Đêm Thứ Bảy Ở Đầu Làng

Chương 8



Mọi thứ đã sẵn sàng. Nắng giờ Ngọ xuyên qua mây chiếu thẳng xuống mặt sông. Làn nước lấp lánh trông không khác gì ngày thường, nhưng chúng tôi biết dưới mặt nước bình lặng đó ẩn chứa một vực thẳm nuốt chửng mọi thứ.

 

“Giờ đến rồi!” Đạo sĩ quát lớn. Bốn vị đạo sĩ trẻ lập tức đứng vào bốn phương vị của pháp trận, tay cầm kiếm gỗ đào, miệng niệm chú. Đạo sĩ già đứng chính giữa, lấy ra pháp khí cuối cùng: một chiếc gương đồng cổ nhỏ bằng lòng bàn tay. Mặt sau gương khắc hình sơn xuyên nhật nguyệt, chim muông cá rùa.

 

“Mở!” Đạo sĩ nhỏ một giọt máu từ ngón tay lên mặt gương. Chiếc gương đồng bình thường bỗng phát ra kim quang vạn trượng! Ông giơ cao gương chiếu thẳng xuống mặt sông.

 

*Uỳnh!* Một tiếng động lớn từ dưới đáy sông truyền lên. Mặt sông vốn bình lặng bỗng bị một đôi tay vô hình xé toạc, nước tách ra hai bên, để lộ một đường hầm bằng nước kéo dài xuống dưới. Tường hầm là những dòng nước chảy xiết, nhưng bên trong hầm lại khô ráo, không một giọt nước.

 

“Đi!” Đạo sĩ dẫn đầu bước vào đường hầm, chúng tôi theo sát phía sau. Vừa vào hầm, mọi âm thanh bên ngoài biến mất, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập và tiếng nước chảy gào thét. Chúng tôi liên tục đi xuống, càng xuống sâu ánh sáng càng mờ, vách nước từ trong vắt chuyển sang đục rồi đen kịt. Tôi thấy ngoài vách nước có vô số bóng người trắng bệch, vặn vẹo đang vùng vẫy, đó là những oan hồn của dân làng bị “Hà Thần” nuốt chửng suốt bao năm qua. Họ bị nhốt dưới lòng sông, vĩnh viễn không thể siêu thoát. Cảm nhận được hơi thở của người sống, họ điên cuồng lao vào vách nước, những khuôn mặt tuyệt vọng và đau khổ áp sát vào vách, gào thét không ra tiếng. Nhưng họ không bao giờ phá vỡ được lớp rào chắn pháp lực này.

 

Sau khi xuống sâu khoảng một trăm mét, chân chúng tôi chạm vào mặt đất cứng. Chúng tôi đã đến đáy sông. Nơi này hoàn toàn là một thế giới khác: không bùn cát, không rong rêu, chỉ có một vùng hoang nguyên rộng lớn cấu tạo từ những tảng đá đen quái dị. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và mùi thối rữa. Ở cuối vùng hoang nguyên, tôi thấy nó – cái xoáy nước. Không, đó không phải xoáy nước, mà là một lỗ hổng đen khổng lồ như kết nối với một thời không khác, tạo thành từ năng lượng bóng tối thuần túy. Nó xoay chậm rãi, mỗi lần xoay lại tỏa ra một luồng khí tà ác, cổ xưa khiến lòng người run rẩy. Đó chính là kẽ hở của phong ấn, lối vào sào huyệt của tà vật. Và ngay lối vào đó, một bóng hình đồ sộ đang nằm phục.

 

Chính là con quái vật giữ nhà. Những vết thương trên người nó đã lành gần hết, những xúc tu bị đứt đã mọc lại, dù ngắn hơn trước. Đôi mắt đen ngòm của nó nhìn chằm chằm chúng tôi với sự phẫn nộ và oán độc vô cùng. Nó há cái miệng đầy răng nhọn, phát ra một tiếng gầm không ra tiếng chấn động cả đáy sông. Lần này nó sẽ không chạy nữa, vì đây là sân nhà của nó, nó sẽ xé nát những vị khách không mời này thành từng mảnh.

 

Cuộc chiến bắt đầu.

 

**20**

 

“Dàn trận!” Đạo sĩ già quát lớn như sấm dội. Bốn đạo sĩ trẻ lập tức phân tán, họ không chỉ chiếm bốn phương vị mà dùng bộ pháp huyền diệu di chuyển nhanh chóng trên nền đá đen. Mỗi bước chân đạp xuống, mặt đất lại sáng lên một phù văn chu sa nhạt. Trong chớp mắt, một tiểu trận pháp phức tạp hơn trận hỏa tường trên bờ gấp trăm lần đã thành hình. Bốn người họ chính là những cột trụ của trận pháp này.

 

“Cô gái, vào mắt trận!” Đạo sĩ hét lên. Tôi không do dự, lao thẳng vào vị trí trung tâm, nơi bốn người họ đang bảo vệ.

 

“Hãy nhớ, dù xảy ra chuyện gì, phải giữ vững bản tâm! Tiền Trấn Hồn sẽ bảo vệ cô, đừng sợ!” Đạo sĩ dặn dò lần cuối rồi cầm kiếm gỗ đào, như một con chim lớn bay vút lên không trung, chủ động đón đánh con quái vật.

 

“Nghiệt súc, đối thủ của ngươi là ta!” Ở trên không, chiếc gương đồng cổ của ông lại rực sáng. Một cột kim quang to gấp nhiều lần trước đó như thanh kiếm chẻ trời giáng xuống quái vật. Quái vật gầm lên, hàng chục xúc tu trắng bệch tuôn ra từ cái đầu nứt, đan xen thành một tấm khiên thịt khổng lồ.

 

*Uỳnh!* Kim quang chém vào khiên thịt, tiếng nổ vang trời, máu đen và thịt vụn bắn tung tóe. Con quái vật bị đánh lùi lại, nhưng lỗ hổng bóng tối sau lưng nó dường như cảm nhận được nguy hiểm, đột nhiên thò ra một chiếc vuốt bóng tối khổng lồ, nắm lấy cơ thể quái vật để giữ thăng bằng. Đồng thời, một luồng xung kích tinh thần lạnh lẽo, đầy ác ý và bạo ngược như sóng thần quét về phía chúng tôi.

 

“Giữ vững tâm thần!” Một đạo sĩ trẻ nhắc nhở. Tôi cảm thấy não mình như bị một chiếc búa nặng nện vào, trước mắt hiện lên vô số ảo ảnh: cảnh cha mẹ bị tai nạn thảm khốc, ánh mắt tuyệt vọng của bác Vương khi bị kéo đi, tiếng gào thét của dân làng khi bị nuốt chửng, và cả hình ảnh tôi bị trói trên bàn tế chờ chết. Mọi cảm xúc tiêu cực bị phóng đại vô hạn, như những con rắn độc muốn

 

chui vào não nuốt chửng lý trí tôi.

 

“A!” Tôi đau đớn ôm đầu. Ngay lúc sắp bị ảo ảnh nhấn chìm, đồng tiền trên ngực tôi bỗng phát ra luồng nhiệt nóng bỏng. Luồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể, thiêu rụi mọi cảm xúc tiêu cực xâm nhập. Ý thức tôi trở lại minh mẫn. Tôi mở mắt, thấy bốn vị đạo sĩ trẻ mặt mũi tái nhợt, rõ ràng họ cũng chịu xung kích tinh thần cực lớn, nhưng họ vẫn kiên cường giữ vững vị trí, tay kết pháp quyết, miệng niệm chú. Bốn luồng pháp lực tinh khiết với bốn màu khác nhau: xanh, đỏ, trắng, đen, đại diện cho Đông Mộc, Nam Hỏa, Tây Kim, Bắc Thủy, cùng bay lên cao nhưng chưa hòa quyện. Họ đang chờ đợi một hạt nhân để dẫn dắt và dung hợp chúng.

 

Hạt nhân đó chính là tôi.

 

Tôi hít sâu một hơi, bắt chước họ ngồi xếp bằng. Tôi nhắm mắt, cố cảm nhận bốn nguồn năng lượng trên đầu. Một cảm giác kỳ diệu: màu xanh mang lại sức sống, màu đỏ cuồng bạo rực cháy, màu trắng sắc bén sát phạt, màu đen dịu dàng miên man. Tôi phải làm gì? Dẫn dắt chúng thế nào?

 

Đúng lúc đó, giọng đạo sĩ già vang lên trong tâm trí tôi: “Không cần dẫn dắt. Cô chính là vật chứa tốt nhất. Hãy mở lòng, tiếp nhận chúng! Dùng linh hồn cô để gánh vác, hãy trở thành chính chúng!”

 

Tôi không do dự nữa, mở toang mọi hàng rào phòng thủ, phơi bày linh hồn và ý thức trước bốn nguồn năng lượng khổng lồ.

 

*Uỳnh!* Bốn nguồn lực như tìm thấy lối thoát, đồng thời ập vào tôi. Giây phút đó, tôi cảm thấy cơ thể mình như bị xé rách, nhưng cũng như sắp bay lên trời. Cơ thể tôi tự động bay bổng, tóc dài bay múa, và từ người tôi phát ra màu sắc thứ năm: một luồng sáng trắng sữa thuần khiết và ấm áp như ánh trăng. Đó là mệnh thuần âm của tôi đã bị kích phát hoàn toàn. Ngũ hành chi lực trong cơ thể tôi đạt đến một sự cân bằng hoàn hảo và tinh tế.

 

“Cửu Chuyển Phược Long, khởi!” Giọng đạo sĩ già đầy xúc động. Tôi thấy dưới chân mình, pháp trận do năm người tạo nên rực sáng. Một đồ hình Thái Cực Bát Quái màu vàng khổng lồ hiện ra trên nền đá đen, xoay tròn không ngừng. Và chúng tôi chính là năm điểm sáng trên đồ hình đó.

 

Ngay khi trận pháp thành hình, thứ trong lỗ hổng bóng tối dường như cảm thấy bị đe dọa thực sự. Nó không còn hài lòng với việc chỉ thò ra một chiếc vuốt, mà một cái đầu khổng lồ, gấp mười lần con quái vật giữ nhà, cấu tạo từ vô số bóng tối vặn vẹo và oan hồn, từ từ thò ra ngoài.

 

**21**

 

Cái đầu của tà vật chỉ mới thò ra một nửa đã choán hết tầm nhìn của chúng tôi. Nó không có thực thể, giống như một khối bóng tối đậm đặc, trên bề mặt hiện lên vô số khuôn mặt người đau khổ vặn vẹo, phát ra những tiếng gào thét không lời. Đó là tất cả những linh hồn nó đã nuốt chửng suốt nghìn năm qua. Sự xuất hiện của nó khiến không gian dưới đáy sông như bị đóng băng, một áp lực từ sâu trong linh hồn giáng xuống mỗi người, ngay cả ánh sáng cũng bị bóng tối của nó nuốt chửng.

 

“Chính là lúc này!” Giọng đạo sĩ già như tiếng chuông tỉnh thức, kéo tôi ra khỏi áp lực đó, “Ngưng thần! Tụ lực! Lấy cô làm dẫn, hóa Ngũ hành thành một! Dệt thiên la địa võng, khóa tà vật này trong trăm năm!”

 

Tôi không cần ông nói thêm. Tôi hiểu sứ mệnh của mình. Tôi là cây kim, ngũ hành chi lực là sợi chỉ, và tà vật trước mắt chính là lỗ hổng lớn nhất giữa trời đất mà tôi phải khâu lại. Tôi chậm rãi mở mắt, đồng tử biến thành màu trắng bạc thuần khiết không một tạp chất. Tôi giơ tay, bốn nguồn năng lượng vốn xung đột trong người nay trở nên ngoan ngoãn, tuôn ra từ đầu ngón tay, tụ lại thành một quả cầu ánh sáng ngũ sắc xoay tròn tốc độ cao.

 

“Đi!” Tôi khẽ quát. Quả cầu hóa thành một luồng sáng bay vút lên, rồi nổ tung, biến thành hàng tỷ sợi chỉ ánh sáng ngũ sắc. Những sợi chỉ không tấn công tà vật mà như có sự sống, nhanh chóng đan xen, bao bọc, dệt thành một mạng lưới ánh sáng ngũ sắc khổng lồ trên đầu tà

 

vật.

 

“Gào!!!” Tà vật cảm thấy nguy hiểm, phát ra tiếng gầm phẫn nộ. Tiếng gầm không truyền qua không khí mà nổ vang trong linh hồn chúng tôi. Vài vị đạo sĩ trẻ hộc máu mồm, cơ thể lung lay, nhưng họ vẫn nghiến răng duy trì pháp trận vì biết nếu trận pháp vỡ, tất cả sẽ vạn kiếp bất phục. Tà vật há cái miệng đầy oan hồn, phun ra một luồng hàn khí đen kịt muốn đóng băng linh hồn để phá hủy mạng lưới chưa hoàn thiện.

 

“Hỗn xược!” Đạo sĩ già trợn mắt, vung kiếm gỗ đào lên không, đồng thời dùng gương đồng che chắn trước mặt, “Lấy thân xác tàn của ta hóa thành liệt dương! Đốt đạo huyết của ta, thiêu rụi tám phương!”

 

Ông chấp nhận dùng mạng sống của mình để mua thời gian cho tôi. Gương đồng dưới sự thúc đẩy đạo pháp bùng sáng vạn trượng như một mặt trời vàng rực, chặn đứng luồng hàn khí đen.

 

“Sư phụ!” Các đệ tử gào lên đau đớn. Mắt tôi cũng nhòa lệ, nhưng tôi biết bây giờ không phải lúc bi lụy. Tôi phải, và chỉ có thể thành công! Tôi dồn toàn bộ tinh thần, ý chí vào việc dệt mạng lưới. Nhanh lên! Nhanh hơn nữa! Linh hồn tôi như đang bốc cháy. Mạng lưới ngũ sắc cuối cùng cũng hoàn thành, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả đáy sông tối tăm.

 

“Hạ!” Tôi dùng chút sức lực cuối cùng ra lệnh. Mạng lưới như vòm trời sụp xuống, bao trùm lấy tà vật và cả cái lỗ hổng bóng tối phía sau.

 

*Xèo xèo…* Một tiếng động như đổ dầu sôi vào đá lạnh vang lên. Tà vật phát ra tiếng gào đau đớn và oán độc nhất từ trước đến nay. Nó điên cuồng vùng vẫy, va đập, nhưng mạng lưới kết hợp từ ngũ hành và mệnh thuần âm của tôi kiên cố vô cùng, chỉ gợn sóng mà không hề rách. Cơ thể nó dưới sức nóng của ánh sáng dần tan chảy, phân rã. Những oan hồn bị nó nuốt chửng cũng theo ánh sáng mà được giải thoát, hóa thành những đốm sáng li ti tan biến.

 

Cuối cùng, cái đầu khổng lồ bị ép ngược trở lại lỗ hổng bóng tối. Mạng lưới thu chặt lại, hóa thành một khối cầu phong ấn ngũ sắc khổng lồ đầy phù văn huyền bí, bịt kín lỗ hổng đó.

 

Mọi thứ kết thúc. Đáy sông trở lại sự tĩnh lặng. Ánh sáng trên người tôi dần tắt, tôi như con diều đứt dây, vô lực rơi xuống. Ngay khi sắp chạm đất, một vòng tay ấm áp và già nua đón lấy tôi. Là đạo sĩ già. Sắc mặt ông trắng bệch như giấy, máu tươi vẫn rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt nhìn tôi đầy sự an lòng và tán thưởng.

 

“Chúng ta… thành công rồi.” Nói xong câu đó, ông lịm đi.

 

 

Tôi không biết mình quay lại bờ bằng cách nào. Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm trên giường trong phòng khám. Ánh nắng chiếu vào, ấm áp, cứ như thể tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng kỳ quái. Bốn vị đạo sĩ trẻ túc trực bên giường, khuôn mặt họ không còn vẻ ngây ngô, cung kính như lúc đầu mà là sự trầm tĩnh, phong trần của những người đã đi qua lửa đạn.

 

Họ kể tôi nghe, đạo sĩ già vì hao kiệt tu vi nên đã tiên thệ. Trước khi đi, ông truyền ngôi chưởng môn của phái Thiên Nhất cho đại đệ tử, và để lại “Tiền Trấn Hồn” cho tôi mãi mãi.

 

Làng Thanh Khê chỉ còn lại chưa đầy mười người sống sót. Ngôi làng giờ chỉ còn cái tên, họ chọn rời đi để bắt đầu cuộc sống mới ở thế giới bên ngoài. Một tuần sau, tôi cũng rời đi. Tôi không quay lại thành phố làm bác sĩ mà đeo hành lý đơn giản, theo bốn vị đạo sĩ trẻ lên đường. Họ nói tôi sinh ra là để làm nghề này. Thế giới còn nhiều nơi như làng Thanh Khê, còn nhiều thứ ẩn trong bóng tối không ai hay biết. Đường của họ còn dài, và đường của tôi cũng vậy.

 

Tôi quay đầu nhìn lại ngôi làng nhỏ nơi chứa đựng nỗi sợ, nỗi đau và sự trưởng thành của mình, rồi kiên quyết quay lưng đi về phía xa, hướng tới một cuộc đời mới đầy thử thách và bất ngờ.

 

Tôi tên là Lâm Vãn. Từ hôm nay, tôi là một đạo sĩ.

HẾT

Chương trước
Loading...