Bảo Mẫu Của Giới Hào Môn

Chương 8



“Hứa phu nhân, trạng thái tinh thần ban ngày của bé thế nào?”

 

“Ban ngày cực kỳ ngoan, ăn ngon ngủ kỹ chơi ngoan. Chỉ đến 8 giờ tối là đổi tính đổi nết y như thành một người khác.”

 

Tôi gật đầu, đặt một câu hỏi nghe có vẻ chẳng liên quan: “Lúc 8 giờ tối, gia đình chị thường đang làm gì?”

 

Hứa phu nhân ngẫm nghĩ: “Chồng tôi thường 7 rưỡi tối về tới nhà, khoảng 8 giờ tắm xong thì ra phòng khách xem tivi.”

 

“Tivi đặt ở đâu vậy chị?”

 

“Chính giữa phòng khách, loại màn hình lớn.”

 

“Giữa phòng trẻ và phòng khách cách nhau cái gì?”

 

Hứa phu nhân sững người: “Chỉ cách nhau bức tường thôi. Phòng trẻ nằm sát cạnh phòng khách.”

 

Tôi nhìn bức tường ngăn cách giữa phòng trẻ và phòng khách.

 

Giọng nói trong não vang lên đúng lúc, như thể mạch suy nghĩ của tôi vừa chạm phải một công tắc.

 

“Cái tiếng đó! Tối nào cũng có! Ầm ầm ầm ầm! Nó truyền qua bức tường đó! Kêu to lắm! Như sấm nổ vậy! Tai bảo bảo chịu không nổi! Ồn chết đi được! Ngày nào bảo bảo cũng bị dọa cho phát khóc! Đâu phải bảo bảo muốn khóc, là tại cái âm thanh đó đáng sợ quá!”

 

Tivi.

 

Cái tivi phòng bên.

 

Thính giác của trẻ 5 tháng tuổi nhạy bén vô cùng. Mức âm lượng tivi mà người lớn cho là bình thường, đối với bé có khi lại đinh tai nhức óc như tiếng pháo nổ. Nhất là nếu ông Hứa hay xem thể loại phim hành động hay phim chiến tranh có hiệu ứng âm thanh sống động, sóng âm trầm tần số thấp xuyên qua bức tường truyền vào phòng, đối với một đứa trẻ sơ sinh chẳng khác gì một thảm họa tiếng ồn diễn ra hằng đêm đúng giờ cố định.

 

8 giờ bắt đầu, 10 giờ ông Hứa tắt tivi đi ngủ, tiếng ồn biến mất, đứa trẻ ngừng khóc.

 

Thời gian khớp hoàn toàn.

 

“Hứa phu nhân,” Tôi đứng dậy, “Bình thường chồng chị xem tivi hay vặn volume mức nào?”

 

“Khá to, tai ảnh hơi nghễnh ngãng, thích vặn to.”

 

“Thường xem loại chương trình gì?”

 

“Phim chiến tranh, ngày nào cũng xem. Ảnh mê quân sự lắm.”

 

Tôi bước đến bên bức tường, dùng lòng bàn tay áp lên đó thử nghiệm. Tường không dày, là loại tường nhẹ ngăn phòng, khả năng cách âm rất kém.

 

“Tìm ra nguyên nhân rồi.” Tôi xoay người lại, “Con chị khóc từ 8 đến 10 giờ đêm là do tiếng tivi từ phòng khách truyền qua. Sóng âm trầm truyền qua vách tường, đối với người lớn có thể chỉ là tiếng ồn nền, nhưng đối với trẻ 5 tháng tuổi thì cường độ rất mạnh, gây ra nỗi hoảng sợ và bất an.”

 

Hứa phu nhân sững sờ.

 

“Tiếng tivi? Đơn giản thế thôi á?”

 

“Chị có thể làm bài kiểm tra. Tối nay chị bảo anh nhà đừng bật tivi, hoặc đeo tai nghe xem. Nếu con không khóc nữa, chứng tỏ nguyên nhân là từ đó.”

 

Biểu cảm của Hứa phu nhân chuyển từ ngỡ ngàng sang vẻ dở khóc dở cười vô cùng phức tạp.

 

“Tôi bỏ ra hơn hai vạn tệ (gần 70 triệu VNĐ) đi khám bốn ông bác sĩ, làm cả tá xét nghiệm, uống cả đống thuốc. Nguyên nhân hóa ra là do ông chồng tôi xem tivi bật to quá á?”

 

Cậu nhóc nằm trên thảm lật mình lại, trong đầu phát ra tiếng thở phào nhõng nhẽo: “Cuối cùng cũng có người hiểu mình rồi. Bảo bảo đợi ngày này ròng rã 2 tháng trời. Chị gái này đúng là tri kỷ của bảo bảo.”

 

9 giờ tối hôm đó, Hứa phu nhân gửi tin nhắn cho tôi.

 

“Không bật tivi. Im ắng hoàn toàn. 8 giờ thằng nhóc lật người, hừ hừ vài tiếng, rồi tự ngủ luôn. Chẳng khóc tiếng nào. Khương Vãn à, giờ chị chỉ muốn lao ra phòng khách đập nát cái tivi đó thôi.”

 

Tôi rep: “Đừng đập uổng tiền, mua cho anh Hứa cái tai nghe xịn xịn là được.”

 

Chị ấy rep trong một nốt nhạc: “Đặt hàng xong rồi.”

 

14

 

Tiếng tăm đồn xa, người tìm đến ngày một đông.

 

Sau nhà họ Hứa là nhà họ Trịnh.

 

Trường hợp nhà họ Trịnh làm tôi đau đầu mất một dạo.

 

Con gái Trịnh phu nhân 9 tháng tuổi, khỏe mạnh, phát triển bình thường, ngồi bò cầm nắm đều được, nhưng duy chỉ có một hành vi làm cả nhà bế tắc: Thích đánh người.

 

Không phải kiểu vung tay vô ý thức của trẻ con, mà là cú đánh nhắm trúng đích, dùng lực, nhắm thẳng vào mặt người khác mà tát.

 

Bảo mẫu bị tát không dưới 50 lần. Trịnh phu nhân mặt lúc nào cũng hằn dấu tay đỏ, ngay cả ông Trịnh cũng xơi mấy bạt tai. Nặng nề nhất là có lần đánh luôn bà nội đến chơi nhà. Bà cụ bị tát ngay sống mũi, kính méo xệch, khóc lóc bù lu bù loa, than vãn đứa bé này tính khí nóng nảy quá, sau này lớn lên khó bảo.

 

Trịnh phu nhân rầu rĩ rửa mặt bằng nước mắt mỗi ngày, ngỡ mình sinh nhầm một tiểu bá vương.

 

Khi tôi tới nhà họ Trịnh, cô công chúa nhỏ đó đang ngồi chơi xếp gỗ trên thảm xốp. Bé trắng trẻo mũm mĩm, hai mắt chớp chớp, tóc cột hai bím với dây thun hồng, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu.

 

Nhưng khi bảo mẫu bước tới định bế lên thay tã, cô bé lập tức sầm mặt, vung tay lên, “Chát” một tiếng tát thẳng vào cằm bảo mẫu.

 

Lực cũng không nhỏ đâu.

 

Giọng nói trong đầu phút chốc bùng nổ: “Không thích! Bản công chúa đang chơi mà! Xếp gỗ còn chưa xong! Các người cứ chen ngang lúc bản công chúa đang chơi vui nhất! Đáng ghét! Bản công chúa tức giận! Nhưng các người đâu có hiểu bản công chúa nói gì! Bản công chúa đành dùng tay để cho các người biết! Đánh các người nghĩa là ‘không muốn’ đó! Có hiểu không hả!”

 

 

 

Thì ra là vậy. Khả năng ngôn ngữ của đứa trẻ này chưa phát triển tới mức có thể dùng miệng nói “Không”, nhưng ý thức bản ngã của nó đã rất mạnh. Khi nó đang chú tâm làm việc gì đó mà bị cắt ngang, cách duy nhất nó có thể dùng để phản kháng bằng tứ chi chính là “đánh”.

 

Không phải hành vi tấn công ác ý. Đó là cách giao tiếp.

 

“Trịnh phu nhân,” Tôi nói, “Con gái chị đánh người không phải do tính khí đâu. Bé đang nói ‘Không’ và ‘Không đồng ý’. Bé chưa biết nói, chỉ biết dùng tay để truyền đạt ý đó thôi. Lần sau, trước khi định ngắt ngang việc bé đang làm, chị nhớ ra hiệu báo trước. Ví dụ, hãy ngồi xổm xuống cho bé nhìn thấy mặt, lấy ngón tay chỉ vào việc bé đang làm, rồi chỉ vào hướng chị định dẫn bé đi, cho bé 3 đến 5 giây để tiếp nhận. Đừng đột ngột nhấc bổng bé đi khi bé đang tập trung.”

 

Trịnh phu nhân làm theo. Bảo mẫu ngồi xổm xuống trước, chỉ vào khối gỗ, rồi chỉ sang bàn thay tã, làm điệu bộ cực kỳ cường điệu cho việc thay tã.

 

Cô công chúa ngước mắt lên nhìn bảo mẫu, giọng trong đầu vang lên: “Ồ, đi thay tã. Được rồi. Đợi bản công chúa xếp nốt cục này đã.”

 

Bé thực sự vươn tay xếp nốt mảnh gỗ cuối cùng lên trên đỉnh, rồi giơ hai tay ra, chủ động đòi bảo mẫu bế.

 

Toàn bộ quá trình không có bạt tai nào.

 

Trịnh phu nhân đứng bên cạnh chứng kiến, bưng kín miệng, nước mắt rơm rớm trong khóe mắt.

 

“Nó hiểu được sao? Nó thực sự hiểu được sao?”

 

“Khả năng nhận thức của trẻ 9 tháng tuổi nhạy bén hơn người lớn tưởng nhiều. Bé không hiểu từ vựng, nhưng có thể đọc được hành động và biểu cảm của chị. Chị dành cho bé sự tôn trọng và báo trước, bé sẽ không cần dùng nắm đấm để phản đối nữa.”

 

Ngày hôm đó, Trịnh phu nhân đem bí quyết này truyền lại cho tất cả người trong nhà.

 

Ba ngày sau, chị ấy gọi cho tôi, giọng cười rạng rỡ: “Khương Vãn à, ba ngày rồi không có ai ăn bạt tai nào. Mẹ chồng chị khen như vừa đổi một đứa trẻ khác vậy.”

 

Giọng nói trong đầu vang vọng lời nhận xét của tiểu thiếu gia: “Chị gái nhỏ đó cục súc ghê, một chín một mười với bà nội hai (Nhị phu nhân nhà họ Thẩm) luôn.”

 

Tôi nhịn không được, búng nhẹ lên trán nó.

 

Nó “a a” một tiếng, tiếng lòng sục sôi công phẫn: “Bạo lực! Chị dám động tay động chân với bảo bảo! Bảo bảo phải méc ông nội!”

 

15

 

Tiệc gia đình của nhà họ Thẩm vào thứ Tư tuần sau tới rất nhanh.

 

Nói là “tiệc gia đình”, quy mô thì nhỏ hơn tiệc đầy tháng của tiểu thiếu gia, nhưng những vị khách tới dự thì địa vị còn nặng ký hơn. Không phải những mối quan hệ xã giao hời hợt, mà là vài gia đình thực sự được Thẩm lão gia đặt trong tâm trí.

 

Nhà họ Phương đến. Cả Phương phu nhân và Phương tiên sinh, vừa nhìn thấy tôi Phương phu nhân đã khẽ gật đầu chào.

 

Nhà họ Tiền tới. Tiền phu nhân từ xa đã vẫy vẫy tay gọi tôi, miệng cười toe toét.

 

Nhà họ Hà, họ Tô, họ Lâm, họ Cố, họ Diệp đều có mặt.

 

Thậm chí còn có vài gia đình mà tôi không quen.

 

Và có cả Đào tiên sinh.

 

Ông ta đi một mình. Không có Ngô Nhị phu nhân đi cùng.

 

Tiệc được bày biện ở sảnh lớn tầng một nhà họ Thẩm, ngồi thành bàn tròn, các món ăn Trung Hoa dọn lên như mây trôi nước chảy.

 

Tôi bế tiểu thiếu gia ngồi ở góc khuất, vốn định an tĩnh làm một kẻ tàng hình.

 

Nhưng tiểu thiếu gia không chịu hợp tác.

 

Thằng bé hưng phấn tột độ, cái đầu nhỏ ngó nghiêng tứ phía, tiếng lòng y hệt một người dẫn chương trình hài độc thoại.

 

“Ồ, ông chú béo bên kia là nhà họ Tiền đúng không? Bữa trước mang tới biếu ông nội hộp trà, ông chê dở, sau lưng còn bảo toàn đồ hàng chợ.”

 

“Cô đằng kia đẹp dữ, nhưng lúc cười méo miệng, bên cao bên thấp, nhìn là lạ làm sao á.”

 

“Lão già hói đầu kia cứ nhìn bảo bảo quài vậy! Nhìn gì mà nhìn! Bảo bảo đâu phải con khỉ trong sở thú đâu!”

 

Tôi suýt thì bật cười, đành cúi gằm mặt vờ như đang chỉnh lại quần áo cho nó.

 

Rượu quá ba tuần, Thẩm lão gia đứng lên phát biểu đôi lời.

 

Đại ý là cảm ơn sự giúp đỡ của bạn bè thâm giao, nhà họ Thẩm nay có người nối dõi, tương lai xán lạn. Ở đoạn cuối, ông chuyển ngoắt chủ đề.

 

“Thưa các vị ở đây, rất nhiều nhà đã cậy nhờ Khương Vãn. Tôi biết cả.”

 

Cả hội trường tĩnh lặng một giây, sau đó mấy vị phu nhân bật cười, không khí trở nên vi diệu.

 

“Hôm nay tôi nói rõ chuyện này,” Giọng Thẩm lão gia không lớn, nhưng từng từ từng chữ đủ sức đè bẹp cả không gian. “Khương Vãn là người của tiểu Tri Hành, cũng là người nhà họ Thẩm. Ai nhờ cô ấy giúp việc gì, tôi xem như nể mặt nhà họ Thẩm, tôi nhận cái ân tình này. Nhưng ngược lại, ai cố ý làm khó cô ấy, thì cũng là không nể mặt nhà họ Thẩm.”

 

Ông nâng chén rượu lên, đưa mắt quét quanh hội trường.

 

“Các vị, chén rượu này, kính phúc khí của bọn trẻ. Cạn.”

 

Tất cả mọi người đồng thanh cụng ly.

 

Tôi ngồi ở trong góc, ôm tiểu thiếu gia, tim đập thình thịch.

 

Lời này của Thẩm lão gia, chẳng khác nào biến tôi từ “một vú em đắc lực” thành “người được nhà họ Thẩm bảo kê”.

 

Tấm khiên chắn này nặng ký hơn bất kỳ tấm danh thiếp nào.

 

Triệu Linh Lung ngồi ở bàn tiệc chính, cầm ly rượu, khẽ mỉm cười. Mắt cô ấy chạm mắt tôi một giây, khẽ gật đầu.

 

Chu Nhiễm không có mặt.

 

Nhưng khi bữa tiệc sắp tàn, điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ cô ta.

 

 

 

“Những lời lão gia tử nói hôm nay, đủ cho cô dùng một thời gian. Nhưng không đủ cho cô dùng cả đời. Cô phải có bản lĩnh riêng mới đứng vững được, không thể mãi dựa dẫm vào nhà họ Thẩm.”

 

Lời nói này cay nghiệt thật, nhưng không có ác ý. Là lời thật lòng.

 

Tiểu thiếu gia trong lòng tôi ngáp một cái, tiếng lòng lẩm bẩm ngái ngủ: “Hôm nay chị run ghê, tim đập nhanh quá, thịch thịch thịch, y như đánh trống. Bảo bảo không thích trống. Bảo bảo muốn nghe hát ru. Chị hát cho bảo bảo nghe đi.”

 

Tôi cúi đầu nhìn thằng nhóc.

 

Một thằng nhóc tì chưa đầy hai tháng tuổi, ăn no lại ngủ, ngủ dậy lại đòi ăn, thỉnh thoảng bình luận xách mé vài câu, luôn hiếu kỳ nhưng cũng dửng dưng với tất cả. Nó không biết những lời ông nội vừa nói mang ý nghĩa gì. Nó cũng không cần phải biết.

 

Nó chỉ cần biết, người đang ôm nó đây, sẽ luôn bên cạnh nó.

 

Tôi vỗ nhẹ lưng thằng bé, ậm ừ một điệu nhạc không lời.

 

Nó thỏa mãn nhắm mắt lại. Tiếng lòng cuối cùng xẹt qua trí óc tôi: “Chị hát dở ẹc. Nhưng bảo bảo thích. Vì là chị hát mà.”

 

Mũi tôi cay xè.

 

Cái sinh linh bé bỏng này, mỗi lần tôi sắp suy sụp vì mấy chuyện rắc rối bên ngoài, nó lại thốt ra một câu như vậy. Giống như viên kẹo dẻo, rơi đúng vào khoảnh khắc tôi thèm ngọt nhất.

 

16

 

Tiệc tàn, tôi sắp xếp cho tiểu thiếu gia ngủ ở phòng trẻ, định chợp mắt thì điện thoại lại rung.

 

Không phải một tin, mà là bốn tin nhắn.

 

Tin đầu tiên từ Hứa phu nhân: “Khương Vãn à, đứa bé mười tháng tuổi nhà bạn chị chưa biết lẫy, muốn nhờ em coi giùm, có tiện không?”

 

Tin thứ hai từ Trịnh phu nhân: “Khương tỷ! Chị họ tôi ở quê có sinh đôi hay khóc chéo đêm, đứa này khóc xong đứa kia tiếp sức, cả nhà rụng rời. Em xem giúp từ xa được không?”

 

Tin thứ ba từ một số lạ: “Khương cô nương, tôi là Tôn phu nhân, Phương phu nhân cho tôi số của cô. Thằng nhóc nhà tôi một tuổi không chịu đi, muốn mời cô qua khám thử.”

 

Tin thứ tư từ Phương phu nhân: “Khương Vãn, chị đã đẩy hai nhà khác. Em ôm không xuể đâu, sức khỏe là vốn quý nhất, từ từ thôi.”

 

Tôi ngồi bần thần trên mép giường, nhìn bốn tin nhắn này rất lâu.

 

Phương phu nhân nói đúng, tôi quá tải rồi. Bên này phải chăm lo cho tiểu thiếu gia, lời mời bên ngoài cứ nối đuôi nhau tới. Mỗi nhà một hoàn cảnh, mỗi đứa trẻ một vấn đề, tôi không thể phân thân đi khắp nơi.

 

Nhưng lũ trẻ không thể đợi.

 

Trẻ 10 tháng chưa biết lẫy, có thể do mặc quá nhiều áo quần hạn chế vận động.

 

Sinh đôi khóc chéo đêm, có khi giống trường hợp nhà họ Tô.

 

Trẻ một tuổi không chịu đi, biết đâu chỉ vì đế giày quá cứng.

 

Câu trả lời cho tất thảy vấn đề nằm ngay trong não lũ trẻ, chúng đang “nói” mỗi ngày, chỉ là không ai nghe hiểu.

 

Và tôi thì hiểu. Tôi là người duy nhất nghe hiểu.

 

Nếu tôi không làm chuyện này, thì chẳng ai làm nữa cả.

 

Tôi nhắn lại cho Hứa phu nhân và Tôn phu nhân: “Cuối tuần em ghé thăm ạ.”

 

Nhắn cho Trịnh phu nhân: “Chị bảo người nhà quay video hai bé lúc khóc gửi qua, em xem trước.”

 

Nhắn cho Phương phu nhân: “Cảm ơn chị Phương. Em sẽ chú ý sức khỏe.”

 

Tôi đặt điện thoại xuống, nằm lên giường, ngước nhìn trần nhà.

 

Trần nhà có một vết nứt rất nhỏ, giống như một tấm bản đồ xiên xẹo.

 

Đầu tôi yên ắng, tiểu thiếu gia ngủ rất say, tín hiệu tiếng lòng đều đều êm ái, chỉ có tiếng thở nhịp nhàng và dăm ba mẩu ký ức bay lơ lửng.

 

“Bình sữa bự chảng. Màu vàng. Biết bay. Bay lên mây. Mây êm ru. Như cái gối. Nằm trên mây mút sữa. Sướng quá.”

 

Giấc mơ của nó lúc nào cũng xoay quanh cái ăn.

 

Tôi lật nghiêng người, nhắm mắt. Ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.

 

Nhưng lúc này đây, trong căn phòng bé nhỏ này, với tiếng tim đập bình ổn vọng từ phòng bên, thế giới của tôi đã lấy lại được sự bình yên ngắn ngủi.

 

Với tôi, như thế là đủ rồi.

 

HẾT

Chương trước
Loading...