Cô Ấy Đổi Câu Trả Lời

Chương 2



Tiêu Hoa lau nước mắt, “Trinh tiết hơn hai mươi năm của em chỉ có bác sĩ là người phá, không tìm bác sĩ thì biết tìm ai…”
“Bác sĩ đại nhân, em sai rồi!!!! Em sai thì sai thật, nhưng em có bầu thì bác sĩ phải chịu trách nhiệm chứ!!!”

Vài ngày sau, bỗng có người hẹn Tiêu Hoa ra quán cà phê nói chuyện.

“2 tỷ, rời xa con trai tôi.”

Một người phụ nữ trung niên đập tấm chi phiếu lên bàn, thái độ khinh thường ngạo mạn. Tiêu Hoa nhìn con số 2 tròn trĩnh trên chi phiếu, chép miệng nói, “Ít quá bác ơi, con trai bác sao giá chỉ có 2 tỷ vậy. Bác điền thêm một con số 0 nữa, cháu sẽ suy nghĩ thêm nha.”

Thôi thì 20 tỷ trong tay, chuyện gì cũng có thể thương lượng. Cô và con sống sung sướng là được, cần gì một ông chồng.

Nghe xong, người phụ nữ trung niên đập bàn cái rầm, rít lên, “Hừ, loại phụ nữ ham tiền vô tích sự như cô cũng chỉ đến thế thôi. Cô nghĩ cô là ai mà dám ra giá với tôi.”

Tiêu Hoa cười cười, “Bác mắng hay lắm, có thể cho thêm vài tỷ không?”

Chửi qua chửi lại một hồi, bà ta bị Tiêu Hoa chọc cho phát điên, “20 tỷ đó, cầm lấy rồi cút khỏi con trai tôi!”

Bị xúc phạm đến mức đó nhưng Tiêu Hoa chẳng thấy tức giận chút nào. Lần đầu tiên trong đời có nhiều tiền như vậy, vui đến mức chưa biết phải tiêu thế nào. Cô cười suốt mấy ngày liền vẫn chưa tỉnh.

Nhưng suy nghĩ của Tiêu Hoa chỉ được đến đó. Người phụ nữ kia rõ ràng đã nhận nhầm người, lương bác sĩ ba cọc ba đồng sao có thể có bà mẹ giàu kếch xù như vậy được. Giàu thế thì đi làm bác sĩ phụ khoa làm gì.

Tiền đã cầm rồi, chuyện con trai bà ta là ai cũng chẳng liên quan đến cô.

Thế là Tiêu Hoa vui vẻ chạy đến bệnh viện khoe với chồng tương lai, “Chúng ta giàu to rồi, tự dưng có tiền từ trên trời rơi xuống, dưới đất chui lên.”

Thậm chí cô còn đang nghĩ nên mua đất ở đâu, gửi tiết kiệm ngân hàng nào. Nghèo quen rồi, bỗng dưng có tiền nhiều quá, áp lực chịu không nổi.

Bác sĩ giật giật mắt trái, có cảm giác chẳng lành, “Em mới đi ăn cướp về à?”

Tiêu Hoa cười ầm lên, trong đầu giờ chỉ có tiền và tiền, “Có người gặp em, nói cầm tiền rời khỏi con trai bả, hahaha.”

Bác sĩ tối còn đi chơi, sáng đã lật đật rời khách sạn đi giao ban, nói là thiếu gia nhà giàu ai mà tin được.

Anh hỏi lại, “Thế là em cầm luôn?”

Tiêu Hoa ngừng cười, “Cầm luôn rồi.”

Không những cầm mà còn chạy rất nhanh.

Bác sĩ tức đến xì khói, quát ầm lên, “Đó là mẹ chồng tương lai của em đấy!”

Tiêu Hoa đứng sững, nụ cười tắt ngúm. Giờ này còn cười sao nổi nữa, “Nhưng bà ta nói nhà bà ta giàu lắm, sao có thể…”

Mặt bác sĩ sầm sì như đá, “Thì tôi là phú nhị đại.”

Tiêu Hoa như sét đánh ngang tai. Ai mà ngờ được thiếu gia nhà giàu lại đi làm bác sĩ vì đam mê. Cô khóc thảm, đang yên đang lành lại đắc tội với mẹ chồng tương lai, nghĩ thôi đã thấy sợ tới tận xương sống.

Anh liếc cô, “Em biết em sai ở đâu chưa?”

Tiêu Hoa vội vàng thành khẩn khai báo, “Sai ở chỗ vì 20 tỷ mà bỏ cả một gia tài.”

Anh lại hỏi, “Em biết em sai ở đâu chưa?”

Tiêu Hoa lặp lại y nguyên, “Sai ở chỗ vì 20 tỷ mà bỏ cả một gia tài.”

Sau khi kết hôn, đời sống vật chất của Tiêu Hoa lên hẳn một tầm cao mới, đúng là nhảy vọt so với trước đây. Nhưng bác sĩ thì khác, anh phải liên tục thay đổi để theo kịp cô.

Cưới nhau xong, anh lập tức tịch thu 20 tỷ, đem trả lại cho mẹ chồng, còn nói chỉ được phép tiêu tiền của anh.

Tiêu Hoa khóc ròng, nhưng bác sĩ vẫn không hề dao động.

May mà tình cảm giữa mẹ chồng và đứa cháu trong bụng Tiêu Hoa lại vô cùng mặn nồng, đúng là một giọt máu đào hơn ao nước lã.

“Con mang thai cháu trai, đây là 100 tỷ, con cầm lấy mà an tâm dưỡng thai.”

Tiêu Hoa cầm tiền mà cảm động muốn chết, “Con cầm, hu hu. Mẹ ơi, đừng nói cho chồng con biết nha, mẹ làm con xúc động quá…”

Từ ngày bị tịch thu 20 tỷ, cô chưa từng có lại cảm giác này. Lần này sợ bị thu tiếp nên đã khôn ra không ít.

Có 100 tỷ trong tay, Tiêu Hoa cảm thấy mình có thể vượt núi đao biển lửa, chẳng khó khăn nào đè bẹp được.

Nhưng có một lần, cô đến phòng khám của bác sĩ giết thời gian, vô tình nghe các y tá bàn tán về một trà xanh đậm đặc.

Nghe nói trước kia là đàn em của bác sĩ, xin mãi mới được vào làm cùng bệnh viện, lại đúng lúc bác sĩ vừa cưới vợ. Nghe thôi đã thấy cay xè con mắt.

Tiêu Hoa vẫn lạc quan, nghĩ rằng cả hai đều là người có học, chắc biết giữ chừng mực. Ai ngờ nửa đêm nửa hôm, cô lại thấy trong điện thoại bác sĩ ba chữ, “Em nhớ anh.”

Giữ chừng mực cái con mẹ gì.

Chương trước Chương tiếp
Loading...