Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chị Dâu Của Cả Doanh Trại
Chương 4
“Cô chủ ơi, số điện thoại của cô là gì? Tối nay mời cô đi ăn nhé.”
Tôi vốn đã quen với những chuyện này, đang định lên tiếng đuổi khéo thì Hạ Chinh từ trong bếp bước ra.
Anh bưng một đĩa mì, đặt mạnh trước mặt cậu nam sinh đó.
“Ăn mì đi.”
Nam sinh kia ngước nhìn anh, có lẽ bị khí thế của anh áp đảo nên rụt cổ lại, cúi gằm mặt xuống ăn.
Đến lúc tính tiền, cậu ta quét mã thanh toán xong, len lén liếc Hạ Chinh một cái, rồi lại nhìn tôi, thì thầm với bạn đi cùng: “Đi thôi đi thôi, bạn trai bà chủ cứ như sát thủ ấy.”
Hạ Chinh nghe thấy, nhưng chẳng có phản ứng gì.
Tuy nhiên, tôi để ý thấy khóe môi anh hơi nhếch lên.
Là đang cười.
2 giờ chiều, quán thưa khách.
Hạ Chinh ngồi cạnh quầy thu ngân lau bàn, vừa lau vừa nói: “Chuyện của bố em vẫn chưa xong đâu.”
“Ý anh là sao?”
“Bên Triệu Hâm Hải giải quyết xong rồi, nhưng bố em sẽ không cam tâm đâu. Ông ta cần tiền, và em là con cừu duy nhất mà ông ta có thể vặt lông lúc này.”
Tôi im lặng.
“Vợ mới của bố em họ Triệu, con trai bà ta tên Triệu Bằng Phi, 26 tuổi. Em biết nó nợ tiền gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Nợ cờ bạc. Nợ 45 vạn, chủ nợ là một kẻ cho vay nặng lãi thế giới ngầm ở địa phương tên là Mã Thủ Minh. Tên này không sạch sẽ gì đâu.”
“Sao anh điều tra được mấy thứ này?”
Anh liếc tôi một cái: “Em cứ coi anh là kiểu nhân viên kiểm lâm có mạng lưới thông tin nhạy bén đi.”
Tôi phì cười, nhưng cười xong lại thấy rùng mình.
Cái tên Mã Thủ Minh này tôi từng nghe qua. Hạc Thành không lớn, những người làm ăn buôn bán ít nhiều đều biết đến những kẻ hoạt động trong vùng xám. Nghe đồn dưới trướng hắn có một đám tay chân chuyên làm nghề đòi nợ thuê.
“Bọn chúng có tìm đến em không?”
“Có khả năng.”
“Vậy phải làm sao?”
Hạ Chinh gấp gọn chiếc giẻ lau để lên bàn, đứng dậy, khởi động khớp cổ.
“Đến rồi tính.”
5
Lúc Hạ Chinh bảo “đến rồi tính”, tôi cứ nghĩ ít nhất cũng phải dăm ba ngày nữa.
Kết quả là ngay tối hôm đó đã đến.
Đóng cửa tiệm đã là 10 giờ rưỡi đêm, tôi đang ở trong bếp rửa nốt mẻ bát cuối cùng. Hạ Chinh thì đang dọn dẹp trên lầu.
Cửa quán mì vang lên ba tiếng gõ. Rất đều nhịp, không nhanh không chậm.
Tôi lau tay bước ra cửa, qua lớp cửa kính, tôi nhìn thấy bên ngoài có ba người đàn ông đang đứng.
Kẻ đi đầu mặc áo Polo xám, ngoài 40 tuổi, trên mặt có một vết sẹo cũ kéo dài từ đuôi lông mày trái xuống tận mang tai. Hai gã phía sau đứng rất sát, một trái một phải, giống hệt tư thế của vệ sĩ.
Tôi không mở cửa.
“Đóng cửa rồi.”
Gã mặc áo Polo xám cười cười, gõ tay lên mặt kính: “Tôi không ăn mì, tôi đến tìm người. Con gái Tần Quốc Đống ở đây phải không?”
“Ông là ai?”
“Mã Thủ Minh, không biết lão Tần đã nhắc tới tôi với cô chưa.”
Hắn đến thật rồi.
Tay tôi bắt đầu toát mồ hôi.
“Tần Quốc Đống không ở đây.”
“Tôi biết. Nhưng ông ta nói với tôi rồi, con gái ông ta mở quán mì ở đây, đã hứa sẽ trả nợ thay ông ta. Sao hả, ông ta nói lời không giữ lấy lời à?”
Trả nợ thay ông ta? Đã hứa?
Đồ khốn nạn.
Tôi chưa bao giờ đồng ý chuyện này. Tần Quốc Đống đem tôi ra làm bia đỡ đạn.
“Những gì ông ta nói không phải sự thật. Khoản tiền này không liên quan gì đến tôi.”
Mã Thủ Minh tắt hẳn nụ cười, tiến sát lại gần thêm chút nữa, giọng trầm xuống.
“Cô gái, tôi không quan tâm ai nói thật ai nói dối. Giấy nợ 45 vạn này ký tên Triệu Bằng Phi, nhưng người bảo lãnh là bố cô. Bố cô không có tiền thì ông ta phải gán bằng thứ khác. Mặt bằng quán của cô, tôi điều tra rồi, phí sang nhượng cộng với trang thiết bị, bèo lắm cũng đáng 4-50 vạn đấy.”
Hắn đang uy hiếp tôi.
Tôi lùi lại một bước, đang định lên tiếng thì nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang.
Hạ Chinh đi xuống.
Anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội, chân đi giày tác chiến, tóc đã khô, khí thế toát ra từ con người anh dưới ánh đèn lờ mờ trông vô cùng áp bức.
Anh bước đến cửa, nhìn lướt qua ba người bên ngoài.
Rồi anh mở cửa.
Mã Thủ Minh nhìn thấy anh, ánh mắt quét từ trên xuống dưới một lượt, sắc mặt không chút biến đổi.
“Cậu là…”
“Bạn trai cô ấy.”
“Cậu tốt nhất đừng xía mũi vào.”
Hạ Chinh không nói gì, nghiêng người tránh đường, làm tư thế “mời vào”.
Động tác này quá đỗi ung dung, ung dung đến mức khiến Mã Thủ Minh phải do dự.
Những kẻ làm nghề này trực giác rất nhạy bén. Một người đối mặt với ba kẻ đến gây sự, không những không hoảng sợ mà còn mời vào nhà, chỉ có hai khả năng — một là kẻ ngu, hai là kẻ còn tàn nhẫn hơn cả mình.
Hạ Chinh rõ ràng không phải kẻ ngu.
Mã Thủ Minh vẫn bước vào. Hai gã đàn em theo sát phía sau, lúc bước qua cửa còn theo thói quen nhìn ngó xung quanh, đây là thói quen chỉ những kẻ sành sỏi mới có.
Hạ Chinh đóng cửa lại.
Anh đi tới quầy thu ngân, lấy từ trong ngăn kéo ra ba cái cốc, rót ba cốc nước lọc, đẩy đến trước mặt chúng.
“Ngồi đi.”
Mã Thủ Minh không ngồi.
“Không cần khách sáo. Chuyện này rất đơn giản, 45 vạn, trong vòng một tháng, quá hạn không trả, tôi tự mình đến lấy.”
Hạ Chinh nâng cốc nước của mình lên nhấp một ngụm.
“Món nợ này do Triệu Bằng Phi ký, người bảo lãnh là Tần Quốc Đống. Không có bất kỳ quan hệ pháp lý nào với Tần Lộc cả. Mấy người đến nhầm chỗ rồi.”
“Mày nói chuyện luật pháp à?” Mã Thủ Minh cười khẩy, “Ngành của tao không nói luật pháp.”
“Vậy nói cái gì?”
“Nói luật rừng.”
Hạ Chinh đặt cốc xuống, đứng thẳng dậy.
Động tác rất chậm, nhưng sau khi anh đứng lên, bầu không khí trong phòng hoàn toàn thay đổi. Anh cao hơn Mã Thủ Minh quá nửa cái đầu, những đường nét cơ bắp tích tụ từ những năm tháng huấn luyện gian khổ hiện rõ mồn một dưới lớp áo ba lỗ.
Nhưng thứ thực sự khiến người ta bất an không phải là thể hình của anh, mà là ánh mắt.
Thứ ánh mắt tôi từng thấy một lần — khi anh nói câu “đừng hỏi chuyện này”. Nhưng lần đó là sự mệt mỏi.
Còn lần này là sự lạnh lẽo.
Giống như con chim ưng đang nhìn chằm chằm vào con mồi.
“Luật rừng sao?” Giọng anh rất trầm.
Anh vươn tay phải ra, ung dung xoay chiếc cốc trước mặt Mã Thủ Minh nửa vòng, để quai cốc hướng về phía gã.
“Vậy để tao nói cho mày nghe một luật.”
Bàn tay phải của anh đột nhiên dùng lực, ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt mép miệng cốc, cổ tay khẽ xoay, toàn bộ chiếc cốc sứ vỡ nát thành ba mảnh gọn gàng ngay trong tay anh.
Không thừa một chút lực nào, không phát ra âm thanh cường điệu nào, chỉ là sự kiểm soát sức mạnh đạt mức chuẩn xác đến đáng sợ, khiến chiếc cốc sứ men theo đường chịu lực đứt gãy thành ba mảnh sắc lẹm.
Các mảnh vỡ rơi xuống bàn, không một mảnh nào văng ra ngoài mép bàn.
Sắc mặt Mã Thủ Minh biến đổi.
Hai tên đàn em phía sau bất giác lùi lại nửa bước.
Hạ Chinh nhặt những mảnh sứ vỡ trên tay đặt xuống bàn, xếp thành một hàng ngang như đang xếp cờ.
“Luật thứ nhất, quan hệ nợ nần thì tìm đúng con nợ và người bảo lãnh, đừng lôi người không liên quan vào. Luật thứ hai, trước mặt quân nhân, đừng bao giờ nhắc đến từ ‘tự mình đến lấy’. Luật thứ ba…”
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Mã Thủ Minh.
“Đừng để tao phải nhìn thấy mày lần nữa.”
Không gian im lặng mất chừng 5 giây.
Mã Thủ Minh lùi lại một bước, rồi lại lùi thêm một bước. Khóe miệng gã giật giật, quay lưng bước về phía cửa.
Đi đến cửa, gã khựng lại, không quay đầu.
“Mày thuộc đơn vị nào?”
“Mày không cần phải biết.”
Cửa đóng ập lại.
Quán mì trở lại vẻ tĩnh lặng.
Tôi nhận ra mình vẫn luôn run lẩy bẩy nãy giờ. Chân run, tay cũng run.
Hạ Chinh đi tới, gom các mảnh sứ vỡ ném vào thùng rác, rồi bước đến trước mặt tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Đừng sợ, hắn sẽ không đến nữa đâu.”
“Sao anh biết?”
“Ánh mắt hắn dao động rồi. Hạng người này kiếm ăn bằng nghề dọa dẫm, đụng phải thứ dữ thật sự là sẽ sun vòi ngay. Đêm nay về hắn chắc chắn sẽ đi thăm dò lai lịch của anh, một khi dò ra rồi thì hắn không dám vác mặt đến nữa đâu.”
“Anh chắc chắn là hắn dò ra được sao?”
Hạ Chinh ngẫm nghĩ một chút: “Anh chỉ cần gọi báo cho bên Phân khu Quân sự Hạc Thành một tiếng là được.”
Tôi phát hiện ra, việc anh nói “gọi báo một tiếng” cũng tùy tiện chẳng khác nào người bình thường nói “ra siêu thị mua chai nước”.
Đêm đó tôi mất ngủ. Không phải vì sợ, mà vì tôi nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ cả đêm về một vấn đề:
Kỳ nghỉ phép của Hạ Chinh chỉ có 20 ngày.
Đã trôi qua 3 ngày rồi.
Còn lại 17 ngày.
17 ngày nữa, anh phải quay lại đơn vị.
Rồi sao nữa?
6
Bắt đầu từ ngày thứ tư, Hạ Chinh đảm nhiệm vị trí full-time ở quán mì.
5 rưỡi sáng anh thức dậy đúng giờ, đến lúc tôi bị tiếng mở cửa đóng cửa của anh đánh thức thì đã là 6 giờ, đi xuống lầu đã thấy anh dọn dẹp quán từ trong ra ngoài sạch sẽ không tì vết.
Bàn ghế được lau bóng loáng, sàn nhà được chùi đến mức có thể soi gương, ngay cả chậu trầu bà sắp chết nghẻo trên quầy cũng được anh cắt tỉa lại tử tế.
“Anh dậy từ mấy giờ thế?”
“5 giờ.”
“Ở trong quân đội anh cũng dậy giờ này à?”
“4 rưỡi.”
Tôi quyết định không hỏi nữa.
Anh tiếp quản luôn khu bếp của quán.
Không phải tôi nhường, mà là anh tự động chiếm bếp. Bát mì đầu tiên anh nấu ra, sau khi thím Trương hàng xóm nếm thử một miếng, thím ấy lập tức tuyên án: “Tần Lộc, từ nay cháu đừng có bước chân vào bếp nữa.”
Anh có một thói quen khi nấu mì. Trước khi múc mỗi bát mì ra, anh đều dùng đũa nếm thử độ mặn nhạt của nước dùng, rồi điều chỉnh với độ chính xác cực cao — thêm nửa thìa hay bớt nửa thìa, sai số tiêu chuẩn của anh không vượt quá một hạt muối.
Tôi hỏi anh sao phải khắt khe đến thế.
Anh bảo: “Làm bất cứ việc gì cũng phải có tiêu chuẩn. Không đạt tiêu chuẩn tức là thất chức.”
Câu nói này khiến tôi cảm thấy anh không phải đang nấu mì, mà là đang thi hành nhiệm vụ.
Nhưng thực khách thì đâu quan tâm anh nấu mì hay làm nhiệm vụ, họ chỉ cần biết mì ngon là được.
Từ ngày thứ tư, lượng khách của quán tăng thêm 30%.
Một phần vì mì ngon lên, phần còn lại là do mấy nữ sinh ở làng đại học phát hiện ra quán có một anh chàng đẹp trai đang nấu mì.
Có một cô bé chuyên quay lén bóng lưng Hạ Chinh rồi đăng lên mạng xã hội với dòng chú thích “Vai của anh đẹp trai ở quán mì còn rộng hơn cả cái chảo”, clip đó nhận được hơn hai nghìn lượt thích.
Lúc Hạ Chinh xem được đoạn clip đó anh không có phản ứng gì, nhưng từ chiều hôm đó, anh bắt đầu mặc thêm một chiếc áo khoác cũ sờn, bịt kín mít từ đầu đến chân.
Không phải vì lạnh, mà vì anh nói: “Quá nhiều người chụp ảnh, mặt anh không được phép xuất hiện trên mạng.”
Lúc này tôi mới lờ mờ nhận ra, thân phận của anh có lẽ nhạy cảm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Ngày thứ năm, Tần Quốc Đống lại đến.
Lần này ông ta không đến một mình, mà dẫn theo một người phụ nữ.
Người đàn bà tầm ngoài 40, uốn tóc xoăn tít thò lò, đeo vàng đeo bạc lủng lẳng, nhìn qua là biết kiểu người coi thể diện quan trọng hơn cả tính mạng.
Triệu Lan Lan, người vợ hiện tại của Tần Quốc Đống.
Hai người họ đứng trước cửa quán, ngập ngừng hồi lâu mới dám bước vào. Triệu Lan Lan đẩy Tần Quốc Đống một cái, ông ta mới cất bước.
Câu đầu tiên mở lời là của Triệu Lan Lan.
“Cô là Tần Lộc à? Bố cô ngày nào cũng lải nhải nhắc đến cô đấy.”
Cái từ “ngày nào cũng nhắc” này suýt làm tôi phì cười. Mười năm trời không thèm liên lạc, vừa mở miệng đã “ngày nào cũng nhắc”.
“Có chuyện gì cứ nói thẳng.” Tôi đứng sau quầy, chẳng buồn khách sáo.
Sắc mặt Triệu Lan Lan hơi sượng lại, nhưng vẫn nặn ra một nụ cười.
“Chuyện là thế này, thằng Bằng Phi nhà này không hiểu chuyện, nợ người ta một khoản tiền. Bố cô đứng ra làm người bảo lãnh cũng là bị ép thôi, hết cách rồi. Bây giờ người ta tới tận cửa đòi nợ, bố cô áp lực lớn lắm…”
“Mã Thủ Minh đã đến đây rồi.”
Nụ cười trên mặt Triệu Lan Lan cứng đờ.
“Hắn đến rồi? Rồi sao nữa?”
“Bị bạn trai tôi đuổi đi rồi.”
Triệu Lan Lan ngoái đầu nhìn về phía khu bếp, Hạ Chinh đang nấu mì trong đó, quay lưng ra ngoài.
“Bạn trai cô? Làm nghề gì?”
“Bộ đội.”
Triệu Lan Lan bĩu môi, cái biểu cảm ấy vô cùng vi diệu, kiểu khinh khỉnh “bộ đội thì làm gì có tiền”.
“Bộ đội thì có tích sự gì, có phải làm tướng quân đâu. Bố cô bảo cái quán mì này của cô kiếm được kha khá…”
“Một cắc cũng không có.”
Tần Quốc Đống lúc này mới xen vào: “Tần Lộc, con đừng thấy chết mà không cứu. Nếu Bằng Phi không trả được nợ, đám Mã Thủ Minh sẽ gây án mạng đấy.”
“Gây chuyện gì?”
“Chân của Bằng Phi… Bọn chúng bảo sẽ…”
Tần Quốc Đống không nói tiếp được nữa.
Tôi nhìn ông ta, đột nhiên thấy quá đỗi nực cười.
Triệu Bằng Phi là con trai của Triệu Lan Lan, không có nửa giọt máu mủ nào với tôi. Thằng đó nợ tiền cờ bạc, bố ruột tôi đi làm người bảo lãnh thay nó, rồi trả không nổi, quay lại tìm tôi — đứa con gái mười năm trời ông ta không thèm đoái hoài — để vòi tiền.
“Lúc ông đi bảo lãnh cho nó, sao ông không tự hỏi xem mình có trả nổi không?”
“Lúc đó không phải cứ tưởng…”
“Cứ tưởng cái gì? Cứ tưởng ông vẫn còn một đứa con gái để đem ra vặt lông à?”
Mặt Tần Quốc Đống đỏ lựng lên.
Triệu Lan Lan cất cái giọng the thé: “Cô ăn nói kiểu gì đấy? Đó là bố đẻ của cô đấy!”
“Bố đẻ?” Tôi ném mạnh chiếc khăn lau bát xuống bàn, “Bố đẻ mà lúc mẹ tôi ốm đau bệnh tật đến một cuộc gọi hỏi thăm cũng không có? Bố đẻ mà lúc tôi 19 tuổi phải một mình gồng gánh cả quán mì thì ông ta đang đi hưởng tuần trăng mật ở Tam Á với người đàn bà khác? Bây giờ cần tiền, thì ông ta lại thành bố đẻ rồi?”
Cả quán mì im phăng phắc.
Đúng lúc này, Hạ Chinh từ trong bếp bưng ra hai bát mì, đặt trước mặt Tần Quốc Đống và Triệu Lan Lan.
“Ăn bát mì rồi hãy đi.”
Giọng anh rất thản nhiên, như đang tiếp đãi những vị khách bình thường.
Rồi anh bước đến cạnh tôi, khẽ nói một câu.