Đứa Con Bị Lãng Quên

Chương 7



Tôi cười nhạt: “Chú Vương yên tâm, việc cô ta được nhà họ Triệu nhận lại là do cháu cung cấp thông tin cho Chủ tịch Triệu.”

 

“Tính cho kỹ ra thì, cháu còn được coi là ân nhân giúp Chủ tịch Triệu tìm lại con gái thuận lợi.”

 

“Thiệp mời đã đưa đến tay, chúng ta cứ đi thôi, đâu thể để người ta nói chúng ta sợ Triệu Lam Lam được.”

 

Lúc này chú Vương mới yên tâm phần nào.

 

Ngày hôm sau tôi dắt theo Thanh Vãn đến địa điểm tổ chức tiệc.

 

Đó là một căn biệt thự trang trí theo phong cách phương Tây, khoảng sân rộng đủ sức chứa hai trăm người, gara bên phải mở toang, năm chiếc siêu xe phiên bản giới hạn nằm im lìm trong bãi đỗ, thể hiện rõ tiềm lực tài chính của chủ nhà.

 

Xem ra Chủ tịch Triệu vẫn không khống chế được tình yêu thương của một người cha, chỉ muốn dành những thứ tốt nhất cho Triệu Lam Lam.

 

Tôi đang mải suy nghĩ, đã thấy Triệu Lam Lam diện bộ lễ phục cao cấp, một tay khoác tay Tạ Ôn Đình, một tay dắt Vi Vi sải bước về phía tôi.

 

“Giám đốc Khương đến sao không nói trước một tiếng, để tôi dẫn người quen của cô ra đón tiếp chứ.”

 

Sắc mặt Tạ Ôn Đình có phần mất tự nhiên, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay Triệu Lam Lam lại không hề buông ra.

 

Còn Vi Vi, thậm chí vênh mặt lên với Thanh Vãn, kéo tay Triệu Lam Lam lắc mạnh.

 

“Nhìn thấy chưa, đây là bố mẹ tao đấy! Mày từ nay sẽ không có bố nữa!”

 

Triệu Lam Lam có vẻ rất hài lòng với biểu hiện của Vi Vi, cười nói với tôi: “Trẻ con cứ thích hơn thua thế đấy, cô không để bụng chứ?”

 

Tôi vô cảm nhìn cô ta: “Hơn thua cái gì, nếu tôi nhớ không lầm, hộ khẩu của Vi Vi hiện tại vẫn còn nằm chung sổ với tôi, tôi và con bé vẫn đang là quan hệ nhận nuôi mà.”

 

Sắc mặt Triệu Lam Lam sầm xuống, trừng mắt lườm tôi: “Cô muốn cướp con gái tôi?”

 

Tôi không nén nổi cái lắc đầu: “Ban đầu là cô đẻ ra nó rồi không cho nó được một cuộc sống sung túc, mới phải tìm cách nhét nó vào danh nghĩa của tôi để tôi nuôi, nếu không, một đứa trẻ như thế, tôi có mù cũng không thèm để mắt tới.”

 

Một câu nói thôi cũng đủ làm cho sắc mặt của gia đình ba người đối diện tái mét.

 

Cục tức nghẹn ứ trong ngực tôi đã được giải tỏa.

 

Tôi không quan tâm trẻ con có vô tội hay không, Vi Vi dám chọc ngoáy Thanh Vãn ngay trước mặt muốn làm con bé xấu hổ, thì đừng trách tôi làm mẹ mà đứng ra chống lưng cho con mình.

 

Người ta dạy dỗ thế nào liên quan gì đến tôi, điều tôi cần là tôi và con gái tôi không phải chịu uất ức.

 

Bầu không khí đang căng thẳng thì tiếng cười sảng khoái của chú Vương từ phía sau vọng đến.

 

“Sao mọi người cứ đứng mãi ở đây không vào? Lẽ nào đang chờ ông già này?”

 

Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt khích lệ của chú Vương, trong lòng bất giác dâng lên một tia ấm áp.

 

Chú Vương đi đến cạnh tôi, nhìn bàn tay đang đan chặt của Tạ Ôn Đình và Triệu Lam Lam, một tia giận dữ xẹt qua trong đáy mắt ông.

 

“Ôn Đình à, xem ra cậu lại sắp kết hôn rồi, cũng phải, người đàn ông coi trọng gia đình như cậu đúng là chỉ hợp để kết hôn, ở nhà chăm sóc vợ con mới là việc chính.”

 

Lời mỉa mai này khiến mặt Tạ Ôn Đình lúc xanh lúc trắng, Triệu Lam Lam không chịu nổi cảnh người thương bị ức hiếp, lập tức phản bác.

 

“Khương Uyển Nghiên không biết trân trọng anh Ôn Đình, sau này anh ấy có tôi bảo kê rồi, không ai được phép coi thường anh ấy!”

 

“Lát nữa tôi sẽ công bố tin hỉ, sau này anh ấy chính là người của nhà họ Triệu tôi!”

 

Nhìn dáng vẻ cam tâm tình nguyện hy sinh vì tình yêu của cô ta, tôi lặng lẽ bấm dừng quay video.

 

Sau đó lấy điện thoại ra, bấm gửi.

 

【Chủ tịch Triệu, con gái ngài hôm nay hình như định công bố tin kết hôn đấy.】

 

**Chương 15**

 

Đối với Triệu Lam Lam, Chủ tịch Triệu chính là chỗ dựa vững chắc nhất của cô ta, và trùng hợp thay, ông cũng chính là chỗ dựa của tôi.

 

 

 

Tôi cá là Chủ tịch Triệu tuyệt đối sẽ không để cô con gái độc nhất của mình cưới một gã đàn ông đã qua một đời vợ lại còn có tiền án ngoại tình.

 

Tôi cất điện thoại đi, nhìn dáng vẻ nhìn nhau đắm đuối của Tạ Ôn Đình và Triệu Lam Lam, khóe môi bất giác cong lên.

 

Tạ Ôn Đình siết chặt tay Triệu Lam Lam, từ từ chuyển ánh mắt sang tôi.

 

“Giám đốc Khương, Tổng giám đốc Vương, hai người vào trong trước đi, lát nữa vẫn còn khách khứa đến, đứng mãi ở cửa cũng không hay.”

 

Lúc này, anh ta ra dáng nam chủ nhân của căn biệt thự này ra phết.

 

Tôi kéo chú Vương đang định mở lời lại, dẫn Thanh Vãn đi thẳng vào trong.

 

Chú Vương không nhịn được hỏi tôi: “Uyển Nghiên, cháu cứ thế mà nuốt trôi cục tức này sao? Cháu với Ôn Đình dẫu sao cũng có ngần ấy năm tình cảm, nếu cháu không buông bỏ được, chú…”

 

“Chú Vương.” Tôi nhẹ nhàng ngắt lời ông: “Sau khi ly hôn, cháu chưa từng nghĩ sẽ có tương lai nào với Tạ Ôn Đình.”

 

“Và cháu đảm bảo, Triệu Lam Lam tuyệt đối không thể nào cưới được Tạ Ôn Đình.”

 

Có lẽ chú Vương cũng nhớ lại phong cách làm việc dứt khoát thường ngày của tôi, nỗi sầu lo trong mắt ông dịu đi phần nào.

 

Ông thở dài: “Từ nhỏ cháu đã là một đứa trẻ có chính kiến, chú chỉ sợ cháu quá hiếu thắng, lại đâm ra ấm ức cho bản thân.”

 

Một câu quan tâm chân thành khiến tôi bỗng dưng không biết phải nói gì.

 

Chú Vương cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ căm phẫn nói: “Tạ Ôn Đình làm ra cái chuyện kinh tởm đó, nếu thực sự để cậu ta sống sung sướng, chú phải tự hỏi ông trời có mở mắt hay không.”

 

Nghe ông càm ràm, tôi khẽ nhếch môi, cùng ông tìm chỗ ngồi xuống bên cạnh.

 

Tôi vốn định đi cho xong thủ tục rồi về, nhưng không ngờ Triệu Lam Lam không chịu buông tha cho tôi.

 

Sau khi khách khứa đã tề tựu đông đủ, giữa vòng vây của đám đông tung hô, cô ta lại gọi tên tôi.

 

“Giám đốc Khương, Vi Vi là con gái ruột của tôi, chỉ vì ngày xưa tôi không cẩn thận làm lạc mất con nên mới để cô nuôi dưỡng bảy năm.”

 

“Lẽ ra tôi phải cảm ơn công lao bảy năm nuôi dưỡng của cô, nhưng Vi Vi nói với tôi, bảy năm qua, cô chỉ toàn ngược đãi con bé! Cô phải cho tôi một lời giải thích.”

 

Ngay khi cô ta dứt lời, ánh mắt của những người xung quanh nhìn tôi đều đã thay đổi, nếu như trước đó vẫn còn sự cảm thông và trào phúng, thì hiện tại chỉ còn lại sự chán ghét.

 

“Khương Uyển Nghiên hóa ra là người như vậy? Cũng phải, dẫu sao cũng không phải máu mủ ruột rà.”

 

“Mọi người nói xem có phải cô ta đã biết thừa Vi Vi là con của Tạ Ôn Đình rồi nên mới làm vậy không?”

 

“Ai mà biết được? Nhưng bây giờ Triệu tiểu thư lại là thiên kim của người giàu nhất Giang Bắc, dư sức đè bẹp cô ta, chúng ta phải chọn phe cho đúng.”

 

Giữa những lời xì xào bàn tán, Triệu Lam Lam càng tỏ ra đắc ý, Tạ Ôn Đình cũng bày ra vẻ mặt xót xa.

 

“Khương Uyển Nghiên, anh thật sự không ngờ em lại là con người như vậy, hôm nay em bắt buộc phải xin lỗi Vi Vi.”

 

Hai người họ kẻ tung người hứng, khiến sắc mặt tôi không khỏi sầm xuống.

 

Tôi điềm nhiên lấy điện thoại ra: “Các người bảo tôi ngược đãi Vi Vi, có bằng chứng không?”

 

Triệu Lam Lam chói tai hét lên: “Vi Vi mới tám tuổi, lẽ nào trẻ con lại biết nói dối?”

 

Tôi gật đầu: “Vậy là không có bằng chứng rồi, nhưng tôi thì có. Camera giám sát trong nhà tôi có thể chứng minh tôi có ngược đãi con bé hay không.”

 

Tạ Ôn Đình nheo mắt lại: “Khương Uyển Nghiên, em đang nói gì vậy, trước khi Thanh Vãn trở về, trong nhà hoàn toàn không có camera, có phải em đã làm giả đoạn video đó không.”

 

Tôi cười lạnh: “Bảy năm trước tôi đấu giá được một viên kim cương trị giá ba trăm triệu tệ, vì để bảo đảm an toàn, tôi đã lắp camera 360 độ không góc chết dọc hành lang. Chuyện này tôi từng nói với anh, chắc anh đã quên rồi.”

 

Tạ Ôn Đình cau chặt mày.

 

 

 

Tôi không bận tâm đến anh ta, trực tiếp đi tới máy chiếu và kết nối bluetooth.

 

Rất nhanh chóng, các đoạn video từ camera trong điện thoại bắt đầu được phát lần lượt.

 

Có cảnh tôi đặt may đo những chiếc váy công chúa nhỏ xinh cho Vi Vi, có cảnh tôi gác lại công việc vội vã chạy về đúng dịp sinh nhật con bé, có cảnh con bé ốm tôi thức trắng đêm túc trực…

 

**Chương 16**

 

Trong những đoạn video ấy, cũng có cả bóng dáng của Tạ Ôn Đình.

 

Anh ta nói: “Uyển Nghiên, cảm ơn em, cảm ơn em đã đối xử tốt với Vi Vi như con ruột.”

 

Anh ta nói: “Vi Vi, mẹ là người tốt nhất với con trên thế giới này, sau này lớn lên con nhất định phải hiếu thuận với mẹ đấy.”

 

Anh ta nói: “Có em và Vi Vi ở bên, anh chính là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.”

 

Từng việc từng việc một, đã rửa sạch bong tội danh ngược đãi của tôi.

 

Triệu Lam Lam chằm chằm nhìn video vẫn đang phát, hai mắt đỏ rực.

 

“Giả dối, tất cả đều là giả! Sao cô có thể đối xử tốt với con gái tôi như vậy, Khương Uyển Nghiên, cô!”

 

Ngay lúc cô ta đang phát điên, cửa chính của biệt thự bị đẩy mạnh ra.

 

Chủ tịch Triệu dẫn theo vài tên vệ sĩ bước vào.

 

Vừa thấy ông, mắt Triệu Lam Lam sáng rỡ, cô ta chạy vội tới.

 

“Bố, cuối cùng bố cũng đến rồi!”

 

Cô ta ôm lấy cánh tay Chủ tịch Triệu nức nở: “Đây là Khương Uyển Nghiên, cũng là vợ cũ của bạn trai con.”

 

“Cô ta ngược đãi cháu ngoại của bố, bố nhất định phải làm chủ cho mẹ con con!”

 

Cô ta vừa dứt lời, trên màn hình lớn vẫn đang phát video vang lên giọng nói non nớt của Vi Vi.

 

“Mẹ ơi, được làm con gái của mẹ, con vui lắm ạ, con yêu mẹ nhất.”

 

Sắc mặt Triệu Lam Lam lập tức cứng đờ.

 

Chủ tịch Triệu trầm ngâm nhìn màn hình, giọng nói lạnh lùng: “Đây là ngược đãi mà cô nói sao? Lẽ nào cháu ngoại tôi có bệnh, lại đi chân thành gọi một người ngược đãi mình là mẹ?”

 

Triệu Lam Lam cố cãi chày cãi cối: “Bố, đều là Khương Uyển Nghiên làm giả video, tất cả đều là giả.”

 

“Con mới là con gái của bố, bố không đứng ra bảo vệ con, ngược lại còn đi giúp người ngoài. Bố làm vậy, vong linh của mẹ con dưới suối vàng chắc chắn sẽ rất đau lòng.”

 

Ngay lúc tôi đang chờ xem Chủ tịch Triệu sẽ xử lý chuyện này ra sao, tiếng lòng đã lâu không thấy của Thanh Vãn lại vang lên.

 

【Chính là thế này, dì xấu xa cứ luôn lấy người chết ra làm cái cớ, mới ép ông Triệu phải đối phó với mẹ.】

 

【Nếu lát nữa ông Triệu thực sự định làm gì mẹ, mình nhất định phải bảo vệ mẹ.】

 

Tim tôi chùng xuống.

 

Lúc này, Chủ tịch Triệu đã hành động.

 

Ông giơ tay, ngay trước mặt tất cả mọi người, tát mạnh một cái vào mặt Triệu Lam Lam!

 

Cả hội trường tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại giọng nói nghiêm khắc và lạnh lẽo của Chủ tịch Triệu.

 

“Triệu Lam Lam, mày không có tư cách nhắc đến mẹ mày, nếu không phải để bảo vệ mày, bà ấy đã không chết trong vụ tai nạn xe hơi đó.”

 

“Mẹ mày là người bao dung, lương thiện và dịu dàng, thấy bộ dạng này của mày, bà ấy mới thực sự đau lòng.”

 

Ông phớt lờ ánh mắt kinh hoảng của Triệu Lam Lam, xua tay với vệ sĩ phía sau.

 

“Đưa đại tiểu thư về, lang bạt bên ngoài lâu quá, đến cả liêm sỉ và thị phi cơ bản cũng không học được.”

 

Ông lại nhìn sang Vi Vi đang sợ tái mặt, khẽ thở dài: “Cả đứa trẻ này nữa, đưa về cùng.”

 

“Rõ, thưa sếp!”

 

Ngay khi đám vệ sĩ bước tới, Tạ Ôn Đình không chút do dự chắn trước mặt Triệu Lam Lam và Vi Vi.

 

“Chủ tịch Triệu, với tư cách là cha của Vi Vi, tôi không thể để ông cứ thế mang cô ấy và Lam Lam đi được.”

 

Chủ tịch Triệu liếc nhìn anh ta, nụ cười lạnh lẽo: “Tạ Ôn Đình, tôi xém chút nữa thì quên mất cậu, nếu không có sự dụ dỗ của cậu, con gái tôi cũng chẳng làm ra được những chuyện phá hoại gia đình người khác.”

 

“Cậu muốn mượn gió bẻ măng bước lên con thuyền của nhà họ Triệu tôi sao? Đợi kiếp sau đi!”

 

 

 

Tạ Ôn Đình sững sờ, Triệu Lam Lam càng ra sức giãy giụa.

 

Chủ tịch Triệu chậm rãi lên tiếng: “Triệu Lam Lam, tao sẽ không chấp nhận một gã đào mỏ, mày muốn làm con gái tao để tận hưởng vinh hoa phú quý cả đời, hay muốn đi theo cậu ta chịu khổ cả đời, tự mày chọn đi.”

 

Triệu Lam Lam thôi không giãy giụa nữa, đờ đẫn nhìn Chủ tịch Triệu.

 

Khoảnh khắc này, sự hoảng loạn cuối cùng cũng hiện rõ trên khuôn mặt Tạ Ôn Đình, theo bản năng anh ta thốt lên: “Lam Lam.”

 

Triệu Lam Lam rùng mình, né tránh ánh mắt của anh ta, nhỏ giọng nói: “Ôn Đình, anh đợi em, em sẽ thuyết phục bố em.”

 

Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi con bay một ngả.

 

Tôi không nhịn được mà khẽ nhếch khóe môi. Triệu Lam Lam không ngốc, đứng giữa vinh hoa phú quý và đàn ông, cô ta vẫn sẽ chọn tiền bạc.

 

Chỉ là… Tôi nhìn sang sự thất vọng khó che giấu trên khuôn mặt Chủ tịch Triệu dành cho Triệu Lam Lam, tâm trạng tôi càng trở nên tốt hơn.

 

Bờ vai Chủ tịch Triệu hơi sụp xuống, phẩy tay bất lực: “Đưa bọn họ đi.”

 

Sau đó, ông đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tôi.

 

“Giám đốc Khương, cảm ơn cô đã giúp tôi tìm lại con gái, có việc gì cần dùng đến Triệu mỗ này, xin cứ mở lời.”

 

Tôi mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn Chủ tịch Triệu, sau này có cơ hội nhất định sẽ hợp tác.”

 

Chủ tịch Triệu không nói thêm gì nhiều, quay lưng bỏ đi, trò hề này cuối cùng cũng hạ màn.

 

Căn biệt thự chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại âm thanh của đoạn video vang vọng, khách khứa thấy không còn gì để hóng hớt nữa cũng lần lượt cáo từ.

 

Cuối cùng, người ở lại chỉ còn tôi, Tạ Ôn Đình, và Thanh Vãn.

 

Tạ Ôn Đình đứng trơ trọi một mình, chợt nhìn về phía tôi: “Tất cả những chuyện này đều do em lên kế hoạch từ trước?”

 

“Em đã chờ sẵn ngày hôm nay để xem trò cười của anh phải không?”

 

**Chương 17**

 

Tôi điềm tĩnh nhìn thẳng vào sự tiều tụy của anh ta, nhếch mép.

 

“Năm xưa lúc em đòi gả cho anh, bố mẹ em đã phản đối kịch liệt, dù sao thì môn không đăng hộ không đối, ở bên nhau cũng sẽ chẳng hạnh phúc.”

 

“Là em khăng khăng đòi gả, em đã hứa với bố mẹ là sẽ không để anh nhúng tay vào Khương thị, bố mẹ em mới miễn cưỡng đồng ý.”

 

“Tạ Ôn Đình, những năm qua em có thể cảm nhận được tình yêu của anh, cũng có thể nhìn thấu những toan tính của anh. Em vốn định nhắm mắt làm ngơ, nhưng anh không nên ngoại tình, càng không nên làm tổn thương Thanh Vãn của em.”

 

Tạ Ôn Đình tiến về phía tôi hai bước: “Uyển Nghiên, em nghe anh giải thích.”

 

Tôi lùi lại nửa bước: “Đừng lại gần tôi, tôi chỉ hỏi anh một câu, năm đó Thanh Vãn đi lạc, có phải do anh cố ý gây ra không?”

 

Tạ Ôn Đình sững bước, sắc mặt trắng bệch.

 

Phản ứng này đã cho tôi một câu trả lời rõ ràng nhất.

 

Tôi hít sâu một hơi, đè nén mọi sự thất vọng và phẫn nộ xuống đáy lòng.

 

Tôi dắt Thanh Vãn quay gót bước ra ngoài.

 

“Tạ Ôn Đình, tốt nhất từ bây giờ anh nên bắt đầu cầu nguyện cho tôi không tìm thấy bằng chứng đi, bằng không, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu.”

 

Tạ Ôn Đình đứng đó, cả người như rơi vào hầm băng.

 

Tôi không biết Tạ Ôn Đình có cầu nguyện hay không, nhưng đoạn camera tôi sai trợ lý đi tra cứu đã có kết quả.

 

Dựa vào những gì camera ghi lại, hành vi cố ý vứt bỏ Thanh Vãn của Tạ Ôn Đình gần như đã cấu thành sự thật.

 

Tôi tránh mặt Thanh Vãn, ngồi trong phòng xem đi xem lại cảnh Tạ Ôn Đình tự tay giao Thanh Vãn cho một người phụ nữ lạ mặt, rồi ngày hôm sau đi thẳng đến đồn cảnh sát trình báo.

 

Bất kể kẻ nào làm tổn thương con gái tôi, tôi đều sẽ không bỏ qua.

 

Có chứng cứ rõ ràng, hành động của phía cảnh sát cũng rất nhanh gọn, ngày thứ ba sau khi báo án, họ gọi điện thông báo cho tôi, Tạ Ôn Đình đã bị bắt giữ.

 

Lúc tôi đến đồn cảnh sát, Tạ Ôn Đình đã bị cạo đầu, mặc áo tù nhân ngồi trong song sắt, nhìn tôi với khuôn mặt hốc hác.

 

 

 

Anh ta cầm lấy ống nghe bên cạnh: “Khương Uyển Nghiên, thấy bộ dạng hiện tại của tôi, cô hài lòng rồi chứ?”

 

Tôi nắm chặt ống nghe, không nói gì.

 

Tạ Ôn Đình bắt đầu kích động: “Cô lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, bao nhiêu năm kết hôn người ngoài đều nói tôi là thằng bám váy vợ, rõ ràng tôi ở nhà làm tròn bổn phận cơ mà, dựa vào đâu mà họ lại sỉ nhục tôi như thế?”

 

“Tôi đã nói với cô rồi, tôi không muốn sống kiếp đàn ông nội trợ, tôi cũng muốn xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, nhưng lần nào cô cũng bảo chờ thêm chút nữa, tôi chờ mãi mà chẳng thấy cái ngày cô nói đâu.”

 

Khuôn mặt vặn vẹo không cam lòng của anh ta khiến tôi thấy vô cùng xa lạ: “Đó là lý do anh ngoại tình sao?”

 

Tạ Ôn Đình nghiến răng: “Đúng, Triệu Lam Lam sùng bái tôi, chỉ khi ở bên cô ấy tôi mới cảm thấy mình giống một thằng đàn ông.”

 

Tôi mím môi, lặng lẽ rút hai tập tài liệu từ trong túi xách ra, áp lên mặt kính.

 

Tạ Ôn Đình ngẩn người, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai tập tài liệu, đôi môi chợt run rẩy.

 

Tôi nhạt giọng cất lời: “Nhìn cho kỹ đi, một bản là thỏa thuận tiền hôn nhân, anh tự nguyện ký tên làm người đứng sau hỗ trợ tôi.”

 

“Bản còn lại là giấy tờ thành lập một công ty công nghệ đứng tên anh, vốn định lấy làm quà tặng vào sinh nhật tuổi 32 của anh.”

 

“Tôi bảo anh đợi thêm chút nữa, là vì tôi vẫn chưa kiếm đủ vốn để thành lập công ty, là do chính anh không chịu đợi được, không chịu nhẫn nhịn được.”

 

Tôi cất tài liệu đi, vô cảm nhìn anh ta.

 

“Tạ Ôn Đình, sinh nhật anh còn năm ngày nữa, tôi chúc anh sinh nhật vui vẻ trước.”

 

Nói xong, tôi đứng dậy, ném hai tập tài liệu đó xuống trước mặt kính, hệt như vứt bỏ chút tình nghĩa mỏng manh cuối cùng suốt mười năm qua.

 

Rồi tôi rời đi không ngoảnh đầu lại.

 

Lúc bước ra khỏi cửa, tôi nghe tiếng gào khóc nửa như khóc nửa như cười của Tạ Ôn Đình, nhưng tôi không hề ngoảnh lại.

 

Thiên đường và địa ngục, suy cho cùng cũng chỉ cách nhau một ý niệm, đã đưa ra lựa chọn thì phải gánh vác hậu quả.

 

Vừa ra khỏi trại tạm giam, tôi đã tìm thấy Thanh Vãn ở sảnh chờ.

 

Chưa kịp bước đến gần, tôi đã nghe thấy tiếng lòng của con bé.

 

【Chú hệ thống, chú nói sau này đường đời của mẹ sẽ luôn bằng phẳng, không phải lo dì xấu xa hãm hại nữa, là thật ạ?】

 

【Tốt quá rồi, cháu nhất định sẽ cố gắng trở thành nữ tỷ phú đầu tiên như lời chú nói, rồi chăm sóc mẹ thật tốt.】

 

Nhìn góc nghiêng ngây thơ của con bé, tôi mỉm cười tiến đến đưa tay ra.

 

“Thanh Vãn, chúng mình về nhà thôi.”

 

Thanh Vãn nhảy khỏi ghế, cười rạng rỡ nắm lấy tay tôi: “Dạ vâng mẹ!”

 

Tôi dắt con, bước ra khỏi đồn cảnh sát, tiến về phía mùa xuân rực rỡ ánh nắng.

 

Bất kể thế giới này biến đổi ra sao, kết cục của tôi sẽ do chính tôi viết nên, không ai có thể thao túng được.

 

—HẾT—

Chương trước
Loading...