Bốn Năm Không Gặp

Chương 4



Nhưng cười rồi cười, tôi lại vô thức nghĩ, lựa chọn năm đó của mình có thật sự sai không.

 

“Mẹ ơi, người này là ai vậy?”

 

Giọng An An kéo tôi về thực tại. Tôi nhìn khung ảnh trong tay nó.

 

Bên trong là ảnh chụp tôi với một người đàn ông.

 

“À, con biết rồi. Đây có phải là bố mới mẹ tìm cho con không?”

 

An An lại cúi đầu nhìn tấm ảnh.

 

“Còn là bố nói tiếng nước ngoài nữa.”

 

Suy nghĩ của trẻ con đúng là kỳ lạ.

 

Tôi trêu nó:

 

“Nếu đúng thì sao? Con có muốn qua đây sống cùng mẹ không?”

 

An An im lặng một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi lắc đầu.

 

“Không được, con không thể bỏ bố lại.”

 

“Bố nuôi con một mình vất vả lắm. Con đi rồi, bố khóc cũng không có ai lau nước mắt cho bố.”

 

Suy nghĩ của tôi bị nó kéo đi:

 

“Khóc?”

 

An An gật đầu:

 

“Dạ.”

 

“Có lúc bố sẽ ngồi một mình ở đó rơi nước mắt. Con hỏi bố cũng không nói.”

 

“Bố cứ nhìn con mãi, rồi ôm con vào lòng.”

 

An An nghĩ một chút rồi nói:

 

“Nên con không thể rời xa bố.”

 

“Nhưng…”

 

An An lại nhìn tôi:

 

“Con cũng muốn ở bên mẹ.”

 

Nó chạy tới ôm lấy eo tôi, ngẩng đầu đặt cằm lên bụng dưới của tôi.

 

“Nếu sau này mẹ kết hôn, mẹ cũng nhất định phải nhớ thường xuyên đến thăm con được không?!”

 

Giọng An An nôn nóng, vô cùng thiếu cảm giác an toàn.

 

Tôi nhìn đôi mắt long lanh của nó, hối hận vì vừa rồi tại sao lại đùa như vậy.

 

“Không đâu. Người đó là thầy của mẹ ở nước ngoài.”

 

Chỉ là trông khá trẻ mà thôi.

 

Mắt An An sáng lên:

 

“Thật ạ?”

 

Tôi gật đầu:

 

“Thật hơn vàng.”

 

Tôi xoay người tiếp tục dọn đồ, không nhìn thấy An An khẽ thở phào.

 

Nó lấy điện thoại ra, lén nhắn tin cho một người nào đó:

 

“Yên tâm đi bố.”

 

13

 

Ngày đầu tiên đi làm, tôi không yên tâm để An An ở nhà một mình.

 

Lại chưa kịp tìm bảo mẫu.

 

Tôi dứt khoát mang thằng bé đến văn phòng.

 

An An rất ngoan, ngồi trên thảm chơi xếp hình Lego.

 

Mỗi người bước vào văn phòng biết nó là con trai tôi đều rất ngạc nhiên.

 

“Con cô lớn thế này rồi á, nhìn cô chẳng giống chút nào.”

 

Đồng nghiệp đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

“Thích thật, tôi cũng muốn sinh một đứa bé xinh thế này.”

 

Nghe có người khen mình, An An ngẩng đầu khỏi đống đồ chơi.

 

Miệng ngọt như mía lùi:

 

“Cảm ơn dì ạ~”

 

“Dì cũng xinh lắm ạ~”

 

Làm đồng nghiệp vui đến không tìm thấy phương hướng, mua cho nó một đống đồ ăn ngon.

 

Gần đến giờ tan làm buổi tối, Hoắc Tư Nam nhắn tin cho tôi.

 

“Còn ở công ty à?”

 

Tôi gõ chữ trả lời:

 

“Ừ.”

 

Nghĩ một chút lại bổ sung:

 

“An An cũng ở đây.”

 

Hoắc Tư Nam:

 

“Ừ, anh đến đón em.”

 

Gần giờ cao điểm tan tầm, dưới lầu công ty toàn là người.

 

Vừa đi đến quầy lễ tân, tôi đã thấy Hoắc Tư Nam dựa vào cửa chiếc Cullinan bên đường.

 

An An vẫy tay với anh:

 

“Bố!”

 

Hoắc Tư Nam nghe tiếng ngẩng đầu, nhưng người anh nhìn không phải An An mà là tôi.

 

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong lòng cả hai đều có một cảm giác khác lạ.

 

Hoắc Tư Nam bế An An từ tay tôi sang.

 

Ánh mắt anh rơi xuống cánh tay tôi:

 

“Mệt không?”

 

Tôi lắc đầu:

 

“Cũng được.”

 

Anh nhấc An An cao hơn một chút:

 

“Không được lén ăn vặt nữa, biết chưa?”

 

Hoắc An An ngượng ngùng vùi vào lòng Hoắc Tư Nam, ánh mắt lén ra hiệu với tôi.

 

Hoắc Tư Nam cảnh cáo luôn cả tôi:

 

“Em cũng không được đút đồ ăn vặt cho nó.”

 

Tôi giả vờ giấu đồ ăn vặt đồng nghiệp mua ra sau lưng.

 

“Không, không có mà.”

 

Tôi bất lực nhún vai với An An, ra hiệu tôi cũng hết cách.

 

Đối phương như quả bóng xì hơi, hoàn toàn nằm bẹp trong lòng Hoắc Tư Nam không động đậy.

 

14

 

Hoắc An An phải đi học, không thể ở chỗ tôi lâu.

 

Hôm nay Hoắc Tư Nam đến chính là để đưa nó về nhà.

 

Trên đường về, Hoắc Tư Nam đánh lái rẽ vào siêu thị trong khu biệt thự.

 

“Ở nhà quên mua đồ ăn rồi.”

 

Hoắc Tư Nam thuần thục đặt An An vào xe đẩy, đẩy nó đi mua đồ.

 

Tôi yên lặng đi bên cạnh Hoắc Tư Nam.

 

Nhìn bóng dáng hai bố con họ.

 

 

 

Cảm giác giống như một gia đình ba người này, hình như cũng không tệ.

 

Giữa chừng, Hoắc Tư Nam gặp hàng xóm cũng dẫn con đi siêu thị.

 

Ánh mắt đối phương dừng trên người tôi, thử hỏi Hoắc Tư Nam:

 

“Vị này là?”

 

Hoắc Tư Nam bình tĩnh giới thiệu:

 

“Trần Dã.”

 

“Mẹ của Hoắc An An.”

 

An An hoa chân múa tay nói với bạn nhỏ:

 

“Tráng Tráng, cậu nhìn đi, đây chính là mẹ tớ, xinh không!!”

 

Đầu ngẩng cao, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

 

Tôi dở khóc dở cười xoa tóc nó.

 

Đối phương thấy cảnh này, dường như hiểu ra điều gì đó.

 

Anh ta chúc mừng Hoắc Tư Nam:

 

“Xem ra sắp có chuyện vui rồi nhỉ?”

 

Tôi vừa định giải thích, Hoắc Tư Nam đã mỉm cười nhận lời.

 

“Sắp rồi. Có tin chắc chắn sẽ báo anh.”

 

Trên đường về, tôi cứ ngẩn ngơ, mãi nghĩ rốt cuộc câu đó của anh có ý gì.

 

Ăn cơm xong, Hoắc Tư Nam đuổi An An lên lầu ngủ.

 

An An nhạy bén nhận ra bầu không khí không đúng, ngoan ngoãn về phòng.

 

Hoắc Tư Nam từ trên cao nhìn xuống, đi đến trước mặt tôi, hỏi bằng giọng không cho phép từ chối:

 

“Nói chuyện nhé?”

 

Tôi gật đầu. Vừa hay tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh.

 

Trong phòng làm việc không bật đèn.

 

Cửa phòng vừa đóng lại, tôi đột nhiên bị ép lên cánh cửa.

 

Hoắc Tư Nam hôn mạnh lên môi tôi.

 

Nói là hôn, chi bằng nói là cắn.

 

Giống như muốn trút hết những cảm xúc tích tụ nhiều năm trong khoảnh khắc này.

 

“Ưm…”

 

Tôi đau đến bật tiếng.

 

Trong bóng tối, một giọt nước mắt bỗng rơi xuống cổ vai tôi.

 

Giọng Hoắc Tư Nam nghẹn lại:

 

“Trần Dã, em đúng là không có trái tim.”

 

Một câu nói khiến tôi cũng muốn khóc.

 

Tôi cố gắng kìm không để nước mắt rơi xuống.

 

“…Xin lỗi.”

 

Hoắc Tư Nam ôm mặt tôi bằng hai tay.

 

“Đừng nói như vậy.”

 

Trong căn phòng tối đen yên tĩnh, chúng tôi không nhìn rõ mặt nhau.

 

Nhưng đều có thể cảm nhận ánh mắt nóng rực của đối phương.

 

“Là anh làm chưa đủ tốt.”

 

Tôi cắt ngang anh:

 

“Anh đã đủ tốt rồi. An An cũng được anh dạy rất hiểu chuyện.”

 

Hoắc Tư Nam lắc đầu:

 

“Không. Nếu anh thật sự đủ tốt, năm đó anh đã không khiến em không có cảm giác an toàn.”

 

Tôi cứng người tại chỗ, rất lâu không nói được gì.

 

“Anh biết hết rồi?”

 

Hoắc Tư Nam khẽ “ừ” một tiếng.

 

“Sau này mẹ đã nói với anh.”

 

Anh hít sâu một hơi:

 

“Nếu anh nói thật với em sớm hơn, kết cục của chúng ta có phải sẽ khác không?”

 

Chuyện đã qua nhiều năm, tôi cũng thông suốt hơn trước rất nhiều.

 

“Khi đó tâm trí em cũng chưa đủ trưởng thành, không thể trách hết cho anh được.”

 

Hoắc Tư Nam tựa trán vào trán tôi. Chóp mũi lạnh của anh thân mật cọ nhẹ lên sống mũi tôi.

 

Anh khẽ thở dài:

 

“Khi ấy chúng ta đều còn quá trẻ, cứ tưởng xử lý vấn đề chỉ có tiến hoặc lùi.”

 

“Nhưng lại quên rằng sau lưng mình còn có đối phương.”

 

Hoắc Tư Nam trầm giọng cầu xin:

 

“Có thể cho chính em một cơ hội, cũng cho anh một cơ hội không?”

 

“Một cơ hội để chúng ta bắt đầu lại.”

 

15

 

An An gọi điện mời tôi đến tiệc sinh nhật của nó.

 

“Mẹ nhất định phải đến đó nha, con mời rất nhiều bạn nhỏ đến xem mẹ.”

 

Nó dặn đi dặn lại:

 

“Nhớ mặc chiếc váy đỏ con mua cho mẹ nhé.”

 

“Đó là con dùng tiền lì xì của mình để mua đó!”

 

Tôi cười nói được.

 

Nói chuyện với An An xong, tôi giả vờ vô tình nhắc đến Hoắc Tư Nam.

 

“Bố con đâu?”

 

An An tưởng tôi tìm anh có việc, lập tức hét lớn bên kia:

 

“Bố ơi, mẹ tìm bố!”

 

Nói xong liền nhét điện thoại vào tay Hoắc Tư Nam.

 

Lần trước Hoắc Tư Nam hỏi tôi trong phòng làm việc, tôi vẫn chưa trả lời.

 

Chỉ nói rằng tôi cần suy nghĩ kỹ.

 

Đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.

 

Tôi căng da đầu mở miệng:

 

“An An mời em đến tiệc sinh nhật của nó, em có thể đi không?”

 

Tiệc được tổ chức ở nhà cũ họ Hoắc, những người đến còn có bạn bè của bố mẹ Hoắc.

 

Giọng Hoắc Tư Nam qua điện thoại nghe hơi không thật.

 

Anh dịu dàng “ừ” một tiếng:

Chương trước Chương tiếp
Loading...