Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bốn Năm Không Gặp
Chương 3
Mẹ Hoắc không giống những bà mẹ trong tiểu thuyết, đưa tôi một tấm thẻ ngân hàng rồi bảo tôi rời xa con trai bà.
Bà đưa tôi một tấm thiệp mời.
Cũng tại bữa tiệc đó, tôi mới biết chữ “Hoắc” trong tên Hoắc Tư Nam là “Hoắc” của nhà họ Hoắc.
Nhân viên phục vụ nhìn trang phục của tôi lâu hơn vài giây.
Chỉ mấy giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến tôi khó chịu, lập tức muốn chạy trốn.
Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy những người thuộc tầng lớp thượng lưu từng xuất hiện trên truyền thông đứng ngay trước mặt mình.
Mà Hoắc Tư Nam đứng giữa bọn họ.
Bình tĩnh, thong dong, cứ như sinh ra đã nên như vậy.
Từ ngày đó, tôi dần trở nên nhạy cảm.
Mỗi ngày tôi chủ động đòi anh hôn, ép anh nói yêu tôi hết lần này đến lần khác.
Hoắc Tư Nam nói rồi vẫn chưa đủ, tôi còn bắt anh hứa:
“Anh phải kiên định, duy nhất, chỉ yêu một mình em. Mãi mãi, vĩnh viễn chỉ được yêu một mình em.”
Hoắc Tư Nam còn tưởng tôi đang làm nũng. Anh kéo má tôi:
“Sao thế này?”
“Anh, Hoắc Tư Nam, mãi mãi, vĩnh viễn chỉ yêu một mình Trần Dã.”
Tôi biết không nên làm vậy, cứ tiếp tục như thế chỉ khiến tình cảm của chúng tôi xảy ra vấn đề.
Nhưng tôi thật sự không khống chế được cảm giác bất an trong lòng.
Cuối cùng, một ngày nọ, những cảm xúc đó hoàn toàn bùng nổ.
Tôi đề nghị chia tay, Hoắc Tư Nam không đồng ý.
Nhưng nước mắt tôi cứ không kiểm soát được mà rơi xuống:
“Hoắc Tư Nam, chúng ta tạm xa nhau một thời gian đi.”
“Như vậy có lẽ tốt cho cả anh và em.”
Hoắc Tư Nam im lặng rất lâu, ánh mắt phức tạp, cuối cùng nói được.
10
Khi phát hiện có An An, thai đã được năm tháng.
Dáng người tôi vốn rất mảnh, năm tháng cũng chỉ là phần eo bụng lớn hơn một chút.
Rất ít người nghĩ đến chuyện tôi mang thai.
Khoảng thời gian đó, tôi vừa bận điều chỉnh tâm trạng, vừa chuẩn bị đi du học.
Đến khi phát hiện ra An An, đã quá muộn.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ nói với Hoắc Tư Nam. Dường như chỉ cần không tìm anh, tôi sẽ không phải rơi vào những cảm xúc kia nữa.
Cuối cùng, tôi sinh An An ra.
Khi tôi tìm đến mẹ Hoắc, vị phu nhân đoan trang thanh lịch trong ấn tượng của tôi lần đầu tiên thất thố.
Cà phê trong tay bà đổ hết lên mặt bàn.
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt khó nói thành lời:
“Một mình cô… sinh đứa bé ra sao?”
“Tại sao? Cô mới 23 tuổi.”
Bà lại nghĩ đến điều gì đó, hỏi:
“Chuyện này Hoắc Tư Nam biết không?”
Tôi lắc đầu.
Mẹ Hoắc há miệng, không biết phải nói gì.
Tôi nghĩ dù bà mắng tôi ngu ngốc, ích kỷ hay gì đi nữa, tôi đều nhận.
Nhưng bà nhét cho tôi một tấm thẻ. Tôi theo bản năng muốn trả lại.
Mẹ Hoắc không cho phép từ chối:
“Cầm lấy!”
Bà cẩn thận bế Hoắc An An lên, để lại một câu:
“Tôi sẽ để Hoắc Tư Nam cho cô một lời giải thích.”
Nhưng tôi không đợi anh.
An An ở bên anh chắc chắn tốt hơn ở bên tôi.
Ngày hôm sau, tôi bay ra nước ngoài du học.
Từ đó không quay lại nữa.
11
“Mẹ? Mẹ ơi?”
Giọng An An kéo tôi ra khỏi ký ức.
Tôi đặt những tấm ảnh về chỗ cũ:
“Sao vậy?”
“Con nói ngày mai mẹ ngủ với bố nhé?”
Một câu bất thình lình cắt ngang mọi suy nghĩ của tôi.
“Gì cơ?!”
An An mở to mắt, không hiểu vì sao phản ứng của tôi lại lớn như vậy.
“Ngày mai phải ngủ với bố chứ ạ.”
“Hôm nay mẹ đã ngủ với con rồi, ngày mai đương nhiên phải ngủ với bố.”
“Mỗi người một ngày mới công bằng, nếu không bố ngủ một mình đáng thương lắm.”
Tôi bất lực ôm trán:
“Hay là chúng ta ngủ trước đi, bố con… để mai nói tiếp.”
“Con có muốn nghe kể chuyện không?”
An An lập tức ném bố nó ra sau đầu.
“Muốn ạ!”
An An ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi, đôi hàng mi vừa dài vừa cong.
Cơn buồn ngủ của trẻ con đến rất nhanh. An An dần bắt đầu díp mắt lại.
Trước khi ngủ, nó vẫn cố gắng nói xin lỗi tôi.
Tôi nghi hoặc:
“Sao lại xin lỗi mẹ?”
An An buồn ngủ lắm rồi, nhưng vẫn kiên trì nói hết:
“Lúc nãy con nói mẹ là mẹ xấu xa, con xin lỗi.”
“Mẹ không xấu. Mẹ là mẹ tốt của con.”
Vừa dứt lời, An An nhắm mắt ngủ luôn.
Trong lòng tôi có cảm giác rất khó diễn tả.
Tôi cúi người hôn lên trán nó, ôm nó chìm vào giấc ngủ.
Dù bây giờ nó không nghe thấy, nhưng tôi vẫn thầm nói trong lòng:
“Không cần xin lỗi. Là mẹ về muộn quá.”
Cùng lúc đó, trong phòng ngủ chính gần nhất.
Hoắc Tư Nam nằm một mình trên giường, lặng lẽ nhìn trần nhà.
Dù vẫn giống như mọi khi, vẫn là ngủ một mình.
Nhưng hôm nay, trong lòng Hoắc Tư Nam yên ổn và bình lặng lạ thường.
12
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, An An đã dậy từ lâu.
Nó đang nằm bò bên giường, chống cằm nhìn tôi.
Thấy tôi tỉnh, mắt nó lập tức sáng lên.
Vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:
“Mẹ mau dậy đi, bố đang nấu bữa sáng dưới lầu rồi.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Bố con còn nấu bữa sáng cho con à?”
An An giả vờ sâu sắc lắc ngón tay.
“Không đúng đâu mẹ.”
Nó chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào tôi:
“Là nấu bữa sáng cho chúng ta.”
Trong bếp, Hoắc Tư Nam đang đeo tạp dề nấu ăn.
Thấy tôi đi vào, anh múc một thìa cháo đưa đến bên miệng tôi.
Động tác tự nhiên đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng.
“Nếm thử xem chín chưa.”
Tôi cắn xuống mới nhận ra tư thế này quá thân mật.
Nhưng nhả ra thì lại càng kỳ.
Hoắc Tư Nam khẽ động cán thìa bị tôi cắn, im lặng ra hiệu:
“Nhả ra.”
Tôi không tự nhiên sờ chóp mũi, ném lại một câu “chín rồi” rồi chạy ra ngoài tìm An An.
Trên bàn ăn, An An vô cùng tự hào khoe tay nghề nấu nướng của ông bố già nhà mình.
“Mẹ ơi, bố nấu ăn ngon lắm đúng không!”
Nó vừa ăn vừa nói:
“Từ nhỏ đến lớn đều là bố nấu cơm cho con ăn.”
Hoắc Tư Nam lặng lẽ bưng bát, dường như cũng đang chờ đánh giá của tôi.
Đối diện với ánh mắt nóng rực của hai bố con.
Tôi nói:
“Đúng là rất ngon.”
Giữa hai hàng lông mày của hai bố con lập tức hiện lên niềm vui.
Sau bữa cơm, tôi đề nghị phải về nhà.
Hành lý mang từ nước ngoài về vẫn chưa dọn, hơn nữa tôi sắp phải đến chi nhánh trong nước làm việc.
An An nghe thấy tôi muốn đi, lập tức sốt ruột.
Nó sợ tôi đi ngay, chạy một mạch tới ôm chặt chân tôi.
Ngẩng đầu nhìn tôi đáng thương, đôi mắt đen láy toàn là sợ hãi và hoảng loạn.
“Mẹ có thể dẫn con đi cùng không? Con cũng muốn ở với mẹ.”
Tôi nhìn căn biệt thự rộng lớn trước mắt:
“Nhưng nhà mẹ không lớn.”
“Hơn nữa…”
Tôi nhìn qua An An về phía Hoắc Tư Nam:
“Con đi rồi, bố con phải làm sao?”
Hoắc Tư Nam im lặng nhướng mày, dường như không ngờ tôi còn suy nghĩ cho anh.
An An không bỏ qua chút cơ hội nào:
“Không sao mà, con chỉ cần một chỗ nhỏ xíu thế này thôi.”
An An dùng tay vẽ một khoảng nhỏ bằng lòng bàn tay trong không khí.
“Còn bố…”
Nó nhíu mày, quay đầu nhìn Hoắc Tư Nam.
Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng nghĩ ra cách.
Nó chạy tới kéo tay Hoắc Tư Nam, lôi anh đến bên tôi.
Lại kéo tay tôi lên. Hoắc An An đứng ở giữa, tay chân múa may.
“Bố đi theo chúng ta là được rồi.”
Hoắc Tư Nam cúi người nhìn nó:
“Đây là cách con nghĩ ra à?”
Hoắc An An nghiêm túc gật đầu.
Hoắc Tư Nam bế An An lên khỏi mặt đất, nhét vào lòng tôi.
“Được rồi.”
Giọng Hoắc Tư Nam bình tĩnh:
“Cứ để nó theo em đi.”
“Nếu không ngày nào ở nhà cũng bám lấy anh, anh không làm việc được.”
“Như vậy được sao?” tôi hỏi.
Hoắc Tư Nam nhìn tôi, gật đầu.
“Em là mẹ nó, không có gì là không được.”
An An theo tôi về căn nhà thuê.
Đồ đạc mấy năm ở nước ngoài đều được gửi về, muốn dọn xong thật sự là một công trình lớn.
Tôi lau mồ hôi trên trán An An:
“Mệt không?”
Nó ôm một cái thùng gần to bằng người mình, mặt đỏ bừng vì cố sức.
Nhưng vẫn kiên quyết giúp tôi làm việc.
“Không mệt. Đây là lần đầu tiên con lao động cùng mẹ mà.”
Tôi nhìn dáng vẻ lanh lợi của nó, không nhịn được cười.