Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Canh Sâm
Chương 2
04.
Trong nghề đào sâm, “mấy phẩm lá” dùng để chỉ số lá của cây nhân sâm.
Dã sơn sâm phát triển rất chậm, sâm năm năm tuổi mới mọc được một lá kép, dân gian gọi là "tam hoa". Từ ba mươi năm tuổi trở lên, dã sơn sâm mới mọc ba lá kép hình chân vịt, dân gian gọi là "đăng đài t.ử", hay còn gọi là lá tam phẩm.
Cây sâm mà chúng tôi đào được hôm qua đúng là loại lá tam phẩm, giá thị trường của nó chỉ khoảng hai, ba ngàn tệ, tuyệt đối không thể thành tinh, nên theo lý mà nói không cần phải kiểm tra.
Nhưng lúc ấy đầu óc tôi rối như tơ vò, những hình ảnh trong mấy ngày qua cứ quay cuồng trong đầu, lúc thì là Triệu Kiến Quân, lúc lại là Đại Vũ và Tiểu Vũ, khiến tôi hoàn toàn không thể suy nghĩ thấu đáo.
Nghe Tiểu Vũ nói vậy, tôi gần như làm theo phản xạ, quay người đi vào lán lục tìm tay nải.
Nhân sâm sau khi đào lên thường được bọc bằng rêu tươi, bên ngoài quấn thêm vỏ cây đoạn, làm như vậy thì có thể bảo quản được rất lâu.
Tôi cởi lớp vỏ cây ra, củ dã sơn sâm nhỏ mảnh kia vẫn nằm yên bên trong, trên đầu vẫn còn buộc sợi dây đỏ, lặng lẽ nằm trong lớp vỏ cây.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Không phải bổng chùy, không phải do bổng chùy biến thành."
Triệu Kiến Quân, Đại Vũ và Tiểu Vũ đều là do chính tôi dẫn lên núi, vậy thì lỗi là ở tôi, chính tôi đã phá vỡ quy củ.
Suốt chín năm trời, tôi đã đi đào sâm ròng rã chín năm, sao tôi lại có thể phạm phải một sai lầm sơ đẳng và ngu ngốc thế này cơ chứ?!
Ngay lúc tôi còn đang tự trách mình, Triệu Kiến Quân lại gào lên bên tai: "Thế thì chứng minh được cái gì? Không phải bổng chùy này, thì chắc là bổng chùy ngàn năm biến thành! Em nhớ cực kỳ rõ ràng, lúc lên núi chỉ có ba người thôi!”
Nghe cậu ta hét lên, mặt tôi càng thêm tái nhợt.
"Vậy cậu nói xem là ba người nào, Đại Vũ và Tiểu Vũ, ai đã đi cùng chúng ta?"
Triệu Kiến Quân sững sờ.
"Thì không phải là... là... Tiểu Vũ sao, không đúng, là Đại Vũ chứ. Lạ thật, sao em lại chẳng nhớ được gì thế này?"
Triệu Kiến Quân bực bội tự đ.ấ.m vào đầu mình.
Thấy vậy, tôi quay sang nhìn hai anh em Đại Vũ và Tiểu Vũ.
"Bốn người chúng ta lên núi là phá vỡ quy củ, sao hai cậu không nhắc tôi?"
"Là bốn người à? Sao em cũng không nhớ được gì thế này..."
Đại Vũ ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
Tiểu Vũ thì lùi lại một bước, nửa người chìm vào trong bóng tối.
"Anh Phi, sao em lại nhớ, lúc chúng ta đến đây... là năm người cơ mà!"
05.
Tiểu Vũ dứt lời, mấy người chúng tôi đều sững sờ. Triệu Kiến Quân ngây ngốc nhìn chằm chằm Tiểu Vũ một lúc lâu rồi đột nhiên kích động.
"Nói nhăng nói cuội! Chỉ có ba người, trước giờ luôn là ba người. Ở chỗ Lão Bả Đầu thắp ba nén nhang, tao nhớ mồn một! Đào đâu ra năm người, mày là đồng bọn với con bổng chùy tinh đó đúng không? Có phải mày muốn hại bọn tao không?"
Triệu Kiến Quân càng nói càng tức, lao tới túm lấy cổ áo Tiểu Vũ, gần như xách bổng cậu ta lên. Triệu Kiến Quân cao to lực lưỡng, Tiểu Vũ thì gầy gò ốm yếu, bị tóm gọn như một con gà con, hai tay vùng vằng loạn xạ, mặt nghẹn lại đỏ bừng.
"Anh Phi... cứu mạng... anh Phi..."
Tôi vội vàng chạy tới gỡ tay Triệu Kiến Quân ra.
"Có gì thì từ từ nói, đều là anh em trong nhà, động tay động chân làm cái gì?"
Hai chân Tiểu Vũ tiếp đất, cậu ta lùi lại vài bước, trốn ra sau lưng Đại Vũ, rụt rè thò nửa cái đầu ra nhìn.
"Em...nhưng em nhớ rành rành là năm người mà..."
"Mày còn nói à?!"
Triệu Kiến Quân lại định lao lên, Tiểu Vũ thấy vậy thì sắp khóc đến nơi.
"Anh Phi, anh xem anh ấy kìa!"
Tôi dùng sức kéo Triệu Kiến Quân lại.
"Đủ rồi! Ba người hay năm người, cậu kích động như thế để làm gì?!"
Triệu Kiến Quân rụt cổ lại tỏ vẻ cố chấp.
"Nó ăn nói hàm hồ, rõ ràng là ba người, em nhớ cực kỳ rõ ràng, chính xác là ba người!"
Đúng lúc này, Đại Vũ, người nãy giờ vẫn ôm đầu ngồi xổm dưới đất, bỗng lên tiếng: "Thật ra em cũng cảm thấy có khi là năm người."
Nói rồi, Đại Vũ đứng dậy, bước tới bên nồi súp nấm, bưng một bát đưa cho tôi.
"Anh Phi, anh làm bả đầu bao nhiêu năm rồi, em tin anh. Chuyện hệ trọng thế này, chắc chắn anh không thể nhầm lẫn được. Trong bốn người chúng ta, chỉ có anh là có thể làm bả đầu, nên anh chắc chắn là thật. Em và Tiểu Vũ là do anh dẫn lên núi, chuyện đó em nhớ rất rõ, nếu thật sự có một người là giả… thì cũng chỉ có thể là Triệu…”
Lời còn chưa dứt, Triệu Kiến Quân đã lao tới, Đại Vũ vội vàng né tránh, bát súp trong tay nghiêng đi, đổ mất một nửa. Mùi nấm đặc trưng tỏa ra trong không khí, thơm nức mũi.
06.
"Anh Kiến Quân đừng vội, em còn chưa nói hết mà. Anh nhìn xem, trong túi anh Phi vẫn còn bao t.h.u.ố.c lá của anh, em và Tiểu Vũ đều không hút loại này, vậy nên anh cũng chắc chắn là người thật. Chúng ta đều là người thật, vậy thì chỉ còn một khả năng, chúng ta đã thiếu mất một người."
Đại Vũ chăm chú nhìn tôi, đôi đồng t.ử đen láy phản chiếu trong ánh lửa, như thể có một vòng xoáy đang chực chờ cuốn lấy.
"Anh nói xem, liệu có phải con bổng chùy tinh kia đã làm phép mê hoặc chúng ta, khiến chúng ta quên mất là vẫn còn một người đồng hành nữa, rồi nhân cơ hội đó hại c.h.ế.t anh ấy không."
"Cái gì?"
Tiểu Vũ hít một ngụm khí lạnh, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.
"Anh Phi, nếu vậy thì ban đêm anh ấy ở một mình trong rừng nguy hiểm lắm, chúng ta phải đi cứu người thôi!"
Theo bản năng, tôi lắc đầu phủ nhận.
"Thiếu mất một người? Không thể nào! Tôi dẫn đoàn lên núi bao nhiêu lần rồi, chưa từng xảy ra chuyện như vậy.”
"Đúng thế, đừng nghe bọn nó nói chuyện ma quỷ! Chính hai đứa nó mới là bổng chùy tinh biến thành!”
Triệu Kiến Quân trừng mắt nhìn Tiểu Vũ: "Mày đã nói ban đêm trong rừng nguy hiểm, nhưng lại xúi bọn tao ra ngoài tìm người, chẳng lẽ bọn tao ra ngoài thì không nguy hiểm à?”
Tiểu Vũ cười khổ, đưa tay chỉ lên bầu trời xám xịt trên đầu.
"Anh Kiến Quân, bây giờ trời vẫn chưa tối hẳn. Với bản lĩnh của anh Phi, nếu chúng ta cùng đi tìm người thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Hơn nữa mỗi lần lên núi đều là người cùng làng đi với nhau, nếu thật sự có người xảy ra chuyện, lúc xuống núi chúng ta biết ăn nói thế nào với gia đình người ta đây?"
Lời Tiểu Vũ nói cũng không phải không có lý, mọi người đều là người cùng làng. Sở dĩ tôi có uy tín trong đám thanh niên như hiện tại là vì tôi có thể dẫn dắt mọi người kiếm tiền, hơn nữa luôn đưa mọi người đi đến nơi, về đến chốn an toàn.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, sau này tôi muốn gọi người lên núi e rằng sẽ không còn suôn sẻ như trước.
Thấy tôi do dự, Triệu Kiến Quân lập tức sốt ruột.
"Lâm Phi, anh đừng hồ đồ, đầu óc em đang rất tỉnh táo, rõ ràng chỉ có ba người. Có nói thế nào đi nữa cũng chỉ có ba người cùng đi, không hề dư ra ai cả. Trong hai đứa nó chắc chắn có một đứa là bổng chùy tinh biến thành, muốn lừa chúng ta ra ngoài rồi hại c.h.ế.t, anh tuyệt đối đừng mắc bẫy!”
Triệu Kiến Quân tức tối lườm Tiểu Vũ, ánh mắt hung dữ như thể đã chắc chắn cậu ta chính là con bổng chùy tinh hại người. Đôi môi Tiểu Vũ run rẩy, rụt cổ lại, lùi về phía sau không dám hó hé thêm lời nào.
07.
Đại Vũ thở dài, lại múc một bát súp nấm khác rồi nhét vào tay tôi.
"Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Anh Phi, không cần vội, uống bát súp nóng cho ấm người trước đã.”
Hơi ấm từ bát súp truyền vào lòng bàn tay, khói nóng bốc lên nghi ngút, tôi hít sâu một hơi.
Ngụm súp nóng hổi trôi xuống dạ dày thật dễ chịu, một luồng ấm áp lan khắp tứ chi, ngay cả đầu óc cũng tỉnh táo hơn vài phần.
Tôi ngồi trên gốc cây uống từng ngụm súp. Đại Vũ ngồi xổm bên cạnh tôi, khuyên nhủ: "Hay là thế này đi anh Phi, chúng ta không cần đi đâu xa, chỉ đến chỗ đ.á.n.h dấu 'triệu đầu' xem thử. Rốt cuộc là ba người hay năm người, nhìn cái là rõ ngay."
Cái gọi là "triệu đầu" chính là ký hiệu mà thợ hái sâm khắc lên thân cây sau khi đã đào được nhân sâm ở khu vực đó.
Nhân sâm là loài thực vật sinh sản bằng hạt. Sau khi đào được dã sơn sâm, thợ hái sâm thường giữ lại vài hạt giống, chôn xuống đất gần đó, vài năm sau nơi đó chắc chắn sẽ lại mọc lên cây nhân sâm mới.
Thợ hái sâm thường khắc dấu lên vỏ cây, việc này vừa để chỉ phương hướng cho những người khác trong đoàn, vừa giúp họ sau này dễ dàng quay lại tìm đúng vị trí.
Việc khắc dấu "triệu đầu" cũng có những quy tắc nhất định.
Đầu tiên, người ta dùng rìu gọt một mảng vỏ cây dài khoảng bốn mươi centimet trên thân cây, mặt vỏ bị gọt phải quay về phía nơi đào được nhân sâm, như vậy mới xác định chính xác vị trí của cây sâm.
Sau đó, dùng d.a.o khắc các vạch ngang, viết dọc từ trên xuống, bên trái ghi số người trong đoàn, còn vạch ngang bên phải tượng trưng cho số phẩm lá của cây nhân sâm.
Cuối cùng, người ta hơ nóng phần vỏ cây vừa gọt bằng lửa, khiến lớp gỗ lộ ra nhanh ch.óng bị than hóa, nhờ vậy dấu khắc sẽ rõ ràng và tồn tại rất lâu.
Vì thế, nếu chúng tôi tìm được chỗ khắc “triệu đầu”, thì việc rốt cuộc có bao nhiêu người lên núi sẽ lập tức rõ ràng.
Chuyến lên núi lần này cũng khá may mắn. Trong trí nhớ của tôi, sau khi dựng xong lán trại, chúng tôi chỉ đi ra ngoài chừng mười mấy phút là đã tìm được cây sơn sâm đầu tiên, khoảng cách khá gần.
Nghe Đại Vũ đề nghị như vậy, ngay cả Triệu Kiến Quân cũng không phản đối. Cậu ta hừ lạnh một tiếng rồi trừng mắt nhìn Tiểu Vũ.
"Được, vậy thì đi xem 'triệu đầu' trước đã. Ký hiệu 'triệu đầu' lần này do chính tay tao khắc, rõ ràng là ba vạch ngang. Đợi nhìn thấy mấy vạch ngang đó rồi, tao sẽ đập c.h.ế.t con bổng chùy tinh chuyên hại người như mày!”
Tôi đặt bát đũa xuống.
"Thế còn chờ gì nữa, nhân lúc trời chưa tối hẳn, mau đi thôi."
Mấy người chúng tôi cầm theo gậy dọn cỏ, xếp thành một hàng, vừa đi vừa quơ gậy để xua đuổi rắn rết, chuột bọ trong các bụi rậm và lùm cỏ.