Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hung Thủ Thứ Hai
Chương 8
21
Bước cuối cùng, chúng tôi phải xác nhận rằng những ghi chép về Chu Quảng Huy trong nhật ký của Lê Mỹ Linh là giả.
Vì thế chúng tôi phải đến biệt thự của Chu Quảng Huy một chuyến, ít nhất phải xem xem trong vùng núi đó có địa điểm nào giống như mô tả trong nhật ký không.
Nhưng vừa đến chân núi, tôi và Triệu Tuấn đã c.h.ế.t lặng.
Bởi vì đây chẳng phải núi rừng gì cả, mà là một khu sơn trang của chủ đầu tư.
Lên núi chỉ có một con đường duy nhất, con đường này cũng là do họ xây dựng và có chốt chặn kiểm soát!
Chúng tôi nói chuyện với bảo vệ ở trạm gác và xác nhận một điều.
Hệ thống kiểm soát cửa của sơn trang rất nghiêm ngặt, nếu không có thẻ ra vào thì phải có sự xác nhận của chủ sở hữu.
Nếu không thì hoàn toàn không vào được.
Mỗi lần sử dụng thẻ ra vào, sự đồng ý của mỗi chủ sở hữu, họ đều ghi chép lại trong hệ thống để làm hồ sơ lưu trữ.
Thậm chí chúng tôi không cần phải lên núi để kiểm tra.
Chúng tôi đối chiếu thời gian ghi trong nhật ký với hệ thống quản lý, phát hiện ra hoàn toàn không có dấu vết ra vào nào cả.
Nói cách khác, Lê Mỹ Linh căn bản chưa từng vào được nơi này.
Điều này đủ để chứng minh sự trong sạch của Chu Quảng Huy.
Tôi và Triệu Tuấn lập tức quay về, chuẩn bị kết thúc vụ án.
Chỉ là, khi đang lái xe, Triệu Tuấn bất chợt thốt lên một câu:
"Không đúng, Lê Mỹ Linh đã biết nơi này thì không lý nào không biết ở đây có chốt chặn kiểm soát."
Lúc đó tôi vẫn chưa kịp phản ứng.
Triệu Tuấn nói tiếp:
"Chắc chắn cô ấy sẽ tìm cách vào sơn trang, chắc chắn cũng từng tiếp xúc với hệ thống an ninh, vậy nên cô ấy cũng biết nhật ký của mình không thể lừa được chúng ta chứ!"
Tôi chợt nghĩ lại, quả thực là vậy.
"Nghĩa là, họ biết rõ kế hoạch bất khả thi nhưng vẫn cố chấp thực hiện? Thậm chí hai người vì thế mà cùng đi c.h.ế.t?"
Họ hoàn toàn không có chút khả năng nào để giấu giếm chúng tôi.
Tại sao họ lại phải làm như vậy?
Chúng tôi đều lặng người đi.
Không lâu sau, Triệu Tuấn giảm tốc độ xe lại.
"Đi thôi, đến nhà Chu Chí Vũ, chúng ta tìm dì của hắn nói chuyện thêm chút nữa."
Chúng tôi muốn tìm ra nguyên nhân.
Không chỉ vì hai sinh mạng trẻ tuổi đáng thương này.
Mà còn vì vụ án này có ảnh hưởng rất lớn đến chúng tôi.
22
Trên mặt dì vẫn vương nét đau buồn.
Nhưng đã khá hơn hôm đó nhiều, bà ấy đã có thể trò chuyện đàng hoàng với chúng tôi rồi.
Cho nên lần này bà ấy nói nhiều hơn, chi tiết hơn.
"Thằng bé tự sát sao? Thật ra... cũng chẳng có gì lạ... thực lòng tôi cũng biết, nó không sống được bao lâu nữa đâu... Các anh căn bản không biết nó đã trải qua những gì, thực ra không chỉ đơn giản là nhà tan cửa nát đâu..."
"Anh rể tôi gặp t.a.i n.ạ.n mà mất, thì phải có tiền bồi thường chứ, đúng không? Nhưng chẳng có đồng nào cả."
"Người chịu trách nhiệm công trường đó để không phải trả tiền, đã dùng đủ mọi cách để phủi sạch trách nhiệm."
"Chị tôi cũng từng đi làm loạn, nhưng bọn chúng có cách đối phó cả, toàn những cách rất tàn bạo."
"Bọn chúng nhốt chị tôi và Tiểu Vũ lại. Hơn mười năm trước, thời đó chuyện này chẳng ai quản cả..."
"Tiểu Vũ... khi còn rất nhỏ, nó đã từng bị giam cầm, bị đe dọa, bị đ.á.n.h đập... điều đó đã tạo nên bóng ma không thể xóa nhòa trong lòng nó từ lâu rồi..."
"Thời đó chắc các anh còn chưa làm cảnh sát, có lẽ không tưởng tượng nổi sẽ có kẻ dùng thủ đoạn đó với một đứa trẻ..."
"Nhưng nó đã thực sự xảy ra."
"Chị tôi cũng vì chuyện này mà lo lắng không yên, cuối cùng còn mắc cả u.n.g t.h.ư v.ú..."
"Tiểu Vũ là đứa trẻ thực sự rất kiên cường, nó cố gắng gồng mình kiếm tiền chạy chữa cho chị tôi, cứ cố gắng mãi..."
"Tôi biết thực ra nó cũng bị bệnh, cái đó gọi là gì nhỉ... rối loạn lo âu? Trầm cảm? Rối loạn lưỡng cực? Hay cái gì đó? Tôi không rõ nữa..."
"Nó chưa từng được chẩn đoán chính thức... vì không có tiền đến bệnh viện lớn kiểm tra..."
"Nó luôn đè nén bản thân, uống t.h.u.ố.c rẻ tiền, cố tỏ ra vẻ mặt tươi cười để chăm sóc chị tôi."
"Nhưng càng làm thế, bản thân nó lại càng đau khổ..."
"Thực ra nó là người tốt, một người rất tốt, thà tự sát cũng không muốn làm chuyện ác độc hại người..."
...
Sau khi rời khỏi nhà dì nhỏ, Triệu Tuấn hỏi tôi suy nghĩ thế nào.
Tôi bảo tôi không biết.
Chỉ thấy một cảm giác khó tả nghẹn ứ trong lòng.
Cậu ấy cũng muốn nói lại thôi.
"Đi, quay về tìm lão Từ."
Cùng với câu nói đó, dường như tôi đã hạ quyết tâm.
23
Khi đó lão Từ đang ở trong văn phòng, vừa thấy chúng tôi liền cau mày.
Ông ấy biết mấy ngày nay chúng tôi đều chạy đôn chạy đáo vì vụ án này, trước đó cũng từng làm phiền ông ấy, nhắc đến cái tên Chu Quảng Huy.
Lúc đó ông ấy cũng đã đi nghe ngóng cả ngày và kết luận là không điều tra thì hơn.
Hiện tại đã xác minh, vụ án của Lê Mỹ Linh thực sự không liên quan gì đến Chu Quảng Huy, theo lý mà nói thì càng không nên vẽ thêm chuyện.
Thế nhưng, tôi vẫn nhẹ nhàng đặt chiếc USB lên mặt bàn.
"Chúng tôi muốn điều tra Chu Quảng Huy."
Dữ liệu trong USB này, có lẽ là tất cả tâm huyết của Chu Chí Vũ và Lê Mỹ Linh trong mấy năm qua.
Giới hạn năng lực của người bình thường, có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lão Từ vẫn nhíu mày, đối với ông ấy, đây có lẽ cũng không phải là quyết định dễ dàng gì.
Tuy nhiên cuối cùng ông ấy vẫn đưa ra phản hồi tích cực:
"Vụ án các cậu đang xử lý không có điểm chung nào với những chuyện trong USB này cả, nên việc điều tra là hợp pháp và đúng quy trình. Chúng ta có thể làm, nhưng sẽ phải chịu áp lực rất lớn."
Ông ấy châm một điếu t.h.u.ố.c, rồi hỏi lại rất nghiêm túc:
"Chỉ là, các cậu có phát hiện ra mình vẫn bị mắc lừa không? Mục đích ban đầu của họ chẳng phải là lừa chúng ta nhắm vào Chu Quảng Huy sao?"
Lão Từ rít một hơi t.h.u.ố.c, khói t.h.u.ố.c mịt mù che khuất nửa khuôn mặt ông ấy.
Tôi gật đầu.
Rồi mới kiên định nói:
"Nói nghiêm túc thì họ biết sẽ bị chúng ta nhìn thấu, nên đó không phải là lừa, mà là đ.á.n.h cược."
"Thứ họ đ.á.n.h cược bằng cả mạng sống không phải là việc chúng ta bị lừa, họ cũng biết chúng ta không đời nào bị lừa... Cái họ đ.á.n.h cược chính là, chúng ta vẫn còn chút lương tri."
Đó chính là lý do dù biết sẽ bị nhìn thấu, họ vẫn cứ thực hiện.
Tôi thở dài, hỏi câu cuối cùng:
"Vậy chúng ta có làm không?"
Ngay cả lão Từ cũng ngẩn người.
Sau đó lại rít t.h.u.ố.c một cách hung hăng.
Cuối cùng ông ấy dập tàn t.h.u.ố.c, mới đứng dậy từ trong làn khói.
"Hai cậu đi với tôi một chuyến."
24
Tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, lão Từ lại dẫn chúng tôi đi thẳng đến gặp Chu Quảng Huy.
Ông ấy chỉ gọi một cuộc điện thoại là hẹn được đối phương, hơn nữa phía bên kia còn chủ động gửi địa chỉ cho lão Từ.
Đó chính là căn biệt thự nằm trên lưng chừng núi.
Trên sườn núi không chỉ có một mình căn nhà của Chu Quảng Huy, mà còn có những người khác.
Đều là những kẻ có quyền có thế, nên an ninh nghiêm ngặt đến vậy cũng dễ hiểu.
Khi xe chúng tôi dừng trước cổng biệt thự của Chu Quảng Huy, anh ta đã mở sẵn cửa đứng chờ ở đó rồi.
"Cục trưởng Từ, còn hai vị này nữa... mời vào, mời vào."
Anh ta rất nhiệt tình chào đón chúng tôi vào nhà, tất nhiên anh ta cũng nhận ra tôi và Triệu Tuấn.
Trong phòng khách ở tầng một, nội thất trang trí theo phong cách cổ điển nhẹ nhàng, không quá phô trương mà vẫn khá có gu.
Bảo mẫu đã chuẩn bị sẵn trà bánh, mọi thứ trông đều rất hài hòa.
Chu Quảng Huy nở nụ cười thương mại, trò chuyện xã giao với chúng tôi, thậm chí còn nhắc đến lần gặp trước:
"Hai cậu em đây cũng gặp lần trước rồi, vụ án đó đã điều tra rõ ràng chưa? Đúng là không liên quan gì đến tôi chứ?”
Triệu Tuấn gật đầu trả lời:
"Đúng vậy, đã điều tra rõ, quả thực không liên quan."
Tất nhiên chúng tôi không đến đây để uống trà xã giao, lão Từ nhanh ch.óng đi thẳng vào chủ đề chính:
"Chu Quảng Huy, tôi dẫn hai cậu ấy đến đây là có hai việc muốn nói với anh... Thứ nhất, là về vấn đề an ninh trật tự..."
Lão Từ là phó cục trưởng, cũng phụ trách mảng an ninh, nên ông ấy nói chuyện này chẳng có vấn đề gì cả.
Thế mà Chu Quảng Huy còn cướp lời trước:
"Cứ yên tâm, yên tâm đi, các công trường trong thành phố tôi đều sắp xếp rất ổn thỏa, lúc nào cũng chú ý, không thể xảy ra vấn đề gây phiền hà cho anh được... Nhân viên an ninh bên tôi đều đầy đủ giấy tờ, tham gia đào tạo định kỳ, cả trong lẫn ngoài công trường đều không có vấn đề gì đâu..."
Giọng điệu và thái độ của anh ta hoàn toàn khác hẳn lúc đối mặt riêng với tôi và Triệu Tuấn.
Tôi tin rằng khi đối mặt với cấp dưới hay những đối tượng mà anh ta muốn hãm hại, chắc chắn thái độ của hắn cũng khác biệt một trời một vực.
Khoảnh khắc đó, tôi lại nghĩ đến Lê Mỹ Linh và La Chí Vũ.
Thế giới này, quả thực được phân chia theo tầng lớp.
Lão Từ tiếp lời:
"Vậy thì đi thẳng vào việc thứ hai, có kẻ đang muốn chơi anh đấy."
Chu Quảng Huy đột nhiên tắt ngấm nụ cười, chân mày cau lại.
Tôi dù rất ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ ra bình thản, tôi liếc nhìn Triệu Tuấn bên cạnh, cậu ấy cũng lén nhìn tôi.
Tôi đoán chắc cậu ấy không ngờ lão Từ lại trực tiếp thông đồng với địch!
Vậy dẫn chúng tôi theo làm gì chứ?
Có phải là muốn lật tẩy chúng tôi trước mặt Chu Quảng Huy không?