Bị Từ Hôn Giữa Điện Kim Loan

Chương 5



Nụ cười trên mặt hắn tan biến. Thay vào đó là một vẻ lạnh nhạt vô tình.

 

“Đây không phải là lỗi của nàng, cũng không phải lỗi của Khương gia.”

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt không chút độ ấm.

 

“Lỗi là ở chỗ, cha nàng đã cản đường của ta.”

 

“Cái ghế Trấn Quốc Đại tướng quân đó, quá chướng mắt.”

 

Đúng như dự đoán. Mọi thứ đều vì quyền lực.

 

Ta bỗng thấy nực cười.

 

Ta từng cho rằng giữa chúng ta là tình ái, sau đó lại nghĩ là ân oán.

 

Tới cuối cùng mới phát hiện, chẳng qua chỉ là quyền mưu.

 

Ta, và cả Khương gia ta, từ đầu đến cuối đều chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của hắn.

 

Một quân cờ bất cứ lúc nào cũng có thể bị hi sinh.

 

Ta nhắm mắt lại, đè nén mọi cảm xúc xuống.

 

Lúc mở mắt ra lần nữa, chỉ còn một mảnh trong trẻo tĩnh lặng.

 

“Ta hiểu rồi.” Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.

 

“Vương gia, hôm nay quấy rầy rồi. Cáo từ.”

 

Nói xong ta quay người bỏ đi, không một tia lưu luyến.

 

Ta biết giữa ta và hắn chẳng còn gì để nói nữa.

 

Từ nay về sau, chúng ta là kẻ thù không chết không thôi.

 

“Đứng lại.” Hắn đột ngột lên tiếng từ phía sau.

 

Ta dừng bước, không quay đầu.

 

“Chuyện Binh phù nàng định điều tra thế nào?”

 

Giọng hắn bình tĩnh, không nghe ra vui buồn.

 

Trong lòng ta giật thót.

 

Hắn đang thăm dò ta.

 

Thăm dò xem ta biết được bao nhiêu.

 

Ta quay người nhìn hắn, vẻ mặt mờ mịt.

 

“Điều tra? Bệ hạ đã giao vụ án cho Đại lý tự và Hình bộ cùng thẩm tra rồi.”

 

“Ta tin họ sẽ tra ra manh mối.”

 

“Ta chỉ là một nữ nhi, thì làm được gì cơ chứ?”

 

Ta giả vờ tỏ ra ngây thơ, không biết gì.

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt mang theo vẻ xét nét.

 

Dường như đang phán đoán độ chân thực trong lời nói của ta.

 

Ta điềm nhiên nghênh đón ánh mắt của hắn, đôi mắt trong veo không vương chút tạp niệm.

 

Diễn kịch thì ai mà chẳng biết?

 

Nhìn hắn ngần ấy năm, ít nhiều cũng học được chút da lông.

 

Hắn nhìn ta rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu: “Nói đúng lắm. Là bổn vương lo xa rồi.”

 

Hắn tiến đến trước mặt ta, đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lại một lọn tóc mai xõa trên trán ta.

 

Động tác dịu dàng hệt như ba năm về trước.

 

Cơ thể ta nháy mắt cứng đờ.

 

“Trời muộn rồi, đi đường cẩn thận.”

 

Hắn rụt tay về, giọng điệu mang theo ý tứ mà ta nghe không hiểu.

 

“Sau này đừng một mình đến những nơi nguy hiểm thế này nữa. Ta sẽ lo lắng đấy.”

 

Nói xong, hắn quay người trở lại bên cửa sổ, bỏ mặc ta ngẩn ngơ đứng đó một mình.

 

Ta nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ngổn ngang rối bời.

 

Câu nói vừa rồi của hắn có ý gì? Là cảnh cáo, hay là quan tâm?

 

Ta lắc mạnh đầu, không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Tâm tư của Tiêu Cảnh Từ còn sâu hơn biển.

 

Ta nhìn không thấu.

 

Ta chỉ biết một điều duy nhất, ta phải mau chóng rời khỏi đây.

 

Nơi này làm ta ngạt thở.

 

Ta sải bước nhanh ra khỏi thư phòng, rời khỏi Tần vương phủ.

 

Khoảnh khắc ngồi lên xe ngựa, ta mới phát hiện sau lưng mình đã ướt sũng mồ hôi.

 

Lần thăm dò đêm nay quá đỗi hiểm ác.

 

Chút xíu nữa là ta không về được rồi.

 

Trở về Tướng quân phủ, ta giam mình trong phòng.

 

Trong đầu lặp đi lặp lại cuộc đối thoại với Tiêu Cảnh Từ tối nay, cùng hành động kỳ lạ của hắn.

 

Ta cứ luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.

 

Tiêu Cảnh Từ, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

 

Đúng lúc này, dòng chữ đỏ như máu kia lại xuất hiện.

 

【Tra rõ nguyên nhân cái chết của mẫu thân ngươi!】

 

【Bà không phải chết vì bệnh!】

 

【Là bị một loại độc mãn tính tên là ‘Khiên Cơ’ hại chết!】

 

【Kẻ hạ độc chính là thứ muội của ngươi, Khương Nguyệt Nhi!】

 

13

 

Mẫu thân… không phải chết do bệnh? Là Khương Nguyệt Nhi hại chết bà?

 

Không! Không thể nào!

 

Ta bật phắt dậy, toàn thân lạnh ngắt như rơi vào hầm băng.

 

Mẫu thân ngã bệnh nằm liệt giường sau khi ta bị từ hôn ba năm trước.

 

Tất cả mọi người đều nói bà vì quá u sầu mà sinh tâm bệnh, héo mòn mà chết.

 

Đến cả ngự y giỏi nhất trong cung cũng không chẩn ra nguyên nhân bệnh.

 

Sao có thể là trúng độc? Mà lại là Khương Nguyệt Nhi hạ độc?

 

Ả ta có lý do gì để làm vậy?

 

Mẫu thân đối đãi với ả ta như con ruột, cái ăn cái mặc cái dùng chưa từng để ả thiếu thốn bao giờ.

 

Sao ả có thể ra tay được?

 

Ta không dám tin và cũng không muốn tin.

 

Nhưng dòng chữ màu máu trước mắt này chưa từng sai.

 

Nó hết lần này đến lần khác nhắc nhở ta, cứu vớt ta vào những thời khắc then chốt nhất.

 

Ta không có lý do gì để không tin nó.

 

Tim ta đau thắt lại, gần như không thở nổi.

 

Khương Nguyệt Nhi – đứa em gái thứ xuất bình thường vẫn luôn tỏ ra liễu yếu đào tơ, đến con kiến cũng không nỡ giẫm chết.

 

Vậy mà lại là hung thủ giết chết mẫu thân ta?

 

Một luồng khí lạnh thấu xương xộc từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.

 

Ta vẫn luôn nghĩ ả chỉ là một người đàn bà ngu ngốc bị tình yêu làm cho mờ mắt.

 

Nhưng không ngờ ả lại là con rắn ẩn nấp sâu nhất, độc ác nhất bên cạnh ta!

 

Ta siết chặt nắm đấm, trong mắt bùng lên ngọn lửa hận thù ngút trời.

 

Nếu chuyện này là sự thật, Khương Nguyệt Nhi, ta nhất định bắt ngươi nợ máu trả bằng máu!

 

Nhưng ta phải điều tra thế nào đây? Chuyện đã qua ba năm, mẫu thân từ lâu đã mồ yên mả đẹp.

 

Người chết như đèn tắt.

 

Mọi bằng chứng e rằng đã sớm bị xóa sạch.

 

Ta ép bản thân bình tĩnh lại.

 

Không được hoảng.

 

 

 

Càng là lúc này, càng phải giữ cái đầu lạnh.

 

Nếu chữ máu đã nhắc nhở ta, thì nhất định có lý do của nó.

 

Khiên cơ.

 

Loại độc này ta chưa từng nghe tên.

 

Ắt hẳn là một kỳ độc cực kỳ hiếm gặp và bí ẩn.

 

Ngự y không tra ra được cũng là điều bình thường.

 

Muốn chứng thực, bắt buộc phải tìm được bằng chứng hạ độc, hoặc nguồn gốc của độc dược.

 

Khương Nguyệt Nhi chỉ là một thứ nữ ru rú chốn khuê phòng, lấy đâu ra loại kỳ độc này?

 

Ta nhắm mắt, cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ của ba năm trước.

 

Khoảng thời gian mẫu thân bệnh nặng, Khương Nguyệt Nhi quả thực thường xuyên túc trực hầu hạ, tự tay sắc thuốc đút thuốc.

 

Lúc đó ta còn cảm thấy ả có lòng hiếu thảo.

 

Giờ nghĩ lại, hiếu thảo cái nỗi gì, rõ ràng là đòi mạng!

 

Trái tim lại quặn lên từng cơn đau đớn.

 

Ta hận.

 

Hận sự ngu muội, ngây thơ của chính mình năm đó.

 

Vậy mà lại để kẻ thù giết mẹ nhởn nhơ trước mắt lâu như vậy!

 

Khoan đã.

 

Thuốc! Ta mở bừng mắt.

 

Phương thuốc! Những loại thuốc mà mẫu thân đã uống năm đó, phương thuốc chắc chắn vẫn còn!

 

Ta lập tức đứng dậy lao vào căn phòng lúc sinh thời của mẫu thân, lục lọi khắp các rương hòm.

 

Cuối cùng, trong một chiếc hộp có khóa, ta đã tìm thấy xấp phương thuốc dày cộp đó.

 

Mỗi tờ đều được bảo quản cẩn thận, có chữ ký của ngự y, ghi rõ liều lượng dược liệu. Trông không có vấn đề gì.

 

Ta xem xét cẩn thận từng tờ một, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

 

Xem rất lâu, cuối cùng ta cũng phát hiện ra điểm bất thường.

 

Trên vài tờ phương thuốc, có một vị dược liệu tên là “Cỏ phượng vĩ”.

 

Bị ai đó dùng bút khoanh một vòng tròn cực nhỏ, cực nhạt ở bên cạnh.

 

Nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không thể nhận ra.

 

Cỏ phượng vĩ? Ta cau mày.

 

Đây là một vị dược liệu thanh nhiệt giải độc rất bình thường.

 

Có vấn đề gì sao?

 

Đang lúc vắt óc không tìm ra lời giải, dòng chữ máu lại một lần nữa hiển hiện.

 

【Cỏ phượng vĩ không có độc.】

 

【Nhưng nếu sắc chung với ‘Ô đầu’, sẽ sinh ra kịch độc.】

 

【Độc tính của nó, giống hệt với độc ‘Khiên Cơ’.】

 

【Đi tra xem, kẻ nào đã thêm Ô đầu vào phương thuốc!】

 

Ta bừng tỉnh ngộ! Vấn đề nằm ở đây!

 

Khương Nguyệt Nhi, tâm cơ của ngươi thật thâm độc!

 

Ả không trực tiếp bỏ độc vào thuốc.

 

Mà lợi dụng nguyên lý tương sinh tương khắc của dược liệu.

 

Thần không biết quỷ không hay, biến một bát thuốc bổ thành chén canh đòi mạng!

 

Thủ đoạn này quá đỗi cao minh, cũng quá đỗi tàn độc.

 

Đại phu bình thường hoàn toàn không thể nhận ra.

 

Bây giờ ta cần bằng chứng.

 

Cần chứng minh có người đã bỏ thêm Ô đầu vào thuốc của mẫu thân.

 

Nhưng bã thuốc đã đổ đi từ lâu.

 

Ta phải đi đâu để tìm bằng chứng đây?

 

Nhìn phương thuốc trong tay, ta chìm vào suy tư.

 

Có rồi! Dược đồng bốc thuốc!

 

Còn cả nha hoàn sắc thuốc nữa! Họ có lẽ biết điều gì đó!

 

14

 

Không thể chậm trễ.

 

Ta phải lập tức tìm ra người chịu trách nhiệm sắc thuốc cho mẫu thân năm đó.

 

Nhưng người trong phủ trải qua ba năm đã thay một đợt mới.

 

Người cũ năm xưa có còn ở đây hay không cũng khó nói.

 

Ta gọi quản gia tới: “Phúc bá, ông còn nhớ nha hoàn hầu hạ sắc thuốc cho mẫu thân ta ba năm trước là ai không?”

 

Phúc bá nghĩ ngợi một lát: “Bẩm đại tiểu thư, lão nô nhớ.”

 

“Là một nha đầu tên Tiểu Thúy và một người nữa tên Tiểu Lan.”

 

“Họ đâu rồi?”

 

Mặt Phúc bá lộ vẻ khó xử.

 

“Đại tiểu thư… họ… không lâu sau khi phu nhân qua đời, đều chết vì tai nạn cả rồi.”

 

Chết rồi? Tim ta khẽ chìm xuống.

 

Sao lại trùng hợp như vậy?

 

“Một đứa thì trượt chân ngã xuống giếng.”

 

“Đứa còn lại thì trên đường về quê gặp phải sơn tặc.”

 

Phúc bá thở dài.

 

“Lúc đó tướng quân cũng đã sai người đi điều tra.”

 

“Nhưng đều không tra ra được điểm khả nghi nào, cuối cùng đành phải bỏ qua.”

 

Không cần điều tra nữa.

 

Chắc chắn là Khương Nguyệt Nhi giết người diệt khẩu.

 

Ả làm thật sạch sẽ.

 

Hai nhân chứng duy nhất đã không còn.

 

Lòng ta lại lạnh thêm mấy phần. Manh mối này đứt rồi.

 

“Vậy còn dược đồng đi Đồng Nhân Đường bốc thuốc năm đó? Ông còn nhớ không?”

 

Ta ôm một tia hy vọng cuối cùng.

 

Phúc bá lắc đầu: “Đại tiểu thư, hạ nhân phụ trách mua sắm trong phủ đông như vậy, lão nô thật sự không nhớ rõ nữa.”

 

Hy vọng một lần nữa tan vỡ.

 

Ta xua tay cho Phúc bá lui ra.

 

Xem ra không thể tra ra được gì từ trong phủ rồi.

 

Ta phải đích thân đến Đồng Nhân Đường.

 

Biết đâu họ vẫn còn giữ sổ sách năm xưa.

 

Nhưng ta đang bị giam lỏng.

 

Làm sao ra ngoài? Lỗ chó lần trước e rằng đã bị lấp lại rồi.

 

Đang rầu rĩ, trước mắt lại lướt qua một dòng chữ máu.

 

【Tìm cha ngươi.】

 

【Ông ấy có cách.】

 

Tìm cha ta? Trong lòng ta khẽ động, lập tức đi đến thư phòng của ông.

 

Ta đem chuyện mẫu thân có khả năng bị hạ độc hại chết, cùng với việc manh mối đã bị đứt nói lại với cha.

 

Đương nhiên, ta giấu đi nguồn gốc của dòng chữ máu.

 

Cha nghe xong thì nổi trận lôi đình.

 

Ông đập một chưởng xuống bàn, mặt bàn bằng gỗ hồng đào rắn chắc lập tức nứt ra một khe hở.

 

“Độc phụ! Độc phụ! Năm đó ta đã không nên mềm lòng giữ lại đôi mẹ con tai họa đó!”

 

Mẹ của Khương Nguyệt Nhi là mối tình sương thủy bên ngoài năm xưa của cha ta.

 

Sau này ả bế con tìm đến cửa, cha vốn không định nhận.

 

 

 

Là mẫu thân ta tâm thiện, mới đón hai mẹ con ả vào phủ.

 

Không ngờ lại là rước sói vào nhà, nuôi ong tay áo!

 

“Cha, bây giờ không phải lúc tức giận.” Ta bình tĩnh nói.

 

“Con bắt buộc phải đến Đồng Nhân Đường kiểm tra sổ sách năm đó. Nhưng con không ra ngoài được.”

 

Cha nhìn ta, ngọn lửa giận trong mắt dần bị nỗi bi thương thay thế.

 

Ông bước đến sát tường, xoay một bình hoa không mấy bắt mắt.

 

Trên tường từ từ mở ra một cánh cửa mật đạo.

 

“Vi Vi, con đi theo ta.”

 

Ta đi theo cha vào mật đạo.

 

Mật đạo rất dài và tối, không biết thông đi đâu.

 

“Đây là do ông nội con năm xưa xây dựng để phòng trường hợp bất trắc.”

 

Giọng cha vang lên rầu rĩ trong bóng tối.

 

“Có thể đi thẳng ra Tây sơn ngoài thành.”

 

“Nhiều năm nay ngoài ta ra không ai biết.”

 

Trong lòng ta sáng tỏ.

 

Quả nhiên gừng càng già càng cay.

 

“Cha yên tâm.” Ta nhìn ông.

 

“Con nhất định sẽ tra ra sự thật, báo thù cho mẫu thân.”

 

Cha gật đầu vỗ vỗ lên vai ta.

 

“Đi đi, vạn sự cẩn thận, chuyện trong phủ cha sẽ gánh vác cho con.”

 

Ta theo mật đạo thuận lợi ra khỏi thành, rồi lại lặng lẽ lẻn về thành.

 

Ta đi thẳng đến Đồng Nhân Đường.

 

Chưởng quỹ vẫn nhận ra ta, thấy ta liền vô cùng kinh ngạc.

 

Ta không vòng vo, trực tiếp nói rõ ý đồ: Kiểm tra toàn bộ ghi chép mua thuốc của Tướng quân phủ ba năm trước.

 

Chưởng quỹ khó xử: “Đại tiểu thư, làm thế không hợp quy củ đâu.”

 

Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng đặt lên quầy: “Châm chước một chút.”

 

Chưởng quỹ nhìn tờ ngân phiếu, mắt sáng rỡ.

 

Ông ta do dự một lát rồi gật đầu.

 

“Đại tiểu thư xin đợi một lát.”

 

Ông ta mời ta vào hậu đường, rồi bê ra một đống sổ sách phủ đầy bụi.

 

Ta lật từng quyển một.

 

Lật suốt một canh giờ.

 

Cuối cùng cũng tìm thấy ghi chép của ba năm trước trong một góc.

 

Ta cẩn thận xem từng trang một.

 

Ghi chép mua sắm của Tướng quân phủ rất bình thường, đều là những dược liệu thông dụng.

 

Không có bất kỳ vấn đề gì.

 

Lẽ nào ta đoán sai rồi?

 

Ngay lúc ta sắp bỏ cuộc, thì ở trang cuối cùng của quyển sổ, ta phát hiện một dòng chữ cực nhỏ.

 

“Khương phủ, Nguyệt di nương, mua riêng Ô đầu 3 chỉ.”

 

Nguyệt di nương! Chính là mẹ của Khương Nguyệt Nhi!

 

Tìm thấy rồi! Tìm thấy bằng chứng rồi!

 

Trong lòng ta sướng như điên, dùng tay ấn chặt lên dòng chữ đó, sợ nó bay mất.

 

Ta yêu cầu chưởng quỹ xé trang này đưa cho ta.

 

Chưởng quỹ tất nhiên không chịu.

 

Ta lại đập thêm một tờ ngân phiếu một trăm lượng: “Đủ chưa?”

 

Chưởng quỹ nghiến răng, cuối cùng cũng xé đưa cho ta.

 

Ta cầm tờ giấy mỏng manh nhưng nặng tựa ngàn cân ấy, bước nhanh ra khỏi Đồng Nhân Đường.

 

Phải lập tức trở về.

 

Cầm bằng chứng này đi lật tẩy bộ mặt thật của đôi mẹ con độc ác đó!

 

Nhưng vừa bước ra khỏi Đồng Nhân Đường chưa được bao xa, ta đã cảm nhận được có người theo dõi phía sau.

 

15

 

Trong lòng ta giật thót, nhưng bước chân vẫn không hề rối loạn.

 

Ta vẫn duy trì tốc độ bình thường đi về phía trước.

 

Ta rẽ vào một con hẻm vắng vẻ.

 

Tiếng bước chân phía sau cũng bám theo.

 

Hơn nữa, không chỉ có một người.

 

Ta dừng bước, từ từ quay người lại.

 

Đầu hẻm xuất hiện bốn tên áo đen.

 

Mặt bịt kín, chỉ để lộ những đôi mắt lạnh lẽo vô cảm.

 

Trong tay bọn chúng đều lăm lăm cương đao sáng loáng.

 

Lưỡi đao lóe lên hàn quang khát máu.

 

Không cần hỏi cũng biết chúng đến đây làm gì.

 

“Ai phái các ngươi tới?”

 

Ta lạnh lùng cất lời, tay đã lén nắm lấy thanh đoản kiếm giấu trong tay áo.

 

Đó là vũ khí chém sắt như bùn mà cha ta đưa cho.

 

Đám áo đen không đáp.

 

Chúng chỉ từ từ áp sát ta, tạo thành vòng vây chặn kín mọi đường lui.

 

Xem ra là một trận chiến sống còn.

 

Ta từ nhỏ đã theo cha lớn lên trong doanh trại.

 

Tuy không so được với binh lính bách chiến bách thắng, nhưng ba năm tên tráng hán bình thường cũng không dễ gì lại gần ta.

 

Thế nhưng bốn kẻ trước mắt này, sát khí trên người quá nặng.

 

Nhìn là biết sát thủ chuyên nghiệp.

 

Ta hoàn toàn không có cơ hội thắng.

 

Làm sao bây giờ? Trong đầu ta bay lượn vô vàn đối sách.

 

Lấy cứng chọi cứng là con đường chết.

 

Ta phải tìm cách câu giờ, hoặc tìm ra một tia sinh cơ.

 

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen từ trên trời giáng xuống.

 

Rơi vững vàng giữa ta và bốn tên sát thủ.

 

Hắn quay lưng về phía ta, thân hình cao ngất, vững chãi như cây tùng.

 

Trong tay cầm một thanh trường kiếm.

 

Kiếm chưa rút khỏi vỏ, đã tản ra hàn khí bức người.

 

“Cút.” Hắn chỉ nói đúng một chữ.

 

Giọng trầm khàn, nhưng mang theo uy lực tuyệt đối.

 

Bốn tên áo đen nhìn nhau, dường như có chút chần chừ.

 

Tên cầm đầu trầm giọng quát: “Các hạ là ai? Sao lại xen vào chuyện người khác?”

 

“Không cút, thì chết.”

 

Lời của người tới vẫn đơn giản, nhưng ngập tràn sát ý.

 

Bọn áo đen bị chọc giận: “Ngông cuồng! Các anh em lên! Giết luôn cả hắn!”

 

Bốn thanh cương đao đồng loạt xuất thủ, từ bốn hướng khác nhau chém về phía bóng đen.

 

Chiêu thức tàn độc, nhằm thẳng chỗ hiểm.

 

Tim ta thắt lại, nhịn không được hét lên: “Cẩn thận!”

 

Người nọ như không nghe thấy, vẫn đứng yên bất động.

 

Ngay khoảnh khắc bốn thanh đao sắp bổ xuống người hắn, hắn chuyển động.

 

Chỉ nghe “keng” một tiếng long ngâm.

 

Trường kiếm rút khỏi vỏ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...