Chiếc Đèn Lồng Thứ Năm

Chương 3



10.

Trưởng thôn nhìn thấy dì Vương đem theo cái rương đi tới liền hưng phấn vẫy tay:

"Người tới rồi sao? Mau lên, mau lên, vác nó đến đây!"

Dì Vương có chút thắc mắc:

"Người gì chứ? Đây không phải..."

Bà ta chưa kịp nói hết câu thì đã có vài người tiến tới khiêng chiếc rương chứa tôi.

Dì Vương vẻ mặt lo lắng nhìn về phía đạo sĩ.

Đạo sĩ lắc đầu, ra hiệu cho họ mang chiếc rương đi.

Chiếc rương nặng nề bị ném xuống đất, trưởng thôn chắp tay hành lễ với ông nội:

"Lão à, ta đã hứa trả lại một mạng người, ta mang đến rồi đây!"

Tôi ở trong rương cố sức vùng vẫy, phát ra âm thanh ô ô đứt quãng, nhưng đáng tiếc, nó đã bị tiếng xì xầm của mọi người che lấp đi.

Lúc này, vị đạo sĩ cũng thuận thế mà bước vào.

Đạo sĩ một tay phẩy cây phất trần, tay còn lại chỉ vào em trai tôi và nói:

"Người này không hề mất đi phần hồn, mà là thi biến rồi!"

Ông nội cười khẩy một cái, bước đến chỗ em trai và xoa đầu nó.

Đưa em trai tưởng chừng như ngốc nghếch này, lúc này đây lại cư xử vô cùng ngoan ngoãn.

Trưởng thôn hấy bầu không khí giữa đạo sĩ và ông nội đột nhiên trở nên căng thẳng, vội vàng nói với tên đạo sĩ:

"Huyền Thành Thành đạo trưởng, ngài đừng trêu chúng tôi nữa, Chu lão tiên sinh đây là cao thủ dùng thuật chiêu hồn đấy ạ!"

Đạo sĩ vuốt râu, lắc nhẹ đầu:

"Nếu như ngươi đã mời ta tới đây, ta nhất định phải nói ra sự thật. Nếu không, thi biến một khi không kịp thời xử trí ắt sẽ gây ra đại họa!"

Ông nội có chút không vui:

"Cậu còn đi tìm người khác à?"

Trưởng thôn bất ngờ bị vạch trần, có chút xấu hổ:

“Dòng họ nhà ta chỉ còn thằng nhãi này là độc đinh, phương pháp của lão đây thì xung quanh đây ai rất rõ rồi, vừa hay Huyền Thành đạo trưởng du hành ngang qua đây, bà vợ vô dụng của ta đã nhờ giúp đỡ đôi chút, chỉ cần có cách nào đó, thì ta nhất định sẽ phải thử, ta cũng chỉ là nóng lòng muốn cứu con trai mình, xin lão hãy tha thứ cho ta!”

Lúc này, mọi người cuối cùng cũng chú ý tới Chu Phú Quý, con trai trưởng thôn, cũng đang bị trói chặt.

Vài người đàn ông to cao đã khiêng hắn ta vào và đặt ngay cạnh em trai tôi.

Đôi mắt của em trai là ánh nhìn ngu ngơ, nhưng đôi mắt của hắn ta lại đầy sự điên rồ.

"Lão phu ta chiêu hồn nhiều năm như vậy chưa bao giờ thất bại, Chu Phú Quý bây giờ chỉ là lạc mất phần hồn, chỉ cần hoàn thành nghi thức, thì nó có thể khôi phục lại dáng vẻ bình thường."

Ông nội nghịch chiếc đèn đặt trên bàn, rồi nhìn trưởng thôn:

“Nếu cậu tin ông ta thì cứ giao Phú Quý là ông ta là được.”

 

Trưởng thôn liên tục xua tay:

“Ấy, lão đừng nói thế, ý ta không phải vậy.”

Đạo sĩ cũng xua tay:

"Lão già à, ông đúng thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Hôm nay chúng ta cứ đánh cược một ván thử xem sao, nếu ông có thể khiến tên thi biến này trở lại bình thường, về chuyện xảy ra trong thôn này ngày hôm nay, ta sẽ không nói thêm một lời nào nữa. Nhưng..."

Ông ta ngừng lại rồi nói tiếp:

"Nếu như ông thất bại, mọi thứ sẽ phải nghe theo lời ta!"

Ông nội gật đầu:

"Được thôi!"

11.

Ông nội ra lệnh cho người khiêng em trai đặt kế bên rương.

Ông còn phân phó người đi kéo tay người hiến tế ra khỏi rương.

Những tên đứng cạnh đạo sĩ, nhanh tay nhanh mắt đã tiến lên giúp đỡ.

Chẳng một ai quan tâm người bên trong rương là con gái nhà nào.

Bởi trong mắt họ, đây chẳng qua cũng chỉ là một thứ đồ hiến tế bình thường.

Tôi liều mình vùng vẫy nhưng chiếc nắp rương nặng nề vẫn đập lại vào tay tôi.

Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi chỉ cảm thấy một con d.a.o lạnh cắt ngang cổ tay mình, cảm giác đau đớn nhất thời được thay thế bằng cảm giác tê dại.

Chẳng mấy chốc, tay của ông nội đã cầm một bát đầy m.áu.

Ông phết đều bát m.áu lên phần bên ngoài chiếc đèn lồng mà tối qua tôi đã thắp, rồi cẩn thận lấy lọ dầu đèn quý giá ra.

Xoẹt một tiếng, một ngọn lửa nhỏ bùng lên ở giữa chiếc đèn lồng.

Đột nhiên, trời tối sầm đi.

Toàn bộ chiếc đèn lồng phát ra ánh sáng đỏ kỳ dị.

Mọi người nín thở tập trung, không dám phát ra âm thanh nào.

Lúc này, từ xa có mấy người khiêng rương chạy tới.

"Trưởng thôn, người tới rồi!"

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chiếc rương nặng nề ném xuống đất.

Nắp rương bật mở lên, bên trong là một cô gái bị trói - đứa con gái thứ hai của gia đình góa phụ trong làng.

Thôn trưởng vẻ mặt bối rối:

"Người ở đây vậy ai ở trong cái rương kia?"

Ông ta chạy tới mở nắp rương, để lại một vết hằn đỏ đậm trên cánh tay tôi.

Một khuôn mặt nhợt nhạt lộ ra.

Lễ đã hoàn thành một nửa, ông nội nhìn thấy tôi và sửng sốt.

Ông ấy chạy tới lôi miếng giẻ nhét miệng tôi ra:

"Chiêu Đệ, tại sao lại là con!"

Cả người tôi không còn chút sức lực nào nữa, m.áu từ cổ tay tôi vẫn tiếp tục chảy ra.

Ông nội vội vàng cuộn cuộn vải lại để cầm m.áu cho tôi, luôn miệng lẩm bẩm:

"Lần này toang rồi…”

Khi mọi người đổ dồn sự chú ý về phía tôi, chiếc đèn lồng đã tự bốc cháy từ bên trong mà không hề có dấu hiệu báo trước nào, em trai gục bên cạnh chiếc rương chợt nổi hết gân xanh lên.

Nó nhảy tót lên, mắt đỏ hoe, phựt một cái đã làm đứt sợi dây thừng.

Đạo sĩ đột nhiên hét lên:

"Thi biến rồi! Mau trói nó lại rồi ném vào quan tài!"

12.

Thấy ông nội vội cầm m.áu cho tôi, không kịp để ý đến tình hình của em trai.

Trưởng thôn quả quyết nghe theo lời nói của đạo trưởng, ra lệnh cho vài tên to cao nhanh chóng tóm lấy em trai, trói lại như cái bánh ú rồi nhét thẳng vào quan tài ở bên cạnh.

Tên đạo sĩ lúc này đứng dậy:

“Mau đóng đinh tên thi biến này vào trong quan tài!”

Mẹ lao tới, như một người điên mà lao úp tới bên quan tài:

"Đừng chạm vào Thành Công của tôi!"

Bà ấy vừa ngăn mấy tên to cao vừa gọi với ông nội:

"Lão sống dai kia, ông mau lên tiếng đi chứ, ông nói Thành Công sẽ quay lại mà!"

Ông nội quấn vòng gạc cuối cùng quanh cổ tay tôi, cuối cùng đứng dậy, ánh mắt đầy buồn bã:

"Đã quá muộn rồi, đã dùng phải m.áu của nha đầu rồi, mọi thứ đã quá muộn..."

Tôi dựa vào vòng tay của ông nội, nhìn Chu Phú Quý đang nằm trên mặt đất cười ngốc nghếch.

Vài giây sau, Chu Phú Quý đột nhiên bật giãy lên.

Rất nhiều người chân tay lúng túng đến đè giữ hắn ta lại.

Một tên to lớn vừa mới trói em trai tôi lại, lại đi chế ngự Chu Phú Quý, tên đó đã mồ hôi đầm đìa:

"Trưởng thôn, tôi thấy Chu Phú Quý cũng giống như thi biến rồi ấy!"

Dì Vương lôi tên đạo sĩ xông đến:

"Mày đang nói vớ vẩn gì vậy!"

Rồi bà ta nhìn sang đạo sĩ:

"Con trai của ta còn có thể cứu được phải không? Huyền Thành đạo sĩ, xin hãy cứu lấy nó!"

Huyền Thành đạo sĩ bước tới quan sát cái gì đó, vẻ mặt trịnh trọng:

"Không còn kịp nữa. Nếu trước khi thi biến có tách ra xử lý qua, thì còn có thể cứu được, cho nó vào quan tài luôn đi!"

Dì Vương nổi điên, lao tới đ.ấ.m đá ông nội tôi một cách điên cuồng:

"Đều tại ông!"

 

Trưởng thôn gọi vài người đến kéo dì Vương đi, nghiến răng nghiến lợi:

"Mời lão đến từ đường uống trà chút đi. Đợi chuyện ở đây giải quyết xong, chúng ta mới bàn lại chuyện này sau!"

Vài người tiến tới, thô bạo kéo ông nội vào từ đường.

Tôi nhìn đôi vợ chồng ra vẻ đạo mạo trang nghiêm này.

Ông nội mang lại thu nhập cho làng, miễn phí xem phong thủy và di dời mộ địa, mỗi tháng đi ra ngoài chiêu hồn bốn lần, ủy ban của thôn đều được chia lại hoa hồng.

Họ trước giờ vẫn luôn tôn trọng ông nội hết mực.

Bây giờ ông nội mắc chút lỗi, lại bị đối xử như vậy, có thể thấy thói đời nóng lạnh, lòng người lạnh lẽo mà.

Thật lố bịch biết mấy.

Trưởng thôn đi tới bên cạnh Huyền Thành đạo sĩ, cung cung kính kính nói:

"Đạo trưởng, Phú Quý thực sự vô vọng rồi sao?"

Đạo sĩ vuốt râu, lại ra vẻ thần bí nói:

"Nếu còn không phong ấn quan tài, thôn Phong Quang này của ngươi sẽ gặp họa! Trấn áp hai tên thi biến này là bước đầu tiên. Bước thứ hai sau đây mới là mấu chốt, thay đổi vị trí mộ tổ, toàn bộ ngôi làng của ngươi mới có thể nghịch thiên cải mệnh. Ngươi tìm ta đến, vốn là vì mục đích này, nhưng bây giờ ngươi đã quên mất ý định ban đầu của mình rồi sao?

Trưởng thôn vì đại nghĩa diệt thân và nhận được sự ủng hộ cùng nhất trí từ phía dân làng.

Vì vậy, hai đứa nó đã bị đóng đinh nhốt kỹ trong quan tài.

Dì Vương còn muốn gây sự nhưng đã bị trưởng thôn ngăn cản.

Chỉ có tôi, lén lút sử dụng thuật ly hồn, nghe được lời thì thầm của Huyền Thành đạo sĩ cùng trưởng thôn.

Trưởng thôn hỏi: “Khi nào thì con trai của tôi sẽ sống lại?”

Đạo sĩ đáp: “Giờ Ngọ ba khắc.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...