Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoa Hồng Dẫn Tử
Chương 3
14
Tôi chậm rãi bước đi trong khuôn viên trường, lòng rối như tơ vò, không tìm ra được chút manh mối nào.
Cô bạn cùng phòng Đại Song gọi tôi mấy lần từ phía sau mà tôi cũng không nghe thấy.
Mãi cho đến khi cô ấy vỗ vai tôi.
"Nhiễm Nhiễm, dạo này có phải cậu bị áp lực quá rồi không?
"Tớ thấy cậu chẳng ổn chút nào."
Tôi gật đầu.
"Dạo này tớ toàn bị mất ngủ."
Đại Song tỏ ra rất lo lắng.
"Hay là, cậu và Nhất Đình xin nghỉ phép đi, về nhà nghỉ ngơi một thời gian, điều chỉnh lại tinh thần."
"Nhưng xin nghỉ thì có thể nghỉ được đến bao giờ đây! Chẳng lẽ cả đời không đi học nữa.
Huống hồ nhà của Nhất Đình..."
Tôi thở dài.
"Có những chuyện, nếu nhất định phải đến thì trốn cũng không thoát được."
Vừa đi vừa nói chuyện với Đại Song, chúng tôi bước vào tòa nhà ký túc xá.
Trong ký túc xá gần như không có ai.
Vì lúc này trường đang có trận thi đấu bóng rổ, mấy anh chàng hot boy của trường đều tham gia.
Trận bóng rổ này đến thật đúng lúc, cuối cùng cũng đã thêm một chút dương khí của hormone vào khuôn viên trường vốn đang khá ảm đạm.
Tôi vì trong lòng có chuyện nên chẳng có tâm trạng nào đi ngắm trai đẹp.
Đại Song là một "tomboy" chính hiệu, dĩ nhiên cũng chẳng có hứng thú gì với trai đẹp.
Thế là hai chúng tôi nhân lúc vắng người, định đến phòng giặt đồ để giặt quần áo.
Quả nhiên, trong phòng giặt chỉ có một người.
Nhưng khi chúng tôi bước vào, cô gái đó rõ ràng trở nên mất tự nhiên.
Cô ta vắt khô quần áo trên tay với tốc độ nhanh hơn, liếc nhìn chúng tôi một cái, gật đầu rồi cúi gằm mặt bỏ đi thật nhanh.
Đây là một nữ sinh năm ba khoa Hóa học, tên là Hoàng Yến.
Lý do cô ta mất tự nhiên, chúng tôi đều biết.
Vì bên má phải của cô ta có một vết sẹo bỏng lớn.
Trông có phần đáng sợ.
Vì vậy, cô ta rất tự ti, luôn cố gắng dùng mái tóc xõa tung để che đi bên mặt phải của mình.
Nhưng cô ta vừa che mặt, lại vừa có thói quen cúi đầu khi đi đôi khi lại càng khiến người khác sợ hãi hơn.
Đặc biệt là vào ban đêm, trên hành lang dài của ký túc xá, khi mọi người nhìn thấy cô ta từ xa.
Nếu chẳng may ánh đèn vốn đã không sáng được bao nhiêu trên hành lang lại chớp tắt vài cái.
Thường có bạn học bị dọa cho khiếp vía.
Lâu dần, Hoàng Yến luôn cố gắng tránh né mọi người.
Giống như vừa rồi, khi thấy có người đến, cô ta sẽ lập tức rời đi để không làm phiền người khác.
"Thật đáng thương." Đại Song cảm thán.
"Bị thương nặng như vậy rồi mà còn bị người khác ghét bỏ."
"Đúng vậy!" Tôi cũng cảm thấy bất lực.
Đồng thời tôi cũng rất mừng, vì bốn người trong phòng ký túc xá của chúng tôi đều là những người rất lương thiện.
Không ai từng nhìn Hoàng Yến bằng ánh mắt khác thường cả.
Đặc biệt là Nhất Đình, vì cô ấy từng lớn lên trong trại trẻ mồ côi.
Sau này gia đình nhận nuôi cũng không đối xử tốt với cô ấy, nên cô ấy hiểu rõ nhất cảm giác bị người khác ghét bỏ là như thế nào.
Vì vậy có một lần, khi chúng tôi đang tập luyện trong phòng tập múa, Hoàng Yến đứng ở cửa nhìn, Nhất Đình còn đặc biệt kéo cô ta vào.
Hôm đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất tôi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của cô gái này.
"Chắc hẳn chị ấy cũng rất yêu thích nhảy múa! Nếu không một người tự ti như chỉ sao lại muốn đứng ở cửa nhìn chứ!"
Sau hôm đó, Nhất Đình đã cảm thán với tôi như vậy.
15
Giặt quần áo xong, khi về đến ký túc xá lại đúng lúc Nhất Đình gọi điện, cô ấy rủ tôi và Đại Song cùng đi ăn ở nhà ăn trường.
"Hôm nay có món thịt kho, món khoái khẩu của Nhiễm Nhiễm đó, nhà ăn số 2, hai cậu mau đến đây, tớ đi giành một suất trước..."
Nhất Đình nói xong liền vội vàng cúp máy.
Hôm nay đúng là trùng hợp, lúc tôi và Đại Song xuống lầu lại nhìn thấy Hoàng Yến.
Cô ta đi trước chúng tôi, rẽ vào siêu thị trong khuôn viên trường.
Có lẽ cũng là để tránh người, cô ta gần như không bao giờ đến nhà ăn.
Sống những ngày tháng như vậy, thật là một sự dày vò!
Tôi thầm cảm thán.
Đột nhiên, tôi nghĩ đến một chuyện, ngay lập tức cảm thấy m.á.u trong người như đông lại.
Trước đây, chẳng phải Phương Vi Vi đã từng bị Hoàng Yến dọa một lần sao?
Lần đó ầm ĩ rất khó coi, thậm chí Phương Vi Vi còn làm to chuyện đến chỗ cô quản lý ký túc xá, yêu cầu nhà trường đổi Hoàng Yến sang chỗ khác.
Nhà trường tất nhiên sẽ không để ý đến yêu cầu vô lý này, chỉ có Hoàng Yến là không ngừng cúi đầu xin lỗi Phương Vi Vi.
"Xin lỗi, xin lỗi, thật sự xin lỗi..."
Tôi chợt dừng bước.
Lần Hoàng Yến đến xem chúng tôi tập luyện, sau đó cô ta đã rời khỏi phòng tập múa như thế nào?
Là do Hồ Tiểu Lộc và Chương Diễm Liễu đến, đã đuổi cô ta ra ngoài.
Lúc đó Hồ Tiểu Lộc bĩu môi, đẩy thẳng người ta ra ngoài cửa phòng.
Dùng một giọng điệu mà cô ta cho là vẫn còn lịch sự, nói:
"Xin lỗi chị nha, ở đây không phải ai cũng có thể tùy tiện vào xem đâu."
Cô ta nói xong thì "rầm" một tiếng đóng cửa lại, lúc này mới đảo mắt một cái rồi bắt đầu than thở.
"Trông cái bộ dạng đó, dọa c.h.ế.t người rồi, nhìn thêm vài lần chắc tối nay tôi gặp ác mộng mất.
Lần sau đừng có gọi chị ta đến xem nữa, lỡ làm mấy đóa hồng diễm lệ chúng ta bị héo mất thì sao."
Chương Diễm Liễu "ha hả" cười theo.
"Cậu ví von kiểu gì thế!"
"Thì đúng là vậy mà, chúng ta vốn là những đóa hồng diễm lệ đó nha..."
"Đúng đúng đúng, tiểu thư Hồ là diễm lệ nhất, đâu thể so với cái loại bị bỏng hỏng mặt đó được."
Gia đình Hồ Tiểu Lộc rất giàu có, nên Chương Diễm Liễu bình thường rất hay nịnh nọt cô ta.
Tôi và Nhất Đình nhìn nhau, không nói lời nào.
"Sao thế?"
Đại Song gọi tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi lắc đầu: "Không có gì, đi thôi."
Lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
16
Khi đến nhà ăn, Nhất Đình và một bạn cùng phòng khác là Tiểu Mỹ đã lấy cơm xong và chiếm được chỗ ngồi.
Chắc là tình cờ gặp nhau, Chương Diễm Liễu cũng ngồi cùng họ.
Lúc tôi và Đại Song lấy cơm xong và đi tới, ba người họ vẫn đang hào hứng nói chuyện không ngớt.
"Đẹp trai quá, cú ném ba điểm vừa rồi của A Phan ngầu quá đi!"
"Trời ơi, lại còn là một tay nữa chứ, tớ chịu không nổi."
Nhất Đình nhận ra trạng thái của tôi không ổn.
"Nhiễm Nhiễm, cậu sao thế, sắc mặt sao lại khó coi vậy?"
"Tớ..."
Tôi ngập ngừng, dù sao thì trong nhà ăn cũng quá đông người.
"Về rồi nói!" Tôi nói với Nhất Đình.
Cô ấy gật đầu.
"Ăn cơm trước đã ăn cơm trước đã, dù thế nào thì ăn mới là quan trọng nhất.
"Đây đây đây, thịt kho tớ giành được đây, mỗi người hai miếng."
Nói rồi, cô ấy gắp cho ba người còn lại trong phòng chúng tôi mỗi người hai miếng thịt kho.
Món thịt kho này cả phòng chúng tôi ai cũng thích ăn, mỗi lần ai giành được đều sẽ chia cho mỗi người hai miếng.
"Bất công quá đi!"
Chương Diễm Liễu đang gặm ngô bên cạnh tỏ vẻ bất bình.
"Tại sao mấy người các cậu ngày nào cũng ăn thịt cá ê hề mà vẫn gầy như vậy chứ?"
Những người khác không khách sáo mà cười phá lên.
Vì cân nặng của cô ta rất khó kiểm soát, mặc dù đã rất kỷ luật nhưng vẫn rất dễ tăng cân.
Để tỏ lòng thông cảm, mọi người gắp thêm nhiều rau vào khay cơm của cô ta, rồi ai nấy đều ăn ngon lành miếng thịt của mình.
Khi bữa cơm gần kết thúc thì Chương Diễm Liễu đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ shipper.
"Lạ thật, sao lại có shipper giao hàng đến nhà ăn nhỉ!"
Cô ta vừa thắc mắc vừa đứng dậy đi về phía cầu thang để tìm.
Quả nhiên có một anh shipper đang đứng đợi ở đó.
Cô ta đi qua nhận đồ, rồi ngồi lại mở ra.
Khi mở hộp và nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt của Chương Diễm Liễu lập tức tái mét.
Chúng tôi cũng đồng thời nhìn thấy, trong hộp hàng là một đóa hoa hồng đang nở rộ.
17
Chương Diễm Liễu sợ hãi ném đóa hoa hồng xuống đất.
Tôi theo bản năng nhìn quanh một vòng, nhưng không thấy bóng dáng của Hoàng Yến đâu cả.
Đột nhiên, như thể có ai đó bóp cổ Chương Diễm Liễu, cô ta bắt đầu thở gấp, vài giây sau thì ngã xuống đất co giật, miệng sùi bọt mép.
Nhà ăn nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Trong lúc hoảng loạn, tôi lại một lần nữa cẩn thận nhìn khắp xung quanh, vẫn không thấy Hoàng Yến.
Lẽ nào tôi lại nghĩ sai rồi?
Nhưng trực giác mách bảo tôi, chuyện này chắc chắn có liên quan đến cô ta.