Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Học Hộ Một Buổi Có Luôn Chồng
Chương 3
8
Trên đường về ký túc xá, tôi gửi tin nhắn cảm ơn tới “Thanh Thanh Lê Thượng Từ”.
“Thật sự cảm ơn anh hôm nay nhé! Nhưng sao anh biết em làm ở quán trà sữa này vậy?”
Tôi là fan đầu tiên của anh ấy, cũng là người duy nhất anh ấy follow ngược lại.
Trước đây có từng trò chuyện, nói qua về chuyên ngành và tên thật, nhưng tôi chưa từng đăng ảnh cá nhân lên mạng.
Thế thì anh ấy nhận ra tôi bằng cách nào?
Tin nhắn trả lời tới rất nhanh:
“Anh có bạn quen em, người ta nói cho anh biết.”
Lý do nghe cũng hợp lý đấy… nhưng trong lòng tôi vẫn thấy sai sai.
Kỳ lạ, kể từ lúc quen Phó Từ, cuộc sống tôi cứ liên tục xảy ra những chuyện khó hiểu.
Vừa nằm lên giường, Phó Từ lại nhắn tin tới.
“Em còn thức không? Có thể giúp anh một việc không?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Em có thể tiếp tục nhận dạy hộ không? Anh muốn ‘bao năm’ em luôn, đây là phí cả năm.”
“Chuyển khoản: 10000”
?
Cái gì vậy trời?! Nhiều dữ vậy á!
Phó Từ nhắn tiếp:
“Là thế này. Dạo gần đây anh toàn đụng mặt ba anh ở trường, ông cứ hỏi về em suốt.”
“Nên thỉnh thoảng, anh sẽ cần em ‘ra mặt’ giúp anh ứng phó tạm thời.”
Thì ra là vậy.
“Chuyện nhỏ thôi mà, anh cứ lấy lại tiền đi, nhiều như vậy em không nhận nổi đâu.”
“Không sao cả, như vậy sau này em cũng không phải vất vả chạy khắp nơi làm nhiều việc nữa.”
Tin nhắn vừa gửi đi, Phó Từ lại nhanh tay thu hồi.
Sau đó anh lại nhắn tiếp:
“Không sao đâu, đây là anh nhờ em giúp mà.”
Tôi bấm hoàn tiền lại, nhưng ngay sau đó, Phó Từ lại chuyển khoản tới lần nữa.
Không còn cách nào, tôi đành phải nhận tạm, nghĩ bụng sau này tìm cơ hội phù hợp rồi trả lại anh ấy.
Các bạn cùng phòng lần lượt trở về, vừa vào cửa đã lao tới tra hỏi.
“Mau khai thật đi, rốt cuộc cậu với nam thần khoa bên kia — Phó Từ — có quan hệ gì vậy?!”
“Thì… chỉ là bạn học bình thường thôi mà.”
Cả bọn nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu “chúng tôi không tin đâu nha”, rồi một đứa lôi điện thoại dí sát vào mặt tôi.
“Mau tự thú đi, bây giờ khắp confession wall toàn là tin đồn về hai cậu rồi đó!”
Tôi cúi xuống nhìn, mới biết hóa ra bức ảnh tôi và Phó Từ chụp ở tiệm lẩu Sukiyaki lần trước đã bị chủ quán in ra làm ảnh quảng cáo.
Có bạn học đi ăn thấy, liền chụp lại đăng lên tường thổ lộ của trường.
“Đúng chuẩn couple nhà người ta luôn! Hình như là sinh viên trường mình?”
Một đứa bạn cùng phòng huých tôi.
“Phần bình luận toàn khen hai cậu dễ thương đó! Nhìn kìa, Phó Từ cười vui như thế cơ mà!”
“Cái đồ phản bội, yêu đương mà còn giấu tụi này!”
Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác vui vui.
“Không có đâu, không phải như các cậu nghĩ đâu, chuyện này phức tạp lắm. Nhưng nói chung, mình với Phó Từ chưa hẹn hò.”
Nghe tôi nói vậy, cả bọn cùng nhau thở dài tiếc nuối.
“Vậy thì mau tranh thủ đi! Người ta là cực phẩm đấy, phải nhanh tay mà giữ!”
“Tin chị em đi, con trai mà chủ động tới vậy là có ý với cậu rồi. Chỉ cần cậu ra tay, anh ta chắc chắn dính câu!”
“Quyết định rồi! Từ giờ tụi này sẽ là quân sư cho cậu. Trước kỳ nghỉ, nhất định phải cưa đổ Phó Từ!”
Bị tụi nó cổ vũ tới mức trong lòng tôi cũng bắt đầu hơi dao động.
Thực ra, ngoại hình của Phó Từ rất hợp gu tôi.
Tôi vừa là “tay khống” vừa là “giọng khống”, mà anh ấy thì trúng cả hai điểm chí mạng.
Đang lâng lâng suy nghĩ, bạn cùng phòng giường số 2 đột nhiên vỗ bàn cái đùng.
“Nhưng mà này, Tiểu Lê, mình nghĩ cậu nên cân nhắc lại.”
“Nghe nói Phó Từ có vấn đề về đạo đức riêng tư đấy.”
Nói xong, cô ấy đẩy điện thoại tới trước mặt tôi.
Trên diễn đàn trường, có một bài đăng ẩn danh.
Tiêu đề: 【Soái ca khoa Cơ Điện – họ Phó – bị nghi ngờ được ‘chị đại’ bao nuôi】
Kèm theo là vài tấm hình.
Trong ảnh, Phó Từ bước xuống từ một chiếc xe hơi sang trọng, bên cạnh là một người phụ nữ xinh đẹp khoác tay anh, còn dịu dàng quàng khăn cho anh ấy.
Một bức khác, Phó Từ đi dạo mua sắm cùng một cô gái ăn mặc thời thượng.
Phía dưới, bình luận toàn lời mỉa mai:
【Người quen lớp tôi đó, đẹp trai thật, ăn mặc cũng toàn đồ hiệu, còn đi xe xịn. Tôi cứ tưởng là thiếu gia, ai dè…】
【Nhìn mặt chưa chắc đã hiểu lòng người. Bên ngoài bóng bẩy thế thôi, ai ngờ bên trong lại…】
【Phải công nhận là đầu óc sáng suốt, đi tắt đón đầu cuộc đời luôn rồi còn gì.】
【Bạn tôi từng tỏ tình với anh ta, bị từ chối thẳng thừng. Hóa ra không phải không thích con gái đại học, mà là thích chị đại giàu có!】
Cả đám bạn tôi đều khuyên nhủ:
“Người tốt còn nhiều, đừng dính vào mớ rắc rối này!”
“Đừng để tương lai tươi đẹp của mình đâm đầu vào hố lửa, Tiểu Lê ơi!”
Nhưng mà… tôi lại không tin.
“Dù mọi người nói vậy, nhưng mình cảm thấy chắc là hiểu lầm thôi. Anh ấy không phải kiểu người như vậy.”
Tuy thời gian tiếp xúc không dài, nhưng Phó Từ để lại cho tôi ấn tượng rất tốt.
Hơn nữa, chẳng hiểu sao, trong lòng tôi cứ tin tưởng anh ấy một cách bản năng.
Vì vậy, tôi cầm điện thoại lên, để lại một bình luận bên dưới bài đăng kia, lên tiếng bênh vực Phó Từ.
【Bạn học Phó rất tốt. Trước khi mọi chuyện được làm rõ, mong mọi người đừng công kích cá nhân.】
Tôi không biết chuyện này có ảnh hưởng gì đến Phó Từ không, lần sau gặp lại, nhất định phải an ủi anh ấy thật tử tế mới được.
9
Gần trường tổ chức một buổi triển lãm cosplay cuối tuần, tôi trang điểm xong liền vội vàng chạy tới.
Triển lãm lần này quy tụ rất nhiều coser mà tôi yêu thích, chỉ trong nửa ngày, tôi đã sưu tập được cả đống ảnh và chữ ký.
Nhưng vì từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì tử tế, nên tôi bắt đầu thấy choáng váng.
Đang lảo đảo sắp ngã, bỗng một bàn tay thon dài chìa ra trước mặt tôi.
“Em không sao chứ?”
Ngước lên nhìn —— là Phó Từ.
Anh ấy cũng đi triển lãm cosplay sao? Chẳng lẽ… anh cũng thích cosplay?
Phó Từ nhanh chóng đỡ tôi đến chỗ bàn nghỉ gần đó, sau đó lấy từ balo ra một tuýp siro glucose và một thanh socola.
“Ăn chút đi, bù lại đường, tụt đường huyết sẽ rất khó chịu đấy.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi vội vàng nhận lấy, ăn xong mới nhận ra có gì đó không ổn.
Tôi chưa từng nói với anh rằng mình bị tụt đường huyết mà?
Vậy mà anh lại xuất hiện đúng lúc, còn chuẩn bị đầy đủ cả glucose lẫn socola…
Kỳ quặc, thực sự quá kỳ quặc rồi!
Tôi chăm chú nhìn chằm chằm vào Phó Từ, cố tìm ra chút sơ hở.
“Sao cứ nhìn anh mãi vậy? Trên mặt anh có gì à?”
“Không… chỉ là, thật sự cảm ơn anh.”
“Nhưng mà, sao anh lại tới đây vậy?”
Phó Từ ho khan vài tiếng, tai đỏ ửng lên ngay lập tức.
“À thì… anh đi ngang qua, thấy bên này đông vui nên ghé vào. Không ngờ lại gặp em, đúng là trùng hợp quá.”
“Ừ, trùng hợp thật đó.”
Trùng hợp tới mức kỳ quái luôn ấy!
Tôi cố gắng xâu chuỗi lại tất cả những chuyện xảy ra gần đây.
Và rồi —— tôi chợt phát hiện ra một lỗ hổng lớn.
Chuyện tôi đi triển lãm cosplay, người duy nhất tôi từng nhắn riêng chỉ có “Thanh Thanh Lê Thượng Từ”!
Chưa kể, cái tên “Thanh Thanh Lê Thượng Từ” nghe cũng lạ lạ…
Như thể là ghép tên tôi với Phó Từ vậy!
Nghĩ kỹ lại, tất cả những sự trùng hợp trước đây —— tiệm lẩu Sukiyaki, tiệm trà sữa, rồi bây giờ là triển lãm —— đều có bóng dáng “Thanh Thanh Lê Thượng Từ”.
Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Phó Từ… có khi nào chính là “Thanh Thanh Lê Thượng Từ” không?
Để kiểm chứng, tôi liền gửi một tin nhắn cho “Thanh Thanh Lê Thượng Từ”.
Ngay giây tiếp theo, điện thoại của Phó Từ rung lên.
Quả nhiên —— là anh ấy!
Trong khoảnh khắc đó, tôi vừa mừng rỡ vừa chết lặng.
Mà nghĩ tới việc lúc trước tôi từng để lại biết bao nhiêu bình luận mất mặt dưới bài post của anh, tự nhiên muốn độn thổ.
Hồi đó, do blogger chỉ quay tay với giọng thuyết minh, tôi còn comment kiểu:
【Blabla cái gì vậy? Không nghe rõ, muốn hôn miệng quá nè.】
【Chủ thớt mau gửi định vị đi, để tui còn tìm coi tim tui bay tới đâu rồi.】
【Trời mưa to quá, nhắc tới “to”… ờm, chỗ đó của cậu có to không vậy?】
Nghĩ tới thôi cũng muốn lấy cái chăn trùm kín mặt!
Phó Từ nghiêng người lại gần.
“Sao vậy? Em thấy khó chịu ở đâu à?”
Gương mặt anh phóng đại ngay trước mắt, khiến tôi nghẹn lời.
Phó Từ còn đang nói gì đó, môi mấp máy, nhưng đầu tôi hoàn toàn không nghe nổi nữa.
Muốn hôn quá đi mất!
Không ngờ tôi lại biến thái tới mức này.
Ngay giây sau, Phó Từ vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
“Hết sốt rồi, sao mặt lại đỏ như vậy?”
Khoảng cách giữa hai đứa quá gần, tim tôi đập thình thịch như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
“Mặt càng ngày càng đỏ đấy.”
Khóe miệng Phó Từ cong lên, mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Chết tiệt, trước đây sao tôi không phát hiện ra anh ấy lại biết cách “mê hoặc” người ta như thế này cơ chứ!
“Tôi khỏe rồi, chúng ta mau quay về trường đi.”
Tôi lập tức bật dậy, nhưng vì đứng dậy quá nhanh nên bước chân lại loạng choạng.
“Để tôi đỡ em.”
10
Anh dìu tôi ra khỏi sảnh.
Vừa bước ra cửa, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, xinh đẹp ngút trời, bất ngờ chạy tới.
“Cưng ơi, cuối cùng chị cũng tìm thấy em rồi! Thì ra em trốn ở đây à~”
Chị ta lập tức khoác tay Phó Từ cực kỳ thân mật.
Tôi đứng ngây người, trong lòng nghẹn ngào khó chịu.
Nhìn hai người họ thân thiết như thế… chẳng lẽ… thật sự có mối quan hệ mờ ám?
Hóa ra cái gọi là “làm thêm” mà Phó Từ nói… là làm “phi công” cho quý cô giàu có sao?
Ông trời đối xử với tôi tàn nhẫn quá rồi.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa nhận ra mình thích Phó Từ… thì lập tức bị tát một cú đau điếng.
Mệt rồi, cho tôi tan biến luôn đi.
Chị gái giàu có kia cuối cùng cũng để ý tới tôi.
Chị ấy buông tay Phó Từ, nhiệt tình bước về phía tôi.
“Ôi trời, dễ thương quá đi mất~ Em chính là——”
“Đủ rồi, chị ít nói lại một chút đi.”
Phó Từ vội vàng ngắt lời.
Chị gái kia lập tức lườm anh một cái.
“Nhỏ mà láo thật.”
Nói rồi, chị ấy lách qua Phó Từ, tiến thẳng tới chỗ tôi.
“Để chị lái xe đưa hai đứa về trường nhé?”
“Ăn cơm chưa? Nếu chưa để chị mời hai đứa một bữa.”
“Gần đây có nhà hàng Pháp năm sao mới khai trương đó, đi thử không?”
Khoan đã, chuyện này không đúng quy trình rồi!
Theo kịch bản phim thường thấy, giờ phút này chị ta phải lấy ra thẻ ngân hàng, ném vào mặt tôi và nói:
“Đây là năm mươi triệu, lấy xong thì cút đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tụi tôi nữa.”
Sau đó tôi sẽ ôm thù hận, vài năm sau trở về thật ngầu để trả thù.
Nhưng bây giờ… chị gái giàu có này lại cực kỳ thân thiện, còn mời tôi đi ăn nhà hàng năm sao?
Tôi vừa định gật đầu đồng ý thì Phó Từ đã nhanh miệng từ chối:
“Không cần đâu, tụi em không đói. Phiền chị đưa tụi em về trường thôi.”
…
Nhưng mà tôi muốn ăn!
Không còn cách nào, tôi đành ngoan ngoãn lên xe.
Trên đường đi, chị gái siêu giàu kia cứ nhiệt tình hỏi han đủ thứ, khiến tôi suýt thì cảm động mà… đổ gục luôn.
Chị ơi, đừng quá phân biệt giới tính vậy chứ, hay là… bao nuôi em luôn đi?
Cứu với, đầu óc tôi bị gì rồi…