Gả Cho Kẻ Không Yêu Em

Chương 5



Hoắc Huống Dã bước đến trước mặt cô ta, từ trên cao nhìn xuống, giọng nói lạnh thấu xương: “Cô đã hại chết con gái tôi.”

Nụ cười của Tân Hân cứng đờ trên mặt, nhưng rất nhanh cô ta đã phản ứng lại, trừng to mắt kinh ngạc nhìn hắn, hốc mắt chợt ửng đỏ, đáng thương nói: “Huống Dã, anh đang nói gì vậy? Anh lấy đâu ra con gái?”

Hoắc Huống Dã nhìn chằm chằm Tân Hân, đáy mắt chất chứa sự thất vọng tột cùng: “Có phải cô đã sớm biết con của Tống Mạt là con ruột của tôi, nên mới cố tình hại chết con bé để dọn đường cho đứa con trong bụng cô, đúng không?”

Bị vạch trần tâm tư ngay giữa thanh thiên bạch nhật, Tân Hân lập tức sụp đổ, không còn che đậy gì nữa: “Đã không yêu em, tại sao lại đồng ý sinh con với em?”

Hoắc Huống Dã điềm tĩnh nói: “Đứa bé trong bụng cô tuy là của tôi, nhưng tôi chưa từng chạm vào cô. Tôi đồng ý phối hợp làm thụ tinh ống nghiệm, không phải để cô lợi dụng đứa trẻ tranh sủng với Tống Mạt!”

“Trong lòng tôi, cô ấy mới là người vợ duy nhất của tôi.”

Chương 13

Khoảnh khắc lời này buông xuống, căn phòng bệnh tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rõ mồn một.

Giờ phút này, Hoắc Huống Dã cuối cùng cũng nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm tày trời. Hắn vì một kẻ ngoài mà vô số lần để vợ mình phải chịu ủy khuất. Người chị dâu mà hắn từng cho là yếu đuối lương thiện, hóa ra lại là một người phụ nữ độc ác, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

“Phá cái thai đó đi.” Hắn sa sầm mặt mũi châm biếm, “Cô không xứng làm mẹ.”

Tân Hân lập tức trừng to mắt, khó tin kêu lên: “Huống Dã, anh điên rồi sao? Trong bụng em là con của anh cơ mà, là huyết mạch nhà họ Hoắc!”

“Con của Tống Mạt cũng thế.” Hoắc Huống Dã ngắt lời cô ta, giọng lạnh như băng, “Cô giết con gái tôi, lại còn dám nói chuyện huyết mạch với tôi?”

Tân Hân khóc lóc lắc đầu, lấy tay che chở bụng: “Em không cố ý…”

Hoắc Huống Dã đã lười đôi co với cô ta, quay người dặn dò y tá đứng ở cửa, giọng trầm thấp: “Sắp xếp phẫu thuật đi, ngay trong ngày hôm nay phải bỏ cái thai trong bụng cô ta!”

Tân Hân ngã nhào khỏi giường, lao đến ôm chặt lấy chân Hoắc Huống Dã, vừa khóc xé ruột xé gan vừa gào thét van xin: “Huống Dã, anh không thể làm vậy! Cầu xin anh nể tình anh trai anh, tha cho con em được không?”

Hoắc Huống Dã cúi đầu nhìn cô ta, trong mắt không có lấy một tia thương hại: “Nếu anh trai tôi biết cô đã giết chết cháu gái ruột của anh ấy, dù làm ma anh ấy cũng sẽ không buông tha cho cô đâu.”

Hắn giật gấu quần lại, quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, cách ly hoàn toàn tiếng khóc lóc ầm ĩ của Tân Hân ở bên trong.

Tân Hân nằm rạp trên đất, đột nhiên nhớ đến hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc. Nói không chừng nếu ba mẹ chồng lên tiếng, có thể giữ lại được đứa bé trong bụng cô ta. Cô ta tin rằng “còn rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt”, chỉ cần sinh hạ huyết mạch nhà họ Hoắc, dù Tống Mạt có quay lại thì cũng không thể tranh được với cô ta!

Tuy nhiên, ba mẹ Hoắc vừa tức tốc chạy đến bệnh viện đã bị Hoắc Huống Dã cản lại.

Ba Hoắc khuyên nhủ: “Huống Dã à, ba mẹ lớn tuổi rồi, đã mong được bế cháu từ lâu. Bất kể Tân Hân làm sai chuyện gì, đứa trẻ vẫn vô tội, con không thể…”

Ông chưa kịp nói hết câu thì Hoắc Huống Dã đã sa sầm mặt ngắt lời: “Con của cô ta vô tội? Thế con của con và Tống Mạt thì sao? Lẽ nào không vô tội?”

Mẹ Hoắc tiếp tục lên tiếng: “Huống Dã, mẹ biết nhà ta có lỗi với Tống Mạt, nhưng con không thể vì một đứa trẻ đã chết mà bắt một đứa trẻ khác phải đền mạng được.”

Hoắc Huống Dã mặt không đổi sắc: “Chính vì con đã mất đi đứa con của mình, con càng tuyệt đối không cho phép một đứa trẻ khác được sinh ra từ bụng một kẻ sát nhân, đó mới là sự bất công lớn nhất với đứa con đã mất của con.”

Thấy hắn đã quyết tâm, ba mẹ Hoắc quả thực không thể nào khuyên nhủ thêm được nữa.

Hoắc Huống Dã cam kết, sau khi giải quyết xong chuyện của Tân Hân, hắn sẽ đi tìm Tống Mạt để tạ lỗi. Đợi hắn đón Tống Mạt về lại nhà họ Hoắc, hắn sẽ điều dưỡng cơ thể thật tốt, cùng cô sinh thêm một cô con gái nữa. Hắn nguyện dùng phần đời còn lại để bù đắp những lỗi lầm đã gây ra, sẽ không bao giờ để cô phải một mình gánh vác trách nhiệm nữa.

Lúc Tân Hân bị tiêm thuốc mê, ép đẩy vào phòng phẫu thuật, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Đứa con trong bụng tôi là người thừa kế tương lai của nhà họ Hoắc, các người không được làm hại nó!”

Ca phẫu thuật phá thai diễn ra suôn sẻ. Sau khi tỉnh lại, Tân Hân sờ lên chiếc bụng phẳng lì của mình, cuối cùng cũng nhận ra rằng đứa con mà cô ta trăm phương ngàn kế mới có được, rốt cuộc cũng không sánh bằng một người đã chết. Cô ta thua rồi. Thua triệt để trước Tống Mạt.

Cùng lúc đó, Hoắc Huống Dã đang quỳ tại bãi rác ở vùng ngoại ô, dùng tay không đào bới những đống rác rưởi đang bốc mùi thối rữa.

 

Hắn chịu đựng thứ mùi hôi nồng nặc, hết lần này đến lần khác lục lọi trong đống phế liệu để tìm kiếm đứa con gái mà hắn chưa một lần gặp mặt. Hắn muốn đưa con gái về nhà. Nhưng càng bới, hắn càng tuyệt vọng. Tất cả là tại hắn, con gái mới bị vùi lấp trong đống rác này. Hắn hối hận rồi. Hối hận vì đã năm lần bảy lượt nuông chiều những đòi hỏi vô lý của Tân Hân, hối hận vì đã không tin Tống Mạt, càng hối hận vì đã tự tay đuổi con gái ra khỏi nhà.

Hắn đào bới trong bãi rác suốt một đêm thức trắng. Từ lúc trời tối mịt cho đến khi bình minh ló rạng, vẫn không tìm thấy bất cứ thứ gì.

Từ đó trở đi, Hoắc Huống Dã hoàn toàn thay đổi. Hắn không đến công ty nữa, mà tự nhốt mình trong biệt thự, lật xem đi xem lại mấy bức ảnh Tống Mạt bỏ quên. Chỉ mới nửa tháng, hắn đã sụt cân nghiêm trọng. Cằm mọc lởm chởm râu xanh rờn, khác hẳn với hình tượng cao ngạo uy quyền trước kia. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh không chớp mắt, nhớ lại cảnh tượng bảy năm trước khi lần đầu gặp Tống Mạt ở quán bar.

Chương 14

Thực ra đó không phải là lần đầu tiên hắn và Tống Mạt gặp nhau.

Lần đầu hắn nhìn thấy cô là ở thư viện trường đại học.

Hắn năm tư, cô năm nhất. Cô ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng rọi lên góc nghiêng của cô, lần đầu tiên khiến trái tim hắn rung động. Hắn đứng sau kệ sách ngắm cô suốt một buổi chiều. Sau đó, ngày nào hắn cũng đến vị trí đó đứng một lúc, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tiến lại gần.

Mãi cho đến ngày tốt nghiệp, hắn lại đến thư viện một chuyến, muốn nhìn cô lần cuối. Lại thấy bên cạnh cô có một nam sinh mặc áo sơ mi trắng, đang cúi đầu trò chuyện nhỏ to với cô. Cô ngước mặt cười, trong mắt chỉ có sự hiện diện của người trước mặt. Giữa chừng, cậu nam sinh đó đưa tay xoa đầu cô, cô không hề né tránh. Còn hắn, chỉ đứng sau kệ sách, không bước ra. Hắn vừa tốt nghiệp đã phải kế thừa sản nghiệp gia đình, không có thời gian lãng phí vào chuyện yêu đương tình ái. Vì vậy, đoạn tình cảm thầm kín này định sẵn sẽ bị hắn vứt bỏ.

Thế nhưng hắn không ngờ, bốn năm sau hắn lại gặp lại cô ở quán bar. Hôm đó, hắn ngồi trong phòng VIP, qua nửa sảnh lớn nhìn thấy cô bị khách trêu ghẹo, liền đặt ly rượu xuống đi thẳng tới giải vây cho cô. Sau đó hắn biết cô đang cần tiền, nên đã dùng một tờ hợp đồng để biến cô thành vợ mình. Hắn chưa bao giờ nói cho cô biết, việc hắn chọn cô làm vợ không phải vì nhu cầu đối phó với trưởng bối, mà là do trái tim hướng về. Hắn tưởng rằng chỉ cần giữ cô bên cạnh, cung cấp cho cô một cuộc sống sung túc, đó đã là đối xử tốt với cô rồi. Thế nhưng vì không biết cách bộc lộ tình yêu sâu đậm trong lòng, hắn đã hết lần này đến lần khác đẩy cô ra xa.

Một tháng sau, Hoắc Huống Dã cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng.

Từ sau khi Tân Hân sảy thai, cô ta hoàn toàn phát điên. Không chỉ đập phá đồ đạc, thỉnh thoảng còn gào thét, luôn chửi rủa vào khoảng không rằng Tống Mạt là đồ tiện nhân, mắng con gái cô là nghiệt chủng. Hoắc Huống Dã nhẫn nhịn hết giới hạn, trực tiếp tống cô ta vào bệnh viện tâm thần.

Đồng thời, điều khiến hắn đau đầu hơn cả là quản gia đã mất tích. Hắn kiểm tra camera nhưng không thu được gì. Thân phận của quản gia đã bị xóa sổ, một người làm việc ở nhà họ Hoắc hơn chục năm nay cứ thế bốc hơi không một lời từ biệt.

Trong nhà không có người làm chủ, hoàn toàn loạn thành một mớ bòng bong. Đám người làm rắn mất đầu, nay người này xin nghỉ, mai người kia cãi vã, bầy chó săn sau vườn không ai cho ăn, chết đói ngay trước mắt. Hoa trước sân không ai tưới, ngay cả thức ăn nhà bếp cũng bắt đầu bớt xén. Hoắc Huống Dã thử thay mấy người quản gia, không ai làm quá ba ngày. Không bị đám người làm chèn ép thì cũng tự mình từ chức. Căn biệt thự nhà họ Hoắc to lớn nhường ấy bỗng chốc rối ren vô cùng.

Họa vô đơn chí, trong một tháng hắn xin nghỉ, công ty cũng làm loạn cả lên. Đối tác vốn đã đàm phán xong đột ngột đổi ý, kéo theo vài dự án cùng lúc bị đình trệ. Thương vụ trị giá hàng trăm triệu mà trước đó hắn vì đưa Tân Hân đến bệnh viện nên bỏ lỡ, đã khiến Hoắc thị tổn thất nặng nề. Không chỉ khiến chuỗi vốn bị đứt đoạn, cổ phiếu rớt giá thê thảm, mà các thành viên hội đồng quản trị cũng thi nhau truy cứu đòi hắn đưa ra lời giải thích.

Hắn vừa phải đối phó với hội đồng quản trị, vừa tìm cách kéo dự án mới về lấp lỗ hổng, lại còn phải phân bổ thời gian giải quyết đống lộn xộn ở nhà. Hắn đầu tắt mặt tối từ sáng đến tối mịt, ngay cả ngụm nước cũng không kịp uống. Bận rộn đến mức hoàn toàn không có thời gian để đau buồn.

Quay cuồng suốt một tháng, Hoắc Huống Dã đột ngột ngất xỉu khi đang họp, được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Lúc tỉnh lại, trợ lý đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Hoắc tổng, bác sĩ nói ngài vì làm việc quá sức nên bị xuất huyết dạ dày, nếu còn không chịu nhập viện thì cái mạng cũng chẳng còn đâu.”

Trong thời gian nằm viện, Hoắc Huống Dã tình cờ biết được từ y tá chuyện Tống Mạt bị thiếu máu trầm trọng. Nghĩ đến việc hắn từng ép Tống Mạt truyền máu cho Tân Hân, trái tim Hoắc Huống Dã giống như bị dao bổ làm đôi, đau đến tê dại.

Giờ đây hắn có hối hận thì cũng đã muộn rồi.

 

Những cuộc gọi hắn gọi cho Tống Mạt không ai bắt máy.

Tin nhắn gửi đi chìm vào biển sâu.

Cố gắng điều tra tung tích của cô cũng chẳng thu được gì. Cô biến mất triệt để, hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội chuộc tội nào. Cứ như thể sự tồn tại của cô chỉ là một giấc mộng do hắn huyễn hoặc ra.

Đúng lúc Hoắc Huống Dã sắp sửa chạm đến bờ vực sụp đổ, sự xuất hiện của tờ giấy ly hôn khiến hắn không thể kìm nén được sự mất kiểm soát của mình nữa.

Chương 15

Lúc này, Tống Mạt đã sống trên một hòn đảo biệt lập với thế giới bên ngoài được hai tháng.

Lấy cớ giúp cô bồi bổ cơ thể, Tạ Thính Bạch đã đưa hai mẹ con cô lên đảo nghỉ dưỡng. Tín hiệu trên đảo rất kém, Tống Mạt dứt khoát không lên mạng nữa.

Mỗi ngày cô cùng con gái xây lâu đài cát, nhặt vỏ sò trên bãi biển, buổi tối Tạ Thính Bạch sẽ cùng cô bổ sung kiến thức chuyên ngành mới.

Một buổi chiều tà, họ kề vai ngồi trên rạn đá ngắm hoàng hôn, Tạ Thính Bạch đột nhiên ngỏ lời mời cô: “Dự án mới của anh đang thiếu một người, em đến nhé.”

Tống Mạt sững lại một chút, cúi đầu: “Em không làm được đâu. Bao nhiêu năm rồi em không đụng đến chuyên môn, lụt nghề rồi, đầu óc cũng không theo kịp nữa.”

“Chưa thử, sao biết là không được?”

Giọng Tạ Thính Bạch dịu dàng, nghe mà quả thực cô cũng thấy động lòng. Nhưng cô sợ thất bại, sợ làm anh thất vọng. Anh không ép buộc, ngược lại cho cô một tháng để cân nhắc.

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ của mẹ Tống.

Năm nào Tống Mạt cũng đích thân đi tảo mộ, chưa từng vắng mặt. Cách đây không lâu, cô đã làm thủ tục dời mộ cho mẹ, nhưng chưa kịp nhận tro cốt thì suýt nữa mất mạng. Vậy nên cô vẫn phải về một chuyến, mang tro cốt mẹ đến một thành phố khác, cùng con gái bắt đầu lại cuộc đời mới.

Biết Tống Mạt sắp trở lại thành phố cũ, Tạ Thính Bạch cũng đi cùng. Tống Mạt vốn định từ chối, nhưng không cưỡng lại được lập luận của Tạ Thính Bạch: “Lỡ em gặp chồng cũ dây dưa, có thể lấy anh ra làm bia đỡ đạn.”

“Anh không ngại bị coi là ‘gã đàn ông bên ngoài’ đâu.”

Hai má Tống Mạt ửng đỏ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy có lý. Hoắc Huống Dã là một kẻ điên. Nếu hắn phát hiện ra con gái chưa chết, chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn. Bên cạnh cô quả thực cần có người bảo vệ.

Nghĩa trang nằm ở vùng ngoại ô.

Tống Mạt đang dắt tay Nặc Nặc đi trên con đường lát đá, từ phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã. Nhận ra sự bất thường, Tống Mạt lập tức ôm con gái vào lòng, quay người lại thì đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ba mẹ Hoắc.

Mẹ Hoắc phản ứng trước tiên, chấn động nói: “Tống Mạt, cô chưa chết! Khoảng thời gian qua cô trốn đi đâu thế hả, cô có biết con trai tôi vì tìm cô mà bị tai nạn xe, suýt nữa mất mạng không!”

Ánh mắt ba Hoắc lại dừng trên khuôn mặt Nặc Nặc, trừng to mắt: “Đứa bé này… là của Huống Dã? Trông giống hệt Huống Dã hồi bé!”

“Con bé không phải là con của Hoắc Huống Dã.”

Tống Mạt ôm chặt lấy gáy con gái, lùi lại một bước, giọng kiên quyết: “Nó chỉ là con gái của một mình tôi thôi.”

“Một mình cô làm sao mà sinh con được! Đứa bé này trên người chắc chắn mang huyết mạch nhà họ Hoắc chúng tôi, nó phải trở về nhà họ Hoắc!” Mẹ Hoắc vươn tay định giằng lấy đứa bé.

Tống Mạt ôm Nặc Nặc liên tục lùi về phía sau, cho đến khi không còn đường lùi.

Đúng lúc này, một bàn tay từ phía sau cô thò ra, vững vàng bế bổng Nặc Nặc khỏi vòng tay cô.

Tạ Thính Bạch ôm Nặc Nặc vào lòng, ánh mắt dịu dàng rơi trên người hai mẹ con họ. Anh dùng một giọng điệu điềm tĩnh, thốt ra một câu khiến hai ông bà nhà họ Hoắc đồng thời khiếp sợ.

“Nặc Nặc, gọi ba đi.”

Nặc Nặc thoạt tiên ngớ ra một chút, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ bé nhìn Tạ Thính Bạch, nũng nịu cất tiếng gọi: “Ba.”

Ba mẹ Hoắc muốn nói lại thôi.

Tạ Thính Bạch ngẩng đầu lên, nhìn hai người trước mặt, ánh mắt ung dung: “Con bé là con gái của tôi, hai người vừa nãy định làm gì con gái tôi vậy?”

Mẹ Hoắc vừa định phản bác lại thì bị ba Hoắc ngăn cản. Ba Hoắc nhìn chằm chằm mặt Tạ Thính Bạch một hồi lâu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, sắc mặt biến đổi đột ngột. Ông kéo tay mẹ Hoắc đang định xông lên giằng lấy đứa trẻ, hạ giọng nói: “Cậu ta là người của nhà họ Tạ ở kinh thành, với tình hình công ty chúng ta hiện tại, căn bản không thể đắc tội nổi đâu.”

Chương 16

Nhà họ Tạ ở kinh thành, đứng đầu Tứ đại gia tộc.

Nhà họ Hoắc trước mặt họ, chẳng khác gì một hạt bụi nhỏ nhoi. Mẹ Hoắc trợn lớn mắt, khó tin nhìn Tạ Thính Bạch. Ba Hoắc kéo bà ta đi, lánh đi nhanh như tránh tà.

Nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh lặng. Tống Mạt đón lấy Nặc Nặc từ tay Tạ Thính Bạch, cúi đầu nói lời cảm ơn.

Tạ Thính Bạch lại lên tiếng đáp lời: “Mạt Mạt, lấy anh nhé.”

“Anh có thể cho Nặc Nặc một gia đình trọn vẹn.”

Tống Mạt chưa kịp trả lời, đằng sau bỗng vang lên một giọng nam khàn đặc.

“Tống Mạt!”

Cô quay người lại.

Thấy Hoắc Huống Dã đứng cách đó không xa, sắc mặt trắng bệch, trên trán còn quấn băng gạc, đang chống một cây nạng, khó nhọc lê bước về phía cô. Đôi mắt hắn dán chặt vào Nặc Nặc trong lòng cô, cả người run rẩy.

“Con bé vẫn còn sống…”

 

“Con gái chúng ta vẫn còn sống…”

Hoắc Huống Dã như người điên nhào về phía cô, đưa tay định giành lấy đứa trẻ. Tống Mạt ôm Nặc Nặc lập tức lùi lại một bước, nghiêm giọng cảnh cáo: “Hoắc Huống Dã, anh ăn nói hàm hồ gì vậy!”

“Nó không phải là con gái anh, con gái anh đã chết rồi, anh quên rồi sao?”

Một câu nói của Tống Mạt hung hăng đâm vào tim Hoắc Huống Dã.

Hắn muốn giải thích, hắn chưa bao giờ hãm hại con gái. Là Tân Hân đứng sau ly gián. Giờ đây cô ta đã tự nhận lấy trái đắng, bị hành hạ không ra hình người trong bệnh viện tâm thần. Nhưng hắn há miệng ra, lại phát hiện mình không thốt nên được một lời nào. Nếu ban đầu hắn không “cõng rắn cắn gà nhà”, thì làm sao giữa họ lại sinh ra hiểu lầm như thế này?

Lúc này, Nặc Nặc quay chiếc đầu nhỏ lại, mang theo vẻ mặt ngây thơ nhìn Hoắc Huống Dã. Hoắc Huống Dã bị ánh mắt trong veo của con bé chạm đến tận tâm can, cứ ngỡ rằng là tình phụ tử, sẽ có thần giao cách cảm.

Giây tiếp theo, Nặc Nặc đột nhiên mở miệng: “Mẹ ơi, ông chú kỳ quặc này là ai vậy? Nặc Nặc không thích chú ấy, Nặc Nặc muốn ba bế cơ!”

Câu nói vô tư của Nặc Nặc chẳng khác nào một lưỡi dao sắc bén, đâm xuyên qua trái tim Hoắc Huống Dã.

Con gái hắn, không chịu nhận hắn, thậm chí còn ghét hắn. Trực tiếp gọi một người đàn ông khác là ba ngay trước mặt hắn.

Hoắc Huống Dã đột ngột ngẩng đầu lên, quan sát bóng người cao lớn đứng sau lưng Tống Mạt. Khi nhìn rõ dung mạo của người đàn ông đó, hắn hoàn toàn chết đứng.

Sao có thể là anh ta!

Hắn vẫn luôn biết Tạ Thính Bạch là tình đầu của Tống Mạt. Hắn cũng tưởng rằng, hai người họ đời này kiếp này sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Suy cho cùng năm xưa Tống Mạt và Tạ Thính Bạch đã chia tay trong tuyệt tình, hắn cũng từng nghe người trong giới rỉ tai nhau rằng Tống Mạt là điều cấm kỵ của Tạ Thính Bạch, không ai được phép nhắc đến tên bạn gái cũ trước mặt anh. Dựa trên sự hiểu biết của hắn về đàn ông, hắn ngỡ rằng Tạ Thính Bạch đã hận thấu xương Tống Mạt.

Không ngờ, anh ta lại quay về. Không chỉ quang minh chính đại đứng lại bên cạnh Tống Mạt, thậm chí còn cướp mất con gái của hắn!

“Đó là con gái của tôi, nó phải về nhà với tôi!”

Hoắc Huống Dã không thể giữ được bình tĩnh nữa. Hắn khập khiễng lao tới, muốn giằng lấy Nặc Nặc. Nào ngờ Tạ Thính Bạch tung một cước đạp thẳng vào bụng Hoắc Huống Dã, mặt lạnh băng nhìn hắn ngã sõng soài trên mặt đất: “Anh có tư cách gì làm ba của con bé?”

“Đừng quên, nhà họ Hoắc các người hiện tại đang cầu xin hợp tác với nhà họ Tạ chúng tôi.”

“Nếu anh nóng lòng muốn nhà họ Hoắc phá sản ngay lập tức đến vậy, tôi có thể thành toàn cho anh.”

Tạ Thính Bạch chỉ dùng một câu đã rút cạn sức lực của Hoắc Huống Dã.

Anh ta nói không sai. Giờ đây nhà họ Hoắc đã trở thành con chuột chết mà cả giới kinh doanh e dè, chỉ có nhà họ Tạ mới chịu cho họ một cơ hội. Nếu đắc tội Tạ Thính Bạch, chẳng khác nào tự đẩy nhà họ Hoắc vào đường cùng phá sản.

Hoắc Huống Dã không dám đem cả tập đoàn ra đánh cược.

Nhưng hắn lại không thể từ bỏ Tống Mạt và con gái.

Hắn tin rằng Tống Mạt yêu con gái nhường ấy, chỉ cần hắn giữ được con gái bên mình, Tống Mạt nhất định sẽ quay về tìm hắn. Chỉ cần gia đình ba người họ ở bên nhau, hắn sẽ không còn sợ bất cứ điều gì nữa.

Nhưng hắn không lường trước được, Tạ Thính Bạch lại chen ngang vào chuyện này.

Chương 17 (Kết thúc)

Nhìn theo bóng lưng Tạ Thính Bạch bế Nặc Nặc rời đi, Hoắc Huống Dã không chút suy nghĩ liền đuổi theo. Hắn rũ bỏ thái độ cứng rắn vừa rồi, giọng điệu pha lẫn tiếng nức nở: “Tạ Thính Bạch, anh sự nghiệp thành đạt, bối cảnh gia đình ưu việt, không thiếu gì đối tượng liên hôn.”

“Cầu xin anh, trả Tống Mạt lại cho tôi.”

“Cô ấy là một người phụ nữ đã qua một đời chồng, lại còn mang theo một đứa con gái, không xứng với nhà họ Tạ các người…”

Tạ Thính Bạch chợt dừng bước, quay người lại, sắc mặt vô cùng khó coi. Anh nhìn chằm chằm Hoắc Huống Dã vài giây, đáy mắt cuộn trào lửa giận: “Người thực sự không xứng với cô ấy, chỉ có anh thôi.”

“Hoắc Huống Dã, dựa vào đâu anh cho rằng cuộc đời của cô ấy nên do chúng ta định đoạt?”

“Cô ấy không thuộc về tôi, cũng không thuộc về anh, cô ấy chỉ thuộc về chính bản thân mình.”

Hoắc Huống Dã há hốc miệng, muốn nói họ đã từng kết hôn, từng là vợ chồng. Vợ chồng vốn là một thể. Hắn đương nhiên có tư cách quyết định thay cô. Nhưng rồi hắn lại nhận ra, hợp đồng của họ đã hết hạn, giấy ly hôn cũng đã được gửi về nhà. Hắn của hiện tại, không còn là chồng cô nữa.

Thấy hắn không phục, ánh mắt Tạ Thính Bạch cũng lạnh đi: “Anh không có tư cách cầu xin tôi trả lại cô ấy cho anh, bởi vì chính tay anh đã đẩy cô ấy đi.”

“Còn tôi, chưa bao giờ buông tay cả.”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt hiện lên nét tàn nhẫn: “Anh mới là kẻ cắp, cướp đi bảy năm đáng lẽ thuộc về tôi và Mạt Mạt.”

“Bây giờ, mọi thứ chỉ đang trở về đúng quỹ đạo của nó mà thôi.”

Hoắc Huống Dã sững sờ, không thể phản bác được nửa lời. Bởi vì những gì anh ta nói đều là sự thật.

 

“Nếu anh vẫn còn là đàn ông, thì hãy đường đường chính chính mà cạnh tranh với tôi. Đừng giở mấy trò hèn hạ, đừng lấy đứa trẻ ra làm con bài mặc cả.”

“Cuối cùng cô ấy chọn ai, đó là tự do của cô ấy.”

Đây là sự nhượng bộ duy nhất mà Tạ Thính Bạch đưa ra. Nhưng Hoắc Huống Dã đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng tự hiểu rõ hơn ai hết.

Hắn không thể cạnh tranh nổi với Tạ Thính Bạch. Bảy năm kết hôn, sự hiểu biết của hắn về Tống Mạt không vượt quá mười phần trăm. Trong khi đó, cô và Tạ Thính Bạch từng là cặp đôi kiểu mẫu nức tiếng một thời trong trường. Tình cảm Tạ Thính Bạch dành cho Tống Mạt, đã sớm khiến hắn cảm thấy hổ thẹn vì không bằng.

Nhưng từ ngày hôm đó trở đi, hắn bắt đầu vô thức bắt chước Tạ Thính Bạch. Đầu tiên là học theo gu ăn mặc của anh, sau đó là học cách nói chuyện, cách nhấn nhá giọng của anh. Hắn tưởng rằng chỉ cần mình giống Tạ Thính Bạch, Tống Mạt sẽ ngoái đầu nhìn hắn thêm một cái. Kết quả Tống Mạt vẫn hoàn toàn phớt lờ hắn. Nặc Nặc cũng luôn nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ.

Cho đến khi hắn biết Tống Mạt đã đặt vé máy bay, chuẩn bị đưa Nặc Nặc bay sang Edinburgh định cư, Hoắc Huống Dã không thể giả vờ được nữa. Hắn lái chiếc xe cuối cùng của gia đình, lao như điên ra sân bay, hòng ngăn cản cô rời đi.

Hắn không cam tâm mất đi mẹ con họ như vậy, không cam tâm lúc chia ly ngay cả một câu tạm biệt cũng không có.

Đúng lúc hắn đinh ninh mình sắp đuổi kịp xe của Tống Mạt, một chiếc xe tải phía trước bỗng nhiên rẽ ngang vào làn đường của hắn. Vết thương ở chân Hoắc Huống Dã vẫn chưa hoàn toàn bình phục, ngay lúc này lại đột ngột đau nhói, khiến hắn không thể đạp phanh kịp thời.

Chiếc xe hơi của hắn đâm sầm vào gầm chiếc xe tải phía trước. Khoảnh khắc túi khí bung ra, Hoắc Huống Dã chợt cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như đang rung chuyển. Hắn ôm chặt lấy ngực, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía ánh đèn hậu mờ dần ở đằng xa.

Hắn mãi mãi không còn cách nào đuổi kịp bước chân của cô nữa.

Hoắc Huống Dã nghe thấy tiếng la hét của người đi đường xung quanh, tiếng còi xe cứu thương ngày một gần. Hắn được những người tốt bụng kéo ra khỏi xe, nhưng toàn thân đã bị những mảnh kính vỡ đâm xuyên qua. Đầu xe gần như lõm vào một nửa dưới thùng xe tải.

Hắn nằm trên cáng cứu thương, đột nhiên cảm thấy trước mắt mờ đi. Giây phút ý thức sắp sửa lụi tàn, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Tống Mạt đang lặng lẽ đọc sách trong thư viện.

Hắn rốt cuộc cũng nhớ ra lý do vì sao mình lại yêu Tống Mạt.

Không phải vì nhan sắc của cô, mà là vì cái lần hắn lên cơn đau dạ dày phải ngồi xổm sau kệ sách, đau đến mức mặt mày trắng bệch, tưởng rằng sẽ chẳng có ai để ý đến mình. Không ngờ Tống Mạt lại bước tới. Cô bưng một cốc nước ấm mới rót, ngồi xổm xuống trước mặt hắn, dịu dàng nói: “Bạn học, cậu không khỏe à? Uống chút nước ấm đi.”

Sau khi đưa cốc nước cho hắn, Tống Mạt lại trở về chỗ ngồi đọc sách. Việc giúp đỡ bạn học đối với cô dường như chỉ là một cái tiện tay. Cô không hề nhớ đến sự tồn tại của hắn, thậm chí sau này khi gặp lại ở quán bar, Tống Mạt cũng chẳng nhận ra hắn.

Ngày kết hôn, Hoắc Huống Dã chỉ sợ Tống Mạt biết được đoạn tình cảm hắn đã chôn giấu nhiều năm. Hắn cố tình giả vờ bận công việc, bỏ mặc cô cả một đêm. Chỉ có như vậy, hắn mới dám chắc những kẻ bên ngoài sẽ không coi Tống Mạt là điểm yếu của hắn mà đối phó với nhà họ Hoắc.

Nhưng hắn lại duy nhất không ngờ đến, sự lạnh lùng của hắn, đã hủy hoại cuộc hôn nhân vốn dĩ có thể rất hạnh phúc của mình.

Nếu hắn sớm nhận ra mình đã không thể rời xa Tống Mạt từ lâu, thì hắn đã chẳng phạm phải lỗi lầm tày trời như thế.

Khóe mắt Hoắc Huống Dã lăn xuống một giọt lệ ân hận. Hắn thừa nhận, việc sai lầm nhất đời này hắn từng làm, chính là phụ bạc cô.

Hắn từng nghĩ tháng ngày còn dài, mà chẳng biết rằng có những người, một khi đã lỡ lầm chính là cả một đời.

Có những chuyện, một khi đã làm sai, vĩnh viễn không thể nào bù đắp.

Bầu trời xám xịt, hệt như cõi lòng của hắn lúc này.

Sau khi cô rời đi, cuộc đời hắn không còn chút sắc màu nào nữa.

(Hết)

Chương trước
Loading...