chút lùi vào trong bóng tối bủa vây.

 

“Thiếu tướng quân… phải bình tĩnh.”

 

Chàng đứng trong bóng tối, nghe lọt vào tai một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ.

 

Đó là tử sĩ mà Triệu thúc sắp xếp kề bên chàng, người đang ấn chặt lấy thanh trường kiếm gần như sắp bị chàng rút khỏi vỏ.

 

Móng tay Bùi Trường Sách đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi nương theo kẽ ngón tay nhỏ giọt.

 

Chàng giương mắt chứng kiến ta hệt như một con chó, biến mất ở phía tận cùng của dãy hành lang.

 

Ta biết chàng đang đợi ta.

 

Nhưng ta càng biết rõ, đêm nay mới là cơ hội sống duy nhất.

 

Yến tiệc mừng thọ ở Lục phủ đang bước vào hồi cao trào, tiếng trúc quản tơ đồng hòa ca đã che lấp sạch mọi tội ác.

 

Ta vin cớ đi đổ nước cơm cặn, né tránh được đám gia đinh tuần tra canh gác.

 

Thư phòng Lục Hằng, ẩn mình sau rặng trúc sâu hút nhất của hậu hoa viên.

 

Nơi đó thủ vệ nghiêm ngặt sầm uất, bình thường đến một con ruồi cũng không lọt qua.

 

Nhưng đêm nay, Lục Hằng vì muốn khoa trương thế lực, đã điều dời quá nửa lính gác qua sảnh trước để duy trì trật tự an ninh.

 

Ta lẻn vào rừng trúc, đám lá rụng dưới chân phát ra những tiếng xào xạc li ti.

 

Trái tim trong lồng ngực nhảy lên điên cuồng, tựa như muốn tông gãy nát xương sườn.

 

Ta sờ tới được khe hở của chiếc cửa sổ sau lưng thư phòng.

 

Đó là nơi ta đã lén nới lỏng từ trước nhân dịp đưa y phục giặt giũ qua đây.

 

Cửa sổ bị đẩy ra một khe hở nhỏ, ta gập người chui tọt vào trong.

 

Thư phòng lan tỏa mùi trầm hương thượng hạng, nhưng lại dấy lên trong ta cơn lợm giọng buồn nôn.

 

Đó là sự phú quý giàu sang được đánh đổi bằng máu của mấy trăm con người Tướng quân phủ.

 

Ta lao thẳng đến giá Cổ ngoạn () đằng sau án kỷ.

 

Theo những quan sát bấy lâu nay của ta, mỗi khi Lục Hằng ra lệnh cho kẻ hầu người hạ lui xuống rồi bước vào thư phòng, bàn tay hắn đều theo thói quen đưa tới sờ nắn cái bình hoa bằng gốm Thanh sứ.

 

Ta nín thở, khẽ khàng xoay thân bình.

 

“Cạch.”

 

Một tiếng động khe khẽ vang lên trong căn phòng tịch mịch đinh tai nhức óc.

 

Một ngăn ngầm trên bức tường chầm chậm mở ra.

 

Bên trong đặt một xấp thư từ dày cộm.

 

Tay ta run lẩy bẩy rút ra một phong thư, nương theo tia sáng ánh trăng thoi thóp soi vào mà nhìn lướt qua.

 

Đó là mật hàm vãng lai giữa Lục Hằng và gian tế Bắc Địch.

 

Bên trên còn đóng con dấu hỏa tra () đặc trưng của hoàng tộc Bắc Địch.

 

“Tìm thấy rồi…”

 

Nước mắt chớp mắt túa ra dâng trào.

 

Đây chính là chứng cứ.

 

10

 

Đây chính là bằng chứng thép có thể rửa sạch nỗi oan khuất của Tướng quân phủ, đưa Lục Hằng lên đoạn đầu đài ().

 

Ta nhanh chóng nhét xấp thư vào trong vạt áo.

 

Đột nhiên, ngoài cửa vọng lại những tiếng bước chân ồ ập trầm trọng.

 

“Tướng quân, tiểu nhân qua lấy ngay bức tranh Bách điểu triều phượng đây ạ.”

 

Là gã Quản gia.

 

Hơi thở ta khoảnh khắc bị tước đoạt sạch.

 

Ngăn ngầm trên giá Cổ ngoạn vẫn chưa kịp đóng lại, cửa sổ cũng hãy còn mở toang hoác.

 

Không kịp nữa rồi.

 

Ta nhìn đống thư từ trong ngực áo, lại nhìn qua cánh tay mình với vết thương sâu hoắm lộ tới xương – vết tích để lại sau trận đòn roi da của Lục phu nhân nay đã mưng mủ mọng nước.

 

Ta cắn bạo lấy răng, dùng sức vò nát nắm thư từ thành một cuộn, nhét thẳng vào trong miệng vết thương máu thịt nhầy nhụa kia.

 

Cơn đau đớn kịch liệt giáng xuống bủa vây, ta suýt chút nữa ngất lịm đi.

 

Ta bạ đâu vơ lấy mảnh giẻ lau dơ bẩn trên bàn, quấn quýt băng bó bừa vào cánh tay.

 

Ngay khoảnh khắc gã Quản gia đẩy cửa bước vào, ta phi thân nhảy qua khung cửa sổ tọt vào rừng trúc.

 

“Kẻ nào?!”

 

Giọng the thé chói tai của gã Quản gia ré lên phía sau.

 

Ta mặc xác vết thương đau như xé thịt, cắm đầu phi như điên trong bóng đêm.

 

“Bắt trộm! Có kẻ xông vào thư phòng!”

 

 

 

Sự tĩnh lặng của Lục phủ bị đập vỡ nát trong chớp mắt.

 

Ánh sáng từ những ngọn đuốc rọi đến từ khắp bốn phương tám hướng.

 

Ta nấp sau một gò đá bên cạnh chiếc giếng cạn đáy, lắng nghe tiếng bước chân dày đặc xẹt qua sát vách.

 

Cuộn thư nhét trong miệng vết thương đang hút lấy máu của ta, loại xúc cảm sền sệt dính dớp lại buốt giá ấy khiến cho ta vô cùng tỉnh táo.

 

“Tang Tang.”

 

Một thanh âm thâm trầm cực hạn vang lên văng vẳng bên tai.

 

Ta kinh hoàng ngoái đầu lại, liền tông thẳng vào một vòng ôm rộng lớn nhưng vô cùng lạnh lẽo buốt xương.

 

Là Bùi Trường Sách.

 

Chàng vẫn tìm ra ta rồi.

 

Bộ giáp trụ của lính gác trên người chàng vẫn còn nồng nặc mùi hơi men ở sảnh trước, nhưng đôi mắt kia, lại sáng rực rỡ đến phát khiếp.

 

“Theo ta.”

 

Chàng chẳng màng giải thích, bế bổng ta vác luôn lên vai.

 

“Công tử, đừng quản nô tỳ… chứng cứ đang ở trong tay nô tỳ…”

 

Ta đau vã mồ hôi ướt sũng lưng áo, hơi thở mong manh yếu ớt.

 

Bùi Trường Sách không đáp lời. Đôi chân được chữa lành của chàng sải bước cực kỳ vững chãi, thậm chí còn ánh lên thứ sát khí tựa như được trở về lại sa trường.

 

Chàng bế ta lẩn qua lớp vòng vây rậm rịt, đi đến một chân tường rào hẻo lánh.

 

“Triệu thúc đang tiếp ứng ở bên ngoài.”

 

Chàng đặt ta xuống đất, ánh mắt chiếu trúng cánh tay đang quấn mảnh giẻ lau rách tơi tả của ta.

 

Chỗ đó vẫn đang liên tục rỉ ra thứ máu trộn lẫn nước mủ đen đỏ.

 

Đôi tay chàng run lên muốn đưa ra chạm vào.

 

“Công tử, chờ… chờ đến ngày rửa sạch oan khuất rồi, ngài hãy xem.” Ta bảo vệ khư khư vết thương.

 

Đáy mắt Bùi Trường Sách dâng lên một sự đau đớn thương xót ngập trời, chàng bất chợt ôm chặt lấy gáy ta, ép trán ta tựa lên trán chàng.

 

“Tang Tang, nếu nàng dám chết, ta liền san phẳng cả kinh thành này, bắt tất cả chúng bồi táng theo nàng.”

 

Đó là lời thề độc bằng máu, cũng là lời hứa khắc cốt ghi tâm nhất mà chàng dành cho ta.

 

Chàng dùng sức đẩy nhẹ ta bay qua vách tường.

 

Bên kia tường rào, Triệu thúc cùng những tử sĩ trung thành đã mai phục sẵn từ bao giờ.

 

“Đưa nàng ấy rời đi, tìm đại phu tốt nhất.”

 

Giọng Bùi Trường Sách chìm trong bóng tối lạnh hệt như khối sắt rét buốt.

 

“Công tử, ngài không đi sao?”

 

Ta bò trên đầu tường, sợ hãi đăm đăm nhìn chàng.

 

Chàng đứng chôn chân trong bóng râm tăm tối, từ tốn tuốt thanh trường đao bên hông ra.

 

Lưỡi đao vờn lên hàn quang u sâm dưới ánh trăng mờ ảo.

 

“Ta còn phải ở lại đây, tặng cho Lục Hằng một ‘món đại lễ’ nữa.”

 

Chàng xoay người, bóng lưng cô độc xa lánh cõi trần nhưng cường tráng vô song.

 

Ta biết rõ, chàng không phải đi nạp mạng.

 

Chàng định trên yến tiệc sinh thần ấy, trước trăm ngàn con mắt người nhìn chòng chọc, đóng xuống viên đinh đầu tiên hủy diệt cuộc đời Lục Hằng.

 

Ta được Triệu thúc mang đến một căn nhà dân tại ngoại thành.

 

Khi đại phu cắt vụn mảnh giẻ lau băng bó trên tay ta, không kìm được hút một hơi lạnh kinh hoàng.

 

Phong thư đã bị máu rỉ ướt mèm, nhưng nét chữ vẫn rành rọt có thể nhìn ra thấu.

 

Đó là chân tướng được đánh đổi bằng cả tính mạng.

 

11

 

Đêm hôm đó, tại thọ thần của Lục phủ kinh hãi phát sinh kỳ sự.

 

Thị vệ thiếp thân của Lục tướng quân mất tích, thư phòng bị trộm, Lục Hằng lôi đình nổi trận lôi đình, bủa vây lùng sục cả toàn kinh thành.

 

Mà cũng trong lúc này, Bùi Trường Sách đã trút bỏ áo giáp, ngồi dưới ánh đèn leo lét của nhà dân.

 

Chàng tự tay thanh tẩy miệng vết thương cho ta, động tác dịu dàng hệt như đang nâng niu món trân bảo độc nhất vô nhị trên thế gian.

 

“Tang Tang, có đau không?”

 

Chàng cất giọng khàn trầm, vành mắt đỏ ửng.

 

Ta lắc đầu nguầy nguậy, ngắm nghía đôi chân đã có thể bước đi bình thường của chàng.

 

“Công tử có thể đứng lên được, thì Tang Tang chẳng thấy đau đớn gì nữa cả.”

 

 

 

Chàng đột nhiên ôm chầm lấy ta vào lòng, sức lực lớn đến độ gần như muốn khảm ta vào tận trong huyết nhục.

 

“Chờ thêm chút nữa.” Chàng thủ thỉ bên tai ta.

 

“Rất nhanh thôi, ta sẽ đưa nàng trở về Tướng quân phủ.”

 

“Trước ngày đó đến, ta nhất định phải khiến Lục Hằng, nếm thử toàn bộ mọi nỗi khổ đau mà nàng từng phải gồng gánh chịu đựng.”

 

Những tháng ngày kế tiếp, thế cục tại kinh thành thay đổi nghiêng trời lệch đất trong chớp mắt.

 

Bùi Trường Sách chắp nối được với những lão thần năm xưa từng thọ ân của Lão tướng quân, nay bị chèn ép hạ bệ vùi dập.

 

Những phong mật thư kia được sao chép thành vô số bản, lặng lẽ đặt trước án bàn của nhóm Ngôn quan (những vị quan chuyên vạch mặt luận tội).

 

Lục Hằng vẫn còn đang điên cuồng săn lùng tên “tiểu tặc” nọ.

 

Nào đâu hề hay biết, một chiếc lưới bủa vây thiên la địa võng, đã giăng sẵn ngay dưới chân hắn.

 

Còn ta, dưới sự chăm nom chu đáo tỉ mỉ của Bùi Trường Sách, rốt cuộc cũng có thể xuống giường đi lại bình thường.

 

Chàng không còn là một kẻ phế nhân giãy giụa trong vũng bùn lầy dơ bẩn thuở trước.

 

Chàng là một Chiến thần đang trên đà thức tỉnh.

 

Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, chàng đều cắm cúi trước bức họa đồ phòng thủ kinh thành kia, tính toán chuẩn bị cho đòn phản công sau chót.

 

“Tang Tang, ngày mai là kỳ hạn Lục Hằng bị gọi hỏi cung rồi.”

 

Chàng đứng lặng trước cửa sổ, phóng mắt về bóng Hoàng cung xa thẳm, ánh mắt buốt lạnh thấu sương.

 

Ta bước đến kề cạnh chàng, nắm lấy bàn tay chàng.

 

Trong lòng bàn tay chàng, vẫn còn vương những vết sẹo do móng ngựa Lục Hằng giẫm nát năm nào để lại.

 

“Công tử, chúng ta sắp chiến thắng rồi.”

 

Chàng quay đầu lại, đầy ôn nhu in một nụ hôn lên trán ta.

 

“Không, là chúng ta, sắp được về nhà rồi.”

 

Đêm hôm đó, kinh thành vô miên.

 

Hoàng đế trong Ngự thư phòng mục kích tận mắt phong mật hàm thông địch phản quốc nọ, thịnh nộ giáng trần, đập vỡ tan tành nghiên mực báu Đoan nghiễn yêu thích nhất.

 

Lục Hằng đang chìm trong mộng đẹp đã bị Cấm vệ quân xông vào lôi xềnh xệch ra khỏi chăn gối ấm êm.

 

Hắn thậm chí còn chưa kịp mặc lên người bộ ngân giáp chói lòa kiêu hãnh đó.

 

Hắn cuồng nộ gầm thét, vùng vẫy chống trả, nhưng đến khi nhìn rõ hình bóng thân thuộc giữa đám người nhốn nháo kia, đã triệt để chết sững hóa đá.

 

Bùi Trường Sách choàng một chiếc áo choàng màu huyền (), lặng lẽ đứng im trong vùng tuyết phủ.

 

Ánh mắt của chàng, tựa như đang phán xét một cái xác không hồn.

 

“Lục Hằng, lâu rồi không gặp.”

 

Thanh âm của Bùi Trường Sách không cao, nhưng lại hệt như một tiếng sấm rền giội thẳng vào tai Lục Hằng.

 

“Ngươi… ngươi chưa chết?! Chân của ngươi…”

 

Lục Hằng kinh hoảng lùi ngược lại, ngã phịch xuống nền đất bùn lầy.

 

Khung cảnh này, quá giống với khoảnh khắc Bùi Trường Sách bị sỉ nhục năm xưa.

 

Quả là phong thủy luân lưu chuyển.

 

Bùi Trường Sách từng bước từng bước tới gần hắn, mỗi một bước đi đều như giẫm nát trái tim Lục Hằng.

 

Chàng cúi người xuống, nói khẽ vào tai Lục Hằng:

 

“Hạt đậu phộng mà Tang Tang đã ăn kia, ta sẽ dùng toàn bộ tính mạng cửu tộc nhà ngươi để hoàn trả.”

 

Lục Hằng triệt để liệt sụp xuống đất, trong mắt chan chứa sự tuyệt vọng khôn cùng.

 

Tin tức Tướng quân phủ được minh oan, lan truyền khắp kinh thành ngay ngày hôm sau.

 

Toàn thành bùng nổ, xôn xao chấn động.

 

Bách tính bần dân tự phát tụ tập chen chúc nhau trên phố lớn, dõi theo chàng thiếu niên Tướng quân từng bị chửi rủa nhổ nước bọt, nay khoác lên mình chiến giáp oai hùng, ung dung cưỡi ngựa lướt qua.

 

Còn ta, an tọa trong chiếc xe ngựa chạy phía sau Bùi Trường Sách.

 

Trong tay nâng niu cây kim trâm thứ hai mà phu nhân gửi lại khi xưa.

 

Bức mành che khẽ vén lên một nếp hở, ta trông thấy pháp trường Thái Thị khẩu.

 

Đó là nơi bắt nguồn mọi cơn ác mộng vùi dập thanh xuân ta.

 

 

 

Lúc này, ngay tại đó đang giăng lên một đoạn đầu đài () sừng sững trên cao.

 

Lục Hằng hai đầu gối quỳ gục trên đài, mình mẩy loang lổ vết máu me tàn tạ, đang phải hứng chịu lấy màn mưa lá cải thối do đám bách tính phẫn nộ ném chọi lên.

 

Bùi Trường Sách ghìm cương ngựa, quay đầu nhìn ngược lại tìm ta.

 

Ánh mắt chàng xé toạc màn huyên náo ồn ào ấy, chỉ để rơi đậu trên người mình ta.

 

“Tang Tang, nhìn cho thật rõ.”

 

“Đây chính là cái giá phải trả.”

 

Nương theo một tiếng vung tay lệnh cờ rớt xuống của quan giám trảm, thù sâu tựa biển đã được hoàn báo rửa hận.

 

Bùi Trường Sách không đưa ta hồi về thẳng Tướng quân phủ.

 

Chàng dắt ta đến ngôi miếu hoang tàn phế năm xưa.

 

Chỗ đó đã được chàng phái người tu sửa đổi mới trang khang trang lệ, bên trong lập bài vị cúng bái cho những oan hồn đã khuất của Tướng quân phủ.

 

Chàng nắm lấy tay ta, quỳ rạp trước những tấm bài vị thiêng liêng.

 

“Phụ thân, mẫu thân, Trường Sách mang Tang Tang về rồi đây.”

 

Chàng đập đầu bái tạ ba cái thật dõng dạc.

 

Rồi sau đó, chàng xoay người lại, lấy từ trong ngực ra một phong Thánh chỉ và một khối Ngọc ấn nặng trịch.

 

Đó là ân sủng mà Hoàng đế đã đáp ứng lời khẩn thỉnh của chàng, phong tước Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân cho Tang Tang ta đây.

 

“Công tử, thế này không hợp quy củ…”

 

Ta hoảng hốt bàng hoàng cuống cuồng hết cả tay chân.

 

Nhưng Bùi Trường Sách lại một mực cố chấp ấn chặt khối Ngọc ấn đó vào lòng bàn tay ta.

 

“Quy củ sao? Cái mạng này của Bùi Trường Sách ta đều là do một tay nàng bới ra từ trong vũng bùn máu.”

 

“Thế gian này, duy chỉ có nàng, mới xứng nhận được sự vinh quang tột đỉnh này.”

 

Chàng bất ngờ quỳ một gối xuống, in trên đôi tay phủ kín những vết sẹo chằng chịt của ta, một nụ hôn vô cùng thành kính.

 

“Phu nhân, ta đưa nàng về nhà.”

 

Ánh tà dương chiều hôm dát lụa vàng lên những viên gạch đỏ chói rọi của miếu hoang.

 

Thảy những khổ nạn triền miên, những nhục nhã ê chề và cả máu cùng nước mắt đó, rốt cuộc cũng hóa giải trong thời khắc này, tan thành khúc dư âm dịu dàng mà tháng năm gửi gắm.

 

Ta ngắm nhìn chàng, nhìn người đàn ông hiên ngang rảo bước về từ cõi chết địa ngục mịt mù.

 

Sát khí lệ khí giăng ngập trong đôi mắt chàng đã sớm tiêu tan, giờ đây chỉ còn lưu lại một khoảng trời nhu tình ấm áp.

 

Ta biết rõ, quãng đời về sau sải bước tương phùng, sẽ không còn mịt mù giông tuyết nữa.

 

Ta không ngoái đầu, chỉ chống đôi tay run rẩy, từng chút lùi vào trong bóng tối bủa vây.

 

“Thiếu tướng quân… phải bình tĩnh.”

 

Chàng đứng trong bóng tối, nghe lọt vào tai một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ.

 

Đó là tử sĩ mà Triệu thúc sắp xếp kề bên chàng, người đang ấn chặt lấy thanh trường kiếm gần như sắp bị chàng rút khỏi vỏ.

 

Móng tay Bùi Trường Sách đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi nương theo kẽ ngón tay nhỏ giọt.

 

Chàng giương mắt chứng kiến ta hệt như một con chó, biến mất ở phía tận cùng của dãy hành lang.

 

Ta biết chàng đang đợi ta.

 

Nhưng ta càng biết rõ, đêm nay mới là cơ hội sống duy nhất.

 

Yến tiệc mừng thọ ở Lục phủ đang bước vào hồi cao trào, tiếng trúc quản tơ đồng hòa ca đã che lấp sạch mọi tội ác.

 

Ta vin cớ đi đổ nước cơm cặn, né tránh được đám gia đinh tuần tra canh gác.

 

Thư phòng Lục Hằng, ẩn mình sau rặng trúc sâu hút nhất của hậu hoa viên.

 

Nơi đó thủ vệ nghiêm ngặt sầm uất, bình thường đến một con ruồi cũng không lọt qua.

 

Nhưng đêm nay, Lục Hằng vì muốn khoa trương thế lực, đã điều dời quá nửa lính gác qua sảnh trước để duy trì trật tự an ninh.

 

Ta lẻn vào rừng trúc, đám lá rụng dưới chân phát ra những tiếng xào xạc li ti.

 

Trái tim trong lồng ngực nhảy lên điên cuồng, tựa như muốn tông gãy nát xương sườn.

 

Ta sờ tới được khe hở của chiếc cửa sổ sau lưng thư phòng.

 

Đó là nơi ta đã lén nới lỏng từ trước nhân dịp đưa y phục giặt giũ qua đây.

 

Cửa sổ bị đẩy ra một khe hở nhỏ, ta gập người chui tọt vào trong.

 

Thư phòng lan tỏa mùi trầm hương thượng hạng, nhưng lại dấy lên trong ta cơn lợm giọng buồn nôn.

 

Đó là sự phú quý giàu sang được đánh đổi bằng máu của mấy trăm con người Tướng quân phủ.

 

Ta lao thẳng đến giá Cổ ngoạn () đằng sau án kỷ.

 

Theo những quan sát bấy lâu nay của ta, mỗi khi Lục Hằng ra lệnh cho kẻ hầu người hạ lui xuống rồi bước vào thư phòng, bàn tay hắn đều theo thói quen đưa tới sờ nắn cái bình hoa bằng gốm Thanh sứ.

 

Ta nín thở, khẽ khàng xoay thân bình.

 

“Cạch.”

 

Một tiếng động khe khẽ vang lên trong căn phòng tịch mịch đinh tai nhức óc.

 

Một ngăn ngầm trên bức tường chầm chậm mở ra.

 

Bên trong đặt một xấp thư từ dày cộm.

 

Tay ta run lẩy bẩy rút ra một phong thư, nương theo tia sáng ánh trăng thoi thóp soi vào mà nhìn lướt qua.

 

Đó là mật hàm vãng lai giữa Lục Hằng và gian tế Bắc Địch.

 

Bên trên còn đóng con dấu hỏa tra () đặc trưng của hoàng tộc Bắc Địch.

 

“Tìm thấy rồi…”

 

Nước mắt chớp mắt túa ra dâng trào.

 

Đây chính là chứng cứ.

 

10

 

Đây chính là bằng chứng thép có thể rửa sạch nỗi oan khuất của Tướng quân phủ, đưa Lục Hằng lên đoạn đầu đài ().

 

Ta nhanh chóng nhét xấp thư vào trong vạt áo.

 

Đột nhiên, ngoài cửa vọng lại những tiếng bước chân ồ ập trầm trọng.

 

“Tướng quân, tiểu nhân qua lấy ngay bức tranh Bách điểu triều phượng đây ạ.”

 

Là gã Quản gia.

 

Hơi thở ta khoảnh khắc bị tước đoạt sạch.

 

Ngăn ngầm trên giá Cổ ngoạn vẫn chưa kịp đóng lại, cửa sổ cũng hãy còn mở toang hoác.

 

Không kịp nữa rồi.

 

Ta nhìn đống thư từ trong ngực áo, lại nhìn qua cánh tay mình với vết thương sâu hoắm lộ tới xương – vết tích để lại sau trận đòn roi da của Lục phu nhân nay đã mưng mủ mọng nước.

 

Ta cắn bạo lấy răng, dùng sức vò nát nắm thư từ thành một cuộn, nhét thẳng vào trong miệng vết thương máu thịt nhầy nhụa kia.

 

Cơn đau đớn kịch liệt giáng xuống bủa vây, ta suýt chút nữa ngất lịm đi.

 

Ta bạ đâu vơ lấy mảnh giẻ lau dơ bẩn trên bàn, quấn quýt băng bó bừa vào cánh tay.

 

Ngay khoảnh khắc gã Quản gia đẩy cửa bước vào, ta phi thân nhảy qua khung cửa sổ tọt vào rừng trúc.

 

“Kẻ nào?!”

 

Giọng the thé chói tai của gã Quản gia ré lên phía sau.

 

Ta mặc xác vết thương đau như xé thịt, cắm đầu phi như điên trong bóng đêm.

 

“Bắt trộm! Có kẻ xông vào thư phòng!”

 

 

 

Sự tĩnh lặng của Lục phủ bị đập vỡ nát trong chớp mắt.

 

Ánh sáng từ những ngọn đuốc rọi đến từ khắp bốn phương tám hướng.

 

Ta nấp sau một gò đá bên cạnh chiếc giếng cạn đáy, lắng nghe tiếng bước chân dày đặc xẹt qua sát vách.

 

Cuộn thư nhét trong miệng vết thương đang hút lấy máu của ta, loại xúc cảm sền sệt dính dớp lại buốt giá ấy khiến cho ta vô cùng tỉnh táo.

 

“Tang Tang.”

 

Một thanh âm thâm trầm cực hạn vang lên văng vẳng bên tai.

 

Ta kinh hoàng ngoái đầu lại, liền tông thẳng vào một vòng ôm rộng lớn nhưng vô cùng lạnh lẽo buốt xương.

 

Là Bùi Trường Sách.

 

Chàng vẫn tìm ra ta rồi.

 

Bộ giáp trụ của lính gác trên người chàng vẫn còn nồng nặc mùi hơi men ở sảnh trước, nhưng đôi mắt kia, lại sáng rực rỡ đến phát khiếp.

 

“Theo ta.”

 

Chàng chẳng màng giải thích, bế bổng ta vác luôn lên vai.

 

“Công tử, đừng quản nô tỳ… chứng cứ đang ở trong tay nô tỳ…”

 

Ta đau vã mồ hôi ướt sũng lưng áo, hơi thở mong manh yếu ớt.

 

Bùi Trường Sách không đáp lời. Đôi chân được chữa lành của chàng sải bước cực kỳ vững chãi, thậm chí còn ánh lên thứ sát khí tựa như được trở về lại sa trường.

 

Chàng bế ta lẩn qua lớp vòng vây rậm rịt, đi đến một chân tường rào hẻo lánh.

 

“Triệu thúc đang tiếp ứng ở bên ngoài.”

 

Chàng đặt ta xuống đất, ánh mắt chiếu trúng cánh tay đang quấn mảnh giẻ lau rách tơi tả của ta.

 

Chỗ đó vẫn đang liên tục rỉ ra thứ máu trộn lẫn nước mủ đen đỏ.

 

Đôi tay chàng run lên muốn đưa ra chạm vào.

 

“Công tử, chờ… chờ đến ngày rửa sạch oan khuất rồi, ngài hãy xem.” Ta bảo vệ khư khư vết thương.

 

Đáy mắt Bùi Trường Sách dâng lên một sự đau đớn thương xót ngập trời, chàng bất chợt ôm chặt lấy gáy ta, ép trán ta tựa lên trán chàng.

 

“Tang Tang, nếu nàng dám chết, ta liền san phẳng cả kinh thành này, bắt tất cả chúng bồi táng theo nàng.”

 

Đó là lời thề độc bằng máu, cũng là lời hứa khắc cốt ghi tâm nhất mà chàng dành cho ta.

 

Chàng dùng sức đẩy nhẹ ta bay qua vách tường.

 

Bên kia tường rào, Triệu thúc cùng những tử sĩ trung thành đã mai phục sẵn từ bao giờ.

 

“Đưa nàng ấy rời đi, tìm đại phu tốt nhất.”

 

Giọng Bùi Trường Sách chìm trong bóng tối lạnh hệt như khối sắt rét buốt.

 

“Công tử, ngài không đi sao?”

 

Ta bò trên đầu tường, sợ hãi đăm đăm nhìn chàng.

 

Chàng đứng chôn chân trong bóng râm tăm tối, từ tốn tuốt thanh trường đao bên hông ra.

 

Lưỡi đao vờn lên hàn quang u sâm dưới ánh trăng mờ ảo.

 

“Ta còn phải ở lại đây, tặng cho Lục Hằng một ‘món đại lễ’ nữa.”

 

Chàng xoay người, bóng lưng cô độc xa lánh cõi trần nhưng cường tráng vô song.

 

Ta biết rõ, chàng không phải đi nạp mạng.

 

Chàng định trên yến tiệc sinh thần ấy, trước trăm ngàn con mắt người nhìn chòng chọc, đóng xuống viên đinh đầu tiên hủy diệt cuộc đời Lục Hằng.

 

Ta được Triệu thúc mang đến một căn nhà dân tại ngoại thành.

 

Khi đại phu cắt vụn mảnh giẻ lau băng bó trên tay ta, không kìm được hút một hơi lạnh kinh hoàng.

 

Phong thư đã bị máu rỉ ướt mèm, nhưng nét chữ vẫn rành rọt có thể nhìn ra thấu.

 

Đó là chân tướng được đánh đổi bằng cả tính mạng.

 

11

 

Đêm hôm đó, tại thọ thần của Lục phủ kinh hãi phát sinh kỳ sự.

 

Thị vệ thiếp thân của Lục tướng quân mất tích, thư phòng bị trộm, Lục Hằng lôi đình nổi trận lôi đình, bủa vây lùng sục cả toàn kinh thành.

 

Mà cũng trong lúc này, Bùi Trường Sách đã trút bỏ áo giáp, ngồi dưới ánh đèn leo lét của nhà dân.

 

Chàng tự tay thanh tẩy miệng vết thương cho ta, động tác dịu dàng hệt như đang nâng niu món trân bảo độc nhất vô nhị trên thế gian.

 

“Tang Tang, có đau không?”

 

Chàng cất giọng khàn trầm, vành mắt đỏ ửng.

 

Ta lắc đầu nguầy nguậy, ngắm nghía đôi chân đã có thể bước đi bình thường của chàng.

 

“Công tử có thể đứng lên được, thì Tang Tang chẳng thấy đau đớn gì nữa cả.”

 

 

 

Chàng đột nhiên ôm chầm lấy ta vào lòng, sức lực lớn đến độ gần như muốn khảm ta vào tận trong huyết nhục.

 

“Chờ thêm chút nữa.” Chàng thủ thỉ bên tai ta.

 

“Rất nhanh thôi, ta sẽ đưa nàng trở về Tướng quân phủ.”

 

“Trước ngày đó đến, ta nhất định phải khiến Lục Hằng, nếm thử toàn bộ mọi nỗi khổ đau mà nàng từng phải gồng gánh chịu đựng.”

 

Những tháng ngày kế tiếp, thế cục tại kinh thành thay đổi nghiêng trời lệch đất trong chớp mắt.

 

Bùi Trường Sách chắp nối được với những lão thần năm xưa từng thọ ân của Lão tướng quân, nay bị chèn ép hạ bệ vùi dập.

 

Những phong mật thư kia được sao chép thành vô số bản, lặng lẽ đặt trước án bàn của nhóm Ngôn quan (những vị quan chuyên vạch mặt luận tội).

 

Lục Hằng vẫn còn đang điên cuồng săn lùng tên “tiểu tặc” nọ.

 

Nào đâu hề hay biết, một chiếc lưới bủa vây thiên la địa võng, đã giăng sẵn ngay dưới chân hắn.

 

Còn ta, dưới sự chăm nom chu đáo tỉ mỉ của Bùi Trường Sách, rốt cuộc cũng có thể xuống giường đi lại bình thường.

 

Chàng không còn là một kẻ phế nhân giãy giụa trong vũng bùn lầy dơ bẩn thuở trước.

 

Chàng là một Chiến thần đang trên đà thức tỉnh.

 

Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, chàng đều cắm cúi trước bức họa đồ phòng thủ kinh thành kia, tính toán chuẩn bị cho đòn phản công sau chót.

 

“Tang Tang, ngày mai là kỳ hạn Lục Hằng bị gọi hỏi cung rồi.”

 

Chàng đứng lặng trước cửa sổ, phóng mắt về bóng Hoàng cung xa thẳm, ánh mắt buốt lạnh thấu sương.

 

Ta bước đến kề cạnh chàng, nắm lấy bàn tay chàng.

 

Trong lòng bàn tay chàng, vẫn còn vương những vết sẹo do móng ngựa Lục Hằng giẫm nát năm nào để lại.

 

“Công tử, chúng ta sắp chiến thắng rồi.”

 

Chàng quay đầu lại, đầy ôn nhu in một nụ hôn lên trán ta.

 

“Không, là chúng ta, sắp được về nhà rồi.”

 

Đêm hôm đó, kinh thành vô miên.

 

Hoàng đế trong Ngự thư phòng mục kích tận mắt phong mật hàm thông địch phản quốc nọ, thịnh nộ giáng trần, đập vỡ tan tành nghiên mực báu Đoan nghiễn yêu thích nhất.

 

Lục Hằng đang chìm trong mộng đẹp đã bị Cấm vệ quân xông vào lôi xềnh xệch ra khỏi chăn gối ấm êm.

 

Hắn thậm chí còn chưa kịp mặc lên người bộ ngân giáp chói lòa kiêu hãnh đó.

 

Hắn cuồng nộ gầm thét, vùng vẫy chống trả, nhưng đến khi nhìn rõ hình bóng thân thuộc giữa đám người nhốn nháo kia, đã triệt để chết sững hóa đá.

 

Bùi Trường Sách choàng một chiếc áo choàng màu huyền (), lặng lẽ đứng im trong vùng tuyết phủ.

 

Ánh mắt của chàng, tựa như đang phán xét một cái xác không hồn.

 

“Lục Hằng, lâu rồi không gặp.”

 

Thanh âm của Bùi Trường Sách không cao, nhưng lại hệt như một tiếng sấm rền giội thẳng vào tai Lục Hằng.

 

“Ngươi… ngươi chưa chết?! Chân của ngươi…”

 

Lục Hằng kinh hoảng lùi ngược lại, ngã phịch xuống nền đất bùn lầy.

 

Khung cảnh này, quá giống với khoảnh khắc Bùi Trường Sách bị sỉ nhục năm xưa.

 

Quả là phong thủy luân lưu chuyển.

 

Bùi Trường Sách từng bước từng bước tới gần hắn, mỗi một bước đi đều như giẫm nát trái tim Lục Hằng.

 

Chàng cúi người xuống, nói khẽ vào tai Lục Hằng:

 

“Hạt đậu phộng mà Tang Tang đã ăn kia, ta sẽ dùng toàn bộ tính mạng cửu tộc nhà ngươi để hoàn trả.”

 

Lục Hằng triệt để liệt sụp xuống đất, trong mắt chan chứa sự tuyệt vọng khôn cùng.

 

Tin tức Tướng quân phủ được minh oan, lan truyền khắp kinh thành ngay ngày hôm sau.

 

Toàn thành bùng nổ, xôn xao chấn động.

 

Bách tính bần dân tự phát tụ tập chen chúc nhau trên phố lớn, dõi theo chàng thiếu niên Tướng quân từng bị chửi rủa nhổ nước bọt, nay khoác lên mình chiến giáp oai hùng, ung dung cưỡi ngựa lướt qua.

 

Còn ta, an tọa trong chiếc xe ngựa chạy phía sau Bùi Trường Sách.

 

Trong tay nâng niu cây kim trâm thứ hai mà phu nhân gửi lại khi xưa.

 

Bức mành che khẽ vén lên một nếp hở, ta trông thấy pháp trường Thái Thị khẩu.

 

Đó là nơi bắt nguồn mọi cơn ác mộng vùi dập thanh xuân ta.

 

 

 

Lúc này, ngay tại đó đang giăng lên một đoạn đầu đài () sừng sững trên cao.

 

Lục Hằng hai đầu gối quỳ gục trên đài, mình mẩy loang lổ vết máu me tàn tạ, đang phải hứng chịu lấy màn mưa lá cải thối do đám bách tính phẫn nộ ném chọi lên.

 

Bùi Trường Sách ghìm cương ngựa, quay đầu nhìn ngược lại tìm ta.

 

Ánh mắt chàng xé toạc màn huyên náo ồn ào ấy, chỉ để rơi đậu trên người mình ta.

 

“Tang Tang, nhìn cho thật rõ.”

 

“Đây chính là cái giá phải trả.”

 

Nương theo một tiếng vung tay lệnh cờ rớt xuống của quan giám trảm, thù sâu tựa biển đã được hoàn báo rửa hận.

 

Bùi Trường Sách không đưa ta hồi về thẳng Tướng quân phủ.

 

Chàng dắt ta đến ngôi miếu hoang tàn phế năm xưa.

 

Chỗ đó đã được chàng phái người tu sửa đổi mới trang khang trang lệ, bên trong lập bài vị cúng bái cho những oan hồn đã khuất của Tướng quân phủ.

 

Chàng nắm lấy tay ta, quỳ rạp trước những tấm bài vị thiêng liêng.

 

“Phụ thân, mẫu thân, Trường Sách mang Tang Tang về rồi đây.”

 

Chàng đập đầu bái tạ ba cái thật dõng dạc.

 

Rồi sau đó, chàng xoay người lại, lấy từ trong ngực ra một phong Thánh chỉ và một khối Ngọc ấn nặng trịch.

 

Đó là ân sủng mà Hoàng đế đã đáp ứng lời khẩn thỉnh của chàng, phong tước Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân cho Tang Tang ta đây.

 

“Công tử, thế này không hợp quy củ…”

 

Ta hoảng hốt bàng hoàng cuống cuồng hết cả tay chân.

 

Nhưng Bùi Trường Sách lại một mực cố chấp ấn chặt khối Ngọc ấn đó vào lòng bàn tay ta.

 

“Quy củ sao? Cái mạng này của Bùi Trường Sách ta đều là do một tay nàng bới ra từ trong vũng bùn máu.”

 

“Thế gian này, duy chỉ có nàng, mới xứng nhận được sự vinh quang tột đỉnh này.”

 

Chàng bất ngờ quỳ một gối xuống, in trên đôi tay phủ kín những vết sẹo chằng chịt của ta, một nụ hôn vô cùng thành kính.

 

“Phu nhân, ta đưa nàng về nhà.”

 

Ánh tà dương chiều hôm dát lụa vàng lên những viên gạch đỏ chói rọi của miếu hoang.

 

Thảy những khổ nạn triền miên, những nhục nhã ê chề và cả máu cùng nước mắt đó, rốt cuộc cũng hóa giải trong thời khắc này, tan thành khúc dư âm dịu dàng mà tháng năm gửi gắm.

 

Ta ngắm nhìn chàng, nhìn người đàn ông hiên ngang rảo bước về từ cõi chết địa ngục mịt mù.

 

Sát khí lệ khí giăng ngập trong đôi mắt chàng đã sớm tiêu tan, giờ đây chỉ còn lưu lại một khoảng trời nhu tình ấm áp.

 

Ta biết rõ, quãng đời về sau sải bước tương phùng, sẽ không còn mịt mù giông tuyết nữa.

 

HẾT

Chương trước
Loading...