Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Căn Nhà Thiếu Một Cái Đầu
Chương 7
Đối với phân tích của tôi, đại sư huynh rất đồng tình.
Trên bàn giải phẫu, xương ống chân của Phương Thanh Hà dưới ánh đèn tê giác ánh lên màu xám xanh. Tôi cầm d.a.o nhỏ, nhẹ nhàng cạo lớp rỉ đồng bám trên mặt xương.
Trên người Trần Thượng Hán cũng có.
Những lớp rỉ đồng này không phải hình thành tự nhiên. Chúng là kết quả của trận pháp thấm vào khi trận pháp vận hành.
"Thiên sư Trần.”
Tiểu Lý bên khoa pháp chứng bước vào, đưa cho đại sư huynh một bản báo cáo: "Kết quả kiểm tra cho thấy, người c.h.ế.t khi còn sống đã tiếp xúc lâu dài với một loại từ trường đặc biệt."
Đại sư huynh gật đầu, tiếp tục công việc truy tìm dấu vết.
Anh ấy bỏ lớp rỉ đồng vào chậu nước. Nước lập tức sôi lên, bốc lên một làn khói xanh.
Khói từ từ ngưng tụ giữa không trung, tạo thành hình chòm sao bắc đẩu thất tinh, trong đó sao tham lang sáng rực khác thường.
"Đây là... khói gọi hồn? Phương Thanh Hà không phải đã hồn bay phách lạc rồi sao?"
Tôi hỏi.
Đại sư huynh bắt quyết niệm chú, làn khói xanh đột nhiên chuyển hướng về phía đông nam.
"Tuy Phương Thanh Hà đã hồn bay phách lạc, nhưng oán khí còn sót lại vẫn còn, chỉ về hướng đông nam. Chắc chắn… nơi đó chính là nơi ẩn náu của tên đeo mặt nạ.”
12.
Hướng đông nam là khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.
Tên đeo mặt nạ thi triển bùa chú ở đó, gần khu công nghiệp tập trung nhiều sản phẩm bằng đồng, nên việc rỉ đồng bám trên t.h.i t.h.ể hoàn toàn hợp lý.
Đây rất có thể chính là vị trí phòng giải phẫu của hắn.
Chúng tôi mang theo trang bị lên đường ngay trong đêm. Trong màn đêm dày đặc, những nhà xưởng cũ nát hiện ra như những con quái thú đang ẩn mình. Bỗng nhiên, chiếc la bàn của chúng tôi mất linh, kim chỉ quay tít điên cuồng trước một nhà kho.
"Có kết giới."
Đại sư huynh rút kiếm gỗ đào, mũi kiếm vẽ ra sắc lệnh đạo gia giữa không trung. Màn chắn vô hình lập tức rung lên, để lộ bộ mặt thật của trận pháp.
Ngay khi chúng tôi đang tập trung phá giải kết giới, phía sau truyền đến tiếng chuông lanh canh vụn vặt.
Khoảnh khắc quay người lại, bóng đen đeo mặt nạ kịch Nuo đứng trên nóc nhà kho, vạt áo đạo bào bạc màu dính đầy bùn đất.
Trông hắn vô cùng t.h.ả.m hại, xem ra trận chiến trước đó không mang lại chút lợi thế nào.
"Lại gặp nhau rồi, hai vị đại sư. Đúng là âm hồn bất tán mà!"
Hắn giơ tay ném ra ba lá bùa da người, giấy bùa tự bốc cháy thành ngọn lửa ma trơi xanh biếc giữa không trung.
Lần này, tôi đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Tôi tung ra tiền ngũ đế, đ.á.n.h tan lửa ma trơi, kiếm gỗ đào chỉ thẳng vào giữa trán bóng đen.
Đại sư huynh bắt quyết niệm chú, những đồng tiền trên kiếm bay tứ tung lên không trung, hình thành chòm sao bắc đẩu thất tinh hoàn chỉnh.
"Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn!"
Theo tiếng sắc lệnh của đại sư huynh, những đồng tiền lao vút về phía tên đeo mặt nạ.
Tên đeo mặt nạ hừ một tiếng đau đớn, đạo bào bị đồng tiền xé rách, lộ ra lớp áo lót bên trong thêu logo Thanh Vân Sơn. Biết mình đã bị lộ, hắn không còn giả vờ nữa, giật mạnh mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt đầy sẹo bỏng.
Đại sư huynh nhìn thấy khuôn mặt đó, thoáng sững người rồi ngạc nhiên nói: "Anh là... Trương Minh Viễn của Thanh Vân Sơn!"
Tên đeo mặt nạ cười lạnh một tiếng, lại tung ra mấy đòn lửa ma trơi tấn công.
Tôi vội vàng thi triển bùa chú phản kích, nhưng đòn tấn công đ.á.n.h trúng Trương Minh Viễn lại khiến hắn hóa thành người giấy bay lả tả.
Chân thân của hắn đã sớm xuất hiện trên bức tường cách đó hai mươi mét. Khi chúng tôi đuổi tới, chỉ còn lại một vũng gạo nếp ngâm m.á.u trên đất.
Hắn đã dùng thuật độn huyết, rời xa nơi này cả trăm dặm.
Không thể đuổi kịp nữa.
Chúng tôi đành từ bỏ việc truy đuổi, quay lại tiếp tục phá giải kết giới dẫn vào phòng giải phẫu.
Đi qua giếng thang máy chở hàng đã sập, hơi lạnh của tầng hầm thấm vào tận xương tủy.
Đại sư huynh đốt hương tê giác, làn khói xanh trườn sát mặt đất như con rắn đang tìm đường, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa chống cháy nổ đã rỉ sét. Gió lạnh mang theo mùi formalin rỉ ra từ khe cửa.
"Lùi lại."
Tôi lấy s.ú.n.g hàn điện mini ra cắt khóa cửa. Cánh cửa chống cháy nổ đổ ầm xuống đất.
Tôi và đại sư huynh kích hoạt bùa chiếu sáng.
Đây là một phòng giải phẫu tiêu chuẩn. Mặt bàn inox sáng bóng đến mức có thể soi gương. Dao mổ trong tủ dụng cụ được xếp theo thứ tự kích thước, tạo thành đường cong đối xứng hoàn hảo.
Quỷ dị hơn là, bốn bức tường dán đầy poster khuyến mãi của siêu thị. Trong đó có một quảng cáo sữa chua… hết hạn từ năm 2013.
"Cái này có ý gì? Tại sao lại dán mấy thứ này ở đây?”
Hiếm khi đại sư huynh có điều không hiểu, tôi hơi đắc ý nói: "Hắn đang tái hiện lại hiện trường cái c.h.ế.t của Phương Thanh Hà, để giảm bớt sự khác biệt giữa hai loại trận pháp khác nhau, cố gắng giảm thiểu sự bài xích nhất có thể.”
"Có thể lúc c.h.ế.t, Phương Thanh Hà đang ở ký túc xá, mà giấy dán cửa sổ ký túc xá lại chính là tờ quảng cáo sữa chua sắp hết hạn giống thế này.”
Tôi đeo găng tay cao su, đầu ngón tay quệt một vòng trên mép bàn giải phẫu.
"Không có bụi, mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, vệ sinh ít nhất ba lần một tuần, phòng ốc gọn gàng không có mùi lạ..."
Tôi quay sang cười với đại sư huynh, định làm dịu bầu không khí căng thẳng. Nhưng đại sư huynh không tiếp lời tôi. Thay vào đó, anh ấy lật thùng rác y tế trong góc phòng.
Dưới đáy thùng là một lớp tinh thể hồng nhạt. Đưa lọ muối lại gần, lập tức bốc lên khói xanh.
"Là hợp chất của Natri hypoclorit và Cadaverine - chất độc phân hủy xác c.h.ế.t.”
Tôi cạo lấy mẫu bỏ vào ống nghiệm: "Hắn dùng t.h.u.ố.c tẩy để xóa bỏ tàn dư dịch thể, đồng thời để hành hạ người c.h.ế.t, t.h.u.ố.c tẩy đã được dùng từ lúc nạn nhân còn sống, coi như một trong những cách thức tra tấn.”
"Cách này khiến cơ thể người c.h.ế.t, cho đến lúc lâm chung, vẫn liên tục tiết ra một loại hormone đặc biệt, hay còn gọi là sự giải thích khoa học của oán khí, chất xúc tác khởi động trận pháp.”
"Việc sản sinh oán khí sau khi c.h.ế.t sẽ có giai đoạn không ổn định, cho nên để trích xuất hồn phách hoàn chỉnh và thúc đẩy trận pháp, việc chuẩn bị sẵn oán khí từ trước là rất cần thiết."
Có thể khẳng định, Trương Minh Viễn đã g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Thượng Hán tại đây.
Thu thập xong bằng chứng, tôi ngẩng đầu nhìn sang chỗ khác.
Những bình formalin kia đã trống rỗng. Trước đó, trên các mảnh t.h.i t.h.ể của tám nạn nhân mà cảnh sát tìm thấy, quả thực có dư lượng formalin.
Pháp nhãn của tôi quét qua căn phòng, đột nhiên phát hiện một cánh cửa ngầm trong góc. Đẩy ra, bên trong là một chiếc tủ kim loại, chất đầy những túi hồ sơ ố vàng.
Tôi mở ra xem, phát hiện mỗi hồ sơ đều ghi chép chi tiết ngày sinh bát tự và đặc điểm mệnh cách của nạn nhân. Hồ sơ của Trần Thượng Hán còn chi tiết đến mức thời tiết lúc chào đời cũng được ghi lại.
"Việc chọn Trần Thượng Hán không phải ngẫu nhiên. Hắn dùng linh hồn Trần Thượng Hán làm mắt trận, các nạn nhân khác là để bổ sung thuộc tính ngũ hành cho trận tụ âm.”
"Vậy hắn cũng thật cố chấp, lần nào cũng chọn đúng một căn hộ trong cùng một khu chung cư."
"Đó là điều bắt buộc, hắn không còn cách nào khác. Thứ nhất, sự liên kết giữa người ở và khu chung cư này phải chặt chẽ. Thứ hai, hắn lại không thể chọn những người đã mua nhà ở đây.”
"Căn nhà em mua là nơi có dương khí mạnh nhất cả khu chung cư, nên người sống ở đó là thích hợp nhất."
"Dương khí mạnh nhất sao?”
"Đó là vì không có người ở, dương khí thiếu hụt. Nơi đó chính là vị trí của ‘dương nhãn’”.
"Hắn dùng t.h.i t.h.ể Phương Thanh Hà để chế tạo thuật pháp đảo ngược phong thủy, dẫn đến vị trí dương nhãn vốn dồi dào dương khí trở nên thiếu hụt. Âm dương đảo ngược vốn dễ mất trật tự, nên trận pháp nhanh chóng mất hiệu lực.”
"Để cứu vãn, hắn g.i.ế.c người đã sống đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày tại vị trí dương nhãn, biến họ thành nguyên liệu cho trận pháp mới."
"Ra là vậy, đây chính là nguyên nhân của ngôi nhà ma! Vậy chủ nhà kia cũng đáng ngờ, nếu căn nhà ở vị trí dương nhãn không cho thuê thì sao?”
"Hơn nữa, làm sao ông ta có thể khiến Trần Thượng Hán cứ thế ở ngay trên dương nhãn, còn mấy người trước đó nữa, rõ ràng đều bị dụ đến.”
"Thì đó, chủ nhà chắc chắn đã bị mua chuộc. Hiện giờ, ông ta đang ở trong phòng thẩm vấn, hơn nữa trên người cũng có bùa cấm nói giống như những kẻ truy sát em.”
"Anh nghĩ khả năng cao là Trương Minh Viễn đã sử dụng thuật pháp thay đổi tâm niệm lên nạn nhân, thông đồng với chủ nhà để cho thuê, dụ dỗ nạn nhân vào ở trong căn nhà có dương nhãn.”
“Vụ việc của Trần Thượng Hán, ngoài việc hỏi chủ nhà, còn phải hỏi Trương Minh Viễn nữa.”
Đại sư huynh đúng là thâm sâu khó lường. Trong lúc tôi còn mơ hồ, anh ấy đã bắt chủ nhà đi thẩm vấn. Tầm nhìn xa trông rộng của anh ấy khiến tôi thật sự bái phục.
Tôi không kìm được giơ ngón tay cái về phía anh ấy.
Bên dưới đống hồ sơ chất đống, còn có một chiếc tủ lạnh kim loại. Trong này, có thể sẽ có vài thứ quan trọng.
Nhưng ngay khi tôi mở tủ lạnh ra, trên đầu đột nhiên rắc xuống một lượng lớn bột chu sa.
"Cẩn thận!"
Đại sư huynh kinh hãi, vội vàng chộp lấy tấm vải y tế chống thấm trùm kín người tôi. Ngay khoảnh khắc lớp vải chạm vào chu sa, ngọn lửa màu xanh lam ma quái bùng lên.
"Đây là bùa cảm ứng! Anh biết ngay tên này chắc chắn có để lại hậu chiêu mà!"
Anh ấy c.ắ.n đầu ngón tay, rồi vẽ một lá bùa m.á.u lên tường, khiến trận pháp hiện nguyên hình. Nhưng ngay sau đó, cả phòng giải phẫu bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Cánh cửa tủ dụng cụ tự động bật mở, hàng trăm con d.a.o phẫu thuật lơ lửng giữa không trung, rồi ngay lập tức b.ắ.n vụt tới như mưa rào.
Tôi chộp lấy cái khay inox chắn trước người, tiếng lưỡi d.a.o va vào kim loại vang lên chói tai nhức óc.
Tôi vội vàng lôi thứ bên trong tủ đông ra. Bên trong không phải là các mảnh t.h.i t.h.ể hay t.h.u.ố.c men gì cả. Mà trái lại, là một tấm bản đồ.
Đợt tấn công vẫn chưa dứt, dưới chân tôi bỗng rực lên ánh sáng màu xanh.
"Là trận pháp gây nổ, mau tránh ra!"
Đại sư huynh quăng dây mực ra, quấn chặt lấy ống thông gió trên trần nhà bên ngoài cánh cửa ngầm. Nương theo đà thu dây, đại sư huynh túm lấy cổ áo sau gáy tôi, ném thẳng vào đường ống thông gió.
Khi chúng tôi chật vật bò theo đường ống thoát ra ngoài, cả phòng giải phẫu phía sau phát nổ dữ dội.
Tôi nằm vật ra đất thở hổn hển: "Tên này quá âm hiểm. Hành động của anh hình như đều nằm trong dự tính của hắn!”
Tôi mở tấm bản đồ mà mình đã liều mạng mới lấy được ra.
Tấm bản đồ đã ố vàng. Trên đó, bảy vòng tròn đỏ như những giọt m.á.u rải rác khắp thành phố, bên cạnh mỗi vòng tròn đều có ghi chú ngày tháng và thuộc tính mệnh cách.
Trên tấm bản đồ, còn có một điểm đỏ, chính là khu chung cư ma ám, bên cạnh viết nguệch ngoạc: "Nhâm thủy, âm nữ, giờ tý."
"Hắn đang gom đủ thất tinh sát, muốn thay đổi vận khí của cả một thành phố để giúp hắn phi thăng!"
"Hắn lại ác độc đến mức này! Nếu đúng như vậy, thì chuyện chủ đầu tư xoay chuyển phong thủy chỉ là cái vỏ bọc.”
"Trận tụ âm sẽ biến đổi trận pháp, dùng sinh mạng toàn bộ cư dân khu đó làm vật dẫn tế cờ, kích hoạt một trận pháp có phạm vi bao trùm cả thành phố!"
Trong tình huống này, việc liên lạc với cảnh sát là điều bắt buộc. Trong lúc chờ cảnh sát tới, đại sư huynh im lặng đứng đó, ánh trăng kéo dài cái bóng đơn bạc của anh ấy trên mặt đất.
"Anh phải đi Thanh Vân Sơn một chuyến." Đại sư huynh bỗng nhiên lên tiếng.