Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Họ Chỉ Xem Tôi Là Cái Ví
Chương 6
Chương 14
Tuần đầu tiên ở Thâm Quyến, tôi gần như không chợp mắt. Văn phòng nằm trong một tòa nhà ở Khu Công nghệ, rộng 400 mét vuông, trống hoác chỉ có vài cái bàn và hai cái máy in.
Ân Nhược Hoa duyệt ngân sách khởi động 1,2 triệu tệ (khoảng 4,2 tỷ VNĐ), yêu cầu tôi trong 3 tháng phải xây dựng xong một team 15 người, đồng bộ tiến hành tiếp cận với ba khách hàng thương hiệu. Ban ngày đi phỏng vấn ứng viên, chạy gặp khách, họp video với tổng bộ. Ban đêm sửa phương án, lập dự toán, xây quy trình. Bận đến mức không có thời gian nhớ tới những chuyện ở Thượng Hải.
Ngày thứ mười, nhân sự đã chốt được 7 người. Trưởng phòng Thịnh trường tôi săn được là một cô gái đã làm FMCG (Hàng tiêu dùng nhanh) ở Thâm Quyến 6 năm, tên Phương Lâm. Câu đầu tiên lúc gặp mặt cô ấy hỏi tôi: “Sếp Tô, phong cách quản lý của sếp là gì?”
“Đừng gọi sếp Tô. Gọi Niệm Tình hoặc lão Tô đều được.”
“Ok, lão Tô.” Cô ấy cười. “Thế còn phong cách?”
“Đừng nói nhảm, ra kết quả.”
Phương Lâm cười to hơn: “Đúng gu em đấy.”
Thứ Năm của tuần thứ hai, lúc tôi đang gặm bánh sandwich trong văn phòng thì điện thoại nảy lên một status trên vòng bạn bè. Của Lục Uyển Như.
Ảnh chụp khai trương studio, trước cửa kết vòm hoa, bóng bay giăng đầy. Trong ảnh cô ta mặc váy liền màu trắng, đứng cạnh là Lục Hạo Thiên, Lưu Quế Lan, Lục Kiến Dân, và cả Tưởng Duệ. Tưởng Duệ đứng ngoài cùng, cười rất gượng.
Phần bình luận bên dưới rất xôm tụ, lời chúc tụng lướt mỏi tay. Trong đó có một bình luận của Hứa Chân Chân:
“Ước mơ của Uyển Như cuối cùng cũng thành hiện thực! Chị dâu không đến thật đáng tiếc, lần sau nhất định phải đến nhé!”
Chị dâu. Cô ta dám ngang nhiên gọi tôi là chị dâu trên mạng xã hội công khai.
Phương Lâm bưng cà phê đi ngang qua, thấy tôi nhìn chằm chằm điện thoại.
“Lão Tô, ai trêu chị à? Cái nét mặt này dọa khách chạy mất dép đấy.”
“Không có gì.” Tôi thoát vòng bạn bè, úp điện thoại xuống. “Chiều nay duyệt lại phương án cho bên Bất động sản Hàn Thị với em.”
“Ok luôn.”
Buổi họp chiều kéo dài 3 tiếng, sửa đến bản thứ 4. Lúc Phương Lâm về đã là 9 giờ tối, trước khi ra cửa còn ngoái lại nhìn tôi: “Lão Tô, chị không sao thật chứ? Trạng thái hôm nay của chị hơi lạ.”
“Không sao.”
“Vậy nhé. Mai gặp.”
Cửa khép lại, văn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tôi dựa lưng vào ghế, lôi điện thoại ra. Có tin nhắn của Thẩm Khả.
“Studio của con Uyển Như khai trương rồi, bà xem WeChat chưa?”
“Xem rồi.”
“Hứa Chân Chân gọi bà là chị dâu ở dưới phần bình luận kìa.”
“Tôi thấy rồi.”
“Con nhỏ này chắc chắn có liên quan đến mớ bòng bong nhà bà. Tôi đã nhờ người tra rồi, nó là em họ của bạn học đại học của thằng Lục Hạo Thiên, năm ngoái mới vào công ty bà làm.”
Tôi bỏ điện thoại xuống, nhắm mắt một lát. Em họ của bạn đại học Lục Hạo Thiên. Vậy chuyện Hứa Chân Chân vào công ty tôi là trùng hợp, hay là có sắp xếp?
Cô ta hỏi tôi thưởng Tết được bao nhiêu, quan hệ của cô ta với Lục Uyển Như, cô ta gọi tôi là chị dâu trên mạng xã hội — xâu chuỗi lại với nhau, quá mức trùng hợp rồi.
Tôi cầm điện thoại lên nhắn lại cho Thẩm Khả: “Ok, tôi biết rồi. Cứ án binh bất động, tôi có tính toán.”
Rồi mở thư mục “Backup Công Việc”, lôi tất cả ảnh chụp màn hình liên quan đến Hứa Chân Chân, Lục Uyển Như, Lục Hạo Thiên ra rà soát lại một lượt. Dòng thời gian hiển thị cực kỳ rõ ràng:
Hứa Chân Chân nhận việc năm ngoái, ngay đúng lúc tôi được giao phụ trách các dự án lớn.
Cô ta thường xuyên xuất hiện ở quán trà sữa của Lục Hạo Thiên.
Cô ta thân với Lục Uyển Như đến mức giúp đăng bài quảng cáo khai trương.
Cô ta lân la hỏi tôi tiền thưởng Tết ngay tại bàn làm việc.
Thân phận của cô ta là em họ của bạn đại học Lục Hạo Thiên.
Đây không phải là trùng hợp. Mà là có kẻ đã gài một con mắt bên cạnh tôi.
Tôi khóa lại thư mục, cất điện thoại. Ngày mai còn phải đi gặp khách. Nợ nần ở Thượng Hải, không vội, từ từ mà tính.
Chương 15
Tháng đầu tiên ở Thâm Quyến, Thịnh Hằng Hoa Nam chốt được khách hàng đầu tiên: Bất động sản Hàn Thị, top 5 nhà phát triển bất động sản nội địa, có ba dự án mới sẽ bung hàng tập trung vào năm sau, ngân sách thương hiệu 8 triệu tệ.
Ngày ký hợp đồng, Ân Nhược Hoa từ Bắc Kinh gọi điện tới. “Tiểu Tô, khá lắm. Một tháng đã khai trương rồi, nhanh hơn tôi dự tính.”
“Là do năng lực thực thi của Phương Lâm mạnh.”
“Nhãn quan của em cũng không tồi.” Giọng cô ấy mang ý cười. “Dự án của Hàn Thị làm cho tốt vào, khách hàng phía sau sẽ tự động tìm đến cửa. Cứ đánh bóng uy tín trước đã.”
Cúp máy, tôi đứng ngây ra ở văn phòng một lúc. Ngoài cửa sổ là cảnh đêm Thâm Quyến, đèn đóm dày đặc như rải vụn vàng. Điện thoại rung lên. Lục Thừa Hiên.
“Niệm Tình, tuần sau anh muốn đến Thâm Quyến thăm em.”
Tôi nhìn tin nhắn này tròn nửa phút. Thăm tôi? Lần trước anh ta chủ động “thăm” tôi là 2 năm trước lúc tôi sảy thai nằm viện. Đến nửa tiếng, rồi về.
“Không cần.”
“Vì sao?”
“Tôi rất bận.”
“Một bữa cơm cũng không có thời gian sao?”
Tôi nghĩ một lát, gõ: “Anh đến làm gì?”
“Nhớ em.” Hai chữ. Nếu là 2 năm trước, hai chữ này có thể làm tôi vui cả ngày. Bây giờ nhìn thấy, chỉ thấy chói mắt.
“Anh nhớ tôi, hay là mẹ anh bảo anh đến?”
Tin nhắn vừa gửi đi, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi anh ta đáp lại một câu:
“Niệm Tình, em thay đổi rồi.”
Tôi bật cười, nhét điện thoại lại vào túi. Phải. Tôi thay đổi rồi.
Ngày hôm sau, Phương Lâm bao cả team ăn mừng ký hợp đồng Hàn Thị. Trên bàn lẩu, mọi người ồn ào một chập, Phương Lâm nâng ly Coca chạm vào ly tôi. “Lão Tô, trước khi chuyển từ Thượng Hải qua đây tình hình chị thế nào?”
“Ý em là sao?”
“Là em thấy có những lúc ban ngày chị rất bình thường, nhưng hễ cứ tối đến là ngồi lì ở văn phòng không chịu về. Giống như đang trốn tránh cái gì đó.”
Tôi gắp một miếng sách bò nhúng vào nồi lẩu. “Cũng không hẳn là trốn, chỉ là tạm thời chưa muốn về thôi.”
Phương Lâm không gặng hỏi thêm. Cô ấy là người thông minh, biết lúc nào nên ngậm miệng.
Ăn lẩu xong trên đường đi bộ về căn hộ, tôi nhận được một cuộc điện thoại khá bất ngờ. Tưởng Duệ.
“Chị Tô, nói chuyện tiện không ạ?”
“Tiện.”
“Em chia tay Uyển Như rồi.”
Tôi khựng bước. “Lúc nào?”
“Hôm nay.” Giọng cậu ta nghe rất nản. “Mấy cái ảnh chuyển khoản chị cho em xem lần trước, em đã mất cả tháng để tiêu hóa nó. Tuần trước em ngửa bài với Uyển Như, hỏi cô ấy 22 vạn của Hạo Thiên rốt cuộc là sao.”
“Cô ta nói thế nào?”
“Cô ấy nói là đầu tư. Em bảo đầu tư thì phải có hợp đồng, bảo cô ấy đưa ra. Cô ấy không đưa ra được. Sau đó em gặng hỏi, thì cô ấy khóc. Bảo là anh Hạo Thiên đối xử tốt với cô ấy, cô ấy không muốn phải giải thích.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi em đi tìm Lục Hạo Thiên.”
Tôi đứng hẳn lại.
“Hạo Thiên bảo em cái studio đó là ý tưởng của anh ta. Anh ta thấy Uyển Như có năng khiếu thiết kế nên muốn bồi dưỡng. Em hỏi chuyện tiền nong, anh ta bảo không cần em quản. Em nói Uyển Như là bạn gái em, tiền của cô ấy dựa vào đâu mà em không được quản? Anh ta cười khẩy một cái, nói một câu.”
Tưởng Duệ ngừng một chút. “Anh ta bảo: ‘Uyển Như sau này có nhờ cậy vào mày hay không còn chưa biết được đâu, mày bận tâm làm cái quái gì?'”
Tôi đứng dưới ánh đèn đường, gió từ hướng cầu vượt thổi tới lồng lộng.
“Chị Tô, em có thể hiểu chuyện anh em họ hàng giúp đỡ nhau. Nhưng cái thái độ của Lục Hạo Thiên đối với Uyển Như, không giống như anh họ giúp em họ.”
“Thế giống cái gì?”
Tưởng Duệ im lặng vài giây. “Em không muốn nghĩ theo hướng đó. Nhưng em không níu kéo được nữa.”
“Quyết định của cậu.”
“Vâng. Em chỉ muốn báo cho chị một tiếng. Còn một chuyện nữa, trước khi chia tay Uyển Như có nói một câu thế này. Cô ấy bảo: ‘Chị dâu đi rồi càng tốt, sau này tiền của anh trai đều là của nhà em hết’.”
Không khí bỗng chốc lạnh ngắt.
“Câu này cậu nhớ chính xác chứ?”
“Không sai một chữ.”
“Được rồi. Cảm ơn cậu đã báo cho tôi.”
Cúp máy. Tôi đứng dưới cột đèn, chầm chậm tiêu hóa câu nói kia hai lần trong đầu.
Chị dâu đi rồi càng tốt, sau này tiền của anh trai đều là của nhà em hết.
Mỗi tháng Lục Thừa Hiên thực nhận được bao nhiêu? Trừ đi 1/3 bị mẹ xén mất, đến tay anh ta chưa tới 6.000. Chút đỉnh bạc cắc đó mà Lục Uyển Như cũng dòm ngó. Không phải vì nhiều tiền. Mà là vì không có tôi cản đường, mớ tiền đó của Lục Thừa Hiên sẽ thành miếng thịt cuối cùng để Uyển Như tha hồ thao túng.
Nói cách khác, trong mắt Lục Uyển Như, việc tôi rời đi không phải là tổn thất, mà là dọn đường.
Tôi cất điện thoại, lững thững đi về căn hộ. Trước khi ngủ, mở “Backup Công Việc”, gõ lại y nguyên câu nói của Tưởng Duệ, không sót chữ nào.
Chương 16
Tháng thứ hai của Thịnh Hằng Hoa Nam, chốt khách hàng thứ ba: Một thương hiệu điện gia dụng thông minh, hợp đồng hàng năm trị giá 4 triệu tệ. Cộng thêm Bất động sản Hàn Thị và một chuỗi nhà hàng ẩm thực địa phương, mới khai trương hai tháng, tổng giá trị hợp đồng đã vượt qua 15 triệu tệ (hơn 52 tỷ VNĐ).
Trong buổi họp tổng kết tháng của tập đoàn, Ân Nhược Hoa đã điểm danh đích danh Thịnh Hằng Hoa Nam: “Đội ngũ Hoa Nam mới ra quân hai tháng đã chốt được 3 khách hàng, hợp đồng 15 triệu tệ. Năng lực thực thi của team Tô Niệm Tình đứng đầu toàn tập đoàn.”
Buổi họp diễn ra qua video, kết nối Bắc Kinh, Thượng Hải và chi nhánh Thâm Quyến. Trên màn hình điểm cầu Thượng Hải, tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: Hứa Chân Chân. Cô ta ngồi ở góc khuất, rất mờ nhạt.
Bên đầu cầu video có ai đó đập bàn hô “Tốt lắm”, rồi Ân Nhược Hoa tung ra một câu khiến tất cả im phăng phắc: “Tập đoàn vừa phê duyệt một dự án Hội nghị Thượng đỉnh Thương hiệu Toàn quốc, tháng sau tổ chức tại Thâm Quyến. Đến lúc đó sẽ mời 50 khách hàng thương hiệu hàng đầu cả nước tới dự. Dự án này sẽ do team Hoa Nam chủ trì, tôi sẽ đích thân bay vào Thâm Quyến ngồi trấn giữ.”
Hội nghị Thượng đỉnh. Top 50 khách hàng. Ân Nhược Hoa đích thân trấn giữ.
Phương Lâm ngồi cạnh huých bút vào tay tôi, khẩu hình không phát ra tiếng: “Kèo thơm.”
Tôi gật đầu nhẹ, cắm cúi ghi một dòng vào sổ tay.
Sau khi tan họp, Phương Lâm đóng cửa lại, đập mạnh tay xuống bàn tôi: “Lão Tô! Top 50 thương hiệu hàng đầu cả nước đều đổ về đây! Chuyến này mà làm ngon nghẻ, Thịnh Hằng Hoa Nam có chỗ đứng vững chắc trong ngành luôn!”
“Không ngon nghẻ là ăn cám luôn.”
“Thế em mới phấn khích chứ!” Cô ấy cười hì hì. “Một ăn cả ngã về không, mấy kèo thế này làm sướng tay.”
“Thế thì chiến.”
Chúng tôi mất cả ngày để phác thảo bản kế hoạch đầu tiên. 9 giờ tối Phương Lâm về, tôi ở lại văn phòng một mình sửa bản thứ hai đến tận 1 giờ sáng.
Điện thoại rung mấy cái ở góc bàn. Tôi liếc mắt nhìn. Là Lục Thừa Hiên gửi:
“Cái hội nghị thượng đỉnh thương hiệu của công ty em, bên Thượng Hải người ta cũng đang xôn xao. Nghe nói quy mô lớn lắm, em phụ trách à?”
“Ừ.”
“Niệm Tình, dạo này em sống tốt không?”
Câu hỏi đến quá đột ngột, tôi nhìn màn hình vài giây. “Rất tốt.”
“Anh… dạo này nghĩ rất nhiều. Về chuyện của chúng ta, về chuyện của Uyển Như. Anh thấy trước đây đúng là anh không phải.”
Tôi không đáp lại.
“Anh lấy lại thẻ lương từ tay mẹ anh rồi.”
Tôi sững người một chút. Năm năm qua, đây là lần đầu tiên anh ta đứng về phe tôi khi đứng giữa hai mẹ con.
“Còn nữa, 22 vạn Hạo Thiên đưa cho Uyển Như, anh đã lật bài ngửa với mẹ. Mẹ làm ầm lên, chạy đi tìm bác cả lý luận, kết quả bác cả bảo tiền của Hạo Thiên không liên quan đến bác ấy. Cuối cùng mẹ với bác cả đoạn tuyệt quan hệ, giờ hai nhà không qua lại nữa.”
“Thế Uyển Như thì sao?”
“Uyển Như… nó chia tay với Tưởng Duệ rồi. Bây giờ sống một mình ở studio, không chịu về nhà.”
“Thế chuyện cái thai của nó?”
Tin nhắn bên kia hồi lâu mới gửi lại: “Uyển Như nói, đứa bé là do nó bịa ra.”
Tôi nhìn dòng chữ này. “Không có thai?”
“Ừ. Nó bảo chỉ muốn làm em mềm lòng, để em chịu xì ra 45 vạn đó thôi.”
Tôi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống bàn. Có thai là giả. Hôm đó ngồi trong phòng khách nhà tôi, khóc lóc sướt mướt nói trong bụng có bảo bối, từ đầu tới cuối toàn là diễn kịch. Nước mắt là thật. Đứa bé là giả. Chỉ có 45 vạn của tôi mới là thật.
“Niệm Tình, anh biết em đang giận.” Lục Thừa Hiên lại nhắn. “Nhưng anh muốn nói là, lần này là lỗi của anh. Những lời em nói trước đây, bây giờ anh đã hiểu ra hết rồi. Anh cứ luôn đứng ở giữa, không muốn làm phật lòng bên nào, kết cục là làm tổn thương cả hai.”
Tôi không nhắn lại.
“Hôm diễn ra hội nghị, anh đến Thâm Quyến thăm em được không?”
Tôi cầm ly nước trên bàn lên, phát hiện nước đã nguội ngắt từ lâu. Bỏ ly xuống, tôi gõ một dòng: “Hôm hội nghị rất bận, không có thời gian tiếp đón.”
Gửi xong, khóa màn hình.
Lúc tắt đèn, ngoài cửa sổ là màn đêm Thâm Quyến, ánh đèn le lói giữa các tòa cao ốc. Ba tháng trước tôi còn là cái mỏ vàng của nhà họ Lục. Bây giờ tôi là Tổng Giám đốc của Thịnh Hằng Hoa Nam, dưới trướng có 12 nhân viên, giá trị hợp đồng 15 triệu tệ. Sổ tiết kiệm 76 vạn trong ngân hàng không sứt mẻ một đồng.
Cái hội nghị này, tôi phải làm cho thật đẹp mắt. Lần này đến lượt người khác ngước nhìn tôi.
Chương 17
Công tác chuẩn bị cho Hội nghị Thượng đỉnh bước vào hai tuần cuối cùng, ngày nào tôi cũng 7 giờ sáng có mặt ở văn phòng, quá nửa đêm mới về. Phương Lâm dẫn dắt đội ngũ dàn trải từ khâu set-up không gian đến đón tiếp khách hàng, ép 15 người làm việc với công suất của 30 người.
Năm ngày trước hội nghị, danh sách khách hàng xác nhận đã gửi đến. 52 thương hiệu, trong đó có 11 thương hiệu nằm trong top 20 toàn quốc.
Phương Lâm cầm danh sách, lật đến trang thứ 3 thì đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi: “Lão Tô, chị nhìn cái này xem.”