Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Căn Nhà Thiếu Một Cái Đầu
Chương 8
"Ngay bây giờ sao? Pháp lực của anh sắp cạn kiệt rồi, anh chờ thêm chút nữa đi.”
"Không đợi được!"
Anh ấy quay người nhìn tôi, lúc này tôi mới phát hiện cổ tay áo anh ấy đang rỉ máu.
Đó là vết thương do dây vàng cứa vào khi anh ấy dùng pháp chú kim hóa dây mực để kéo tôi ra khỏi tâm trận nổ.
Tôi không khỏi cảm thấy đau lòng.
"Thời gian gấp lắm. Vừa rồi, anh đã tính ngày, đêm rằm trăng tròn là thời cơ cuối cùng để đảo ngược âm dương. Tối mai, Trương Minh Viễn chắc chắn sẽ quay lại khu chung cư."
"Em đi với anh."
"Không được!" Đại sư huynh dứt khoát từ chối.
"Tại sao lại không được?"
Tôi lao tới nắm chặt lấy tay anh ấy, giống hệt lúc nhỏ. Động tác rút tay về của anh ấy rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không thể nghi ngờ: "Anh từng tu luyện ở Thanh Vân Sơn, anh quen thuộc nơi đó. Nếu có mai phục, anh có thể ứng phó được, nhưng còn em..."
"Em thì sao chứ? Trước đây, anh cũng thế, cứ một mình gánh vác tất cả! Khi tà đạo truy sát sư phụ, anh đã hạ bùa an thần lên người em rồi một mình nghênh chiến."
"Lúc anh ra ngoài rèn luyện, em bị tà đạo bắt cóc để tế sống báo thù, anh vì chạy về cứu em mà đã dùng thuật độn huyết mấy lần liền, anh còn nhớ không?"
Tôi xắn tay áo anh ấy lên, trên cổ tay ngoài vết thương mới, còn chằng chịt những vết sẹo cũ, nhìn mà không khỏi sợ hãi.
Đại sư huynh rũ mắt xuống, góc nghiêng khuôn mặt tựa bạch ngọc dưới ánh trăng gần như trong suốt: "Lần này thật sự không giống mọi khi. Khả năng chúng ta bị g.i.ế.c giữa đường… quá lớn.”
"Vậy nên anh càng không được gánh vác một mình! Anh từng dạy em, người trong huyền môn tối kỵ độc hành, cho dù là thiên sư cũng không được!"
Anh ấy nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng tiếng còi xe cảnh sát vọng lại từ xa là tiếng thở dài của anh ấy.
Mãi đến khi xe cảnh sát đến gần, anh ấy mới khẽ gật đầu: "Nói trước lời khó nghe nhé, nếu gặp nguy hiểm không giải quyết được, em phải chạy trước."
13.
Đi theo xe cảnh sát còn có Tần Nguyên.
Tần Nguyên gần như là lăn lộn nhảy xuống xe. Anh ta lao thẳng đến trước mặt tôi, lo lắng nhìn ngó từ trên xuống dưới: "May quá may quá, không bị sứt tay gãy chân gì."
"Anh mong tôi được bình yên một chút có được không hả?!”
Mặc kệ ánh mắt thâm tình đến mức khiến người khác phát ngượng của anh ta, tôi quay sang giao bằng chứng quan trọng cho Tiểu Lý vừa tới, đồng thời giải thích đơn giản tình hình.
"Là do chân nhân của Thanh Vân Sơn làm sao? Chuyện này không thể nào đâu."
Lão Hà đang nói chuyện với đại sư huynh thì thốt lên đầy nghi hoặc: "Họ là đạo môn chính thống, sao lại có loại người này?"
"Trên đời này, mèo còn có con không biết bắt chuột, trong đám người tốt lòi ra kẻ xấu cũng là chuyện khó tránh."
Đại sư huynh dặn dò vài câu, đồng thời đ.á.n.h dấu tất cả các vị trí mắt trận lên bản đồ, bảo họ sau khi tìm được thì cử người canh gác. Nếu có dấu hiệu bất thường, lập tức phá hủy toàn bộ trận pháp. Nếu tình hình xấu đi, phải ngay lập tức sơ tán toàn bộ cư dân trong khu chung cư.
Lúc tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, Tần Nguyên gọi giật lại: "Lần này không lái xe tôi à?"
"À phải, tôi lái xe anh đi cho tiện, hỏng thì anh tự sửa nhé."
Tần Nguyên đã sớm đưa chìa khóa xe ra: "Tôi biết tôi không khuyên được cô, tóm lại, cô phải bình an trở về."
"Đương nhiên, công việc làm ăn với nhà anh béo bở lắm, tôi c.h.ế.t thì thiệt thòi quá."
Tôi nhận lấy chìa khóa, gọi đại sư huynh đi theo, hai người cùng nhau rời đi.
Trong suốt thời gian đó, Tần Nguyên vẫn đứng yên tại chỗ dõi theo tôi.
14.
Thanh Vân Sơn thế núi hiểm trở, dựng đứng như d.a.o gọt búa bổ.
Thỉnh thoảng có vài tiếng chim kêu vọng lại từ thung lũng sâu thẳm, càng làm không gian thêm phần vắng vẻ lạnh lẽo.
Tôi và đại sư huynh men theo con đường núi ngoằn ngoèo. Bậc đá dưới chân đã bị năm tháng mài mòn nhẵn bóng, mỗi bước đi đều dẫm lên lớp rêu xanh trơn trượt.
Vẻ mặt đại sư huynh thoáng nét hoài niệm, nhưng rất nhanh đã bị sự lo âu che lấp.
Phải rồi, trước kia anh ấy từng tu luyện ở đây hai năm. Thiên tư thông minh, suýt chút nữa còn được chọn làm đệ t.ử thân truyền.
Mái tóc trắng của đại sư huynh lúc ẩn lúc hiện trong sương mù. Bước chân anh ấy vững vàng, nhưng tôi biết nội tâm anh ấy đang dậy sóng.
Trên đường đi, anh ấy kể với tôi, Trương Minh Viễn từng là đệ t.ử đắc ý nhất của Thanh Vân Sơn, cũng từng giao thiệp với anh ấy, nay lại trở thành kẻ phản bội lớn nhất.
"Đến rồi, phía trước chính là lôi đài của Thanh Vân Sơn, trước đây anh còn từng thi đấu ở đây.”
Đại sư huynh dừng bước, chỉ về phía một bãi đất bằng phẳng nằm giữa thung lũng đang bị sương mù dày đặc bao phủ.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, lờ mờ thấy được sâu trong thung lũng có một tòa đạo quán cổ kính.
Mái ngói xanh, mái hiên cong vút, tựa như một tòa tiên cung lơ lửng giữa mây ngàn.
"Hai người đến đây vì Trương Minh Viễn?"
Ngay khi chúng tôi định tiếp tục tiến lên, sau lưng truyền đến một giọng nói.
Chúng tôi quay lại, thấy một người đàn ông trung niên mặc đạo bào màu xanh đang đứng cách đó không xa.
Khuôn mặt ông ta gầy guộc, giữa hai lông mày toát lên vài phần uy nghiêm. Tay cầm một cây phất trần, những sợi tơ bạc trên phất trần lấp lánh ánh sáng nhè nhẹ.
"Tham kiến chưởng môn Thanh Vân Sơn”.
Đại sư huynh chắp tay hành lễ, giọng điệu đầy vẻ kính trọng: “Sao thế? Không gọi tôi là sư phụ nữa à?"
Chưởng môn mỉm cười, ánh mắt quét qua đại sư huynh: “Chuyện của Minh Viễn, tôi đã nghe cảnh sát nói rồi. Nó vốn là đệ t.ử có thiên phú nhất Thanh Vân Sơn, đáng tiếc... lại lầm đường lạc lối."
Giọng chưởng môn mang theo vài phần tiếc nuối. Ông ta chậm rãi bước đến bên cạnh chúng tôi, đưa tay chỉ về phía đạo quán xa xa: "Tòa đạo quán kia từng là nơi tu hành của Trương Minh Viễn. Nó đã ngộ ra Thuật Âm Phù Thất trong cấm thư của bản môn tại đó, sau đó thì phản bội sư môn rời đi."
"Cuốn cấm thư đó là do tổ sư năm xưa đi du ngoạn phương nam, lấy được từ một tà tu, không ngờ lại bị đứa trẻ này học được."
"Chưởng môn có biết, hắn định dùng người dân cả thành phố làm vật hiến tế, chỉ để bản thân được phi thăng!"
Biểu cảm của chưởng môn hơi kỳ lạ.
"Tại sao lại nói thế? Trần Du, chẳng lẽ cậu cũng nghĩ như vậy?”
Đại sư huynh gật đầu: "Nếu không thì chẳng còn cách giải thích nào khác. Lần này, chúng tôi đến đây là để xin ý kiến của ông. Nếu chúng tôi không thể bắt sống, sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t hắn."
"Nhưng mà làm như vậy thì không thể giao hắn cho Thanh Vân Sơn xử lý, vì vậy chúng tôi đặc biệt đến xin sự chấp thuận của ông."
"Mọi người hiểu lầm nó rồi."
Chưởng môn thở dài, vung phất trần. Trong sương mù hiện lên hình ảnh: một cô gái trẻ nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, nhưng trong mắt lại ánh lên nụ cười dịu dàng. Còn Trương Minh Viễn thì ngồi bên cạnh, khóc đến xé gan xé phổi.
"Đây là vợ của nó, năm xưa qua đời vì bạo bệnh. Trương Minh Viễn không chấp nhận được sự ra đi của vợ mình, bèn bắt đầu dùi mài cấm thuật, mưu toan đảo ngược âm dương, hồi sinh vợ mình.”
Lông mày đại sư huynh nhíu chặt, trầm giọng nói: “Đảo ngược âm dương, dù sao vẫn là hành vi nghịch thiên."
Chưởng môn gật đầu: “Đúng vậy. Nó vì hồi sinh vợ mà không tiếc hại người vô tội, dùng hồn phách người sống để lấp đầy lỗ hổng âm dương. Tôi đã từng khuyên nó, nhưng đáng tiếc... nó đã sớm bị chấp niệm che mờ đôi mắt."
"Trong tòa đạo quán kia liệu còn manh mối nào không? Nếu chúng tôi có thể gỡ bỏ trận pháp trước thời hạn, vẫn còn cơ hội khuyên hắn quay đầu chịu tội."
Tôi hỏi.
"Trương Minh Viễn từng thực hiện rất nhiều thí nghiệm cấm thuật tại đạo quán riêng của mình. Nếu hai người muốn tìm manh mối, có lẽ có thể bắt đầu từ đó."
"Cảm ơn chưởng môn."
Đại sư huynh chắp tay nói.
Chưởng môn phất tay, trong ánh mắt mang theo vài phần thương cảm: “Tuy Trương Minh Viễn đã sa vào ma đạo, nhưng dù sao nó vẫn là đệ t.ử của Thanh Vân Sơn. Nếu hai người tìm được nó, xin hãy cho nó một sự giải thoát."
Nói xong, chưởng môn quay người, thong thả bước xuống núi.
Tôi và đại sư huynh nhìn nhau, rồi tiếp tục đi về phía đạo quán.
15.
Cổng lớn đạo quán đóng chặt, vòng đồng trên cửa đã rỉ sét loang lổ. Đại sư huynh đưa tay đẩy nhẹ, trục cửa phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, từ từ mở ra.
Bên trong đạo quán tối tăm ẩm thấp, không khí nồng nặc mùi mục nát.
Trên tường treo đầy bùa vàng, chu sa trên giấy bùa đã phai màu, nhưng vẫn có thể nhận ra là những chú văn trấn áp tà ma.
"Chú ý an toàn."
Đại sư huynh nhắc nhở, tay kẹp sẵn một lá bùa gọi sấm sét, sẵn sàng ứng phó tình huống bất ngờ.
Hai lần bị tên kia chơi xấu, nâng cao cảnh giác là điều tất nhiên.
Tôi gật đầu, mở pháp nhãn. Pháp nhãn nhìn trong bóng tối rõ mồn một, nhưng trong phòng lại chẳng có gì bất thường.
Chính giữa đại điện của đạo quán đặt một cái thần khám, trong thần khám không thờ tượng thần, mà là một bức tranh chân dung.
Trong tranh là một người phụ nữ, nhìn dung mạo chính là vợ của Trương Minh Viễn.
Chúng tôi tiếp tục đi sâu vào trong đạo quán, đẩy một cánh cửa gỗ ra, bước vào căn phòng trông giống như phòng ngủ.
Trên bàn làm việc trong phòng ngủ toàn là giấy tờ ố vàng, trên tường còn treo một tấm sơ đồ giải phẫu cơ thể người.
"Đây đều là bản thảo hắn dùng để tu luyện."
Đại sư huynh lật xem đống giấy tờ trên bàn, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
"Trương Minh Viễn đã nghiên cứu cấm thuật đến mức cực hạn, thảo nào hắn có thể bày ra trận tụ âm phức tạp đến thế.”
"Trên này viết, sau khi trận tụ âm chuyển trận sẽ biến thành trận Thất Tinh Đoạt Hồn, có thể đảo ngược âm dương, cải t.ử hoàn sinh."
"Thì ra là vậy, Trương Minh Viễn vì muốn hồi sinh vợ mình nên mới điên cuồng như thế."
Tôi nắm chặt nắm đấm, trong lòng dấy lên cảm xúc phức tạp.
Chấp niệm của Trương Minh Viễn khiến hắn sa vào ma đạo, nhưng đằng sau chấp niệm ấy lại là một câu chuyện đầy bi thương.
"Qua xác nhận, anh phát hiện gốc rễ của trận pháp này thật ra rất yếu, trong quá trình chuyển trận không được phép có bất kỳ sự quấy nhiễu nào. Vì thế, muốn phá hủy nó thật ra rất dễ, nhưng sau khi phá hủy sẽ sinh ra phản phệ, sức tàn phá đối với kiến trúc bên trong trận pháp vô cùng lớn.”
"Đại sư huynh, anh vẫn muốn trực tiếp phá hủy trận pháp đó sao?"
"Đúng, Trương Minh Viễn kiêng kỵ chúng ta quấy nhiễu hắn lúc chuyển trận. Chúng ta chỉ cần ngăn cản quá trình chuyển trận của hắn là được.”
"Chuyển trận thất bại sẽ không ảnh hưởng đến sự vận hành của trận tụ âm, chúng ta sẽ nhân cơ hội đó khống chế hoặc tiêu diệt hắn.”
"Cho sơ tán toàn bộ cư dân khu đó, sau đó phá hủy trận pháp này, việc này coi như được giải quyết triệt để."
Chốt xong kế hoạch hành động cuối cùng, ngay khi chuẩn bị rời khỏi mật thất, đại sư huynh đột nhiên dừng bước.
Ánh mắt anh ấy rơi vào một tấm ảnh nơi góc tường. Trên đó là một đạo sĩ trẻ tuổi, tay cầm phất trần, trên mặt nở nụ cười, chính là dáng vẻ thời trẻ của Trương Minh Viễn.
Khi đó, hắn vẫn chưa bị chấp niệm nuốt chửng.
Tôi lại gần nhìn kỹ, phát hiện góc phải bên dưới bức tranh có một dòng chữ nhỏ: "Nguyện lòng chàng tựa trăng sáng, soi rọi lòng thiếp mãi thôi.”
Nét chữ thanh tú nhưng lại toát lên một nỗi bi thương.
"Chúng ta đi thôi."
Đại sư huynh gọi tôi.
Tôi nhìn bức tranh lần cuối, trong lòng thầm cầu nguyện: "Mong rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
16.
"Khoan đã, có gì đó không đúng."
Đại sư huynh lại dừng bước, quay đầu nhìn tôi.
"Chữ nghĩa chẳng nói lên được điều gì, trên ảnh cũng không có vợ hắn, bức tranh kia càng có thể làm giả.”
"Hơn nữa, chẳng phải em nói, căn phòng gọn gàng không có mùi lạ... sao hắn có thể có vợ được?!"