Đứa Con Bị Lãng Quên

Chương 6



“Mẹ ơi, vì công viên Kỳ Sơn sẽ bị lỗ vốn, đây là lời tiên tri của con đấy.”

 

“Hai tháng nữa chỗ đó sẽ xảy ra chuyện rồi bị bỏ hoang, nếu mẹ mua nó thì sẽ vô dụng thôi.”

 

Tôi cúi xuống nhìn đôi mắt đen láy của con bé, mỉm cười: “Được, vậy nghe theo nhà tiên tri nhỏ của chúng ta, mẹ sẽ bỏ dự án này.”

 

**Chương 11**

 

Sau khi quyết định từ bỏ việc đấu thầu công viên Kỳ Sơn, tôi đã thông báo cho trợ lý tổ chức đại hội cổ đông toàn thể vào ngày hôm sau.

 

Theo quy định của công ty, việc hủy bỏ một dự án trọng điểm cần có sự đồng ý của quá nửa số cổ đông.

 

Hôm sau, tôi đưa Thanh Vãn đến công ty.

 

Khi mở cửa phòng họp, tôi thấy một người mà tôi không ngờ tới.

 

Tạ Ôn Đình ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái bàn họp, mỉm cười hiền hòa với tôi: “Uyển Nghiên.”

 

Tôi không khỏi cau mày. Lúc này, vị cổ đông ngồi cạnh anh ta cười ha hả lên tiếng.

 

“Giám đốc Khương, dù anh Tạ là chồng cũ của cô, nhưng cũng đâu cần gặp mặt mà không chào hỏi một tiếng thế chứ.”

 

Tạ Ôn Đình đứng dậy: “Uyển Nghiên, lúc trước khi kết hôn, bố em đã cho anh nắm giữ một phần trăm cổ phần của công ty, cộng thêm số cổ phiếu lẻ tẻ anh thu mua dạo gần đây, hiện tại anh đã nắm trong tay tám phần trăm cổ phần.”

 

“Vốn dĩ định vài ngày nữa qua nói với em, không ngờ lại nhận được thông báo em mở đại hội cổ đông trước.”

 

“Uyển Nghiên, em không trách anh chứ?”

 

Nghe giọng điệu đắc ý của anh ta, tôi chỉ lạnh lùng đáp trả: “Tạ Ôn Đình, đây là công ty, xin hãy gọi theo chức vụ của tôi.”

 

Tôi phớt lờ nụ cười cứng đờ của anh ta, tiến đến chỗ ngồi, mở máy tính lên.

 

Khi mọi người đã có mặt đông đủ, tôi đưa ra ý kiến từ bỏ dự án “Công viên Kỳ Sơn”. Quả nhiên, đa số mọi người đều tỏ vẻ không đồng tình.

 

Nhưng với tầm ảnh hưởng của tôi trong công ty, vẫn có người cho tôi cơ hội giải thích.

 

Tôi lấy ra tài liệu tra cứu tối qua, bảo trợ lý chiếu lên màn hình lớn.

 

“Dự án Công viên Kỳ Sơn vẫn luôn trong giai đoạn đấu thầu là do vị trí địa lý của nó, phía Bắc và Nam của công viên nằm sát đường ray, theo quy hoạch của chúng ta, khu vui chơi cũng sẽ được xây dựng ở hai hướng này.”

 

“Tuy nhiên tôi đã kiểm tra, tuyến đường ray này tuy vẫn đang hoạt động nhưng gần chục năm nay chưa hề có dự án bảo trì, tôi cho rằng đây là một rủi ro tiềm ẩn về mặt an toàn.”

 

Tôi day day trán: “Nhỡ đường ray xảy ra sự cố, dự án Công viên Kỳ Sơn tuyệt đối sẽ lỗ nhiều hơn lãi.”

 

Tôi vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng nói.

 

“Cô nói những lời đó đều là suy đoán vô căn cứ, làm kinh doanh làm gì có chuyện không có rủi ro tiềm ẩn.”

 

Tôi nhìn sang, thấy một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, vẻ mặt kiêu ngạo từ ngoài đẩy cửa phòng họp bước vào.

 

Cô ta hơi ngẩng đầu nhìn tôi: “Khương Uyển Nghiên, Khương thị muốn tiến xa hơn, vào tay cô thì hết đường rồi.”

 

Tôi cạn lời: “Cô là ai vậy? Tôi không ở công ty vài ngày, an ninh đã lỏng lẻo đến mức này rồi sao? Chó mèo mả gà đồng nào cũng vào được à?”

 

Lúc này, Thanh Vãn nãy giờ vẫn im lặng theo sát tôi, tiếng lòng lại một lần nữa vang lên.

 

【Sao dì xấu xa lại đến đây? Thái độ với mẹ cũng không tốt nữa, đúng là người phụ nữ đáng ghét.】

 

Tôi nhướng mày, thì ra đây là Triệu Lam Lam.

 

Sắc mặt Tạ Ôn Đình thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn đứng lên: “Giám đốc Khương, đây là bạn tôi, do tôi dẫn vào.”

 

Tôi lạnh lùng nhếch môi: “Hóa ra là vậy, anh im hơi lặng tiếng trở thành cổ đông của Khương thị, bạn anh đến cửa cũng không thèm gõ mà xông thẳng vào đại hội cổ đông của Khương thị, thảo nào hai người lại thành bạn được.”

 

Tạ Ôn Đình có phần tức giận: “Giám đốc Khương, ăn nói đừng khó nghe như thế.”

 

Tôi thu lại nụ cười, lạnh lùng đáp trả: “Là do việc các người làm quá khó coi thôi.”

 

“Hôm nay đề nghị của tôi chỉ có vậy, tôi muốn từ bỏ dự án Công viên Kỳ Sơn, ai tán thành, ai phản đối?”

 

 

 

Nằm ngoài dự liệu của tôi, lại có đến một nửa số cổ đông giơ tay đồng tình với quan điểm của tôi.

 

Không chỉ Tạ Ôn Đình sững sờ, mà ngay cả Triệu Lam Lam cũng có chút cay cú.

 

“Công viên Kỳ Sơn là một dự án hái ra tiền, mười mấy công ty có thực lực đều đang tranh thầu, các người cứ thế mà đồng ý sao? Có chút khí phách nào không vậy?”

 

Tạ Ôn Đình ngay cả cơ hội cản cô ta lại cũng không có.

 

Chưa đợi tôi lên tiếng, một vị cổ đông lão làng đã đập bàn: “Bảo vệ đâu, mời người không liên quan này ra ngoài! Việc của Khương thị từ bao giờ lại đến lượt một con gà rừng ở ngoài chỉ tay năm ngón thế này!”

 

Một câu “gà rừng”, mắng luôn cả Tạ Ôn Đình lẫn Triệu Lam Lam.

 

Lòng tôi khoan khoái hẳn lên, nhàn nhã nhìn Triệu Lam Lam bị bảo vệ lôi ra ngoài, Tạ Ôn Đình cũng chẳng còn mặt mũi ở lại.

 

Sau khi giải tán cuộc họp, tôi dắt Thanh Vãn về văn phòng.

 

Tôi nhìn chằm chằm màn hình máy tính một lúc lâu, rồi vẫn quyết định bấm một dãy số.

 

“Xin chào ngài Triệu đúng không ạ? Tôi là Giám đốc hiện tại của Khương thị, tôi có thông tin về con gái ngài.”

 

**Chương 12**

 

Vừa cúp điện thoại, tôi đã nghe thấy tiếng lòng của Thanh Vãn.

 

【Chú hệ thống bị sao thế? Sao chú lại bảo mẹ cháu rất thông minh?】

 

【Mẹ cháu tất nhiên là người lợi hại nhất rồi.】

 

Nghe những lời trẻ con ngây ngô ấy, tôi không khỏi bật cười.

 

Tôi chưa bao giờ là người chịu ngồi yên thụ động chờ đợi, đã biết được Triệu Lam Lam là con gái của người giàu nhất Giang Bắc từ Thanh Vãn, đương nhiên tôi phải tận dụng triệt để.

 

Thay vì đợi Chủ tịch Triệu tự tìm thấy con gái rồi dốc sức bù đắp, tôi thà bán cho ông ấy một ân tình trước còn hơn.

 

Dù cho tương lai có định sẵn phải đối đầu với Triệu Lam Lam, ít nhất nể tình tôi từng cung cấp thông tin, Chủ tịch Triệu cũng không đến mức dồn tôi vào đường cùng.

 

Chỉ cần Chủ tịch Triệu không ra tay, tôi có thừa tự tin đối phó với Triệu Lam Lam.

 

Khoảng năm tiếng sau khi gọi cho Chủ tịch Triệu, tôi đã đón tiếp vị tỷ phú Giang Bắc này ngay tại phòng khách của công ty.

 

Uy nghiêm, chính trực, đó là ấn tượng đầu tiên của tôi.

 

Ông hỏi tôi: “Giám đốc Khương, tôi cần cô cung cấp bằng chứng chứng minh cô đã gặp con gái tôi.”

 

“Những năm qua, người nói tìm thấy con gái tôi rất nhiều, nhưng không ngoại lệ, ai cũng chỉ nhắm vào số tiền thưởng kếch xù của tôi.”

 

“Tôi bắt buộc phải đề phòng.”

 

Tôi cho phát đoạn video camera giám sát phòng họp mà tôi đã chuẩn bị sẵn lên máy tính.

 

Tôi chỉ vào Triệu Lam Lam, mở lời: “Trước đây tôi từng xem qua bài phỏng vấn của ngài, vị tiểu thư này từ thần thái đến biểu cảm đều giống ngài như đúc, tôi cũng nhờ vậy mới xác nhận được.”

 

Camera của công ty là loại 4K siêu nét, quay rõ từng đường nét của Triệu Lam Lam.

 

Chủ tịch Triệu chăm chú nhìn, hốc mắt hơi đỏ lên.

 

“Đúng là giống hệt tôi, ngoại hình thì ít nhất cũng giống mẹ nó đến sáu phần.”

 

Đoạn video vẫn đang tiếp tục chiếu, mãi cho đến cảnh Triệu Lam Lam bị bảo vệ xốc nách ném ra ngoài mới kết thúc.

 

Chủ tịch Triệu quay sang nhìn tôi: “Giám đốc Khương đã cung cấp thông tin về con gái tôi, sao lại để tôi thấy cảnh cô hành xử không khách khí với nó như vậy?”

 

Tôi mỉm cười: “Ngài cũng thấy cách hành xử của con gái ngài không hề tuân thủ quy định mà, phải không? Tôi làm vậy thì có vấn đề gì đâu? Tôi chỉ muốn ngài nhìn thấy sự thật, chứ không phải một câu chuyện đã được thêm mắm dặm muối qua lời người khác.”

 

Nói xong, tôi cẩn thận quan sát nét mặt của Chủ tịch Triệu.

 

Tôi muốn xác định xem rốt cuộc ông ấy là một người mù quáng bảo vệ con cái vô điều kiện, hay là người có khả năng phân biệt rõ đúng sai.

 

Có thế, tôi mới tiến hành bước đi tiếp theo.

 

Chủ tịch Triệu im lặng mất hai giây, chợt bật cười.

 

 

 

“Giám đốc Khương, trước đây khi bố cô khen cô với tôi, tôi còn tưởng là do bộ lọc tình cha con nên ông ấy mới nói quá lên, bây giờ xem ra, là do tôi thiển cận rồi.”

 

“Cô quả thật giống như lời bố cô nói, luôn mạnh dạn tiến bước và biết nắm bắt mọi cơ hội.”

 

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi lúc này mới thực sự rơi xuống.

 

Xem ra, Triệu Lam Lam – con bài trợ thủ đắc lực này, đã không còn là mối đe dọa với tôi nữa.

 

Tôi gập máy tính lại, đi thẳng vào vấn đề: “Cảm ơn lời khen của ngài, đây cũng là một trong những mục đích của tôi, để ngài biết rõ về hiểu lầm giữa tôi và con gái ngài, sau này nếu có xung đột, ít ra ngài cũng không nghe một phía mà thiên vị.”

 

Chủ tịch Triệu khẽ nhướng mày: “Cô có tiện cho tôi biết người đàn ông đi cùng nó là ai không?”

 

“Chồng cũ của tôi, Tạ Ôn Đình, vài ngày trước tôi mới phát hiện anh ta ngoại tình rồi ly hôn.”

 

Sắc mặt Chủ tịch Triệu lập tức sầm xuống: “Kẻ thứ ba là con gái tôi?”

 

Tôi bình thản gật đầu: “Vâng, không chỉ thế, hai người họ còn có chung một đứa con gái, chồng cũ lừa tôi đó là trẻ mồ côi nhận nuôi từ cô nhi viện, để tôi nuôi nấng ngay dưới mắt mình suốt bảy năm trời.”

 

Sắc mặt Chủ tịch Triệu lúc này đã không thể chỉ dùng hai từ “khó coi” để diễn tả.

 

Ông đứng dậy: “Bây giờ tôi sẽ đi xác minh thân phận con gái tôi, nếu không có gì sai sót, số tiền thưởng khổng lồ đó tôi sẽ không thiếu cô một xu, còn về những tổn thương mà nó gây ra cho gia đình cô, tôi cũng sẽ bồi thường xứng đáng.”

 

Tôi mỉm cười đứng lên: “Được.”

 

**Chương 13**

 

Có được lời hứa của Chủ tịch Triệu, trái tim thấp thỏm cả ngày của tôi rốt cuộc cũng được thả lỏng.

 

Tiễn ông ấy về xong, tôi dẫn Thanh Vãn về nhà.

 

Nhưng vừa đỗ xe xong dưới tầng hầm, tôi đã thấy Tạ Ôn Đình đứng chờ ở lối vào thang máy không biết từ lúc nào.

 

Thanh Vãn nắm tay tôi, ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, có phải bố đến xin lỗi mẹ không?”

 

Tôi chưa kịp trả lời, Tạ Ôn Đình đã sải bước về phía mẹ con tôi.

 

Anh ta mang vẻ mặt khẩn thiết: “Uyển Nghiên, chuyện của Triệu Lam Lam hôm nay là do anh xử lý không tốt, anh đảm bảo sau này sẽ không đưa cô ấy đến công ty nữa, em đừng giận.”

 

Tôi ngạc nhiên hỏi ngược lại: “Anh đường đường là một trong những cổ đông của công ty, dẫn ai đến công ty là quyền tự do của anh, tôi cớ gì phải giận?”

 

Tạ Ôn Đình nhíu mày: “Chẳng phải vì ghen với Triệu Lam Lam nên em mới quyết định bỏ dự án Công viên Kỳ Sơn sao? Uyển Nghiên à, thương trường không phải trò đùa, em không thể vì chút chuyện cỏn con này mà bỏ qua một dự án lớn như thế.”

 

“Anh cũng vì nhắm trúng năng lực giành được dự án này của Khương thị mới cất công trở thành cổ đông, em có biết dự án này thành công sẽ mang lại lợi nhuận lớn thế nào cho Khương thị không?”

 

“Em là người cầm lái của Khương thị, em phải có trách nhiệm với cấp dưới chứ.”

 

Nghe anh ta huyên thuyên thao thao bất tuyệt, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà dây dưa nữa.

 

Tôi kéo Thanh Vãn nấp ra sau lưng, lôi giấy chứng nhận ly hôn từ trong túi xách ra, vẫy vẫy trước mặt Tạ Ôn Đình.

 

“Nhìn cho kỹ đi, đây là giấy ly hôn của tôi và anh, anh tốt xấu gì cũng là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường 985, chắc phải hiểu hai chữ ‘ly hôn’ có nghĩa là gì chứ.”

 

“Tạ Ôn Đình, rốt cuộc anh nghĩ cái quái gì vậy? Lại còn ảo tưởng tôi vẫn sẽ ghen vì anh sao?”

 

“Từ lúc anh ngoại tình với Triệu Lam Lam rồi sinh ra Vi Vi, anh phải tự hiểu rằng, chỉ cần tôi biết sự thật, tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ, càng không bao giờ để anh ở trong lòng tôi nữa.”

 

Nhìn tờ giấy màu xanh lá ấy, mặt Tạ Ôn Đình rõ ràng tái đi.

 

Chẳng lẽ anh ta nghĩ tôi ly hôn chỉ là hành động giận dỗi nhất thời thôi sao? Thật nực cười!

 

Không chung thủy thì sẽ không dùng, đó luôn là nguyên tắc làm việc của tôi.

 

 

 

Tạ Ôn Đình hé miệng định nói: “Uyển Nghiên, chuyện không như em nghĩ đâu, anh và Triệu Lam Lam chỉ là say rượu rồi…”

 

“Câm miệng.”

 

Tôi lạnh lùng ngắt lời: “Chuyện cũ tôi không muốn nhắc lại, anh cũng đừng cố giải thích, bẩn tai mẹ con tôi.”

 

“Tạ Ôn Đình, ly hôn là ly hôn rồi, sau này tôi và anh chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, không còn bất kỳ dính líu nào khác.”

 

Tạ Ôn Đình cuống cuồng muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời, cuối cùng anh ta dồn ánh mắt về phía Thanh Vãn.

 

“Uyển Nghiên, chúng ta vẫn còn Thanh Vãn, luật pháp quy định anh có quyền thăm nuôi con, sao lại bảo là không có dính líu gì chứ?”

 

Ngay lúc tôi định cãi lại, Thanh Vãn đột nhiên thò cái đầu nhỏ ra từ sau lưng tôi.

 

“Bố, con được tòa xử giao cho mẹ, không phải cho bố, bố muốn xem mặt con thì bây giờ cũng xem xong rồi.”

 

Tạ Ôn Đình không ngờ Thanh Vãn vốn ít nói lại có thể thốt ra những lời này.

 

Anh ta nhắm mắt lại, cố tỏ ra hiền từ: “Thanh Vãn, bố còn muốn dẫn con đi chơi cơ mà.”

 

Thanh Vãn lắc đầu: “Con không đi, rõ ràng bố thích chị hơn, lần nào đi chơi bố cũng bỏ con qua một bên.”

 

Tim tôi bỗng nhói lên một nhịp, liền nghe thấy tiếng lòng của Thanh Vãn.

 

【Nếu mình không bám sát thì đã bị đi lạc giống hồi trước rồi, mẹ lại sẽ đau lòng.】

 

Câu nói ấy như một tia sét đánh thẳng vào trái tim tôi.

 

Tôi nhìn chằm chằm Tạ Ôn Đình đang bối rối, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

 

Việc Thanh Vãn đi lạc đã được xác nhận không phải là tai nạn, nếu như năm xưa, là do Tạ Ôn Đình cố tình vứt bỏ con bé thì sao?

 

Nghĩ đến điều này, tôi bất giác rùng mình.

 

Thanh Vãn tinh ý nhận ra, níu lấy tay tôi: “Mẹ ơi, ở đây lạnh quá, chúng mình về nhà đi ạ.”

 

Tôi siết chặt tay con bé: “Ừ, được, về nhà thôi.”

 

Nói xong, tôi dắt con đi thẳng ra phía thang máy.

 

Tạ Ôn Đình còn định bám theo, tôi lập tức rút điện thoại ra: “Còn đi theo tôi nữa tôi không ngại báo cảnh sát tố cáo anh tội quấy rối đâu.”

 

“Khương Uyển Nghiên!”

 

Tạ Ôn Đình gào lên bất lực, nhưng tôi bỏ ngoài tai.

 

Về đến nhà, đợi dỗ Thanh Vãn ngủ say, tôi mới bấm số gọi cho trợ lý.

 

“Tôi muốn toàn bộ camera giám sát ngày Thanh Vãn đi lạc bảy năm trước, dùng cách nào cũng được, tốn bao nhiêu tiền cũng được.”

 

Tạ Ôn Đình, nếu thực sự là anh, tôi sẽ bắt anh phải ngồi bóc lịch mọt gông!

 

**Chương 14**

 

Mấy ngày sau đó, Tạ Ôn Đình không đến tìm tôi, tôi cũng thấy nhẹ nợ.

 

Còn bên phía Chủ tịch Triệu cũng đã có tin tức, qua xét nghiệm ADN, Triệu Lam Lam quả thực là con gái ruột của ông.

 

Ngay lúc tôi nhận được tin này, một tin nhắn lạ cũng được gửi tới điện thoại của tôi.

 

【Khương Uyển Nghiên, bây giờ tôi đã là thiên kim danh chính ngôn thuận của người giàu nhất rồi, cô đừng hòng có cơ hội cướp anh Ôn Đình đi khỏi tôi nữa.】

 

Tin nhắn này không ai khác ngoài Triệu Lam Lam gửi.

 

Không ngờ việc đầu tiên cô ta làm sau khi nhận tổ quy tông lại là đến khiêu khích tôi.

 

Cướp lại Tạ Ôn Đình? Việc này chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của tôi.

 

Suy nghĩ một lúc, tôi vẫn quyết định chụp màn hình tin nhắn lại rồi lưu lại.

 

Biết đâu sau này có dịp dùng đến trước mặt vị Chủ tịch Triệu chính trực kia.

 

Tôi không đếm xỉa đến Triệu Lam Lam, cô ta lại càng được đà lấn tới.

 

Ba ngày sau, tấm thiệp mời dự tiệc do Triệu Lam Lam dùng danh nghĩa thiên kim của người giàu nhất gửi đến các gia tộc quyền quý địa phương đã xuất hiện trên bàn làm việc của tôi.

 

Cùng nhận được thiệp mời còn có chú Vương, người từng lên tiếng trách mắng cô ta trong đại hội cổ đông lần trước.

 

Chú Vương ngồi đối diện tôi, mang theo vẻ ưu tư cất lời: “Uyển Nghiên, e rằng đây là một bữa tiệc Hồng Môn Yến rồi.”

 

“Cô ta bây giờ là thiên kim của người giàu nhất Giang Bắc, nếu chúng ta đi, chỉ e sẽ mất hết mặt mũi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...