Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Không Có Nhân Chứng
Chương 2
Khi cảnh sát nhắc đến tên lão Chu, mặt cô ta tái mét đi ngay lập tức.
Đến lúc nghe thấy hai chữ "đã c.h.ế.t", cô ta bắt đầu nói năng lộn xộn, không ra đầu ra đũa.
"Đêm đó... Đêm đó là sinh nhật em. Em có nấu vài món, anh Chu có uống chút rượu..."
"Bọn em vừa mới... vừa mới cởi quần áo xong thì vợ anh ấy gọi điện đến. Chị ta bảo trời mưa lạnh quá, định mang áo khoác ra chỗ câu cá cho anh Chu."
"Anh Chu sợ hãi quá, vớ lấy quần áo rồi chạy biến ra ngoài. Sau đó... Sau đó em không thấy anh ấy quay lại nữa."
Cô ta vừa nói vừa khóc, cả người run lên bần bật như cầy sấy.
"Bình thường anh ấy không cho em chủ động liên lạc vì sợ vợ phát hiện... Em thật sự không biết anh ấy đã c.h.ế.t mà..."
Cảnh sát lập tức đi trích xuất camera giám sát của khu chung cư.
Đoạn ghi hình cho thấy, hơn mười một giờ đêm, lão Chu hớt ha hớt hải chạy ra khỏi cổng khu nhà.
Đúng lúc đó, báo cáo khám nghiệm t.ử thi cũng có kết quả: Trong người lão Chu có nồng độ cồn rất cao.
Mọi chuyện dường như đã sáng tỏ ngay lập tức.
Lão Chu đang mây mưa với nhân tình thì nhận được cuộc gọi kiểm tra của vợ, thế là sợ đến hồn bay phách lạc. Lão vội vàng chạy về bờ sông để đối phó với vợ, vội đến mức quên cả thay đôi dép lê dưới chân. Kết quả là do uống say, cộng thêm bờ sông trơn trượt sau cơn mưa, lão sảy chân ngã xuống rồi làm mồi cho cá.
Vụ án coi như đã rõ ràng, chỉ còn lại một nghi vấn cuối cùng.
Nếu vợ lão Chu nói đi đưa áo, tại sao rốt cuộc lại không đi? Phải mãi đến khi t.h.i t.h.ể lão được vớt lên, chị ta mới biết chuyện?
Vợ lão Chu cũng được triệu tập đến đồn cảnh sát.
Vừa nghe cảnh sát thuật lại sự việc, chị ta chẳng hề chần chừ mà lao vào túm tóc cô người tình kia, tát cho hai cái nảy lửa.
Cô gái trẻ sợ hãi thét lên kinh hãi, còn vợ lão Chu thì vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i rủa thậm tệ.
"Đồ không biết xấu hổ, cái loại phá hoại gia đình người khác! Sao mày không đi c.h.ế.t quách cùng lão Chu luôn đi!"
Bàn ghế trong phòng bị xô đẩy đổ nghiêng đổ ngả.
Mấy viên cảnh sát phải chật vật lắm mới tách được hai người ra.
Cô bồ nhí mặt mày tái mét, lo sợ sẽ lại bị ăn đòn.
Thế nhưng vợ lão Chu lại đột ngột thay đổi thái độ, chị ta bỗng ôm mặt khóc nức nở: "Tôi ở nhà hầu hạ mẹ chồng, bưng bô đổ rác, còn lão thì ở ngoài nuôi gái hưởng lạc... Báo ứng... Tất cả đều là báo ứng!"
"Vốn dĩ tôi đã cầm áo chuẩn bị đi rồi, nhưng đúng lúc đó mẹ chồng tôi lại đi đại tiện ra quần."
"Tôi phải bận rộn lau rửa cho bà, thay ga giường, đến khi xong xuôi thì trời cũng gần sáng, tôi đâu còn nhớ gì đến chuyện đi đưa áo nữa..."
Mẹ lão Chu bị tai biến nằm liệt giường ba năm nay, thường xuyên bị mất kiểm soát bài tiết.
Hàng xóm láng giềng ai cũng biết chuyện này, không thể làm giả được.
Sau khi Trần Lãng cử người xác minh tình trạng bệnh tật của mẹ lão Chu và kết hợp với các bằng chứng hiện có.
Vụ việc đã được kết luận là: Tai nạn.
Anh ta đưa mấy tờ văn bản trên bàn cho chúng tôi: "Được rồi, hai người ký tên vào biên bản này là có thể về."
Vợ lão Chu cầm biên bản nhưng không ký ngay, chị ta nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ đối diện bằng ánh mắt sắc lạnh.
Trần Lãng thở dài: "Về phần tài sản mà Chu Hải Phong đã tặng cho người khác lúc sinh thời, nếu gia đình muốn đòi lại thì cần phải làm thủ tục khởi kiện riêng theo trình tự pháp luật."
Cô người tình nghe đến đây thì hoàn toàn suy sụp.
Cô ta lập tức thanh minh rằng toàn bộ tiền bạc và đồ đạc lão Chu cho, cô ta sẽ không lấy một thứ gì, ngay cả căn nhà đang ở cũng sẽ trả lại cho chị vợ. Thậm chí cô ta còn run rẩy đề nghị bồi thường thêm một trăm triệu đồng, chỉ cầu xin chị vợ đừng làm rùm beng chuyện này lên đến tận trường học.
Cuối cùng, cô gái khóc đỏ cả mắt, gần như là van nài:
"Chị ơi, em biết em sai rồi... Nhưng tình cảm em dành cho anh Chu là thật lòng, cầu xin chị, hãy để em được đến dự tang lễ để tiễn anh ấy một đoạn đường..."
Nước mắt trên mặt vợ lão Chu còn chưa kịp khô, nghe thấy vậy thì nhếch môi, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
"Một thằng đàn ông tồi tệ, c.h.ế.t rồi mà còn kiếm về cho tôi được một trăm triệu. Cô muốn đến thì cứ đến đi."
Sự việc coi như kết thúc tại đó.
Khi tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát thì trời đã tám giờ tối.
Cô gái trẻ vừa ra cửa đã được bạn học đứng đợi sẵn đón đi, chỉ còn lại một mình vợ lão Chu đứng bên lề đường, bóng lưng trông vô cùng cô độc và đáng thương.
Tôi mở cửa xe, gọi một tiếng: "Chị dâu, để em đưa chị về."
Chị ta quay lại nhìn tôi ít nhất một phút mới phản ứng kịp, rồi khẽ lắc đầu.
"Thôi không cần đâu, chắc là vợ chú đang đợi ở nhà nóng lòng lắm. Cảnh sát cũng nói với chị rồi, đêm đó là lão Chu tự lừa chú là có việc chứ không phải chú bỏ lão đi câu một mình."
"Cái c.h.ế.t của lão không liên quan đến chú, đừng cảm thấy có lỗi với chị, mau về nhà đi."
Tôi không thuyết phục được chị ta, đành đứng nhìn chị ta lên taxi rồi mới lái xe rời đi.
Về đến nhà, vợ tôi vẫn chưa ngủ.
Tôi đem nguyên những lời đã nói với vợ lão Chu kể lại cho vợ nghe. Cô ấy không mảy may nghi ngờ, chỉ cảm thấy rất đồng cảm với hoàn cảnh của vợ lão.
"Hôm tang lễ mình đến sớm một chút, xem có giúp được gì cho chị ấy không."
Tôi gật đầu đồng ý.
Nhưng không ngờ là sau khi làm lễ hỏa táng xong, vợ lão Chu lại dẫn thẳng đám bạn bè, họ hàng đến ngay khúc sông nơi lão Chu bị c.h.ế.t đuối.
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu chị ta định làm trò gì.
Một người bác của lão Chu là bề trên trong họ, đoán chừng có chuyện chẳng lành nên đ.á.n.h bạo tiến lên hỏi: "Cháu dâu à, người ta bảo nghĩa t.ử là nghĩa tận, phải lo mồ yên mả đẹp cho nó chứ, hay là đi mua một miếng đất để chôn cất thằng Hải Phong?"
Vợ lão Chu ôm hũ tro cốt, nhếch mép: "Sao ạ? Bác xót cháu mình à? Thế thì tốt quá, bác mua cho nó đi."
Chị ta giơ hai ngón tay lên: "Đất nghĩa trang hai trăm triệu, bác chi tiền đi."
Gương mặt già nua của người bác lập tức cứng đờ, ông ta hừ một tiếng rồi lủi thủi rút lui vào đám đông.
Vợ lão Chu mỉm cười hài lòng, rồi bất thình lình vung tay, ném thẳng hũ tro cốt xuống lòng sông.
"Chẳng phải ông thích câu cá lắm sao? Lần này tôi cho ông xuống đó mà câu cho sướng!"
Chị ta quay người lại, cơ mặt vặn vẹo vì căm hận, giọng nói rít lên ch.ói tai: "Cái loại đàn ông lăng nhăng thành tính, còn mơ tôi bỏ ra mấy trăm triệu mua mộ cho à? Để xem lão có xứng không!"
Nhìn khuôn mặt biến dạng vì thù hận kia, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu.
Dù sao cũng là vợ chồng sống với nhau gần hai mươi năm, giờ người đã khuất, chị ta lại chẳng nể nang chút tình nghĩa cuối cùng nào.
Xem ra, người vợ kết tóc này còn chẳng nặng tình bằng cô bồ nhí bên ngoài.
Dẫu sao người ta cũng sẵn sàng bỏ ra cả trăm triệu, khóc lóc t.h.ả.m thiết đòi đến tiễn lão Chu lần cuối kia mà.
Nghĩ đến đây, tôi theo bản năng đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng nép sau đám đông.
Cô gái đó đeo khẩu trang, đôi mắt khóc đến sưng húp, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Nhìn cô ta, tôi bỗng nhiên lại nghĩ đến Lâm Tuyết.
Vì vụ rắc rối của lão Chu mà đã lâu rồi tôi không ghé qua chỗ cô ấy.
Lúc này, trong lòng tôi lại dâng lên nỗi nhớ nhung.
Vợ tôi cũng nhìn theo hướng mắt của tôi, thấy cô gái đó thì cảm thán: "Không ngờ con bé đó cũng đến, chị Chu coi như cũng không uổng công giúp đỡ nó."
Sống lưng tôi bỗng lạnh toát, tôi quay ngoắt sang nhìn vợ: "Em nói gì cơ? Ai... Ai giúp đỡ ai?"
"Thì là chị Chu chứ ai." Vợ tôi hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tôi đã thay đổi, cô ấy vẫn hào hứng kể: "Chắc cũng phải vài năm trước rồi, em gặp chị ấy ở ngân hàng đang điền đơn chuyển tiền. Em thấy lạ là thời buổi này vẫn còn người chuyển tiền kiểu đó, hỏi ra mới biết chị ấy đang tài trợ cho một sinh viên nghèo, còn nhận làm em nuôi nữa."
Tôi bám lấy một khả năng mong manh, cố hỏi vặn lại:
"Làm sao em biết cô gái vừa nãy chính là sinh viên nghèo đó? Em đã gặp người ta bao giờ đâu, nhỡ nhận nhầm thì sao?"
"Ai bảo em chưa gặp!" Vợ tôi lập tức phản bác: "Tháng trước em đi bệnh viện, tận mắt thấy chị Chu khoác tay con bé đó đi khám bệnh mà! Con bé đó cứ một điều gọi chị, hai điều gọi chị, thân thiết lắm, không phải nó thì là ai?"
Cổ họng tôi nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt ra lời: "Thế... em có vào chào hỏi họ không?"
Vợ tôi lắc đầu: "Không kịp, đúng lúc đó đến lượt em vào khám, loa gọi tên nên em đi vào luôn."
Hóa ra là thế!
Vợ lão Chu không hề biết vợ tôi đã nhìn thấy bọn họ.
Chị ta cứ ngỡ bí mật này không ai hay biết, nên mới dám để cô gái đó xuất hiện.
Gia đình bên nội lão Chu nhìn thấy cảnh cô bồ nhí khóc lóc t.h.ả.m thương, lẽ đương nhiên sẽ thấu hiểu và cảm thông cho sự thù hận của chị ta.
Chính sự thù hận đó đã làm nền cho hành động ném tro cốt xuống sông, hay cả sự dửng dưng lạnh lùng sau này của chị ta đều trở thành những phản ứng hợp tình hợp lý của một người vợ bị phản bội.
Tôi nhớ lại màn kịch chị ta túm tóc, c.h.ử.i bới cô gái đó ở đồn cảnh sát mà trong lòng thấy lạnh lẽo vô cùng.
Lão Chu cứ ngỡ mình tài giỏi khi chơi đùa được cả hai người phụ nữ, nào ngờ chính lão mới là con rối bị người ta giật dây. Cái mà lão tưởng là vợ hiền và nhân tình, thực chất lại là hai mũi d.a.o đã chĩa thẳng vào lưng lão từ lâu.
Suốt thời gian còn lại của buổi tang lễ, đầu óc tôi cứ để tận đâu đâu.
Sau khi xong xuôi, mọi người rủ nhau đi ăn cỗ, tôi lấy cớ nhà có việc bận nên kéo vợ về trước.
Về đến nhà, vợ tôi thay tạp dề rồi vào bếp nấu cơm.
Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Tôi rất muốn báo cảnh sát, kể hết những nghi ngờ này cho họ nghe.
Nhưng tôi lại sợ nhỡ đâu vợ mình nhận nhầm người. Đến lúc đó, hành động lo chuyện bao đồng của tôi có thể khiến cảnh sát lật lại vụ án để điều tra, và rất có thể sẽ làm lộ ra bí mật động trời của chính bản thân tôi.