Bị Từ Hôn Giữa Điện Kim Loan

Chương 4



Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đầy kinh ngạc và khó hiểu.

 

Nhưng hắn không hỏi thêm gì.

 

Trầm mặc giây lát, hắn gật đầu: “Đủ rồi. Đại tiểu thư người đợi một lát, ta đi thay y phục.”

 

Một khắc sau.

 

Ta thay y phục của ngục tốt, kéo thấp vành mũ, theo sau Lục Chiêu thuận lợi vào được thiên lao.

 

Thiên lao u ám ẩm ướt, nồng nặc mùi máu tanh và hôi thối.

 

Ngọn đuốc lờ mờ kéo dài những cái bóng người thành hình thù kỳ dị.

 

Chúng ta dừng lại trước cửa phòng giam nằm sâu tít bên trong.

 

Cố Ngôn Triệt đang bị giam ở đó.

 

Hắn mặc áo tù, đầu tóc rũ rượi, tiều tụy xơ xác.

 

Đâu còn nửa điểm phong thái của vị Trạng nguyên lang ngày nào.

 

Hắn tựa vào góc tường, nhắm nghiền hai mắt, không nhúc nhích.

 

Nếu không phải lồng ngực còn hơi phập phồng, trông hắn gần như một cái xác chết.

 

Lục Chiêu cho người xung quanh lui ra: “Đại tiểu thư, chỉ có thời gian một nén nhang.”

 

Ta gật đầu, đẩy cửa bước vào.

 

Tiến đến trước mặt Cố Ngôn Triệt, ta ngồi xổm xuống: “Cố Ngôn Triệt.”

 

Ta nhẹ nhàng gọi một tiếng.

 

Hắn không có phản ứng.

 

Ta đưa tay thăm dò hơi thở của hắn.

 

Rất yếu ớt.

 

Dòng chữ máu không lừa ta, hắn thực sự có ý định tìm cái chết.

 

Ta lấy từ trong ngực ra một viên thuốc nhỏ nhét vào miệng hắn.

 

Sau đó ghé sát tai hắn, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe được nói một câu.

 

“Ngươi chết rồi, Tô Liên Nhi tính sao?”

 

“Ngươi đoán xem, ả sẽ bị đưa đi đâu? Giáo phường ty, hay là doanh trại quân kỹ?”

 

Mí mắt hắn khẽ rung lên bần bật.

 

Rồi hắn từ từ mở mắt.

 

10

 

Trong mắt Cố Ngôn Triệt rốt cuộc cũng có chút thần sắc.

 

Mặc dù thần sắc đó đầy rẫy hận thù và tuyệt vọng.

 

Hắn nhìn ta, đôi môi nứt nẻ lầm bầm.

 

“Khương Niệm Vi… cô, đồ đàn bà độc ác, ta làm ma cũng không tha cho cô.”

 

Ta mỉm cười, chẳng hề bận tâm.

 

“Đợi ngươi chết rồi hẵng hay, nhưng trước khi chết, ngươi nỡ để Tô Liên Nhi chôn cùng ngươi sao?”

 

“Cô!” Hắn kích động muốn giãy giụa, nhưng đã bị dây xích sắt khóa chặt.

 

“Cô cái gì mà cô?”

 

Ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo.

 

“Cố Ngôn Triệt, ngươi với ta quen nhau mười năm, ta thật không biết ngươi lại ngu xuẩn đến mức này.”

 

“Ngươi tưởng chết là xong hết mọi chuyện?”

 

“Ngươi tưởng cái chết của ngươi có thể bảo vệ được Tô Liên Nhi, bảo vệ được người đứng sau lưng ngươi? Ngây thơ.”

 

Sự căm hận trên mặt hắn dần bị sự hoang mang và sợ hãi thay thế.

 

“Cô… cô có ý gì?”

 

“Ý gì ư?” Ta cười lạnh.

 

“Ngươi chết rồi, án binh phù trở thành án tử.”

 

“Kẻ đứng sau ngươi bình an vô sự.”

 

“Còn Cố gia ngươi sẽ trở thành con dê thế tội duy nhất.”

 

“Khi quân võng thượng, lén đúc binh phù, cấu kết hãm hại trung lương.”

 

“Ngươi đoán xem cả nhà Cố gia ngươi có đủ đầu để chặt không?”

 

Cơ thể Cố Ngôn Triệt bắt đầu run rẩy.

 

Những điều này không phải hắn chưa từng nghĩ tới.

 

Chỉ là hắn không dám nghĩ sâu hơn.

 

“Còn về Tô Liên Nhi ——”

 

Ta khựng lại, thưởng thức cảnh huyết sắc trên mặt hắn rút cạn.

 

“Một đứa con gái của tội thần, một ‘ái thiếp’ của kẻ chủ mưu trong vụ án mưu phản.”

 

“Ngươi nghĩ ả sẽ có kết cục gì?”

 

“Để ta nói cho ngươi biết.”

 

Ta sáp lại gần hắn, từng chữ từng chữ tàn nhẫn buông ra.

 

“Ả sẽ bị sung làm quân kỹ, đày đến Bắc cảnh chịu muôn vàn nhục nhã.”

 

“Đó chính là kết cục mà ngươi dùng mạng để đổi lấy.”

 

“Không… không! Cô nói láo!”

 

Hắn suy sụp rồi.

 

“Cô gạt ta! Đồ độc phụ!”

 

Ta đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống hắn, như nhìn một con kiến hèn mọn.

 

“Ta có gạt ngươi hay không, trong lòng ngươi tự rõ.”

 

“Cố Ngôn Triệt, kẻ đứng sau ngươi chưa bao giờ có ý định cho ngươi sống.”

 

“Ngươi và hắn chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau.”

 

“Bây giờ quân cờ là ngươi đã phế rồi, hắn đương nhiên phải biến ngươi thành con cờ bỏ.”

 

“Để ngươi tự sát trong thiên lao, là mang tất cả bí mật xuống mồ theo luôn.”

 

Lời nói của ta triệt để đánh sập phòng tuyến tâm lý cuối cùng của hắn.

 

Hắn mềm nhũn trên mặt đất, ánh mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm.

 

“Con cờ bỏ… ta là con cờ bỏ…”

 

Ta nhìn hắn, biết thời cơ đã chín muồi.

 

“Ta có thể cứu ngươi.”

 

Ta nhẹ nhàng ném ra câu nói này.

 

Hắn ngẩng phắt lên: “Cô… cô nói gì?”

 

“Ta nói, ta có thể cứu ngươi, cũng có thể cứu Tô Liên Nhi.”

 

Ta ngồi thụp xuống nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

“Chỉ cần ngươi nói cho ta biết, kẻ đứng sau lưng ngươi là ai.”

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt biến ảo khôn lường.

 

Có nghi ngờ, có giằng xé, và có cả tia hy vọng yếu ớt.

 

“Ta lấy gì để tin cô?”

 

“Bởi vì ta là con đường sống duy nhất của ngươi hiện tại.”

 

Ta đứng dậy không thèm nhìn hắn nữa.

 

“Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn. Một nén nhang sắp hết rồi.”

 

“Ngươi tự mình suy nghĩ cho kỹ đi.”

 

Nói xong, ta quay người chuẩn bị rời đi.

 

Ta biết hắn sẽ mở miệng.

 

Bản năng sinh tồn và tình yêu dành cho Tô Liên Nhi sẽ khiến hắn đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất.

 

“Đợi đã!” Quả nhiên hắn gọi ta lại.

 

Ta dừng bước, không quay đầu.

 

“Là…” Hắn khó nhọc thốt ra một cái tên.

 

“Là Tần vương. Tiêu Cảnh Từ.”

 

“Oanh” một tiếng, não ta như nổ tung.

 

Là hắn.

 

Sao lại có thể là hắn?

 

Người đàn ông ba năm trước vì thứ muội của ta mà cắt đứt với ta.

 

Người đàn ông ta từng yêu thấu xương tủy, cũng hận thấu tâm can.

 

 

 

Tại sao hắn lại làm vậy? Tại sao phải dồn Khương gia ta vào chỗ chết?

 

Vô số câu hỏi xoay vần trong đầu.

 

Lòng ta rối bời.

 

“Ngươi chắc chứ?” Giọng ta hơi run.

 

“Ta chắc chắn.” Giọng Cố Ngôn Triệt mang theo sự giải thoát.

 

“Là hắn tìm đến ta.”

 

“Nói rằng hắn có thể giúp ta từ hôn, giúp ta lấy Liên Nhi làm vợ.”

 

“Kế hoạch Binh phù cũng do một tay hắn vạch ra.”

 

“Hắn nói chỉ cần lật đổ Trấn Quốc Đại tướng quân, bệ hạ sẽ giao cho hắn trọng trách.”

 

“Đến lúc đó, hắn sẽ minh oan cho Tô gia, để Liên Nhi lấy lại thân phận tiểu thư quan gia.”

 

“Ta nhất thời hồ đồ, nên đã đồng ý…”

 

Thì ra là vậy. Mọi chuyện đã nói thông rồi.

 

Chỉ có hắn mới có khả năng bày ra ván cờ lớn đến thế ở kinh thành.

 

Và cũng chỉ có hắn mới có động cơ lật đổ cha ta.

 

Cha ta là Binh mã Đại nguyên soái, là võ tướng được Hoàng đế tín nhiệm nhất.

 

Chỉ cần cha ta còn ngày nào, hắn vĩnh viễn không thể nhúng tay vào binh quyền.

 

Mà hắn lại muốn cái vị trí đó.

 

Vậy nên Khương gia chúng ta trở thành hòn đá tảng cản đường lớn nhất của hắn.

 

Hay cho Tiêu Cảnh Từ.

 

Ba năm trước hắn hủy hoại nhân duyên của ta.

 

Ba năm sau hắn muốn hủy hoại cả nhà ta.

 

Ta siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.

 

Căm hận ngút trời dâng lên từ đáy lòng.

 

“Hắn còn nói gì nữa?”

 

Ta cố nén cảm xúc hỏi tiếp.

 

“Hắn còn nói…” Cố Ngôn Triệt do dự một chút.

 

“Kẻ mang Binh phù thật đi Bắc cảnh tên là ‘Cô Lang’, là tử sĩ tâm phúc của hắn.”

 

“Còn nói… cô sẽ vĩnh viễn không thể ngờ được, người giúp cô lại là ai…”

 

Ta giật thót.

 

Yến Vân! Lẽ nào…

 

Một ý nghĩ đáng sợ hình thành trong đầu ta.

 

Không, không thể nào.

 

Ta lắc mạnh đầu, ép bản thân phải bình tĩnh: “Ta biết rồi.”

 

Ta để lại một câu, bước nhanh ra khỏi phòng giam.

 

Ta phải lập tức quay về.

 

Phải lập lại kế hoạch.

 

Tiêu Cảnh Từ, ngươi tưởng ván cờ này ngươi nắm chắc phần thắng rồi sao?

 

Chúng ta cứ chờ xem.

 

11

 

Ta thất thần bước ra khỏi thiên lao.

 

Trong đầu toàn là cái tên Tiêu Cảnh Từ.

 

Và cả câu nói đầy ẩn ý cuối cùng của Cố Ngôn Triệt.

 

“Cô sẽ vĩnh viễn không thể ngờ được, người giúp cô lại là ai…”

 

Hắn đang ám chỉ Yến Vân sao? Yến Vân là người của Tiêu Cảnh Từ?

 

Ý nghĩ này khiến ta ngạt thở.

 

Nếu người ta phái đi chặn giết Cô Lang, lại vốn là cùng một phe với Cô Lang, vậy chẳng phải ta là một trò cười sao?

 

Ta không những không lấy lại được Binh phù, mà còn bộc lộ hết át chủ bài của mình.

 

Để Tiêu Cảnh Từ biết ta đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.

 

Đến lúc đó, hắn sẽ dùng thủ đoạn điên cuồng hơn để đối phó với Khương gia.

 

Không được.

 

Ta phải lập tức ngăn Ảnh lại.

 

Không thể để bức thư đó rơi vào tay Yến Vân.

 

Về đến Tướng quân phủ, ta chẳng màng nghỉ ngơi, lập tức ra hậu viện thổi chiếc còi trúc đặc biệt kia.

 

Lần này ta thổi tín hiệu triệu hồi khẩn cấp.

 

Chờ rất lâu.

 

Màn đêm trĩu nặng, trên mái nhà không một bóng người.

 

Ảnh không quay lại.

 

Trái tim ta từng chút từng chút chìm xuống.

 

Hắn đi rồi.

 

Với cước trình của hắn, e rằng bây giờ đã ra khỏi kinh thành cả trăm dặm.

 

Ta không đuổi kịp nữa.

 

Ta chán nản ngồi xuống ghế đá, một trận vô lực ập tới.

 

Lẽ nào trời muốn diệt Khương gia ta?

 

Không. Ta không tin số mệnh. Dù lỡ mất một nước cờ, ta cũng phải xoay chuyển càn khôn.

 

Ta ép bản thân phải tỉnh táo, sắp xếp lại toàn bộ sự việc.

 

Trường hợp xấu nhất bây giờ là Yến Vân đúng là người của Tiêu Cảnh Từ.

 

Thư chắc chắn sẽ rơi vào tay Tiêu Cảnh Từ.

 

Hắn sẽ biết ta đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.

 

Hắn sẽ làm gì? Tương kế tựu kế.

 

Hắn chắc chắn sẽ tương kế tựu kế.

 

Hắn sẽ để Yến Vân giả vờ giúp ta chặn đánh Cô Lang, lấy được “Binh phù”.

 

Rồi giao một chiếc Binh phù giả cho ta, để ta tưởng nguy cơ đã được giải trừ.

 

Còn hắn thì tiếp tục dùng Binh phù thật thi hành kế hoạch.

 

Thậm chí sẽ đẩy nhanh tiến độ.

 

Nhân lúc chúng ta buông lỏng cảnh giác, giáng cho chúng ta một đòn chí mạng.

 

Nghĩ đến đây, ta rùng mình. Thật hiểm độc.

 

Ta suýt chút nữa rơi vào thế bị động sâu hơn.

 

Ta phải đi trước hắn một bước.

 

Phải tìm ra cách phá ván cờ này trước khi hắn ra tay.

 

Nhưng bây giờ ta bị kẹt ở kinh thành, cha cũng bị giam lỏng.

 

Bắc cảnh thì xa ngàn dặm.

 

Ta có thể làm gì?

 

Ta nhìn khối kim bài Tần vương phủ trong tay, chìm vào trầm tư.

 

Tiêu Cảnh Từ… có lẽ, ta nên đi gặp hắn một chuyến.

 

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, chính ta cũng giật mình.

 

Đi gặp hắn? Đi gặp kẻ rắp tâm bày mưu hãm hại cả nhà ta?

 

Đây chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?

 

Nhưng nghĩ lại, nơi nguy hiểm nhất có khi lại là nơi an toàn nhất.

 

Bây giờ Tiêu Cảnh Từ nhất định đang đinh ninh ta chẳng biết gì về hắn.

 

Hắn chắc chắn cho rằng ta vẫn đang đắm chìm trong nỗi nhục bị từ hôn trên điện Kim Loan.

 

Hắn tuyệt đối không ngờ ta lại chủ động tìm đến cửa.

 

Đây chính là cơ hội của ta.

 

Một cơ hội để đánh hắn trở tay không kịp.

 

Một cơ hội để ta nhìn thấu trong hồ lô của hắn rốt cuộc bán thuốc gì.

 

Ta hít sâu một hơi, hạ quyết tâm.

 

Đi, nhất định phải đi.

 

Ta thay lại y phục nữ nhi, cẩn thận trang điểm một phen.

 

Sau đó cầm lấy khối kim bài, đường hoàng bước đến cổng Tướng quân phủ.

 

 

 

Thống lĩnh cấm quân thấy ta lập tức tiến lên ngăn cản: “Khương tiểu thư, bệ hạ có chỉ người không được…”

 

Ta không đợi hắn nói hết, trực tiếp giơ kim bài ra.

 

“Tần vương điện hạ có lời mời, sao nào, các ngươi muốn cản ta ư?”

 

Thống lĩnh cấm quân thấy kim bài, sắc mặt lập tức biến đổi.

 

Hắn chần chừ một lát, rồi vẫy tay cho qua.

 

Lệnh của Tần vương, hắn không dám không nghe.

 

Ta lên xe ngựa, một đường thông suốt đến Tần vương phủ.

 

Tần vương phủ vẫn giống hệt ba năm trước.

 

Nguy nga tráng lệ, nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo, vắng vẻ.

 

Quản gia thấy ta thì vô cùng kinh ngạc.

 

Hiển nhiên không ngờ ta sẽ đến.

 

“Khương… Khương tiểu thư?”

 

“Vương gia đang ở thư phòng.”

 

Ta nhạt giọng cất lời, cứ như ta mới là chủ nhân nơi này.

 

Quản gia sửng sốt, không dám hỏi nhiều, vội vàng dẫn đường.

 

Ta bước theo sau ông ta, từng bước tiến về nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy.

 

Tim đập rất nhanh.

 

Ta không biết thứ đang chờ đợi mình là gì.

 

Là vỏ bọc tình thâm ý trọng giả tạo, hay là sát cơ lạnh lẽo?

 

Ta đẩy cửa thư phòng.

 

Tiêu Cảnh Từ đang ngồi bên cửa sổ.

 

Tay cầm một quyển sách.

 

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi lên người hắn, phủ một lớp hào quang thanh lãnh.

 

Hắn vẫn như xưa, tuấn mỹ đến không vướng bụi trần.

 

Chỉ có điều, đôi mắt hoa đào từng dịu dàng đa tình kia, giờ đây là một đầm hàn thủy sâu không thấy đáy.

 

Nghe thấy tiếng động, hắn từ từ ngẩng đầu.

 

Thấy là ta, trong mắt xẹt qua nét kinh ngạc.

 

Nhưng rất nhanh đã khôi phục sự bình tĩnh.

 

Hắn đặt sách xuống, đứng dậy, mỉm cười với ta.

 

“Vi Vi.” Hắn gọi nhũ danh của ta, giọng dịu dàng như muốn vắt ra nước.

 

“Nàng đến rồi, đã lâu không gặp.”

 

12

 

Giọng nói của Tiêu Cảnh Từ hệt như một thanh dao mềm.

 

Không làm tổn thương người, nhưng lại khiến tâm can lạnh toát.

 

Ta nhìn hắn, khẽ cười: “Đúng vậy Vương gia, đã lâu không gặp.”

 

Ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “Vương gia”.

 

Nhắc nhở hắn, cũng là nhắc nhở chính mình.

 

Giữa chúng ta từ lâu đã không còn là thanh mai trúc mã A Từ và Vi Vi nữa.

 

Mà là Tần vương và đích nữ Tướng quân phủ, rạch ròi quân thần.

 

Ý cười trong mắt hắn nhạt đi vài phần: “Ngồi đi.” Hắn chỉ chiếc ghế đối diện.

 

Ta không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ lẳng lặng nhìn hắn.

 

“Vương gia, chuyện hôm nay có lẽ ngài đã nghe nói rồi.” Ta vào thẳng vấn đề.

 

Hắn gật đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

 

“Nghe nói rồi. Cố Ngôn Triệt đúng là hồ đồ, lại vì con gái tội thần mà làm ra chuyện hoang đường thế này. Ủy khuất cho nàng rồi.”

 

Hắn diễn giỏi thật.

 

Nếu không phải ta đã biết trước chân tướng, e rằng đã bị bộ dạng tình sâu nghĩa nặng này lừa phỉnh.

 

Trong lòng ta cười khẩy, ngoài mặt không mảy may biến sắc: “Vương gia nói đúng. Hắn quả thật rất hồ đồ.”

 

Ta dừng một chút, câu chuyện xoay chuyển: “Nhưng ta hôm nay đến không phải để nói về hắn. Mà là muốn hỏi Vương gia một chuyện.”

 

“Ồ?” Hắn nhướng mày: “Chuyện gì?”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào.

 

“Cố Ngôn Triệt công khai từ hôn trên điện Kim Loan, chuyện này có phải có kẻ đứng sau xúi giục?”

 

Câu hỏi của ta cực kỳ trực diện và sắc bén.

 

Không khí nháy mắt đóng băng.

 

Nụ cười trên mặt Tiêu Cảnh Từ biến mất hoàn toàn.

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt trở nên thâm thúy và nguy hiểm.

 

“Vi Vi, lời này của nàng là có ý gì? Nàng nghi ngờ có kẻ giở trò quỷ sau lưng?”

 

“Lẽ nào không phải sao?” Ta vặn lại.

 

“Cố Ngôn Triệt tuy ngu xuẩn, nhưng chưa ngu đến mức dám khiêu chiến thiên uy trên điện Kim Loan.”

 

“Nếu không có ai chống lưng cho hắn, có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám.”

 

Vừa nói ta vừa từ từ bước đến trước mặt hắn. Khoảng cách chưa đầy một bước chân.

 

Ta có thể ngửi rõ mùi long diên hương thanh mát trên người hắn.

 

Vẫn là mùi hương quen thuộc như xưa.

 

Chỉ là lòng người đã sớm đổi thay.

 

Ta ngẩng đầu đón lấy ánh mắt dò xét của hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

 

“Người có thể khiến hắn không sợ hãi như vậy, khắp kinh thành đếm trên đầu ngón tay.”

 

“Vương gia, ngài nói xem sẽ là ai?”

 

Lời của ta như một thanh kiếm sắc nhắm thẳng vào yết hầu của hắn.

 

Bầu không khí trong thư phòng căng thẳng đến tột độ.

 

Ta thậm chí còn nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.

 

Ta đang đánh cược.

 

Cược rằng hắn không dám thừa nhận.

 

Cũng cược rằng hắn không dám ra tay với ta ngay lúc này.

 

Chỉ cần hắn có một chút chần chừ, liền chứng minh hắn có tật giật mình.

 

Đồng thời chứng minh suy đoán của ta là đúng.

 

Tiêu Cảnh Từ nhìn ta, chìm vào im lặng.

 

Trong đôi mắt sâu không đáy kia bão táp cuộn trào.

 

Có kinh ngạc, có dò xét, có sát ý.

 

Còn có cả những cảm xúc phức tạp mà ta không sao hiểu được.

 

Hồi lâu hắn mới bật cười.

 

Cười có phần bất đắc dĩ, lại có phần tự giễu.

 

“Vi Vi, nàng vẫn giống hệt như xưa.”

 

“Chẳng thay đổi chút nào, lúc nào cũng thông minh như thế.”

 

Hắn không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.

 

Nhưng thái độ của hắn đã cho ta câu trả lời.

 

Trái tim ta triệt để chìm xuống đáy vực.

 

Quả nhiên là hắn.

 

“Tại sao?” Ta không nhịn được hỏi, giọng hơi run rẩy.

 

“Khương gia ta rốt cuộc đắc tội gì với ngài? Cớ sao ngài phải đuổi cùng giết tận như vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...