Buôn quỷ

Chương 2



Hoàng Lôi, một sinh viên thể dục thể thao, ngã đến sứt đầu mẻ trán.

 

Hắn ôm mũi, hai dòng m/áu tươi chảy ra từ kẽ tay.

 

"Hình như... có thứ gì đó vừa kéo chân anh..."

 

Mặt Hoàng Lôi tái nhợt hẳn đi.

 

"Muốn xin lỗi cũng không cần hành lễ thế này đâu."

 

Tôi chậm rãi nói.

 

"Mày!"

 

Hoàng Lôi gi/ận dữ gầm lên.

 

"Hôm nay phải dạy cho con nhãi ranh này một bài học."

 

Từ Cương - bạn trai Lý Diễm - trợn mắt đe dọa.

 

"Quỳ xuống xin lỗi đi, tao có thể tha cho mày."

 

Từ Cương nở một nụ cười âm u, đ/ộc á/c.

 

Tôi im lặng.

 

Nếu Hoàng Lôi chỉ thích đ/á/nh người, thì Từ Cương còn táng tận lương tâm hơn nhiều.

 

Nghe nói có lần sau khi cãi nhau, hắn từng cố tình cán g/ãy chân người ta bằng xe máy.

 

Nạn nhân ch*t vì không qua khỏi, nhưng Từ Cương chỉ tốn ít tiền là xử lý ổn thỏa.

 

Trong đêm khuya thanh vắng, bốn người họ nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ á/c ý.

 

"Tô Yên, ngày thường mày tỏ vẻ kiêu kỳ lắm mà. Nếu ảnh kh/ỏa th/ân của mày phát tán khắp trường, không biết còn giữ được vẻ mặt này không?"

 

Từ Cương giơ tay định x/é áo tôi, nhưng cánh tay hắn lại cứng đờ giữa không trung.

 

Mấy đứa kia thấy sắc mặt hắn bất thường liền hỏi thăm.

 

Từ Cương mặt c/ắt không còn giọt m/áu:

 

"Tay... hình như bị chuột rút... cứng đờ rồi..."

 

Tôi khẽ cười lạnh.

 

Đây nào phải chuột rút?

 

Rõ ràng mấy bàn tay xám xịt đang ghì ch/ặt lấy hắn.

 

"Thôi về đi, sao tự nhiên lạnh cóng cả người thế này..."

 

"Đừng đếm xỉa với đồ xui xẻo nữa..."

 

Hoàng Kiều Kiều ôm vai run bần bật, làn da hở ra ngoài của cô ta nổi đầy da gà

 

Cô ta không thấy một bóng m/a trắng bệch đang đứng cạnh, không ngừng phà hơi lên cổ mình.

 

Những kẻ còn lại cũng rét run cầm cập.

 

Nhưng Hoàng Lôi và Từ Cương vẫn chưa hả gi/ận.

 

Trước khi đi, họ giẫm đạp tan tành đồ đạc trên sạp hàng của tôi.

 

Cái nào không đạp vỡ được thì dùng sức đ/ập.

 

Sau một hồi giày vò, những món đồ trên gánh hàng của tôi gần như bị h/ủy ho/ại hết.

 

Họ chế giễu tôi một hồi rồi mới rời đi.

 

Tôi không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào bóng lưng họ.

 

"Sao người tôi nặng trịch thế không biết..."

 

Lý Diễm lẩm bẩm.

 

"Tôi cũng thấy đ/au nhừ cả người..."

 

Bạn trai cô ta than thở.

 

Họ không thấy được, nhưng tôi thấy rõ:

 

Bốn con m/a đang ngồi trên lưng họ, cánh tay trắng bệch siết ch/ặt lấy cổ.

 

Tôi lắc đầu, lạnh lùng nhìn bốn người kia vác theo bóng m/a đi về hướng trường học.

 

Lúc này nén hương ở ngã tư đã ch/áy hết.

 

Điều này có nghĩa thời gian giao dịch đã kết thúc.

 

"Các anh chị m/a q/uỷ, lần này tôi tiếp đãi không chu đáo, xin lỗi thật nhiều."

 

"Đợi lần sau nhé, nhất định tôi sẽ nhập thêm hàng, lần tới các vị tới đây đều được giảm 20%!"

 

Tôi nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc trên đất, vác lên vai rồi thẳng bước về trường.

 

Ký túc xá chúng tôi không có giờ giới nghiêm, nên dù về muộn đến mấy cũng không sao.

 

Vừa về đến phòng, tôi phát hiện giường mình bị ai đó đổ chất lỏng tanh hôi không rõ ng/uồn gốc.

 

Cả tấm ga giường ướt sũng, hoàn toàn không thể nằm được.

 

Một bạn cùng phòng khác là Lý Khả e dè bước lại gần:

 

"Yên Yên, tôi có ngăn họ nhưng họ không nghe..."

 

Tôi vừa định ngồi xuống ghế, Lý Khả vội kéo tay tôi lại:

 

"Trên ghế họ đặt đinh..." cô ấy thì thào bên tai tôi.

 

Hoàng Kiều Kiều từ giường tầng trên thò đầu ra:

 

"Lý Khả, mày lại nhiều chuyện! Cẩn thận tao bảo trường c/ắt học bổng của mày đấy!"

 

Lý Khả tái mặt cúi gằm đầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...