Cô Ấy Đổi Câu Trả Lời
Chương 1
Tiêu Hoa xúi quẩy, chuyện là ngày hôm qua đi chơi với đám bạn ở quán bar lớn. Tính cô xông xáo, uống bia cũng rất nhiệt tình. Chẳng hiểu đêm qua xảy ra cái gì mà sáng tỉnh dậy đã thấy bản thân nằm trên giường lớn tại khách sạn, trần truồng như nhộng.
Đã thế khắp người đâu đâu cũng là vết hôn đỏ, nhìn đã muốn đỏ mặt.
Cái kẻ đốn mạt kia thì chẳng thấy đâu, đến một cọng lông chân cũng không có.
Tiêu Hoa cắn răng xuống phòng lễ tân trả phòng, may sao tên kia còn có nghĩa khí, đã thanh toán tiền hết rồi, bằng không tháng này cô xác định đói chết.
Cô sợ lỡ đâu bị bệnh khó nói nên vẫn giữ vững lý trí đi khám. Ngại đi bệnh viện công nên kiếm đại bệnh viện tư để kiểm tra.
Tiêu Hoa ho khẽ mấy lượt, thủ thỉ, “Bác sĩ, không phải, nhưng mà, đêm qua là lần đầu em quan hệ nên…”
Vị bác sĩ kia chưng hửng nói, “Tôi biết rồi.”
Tiêu Hoa chẳng nghĩ nhiều, nói thẳng điều mình quan tâm, “Bác sĩ khám cho em xem, chỗ đó của em có bị làm sao không, em sợ người kia có vấn đề.”
Khi nói cô đã cố tình hạ thấp giọng xuống hết cỡ. Mặc dù trong phòng chỉ có cô và bác sĩ nhưng chung quy vẫn rất xấu hổ.
Bác sĩ nghe xong không hiểu sao ho sặc sụa, mãi mới nói được, “Người kia bình thường, chẳng có vấn đề gì cả.”
Tiêu Hoa vẫn lo lắng, “Em cũng nghĩ mình không xui đến vậy, nhưng vẫn rất sợ, bây giờ bệnh sùi mào gà, giang mai nhiều lắm, chẳng biết có dính cả HIV không nữa.”
Cô càng nói sắc mặt bác sĩ càng tối, cô thấy lạ liền hỏi, “Mà sao bác sĩ biết người kia không bị gì thế?”
Chẳng lẽ người làm nghề này nhạy cảm đến mức đánh hơi được cả bệnh sao.
Bác sĩ kéo phăng khẩu trang xuống, gương mặt rất đẹp trai nhưng đang tức tối, anh quát lớn, “Bởi vì người đêm qua ở cùng cô là tôi.”
Tiêu Hoa sững người, tưởng mình đang mơ, lẩm bẩm, “Bác sĩ ơi, đầu em choáng quá…”
Anh ta bực bội đáp, “Choáng cái gì mà choáng, tôi còn tưởng cô đến khám vì đau, không ngờ lại dám nghĩ tôi mắc bệnh.”
Loại duyên phận này khiến Tiêu Hoa khóc không ra nước mắt.
“Cởi quần ra, nằm lên giường.”
Tiêu Hoa không hiểu sao lại xui xẻo đâm đầu vào bệnh viện này. Cô túm chặt thắt lưng quần, trong lòng nghĩ cởi thì cởi, chẳng có gì phải sợ.
“Chỗ đó bị sưng tấy.”
Mặt cô đỏ như trái cà chua, cắn răng chịu đựng. Cô cảm nhận được tay anh ta kiểm tra bên dưới, có chỗ ấn nhẹ, có chỗ lướt qua.
Tiêu Hoa xấu hổ đến mức chỉ muốn ngất tại chỗ, hỏi khẽ, “Xong chưa ạ?”
“Chưa, đừng động.”
“Anh đừng ấn nữa, đau lắm…”
Anh ta khinh bỉ nhìn cô, “Đêm qua đụng tới đâu rên tới đó sao không thấy cô kêu đau.”
“Cho nên bị sưng đều là do miệng cô mà ra.”
Tiêu Hoa khóc ra hai hàng nước mắt. Quá nhục, đêm qua bị người ta làm, sáng ra còn phải nằm im cho người ta khám.
Bác sĩ kết luận, “Không bị viêm nhiễm.”
Tiêu Hoa bực bội nói, “Bác sĩ, em không cần khám cái đó…”
Nhưng anh ta vẫn tiếp tục, “Đang sưng, nhịn quan hệ một tuần.”
Cô nhỏ giọng, “Trước đó em cũng không có quan hệ…”
Nếu không có đêm hôm ấy, cô vẫn là con gái suốt hơn hai mươi năm.
Bác sĩ đột nhiên hỏi, “Lần đầu quan hệ cảm giác thế nào?”
Cô ngượng ngùng đáp bừa, “Không biết, giờ chỉ thấy đau, chẳng nhớ gì cả.”
Bác sĩ thu dọn dụng cụ, tháo găng tay, đưa cho cô tấm danh thiếp, “Một tuần sau nhớ tái khám.”
Tiêu Hoa ngu một lần là đủ, dại gì quay lại chỗ của tên bác sĩ đó nữa, liền biến mất không dấu vết.
Nhưng ba tháng sau.
“Bác sĩ, em có thai.”
Anh lạnh nhạt hỏi, “Cô có thai thì báo tôi làm gì?”
Tiêu Hoa lau nước mắt, “Hơn hai mươi năm trong sạch của em chỉ có bác sĩ là người phá, không tìm bác sĩ thì biết tìm ai…”
Anh đáp gọn, “Cửa mở rồi, chạy tiếp đi.”
Nhưng bụng cô ngày một lớn, chạy không nổi nữa, chỉ biết khóc lóc, “Bác sĩ đại nhân, em sai rồi…”