Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Thân Mua Nhà Đối Diện Tôi
Chương 5
“Tô Miên luôn cấm tôi liên lạc với cô, bảo là cô ghét tôi, còn bảo cô hay nói xấu tôi trước mặt Giang Thần.”
Tôi cười khẩy.
Đúng là phong cách của cô ta.
“Triệu Hằng, tôi hỏi anh, dạo này Tô Miên vớ bở được ở đâu à?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không trả lời nữa.
Màn hình điện thoại chợt sáng, là một tấm ảnh chụp màn hình chuyển khoản.
Số tiền: 500.000 tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ).
Người chuyển: Triệu Hằng.
Nội dung: Trả nốt phí chia tay.
Tôi hít một ngụm khí lạnh.
“Phí chia tay 50 vạn? Anh điên à?”
“Không phải tôi điên.” Tin nhắn của Triệu Hằng mang theo một sự bất lực tột độ, “Là cô ta đang nắm thóp tôi. Lâm Dao, cô tránh xa cô ta ra, người đàn bà đó vì tiền chuyện gì cũng dám làm.”
“Nắm thóp chuyện gì?”
“Cô ta không nói cho cô biết à? Cô ta giữ một danh sách. Liên quan đến cô, liên quan đến Giang Thần, và liên quan đến cả tôi.”
Danh sách?
Tôi đang định hỏi thêm thì ngoài cửa có tiếng chìa khóa vặn ổ.
Giang Thần về rồi.
Tôi nhanh tay xóa lịch sử trò chuyện, úp điện thoại xuống ghế sofa.
“Vợ ơi, xem nhà sao rồi em?” Giang Thần vừa thay giày vừa hỏi, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Tôi bước tới, đỡ lấy cặp tài liệu của anh.
“Chốt căn 1603 rồi, căn có ban công to ấy.”
Giang Thần khựng lại: “Không phải bảo căn 1601 ánh sáng tốt hơn sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ: “Bởi vì Tô Miên đã mua căn đối diện 1601 rồi.”
Động tác của Giang Thần cứng đờ.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt xẹt qua một tia cảm xúc tôi không thể đọc vị được.
“Tô Miên… mua nhà rồi à?”
“Ừ, trả thẳng, 2,3 triệu tệ.” Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “trả thẳng”.
Giang Thần không nói gì, chỉ im lặng nới lỏng cà vạt, bước đến bình nước rót một ly nước lạnh, ngửa cổ uống cạn.
“Cô ta lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Anh quay lưng về phía tôi hỏi.
“Em cũng đang thắc mắc đây.” Tôi bước ra sau lưng anh, đặt tay lên vai anh, “Giang Thần, anh nghĩ sao?”
Giang Thần quay lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Anh làm sao mà biết được. Chắc nhà cô ta được đền bù đất đai? Hay trúng số?”
Tôi không vạch trần anh ta.
Bởi vì ban nãy tôi vừa nhìn thấy, trên cổ áo anh ta, có một vệt phấn nền mờ mờ màu champagne.
Chính là tone màu hôm nay Tô Miên dùng.
Tôi cười lạnh trong bụng.
Tô Miên, Giang Thần.
Hai người các người, rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện bất ngờ mà tôi chưa biết nữa?
Sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại của Trương Lỗi từ công ty nội thất.
Trương Lỗi do Tô Miên giới thiệu, bảo là từng thi công nhà cho chị họ cô ta, làm ăn uy tín, tay nghề tỉ mỉ.
“Chị Lâm, nghe bảo chị đổi sang căn 1603 à?” Giọng Trương Lỗi có vẻ hơi lúng túng.
“Ừ, tôi đổi rồi.”
“Vậy bản thiết kế hôm bữa…”
“Hủy đi.” Tôi vừa lật xem tài liệu trên tay vừa nói, “Anh Trương, cho tôi hỏi chút, phương án bên nhà Tô Miên chốt chưa?”
“Chốt rồi chị, full nhà phong cách Creamy tối giản, ngân sách thi công báo là 500 nghìn tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ).”
500 nghìn.
Cộng với 2,3 triệu tiền nhà, Tô Miên vừa ra tay là quất thẳng 2,8 triệu tệ (gần 10 tỷ VNĐ).
“Anh Trương, tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện.”
“Chị cứ nói.”
“Lên cho tôi một phương án thiết kế cho căn 1603, phong cách phải TRÁI NGƯỢC HOÀN TOÀN với Tô Miên. Cô ta làm tối giản, tôi làm họa tiết cầu kỳ; cô ta làm màu kem, tôi làm tone xám đá cẩm thạch. Ngân sách… KHÔNG GIỚI HẠN.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Chị Lâm, chị làm thế này là định…”
“Anh cứ làm theo lời tôi, tiền không thiếu một xu. Ngoài ra, ‘vô tình’ tiết lộ tiến độ của tôi cho Tô Miên biết giùm.”
Cúp máy, tôi nhìn mình trong gương.
Lâm Dao, trước đây mày quá yếu mềm rồi.
Lúc nào cũng nghĩ bạn bè thân thiết không cần tính toán, chịu thiệt một chút cũng là phúc.
Nhưng bây giờ, người ta ỉa lên đầu lên cổ mày rồi, mày còn định khen bãi cứt thơm chắc?
Tô Miên thèm khát cuộc sống của tôi, vậy tôi sẽ tạo ra một cú lừa ngoạn mục cho cô ta.
Để cô ta trong lúc điên cuồng chạy theo cái ảo ảnh đó, sẽ phải ói sạch từng đồng tiền dơ bẩn không rõ lai lịch ra.
Chiều hôm đó, Tô Miên rủ tôi đi dạo phố.
Tôi cố tình mặc bộ đồ haute couture ngày thường không nỡ đụng tới, xách cái túi xách quà kỷ niệm Giang Thần tặng.
Tô Miên vừa gặp đã dán mắt vào cái túi của tôi.
“Dao Dao, túi này… chắc phải 10 vạn (hơn 300 triệu VNĐ) đấy nhỉ?”
“Tầm đó.” Tôi đáp nhạt, “Giang Thần cứ đòi mua bằng được, bảo để phối với bộ quần áo này.”
Ánh mắt Tô Miên tối sầm lại, rồi lập tức cười giả lả.
“Giang Thần đối xử với bà tốt thật. À mà vụ làm nội thất bà nghe nói chưa? Anh Lỗi bảo bà định ốp full đá cẩm thạch à?”
“Ừ, Giang Thần thích, bảo thế nhìn cho sang trọng.”
Tô Miên khoác tay tôi, giọng dò xét: “Nhưng ốp đá cẩm thạch tốn kém lắm, ngân sách nhà bà chắc khủng lắm nhỉ?”
“Cũng bình thường, Giang Thần đưa tôi cái thẻ, bảo cứ quẹt thoải mái.”
Tôi để ý, móng tay Tô Miên lại bấm chặt vào lòng bàn tay.
“Ngưỡng mộ bà ghê.” Cô ta nói giọng chua loét, “Tôi thì chịu, trả thẳng xong tiền nhà là cháy túi rồi.”
“Cháy túi thì có sao, nhà mua rồi, sau này từ từ kiếm bù vào.”
Tôi kéo cô ta bước vào một tiệm trang sức.
“Miên Miên, bà xem giúp tôi, sợi dây chuyền này phối với váy cưới ổn không?”
Đó là bảo vật trấn tiệm, giá niêm yết 1,28 triệu tệ (hơn 4 tỷ VNĐ).
Tô Miên nhìn con số đó, cả người đờ đẫn.
“Dao Dao… cái này đắt quá rồi đấy?”
“Bình thường mà, Giang Thần bảo đời người cưới có một lần, không thể để tôi chịu thiệt thòi.”
Tôi quay sang nhìn nhân viên: “Phiền chị gói lại giúp tôi.”
Hơi thở của Tô Miên trở nên dồn dập.
Tôi biết, cô ta đang nhảy số.
2,3 triệu tệ tiền nhà, 50 vạn tiền decor, cộng thêm đống chi phí “phông bạt” mỗi ngày…
Tiền trong tay cô ta chắc chắn cạn đáy rồi.
Và những miếng mồi tôi quăng ra, đang bức cô ta phải vay mượn thấu chi.
Thấu chi ví tiền của cô ta, và thấu chi luôn “đại gia” đứng sau lưng chống lưng cho ả.
Trên đường về, Tô Miên cứ hồn xiêu phách lạc.
Lúc sắp xuống xe, cô ta đột nhiên hỏi tôi một câu: “Dao Dao, dạo này Giang Thần… có biểu hiện gì bất thường không?”
Tay cầm vô lăng của tôi siết lại, mặt vẫn tỉnh bơ.
“Bất thường? Không có, anh ấy ngày nào cũng tan làm đúng giờ, về nhà là quấn lấy tôi.”
“À, thế thì tốt.” Tô Miên đẩy cửa xe, “Tôi thuận miệng hỏi vậy thôi, bà đừng để bụng.”
Nhìn bóng cô ta khuất sau tòa chung cư, nụ cười trên mặt tôi dần biến mất.
Tôi mở camera hành trình, trích xuất đoạn video hôm qua.
Trong video, xe của Giang Thần đậu ở cửa sau nhà mẫu bất động sản.
Tô Miên từ trên xe bước xuống, khoác áo vest của Giang Thần.
Hai người giằng co cạnh xe một lúc, Tô Miên đột nhiên kiễng chân, hôn chụt lên má Giang Thần.
Và Giang Thần, không hề né tránh.
Tôi tắt màn hình, thở hắt ra một hơi dài.
Giang Thần.
Đã thích “chăm sóc” bạn thân của em đến thế, em sẽ tác thành cho hai người.
Về đến nhà, Giang Thần đã nấu xong cơm tối.
“Vợ về rồi à? Rửa tay ăn cơm đi em.”
Anh mỉm cười dịu dàng, vẫn mang dáng vẻ của người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian mà tôi đã yêu suốt 3 năm qua.
Tôi ngồi vào bàn, nhìn một bàn toàn món tôi thích.
“Giang Thần, dạo này công ty anh sắp lên sàn đúng không?”
Tay cầm đũa của anh khẽ run lên.
“Vẫn chưa, đang chạy quy trình thôi. Sao tự dưng em hỏi thế?”
“Không có gì, nghe Tô Miên nhắc mồm bảo là anh sắp thành sếp sòng nghìn tỷ đến nơi rồi.”
Giang Thần cười gượng: “Cô ấy đùa đấy. Nghìn tỷ dễ kiếm thế sao.”
“Cũng phải.” Tôi gắp miếng thịt kho cho vào miệng, “Nhưng Giang Thần này, lỡ ngày nào đó anh giàu sụ thật, anh có ghét bỏ con vợ già này không?”
Giang Thần bỏ đũa xuống, nghiêm túc nhìn tôi.
“Dao Dao, em nói gì thế? Đời này anh chỉ yêu mình em thôi.”
Tôi nhìn đôi mắt thâm tình của anh ta, trong lòng chỉ dâng lên một cỗ buồn nôn.
Chỉ yêu mình em?
Thế 2,3 triệu tệ tiền nhà của Tô Miên ở đâu chui ra?
Vệt kem nền trên cổ áo kia là thế nào?
Giang Thần, anh ráng mà cầu trời khấn Phật cho công ty anh lên sàn trót lọt.
Bằng không, đống nợ của Tô Miên, e là anh phải dùng mạng mà đắp vào rồi.
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu ra vào tấp nập các trung tâm đấu giá và cửa hàng Haute Couture (thời trang cao cấp).
Lần nào tôi cũng lôi Tô Miên đi cùng.
Lần nào tôi cũng phô diễn năng lực mua sắm điên cuồng trước mặt cô ta.
Tô Miên từ ghen tị đỏ mắt ban đầu, dần chuyển sang đú đởn một cách cuồng loạn.
Tôi mua một cặp bình cổ, cô ta quay lưng chạy đi lùng một cặp đắt hơn.
Tôi chốt dàn âm thanh nhập khẩu, cô ta lập tức gọi Trương Lỗi bắt nâng cấp bản thiết kế, đập thêm phòng chiếu phim thông minh vào.
Cô ta như một con bạc khát nước, bị tôi dắt mũi, không ngừng nhân đôi tiền cược.
Và cái “đại gia” đứng sau lưng ả, có vẻ cũng bắt đầu trụ không nổi nữa rồi.
Nửa đêm hôm đó, tôi nhận được điện thoại của Triệu Hằng.
Giọng anh ta nghe đầy kích động.
“Lâm Dao, tôi điều tra ra rồi!”
“Ra cái gì?”
“Nguồn tiền của Tô Miên không phải là tiền đền bù đất đai, cũng đếch phải trúng số.”
Tôi siết chặt điện thoại: “Thế nó từ đâu ra?”
“Là BIỂN THỦ CÔNG QUỸ.” Triệu Hằng hạ giọng, “Kế toán trưởng công ty Giang Thần là bạn học đại học của Tô Miên. Hai đứa nó cấu kết với nhau, thó luôn khoản quỹ dự phòng công ty chuẩn bị dùng để lên sàn chứng khoán chuyển đi rồi.”
Đầu tôi nổ “đùng” một tiếng.
Biển thủ công quỹ?
Giang Thần có biết chuyện này không?
“Giang Thần có biết không?” Tôi thốt ra câu hỏi.
“Hiện tại chưa chắc chắn, nhưng dòng tiền đó cuối cùng chạy hết vào tài khoản Tô Miên. Lâm Dao, công ty Giang Thần sắp bị kiểm toán rồi, một khi bị khui ra, bọn chúng chết chắc.”
Tôi cúp máy, nhìn Giang Thần đang ngủ say bên cạnh.
Hơi thở anh ta bình ổn, khóe môi thậm chí còn vương nét cười.
Giang Thần, rốt cuộc anh là tòng phạm, hay là thằng ngu bị dắt mũi?
Dù là loại nào, vở kịch này cũng đến lúc lên cao trào rồi.
Hôm sau, tôi hẹn Tô Miên đi thử váy cưới.
Tại tiệm váy cưới đắt đỏ nhất thành phố, mỗi bộ váy đều được đính kết thủ công bằng tay.
Tôi chọn một chiếc váy đuôi cá giá 60 vạn (hơn 2 tỷ VNĐ), xoay một vòng trước gương.
“Miên Miên, đẹp không?”
Tô Miên nhìn chằm chằm vào chiếc váy, hai mắt hằn lên tia lửa.
“Đẹp… Dao Dao, Giang Thần đối xử với bà tốt quá.”
“Chứ sao.” Tôi vuốt ve hàng kim cương vụn đính trên váy, “Anh ấy bảo chỉ cần tôi thích, sao trên trời anh ấy cũng hái xuống. À đúng rồi Miên Miên, chẳng phải bà cũng sắp kết hôn sao? Hay chọn một bộ luôn đi?”
Mặt Tô Miên trắng bệch: “Tôi… tôi chưa chốt ngày.”
“Chưa chốt ngày thì cứ chọn trước đi, có sao đâu. Dù sao bây giờ bà cũng có nhà riêng rồi, thiếu gì tiền mua một bộ váy.”
Tôi ghé sát tai cô ta, thì thầm: “Tôi nghe nói, chị kế toán trưởng công ty Giang Thần vừa bị sa thải rồi, hình như là sổ sách có vấn đề. Miên Miên, bà quen chị ta đúng không?”
Tô Miên như bị sét đánh ngang tai, chiếc túi xách rơi “bạch” xuống sàn.
“Bà… bà nói gì cơ?”
“Không có gì, tôi hóng hớt được thế thôi.” Tôi nhặt túi lên đưa cho cô ta, cười ngây thơ vô tội, “Đi thôi, mình qua coi nhẫn kim cương.”
Tay Tô Miên run bần bật.
Cô ta viện cớ mệt, vội vã chuồn khỏi tiệm váy cưới.
Nhìn bóng lưng hoảng loạn của cô ta, tôi biết, cá cắn câu rồi.
Tối hôm đó, Giang Thần về rất khuya.
Người nồng nặc mùi rượu, quần áo xộc xệch, trông tiều tụy tàn tạ.
“Dao Dao… Công ty xảy ra chuyện rồi.”
Anh ôm chầm lấy tôi, giọng khản đặc.
“Chuyện gì cơ?” Tôi vờ như không biết.
“Kế toán trưởng ôm tiền bỏ trốn rồi, kế hoạch lên sàn… chắc phải hủy.”
Tôi vỗ nhẹ lưng anh, giọng điệu dịu dàng: “Không sao đâu anh, tiền mất còn kiếm lại được, người không sao là tốt rồi.”
“Nhưng… đó là hơn 20 triệu tệ (hơn 70 tỷ VNĐ) đấy!” Giang Thần vò đầu bứt tai đầy đau khổ, “Ngày mai đoàn kiểm toán vào làm việc, nếu không lấp được lỗ hổng này, anh có thể phải ngồi tù.”
Tôi cười khẩy trong bụng.
20 triệu tệ.
Tô Miên mua nhà, làm nội thất, sắm đồ hiệu cộng lại cao tay cũng chỉ 4-5 triệu tệ.
Chỗ tiền còn lại bay đi đâu rồi?
“Giang Thần, anh nói thật cho em biết, khoản tiền đó có liên quan đến Tô Miên không?”
Giang Thần ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
“Em… sao em biết?”
“Lúc Tô Miên trả thẳng tiền mua nhà là em đã nghi rồi.” Tôi đẩy anh ta ra, đứng phắt dậy, “Giang Thần, có phải anh tuồn tiền cho cô ta không?”
Giang Thần gục xuống ghế sofa, ôm mặt.
“Cô ta nói… cô ta có thai rồi. Cô ta uy hiếp nếu không cho cô ta tiền mua nhà, sẽ đem chuyện của bọn anh kể cho em nghe.”
Tôi thấy ngực đau nhói.
Dù đã đoán ra từ lâu, nhưng chính tai nghe anh ta thừa nhận, cảm giác vẫn như bị dao cứa vào tim.
“Có thai?” Tôi cười lạnh, “Giang Thần, anh giỏi thật đấy. Một mặt cùng em bàn chuyện đám cưới, mặt khác lại làm bạn thân em có bầu?”
“Dao Dao, anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi!” Giang Thần quỳ rạp xuống sàn, ôm chặt lấy chân tôi, “Là cô ta dụ dỗ anh! Cô ta bảo không cần danh phận, chỉ xin một căn nhà. Lúc đó anh ma xui quỷ khiến thế nào lại động vào tiền công ty…”
Tôi nhìn gã đàn ông đang khóc lóc thảm thiết trước mặt, chỉ thấy ghê tởm buồn nôn.
“Giang Thần, anh có muốn cứu công ty không?”
Giang Thần gật đầu như giã tỏi: “Muốn! Chỉ cần không phải đi tù, bắt anh làm gì cũng được!”
“Tốt. Vậy anh làm theo lời em nói.”
Tôi cúi người, thì thầm vào tai anh ta.
Mắt Giang Thần từ từ trợn ngược lên, cuối cùng hóa thành một tia tàn nhẫn vô tình.
“Được, anh nghe em.”
Những ngày sau đó, Giang Thần bắt đầu liên tục gọi điện cho Tô Miên.
Anh ta gạt Tô Miên rằng kiểm toán công ty gặp chút trục trặc nhỏ, chỉ cần Tô Miên chịu thế chấp căn nhà đó, là có thể vá xong lỗ hổng.
Đợi công ty lên sàn thành công, anh ta sẽ trả cho Tô Miên gấp bội.
Tô Miên ban đầu nhất quyết không chịu.
“Giang Thần, đó là nhà của em! Dựa vào cái gì bắt em đi thế chấp?”
“Tô Miên, cô đừng quên tiền mua nhà moi từ đâu ra! Nếu tôi phải bóc lịch, cô cũng đừng hòng trốn thoát!”
Hai người cãi nhau chí chóe trên điện thoại.
Và tất cả mọi chuyện, đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
Tôi thông qua Triệu Hằng, tìm được tung tích bà chị kế toán trưởng đã bỏ trốn kia.
Hóa ra bả chưa chạy xa, mà đang trốn trong một phòng trọ tồi tàn ở ngoại ô.
Tôi dẫn cảnh sát đến gõ cửa phòng bả.
Trước những bằng chứng thép, bả ta khai ra Tô Miên ngay tắp lự.
“Là Tô Miên ép tôi làm thế! Nó bảo Giang Thần nợ nó, khoản tiền này coi như tiền bồi thường thanh xuân Giang Thần đền cho nó!”
Lấy được lời khai xong, tôi không báo cảnh sát bắt Tô Miên ngay.
Tôi phải đợi một thời cơ.
Một thời cơ có thể khiến Tô Miên sụp đổ hoàn toàn.
Chiều hôm đó, Tô Miên hẹn gặp tôi.
Địa điểm hẹn là ở chính căn 1602 vẫn chưa thi công xong của cô ta.
Trong phòng bụi mù mịt, gạch đá ngổn ngang, Trương Lỗi đang chỉ đạo công nhân làm việc.
“Lâm Dao, bà thắng rồi.”
Tô Miên đứng giữa căn nhà thô, mặt trắng bệch, ánh mắt hiểm độc.
“Tôi thắng cái gì?” Tôi lạnh nhạt hỏi.
“Giang Thần kể hết cho tôi rồi. Anh ta bảo bà đã biết chuyện của bọn tôi, còn bảo bà chuẩn bị báo cảnh sát.”
Tô Miên từng bước ép sát, tay nắm chặt một con dao rọc giấy.
“Lâm Dao, rõ ràng tôi xinh đẹp hơn bà, thông minh hơn bà, dựa vào cái gì mọi thứ tốt đẹp trên đời đều rơi vào tay bà? Giang Thần là của bà, nhà to là của bà, đến cả danh tiếng cũng là của bà!”
Tôi nhìn bộ dạng điên loạn của cô ta, lòng lại bình yên đến lạ.
“Tô Miên, cô nhầm rồi. Những thứ đó chưa bao giờ là của tôi, là của Giang Thần. Mà Giang Thần thì, anh ta đếch yêu ai cả, anh ta chỉ yêu bản thân mình thôi.”
“Câm mồm!” Tô Miên hét lên chói tai, vung dao rọc giấy lao về phía tôi.
Tôi né người tránh, thuận tay bấm nút gọi cảnh sát đã cài sẵn trên điện thoại.
“Tô Miên, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xem.”
Tô Miên phản xạ có điều kiện quay đầu lại.
Bên ngoài, vài chiếc xe cảnh sát đang hụ còi lao tới.
Người dẫn đầu, chính là đồng chí cảnh sát đã tiếp tôi ở đồn hôm nọ.
“Tô Miên, biển thủ công quỹ, cố ý gây thương tích. Nửa đời sau của cô, chuẩn bị bóc lịch trong tù đi.”
Tô Miên ngồi phịch xuống sàn, con dao rọc giấy rơi “xoảng” xuống nền đá, vang lên tiếng động lanh lảnh.
“Không… Không thể nào… Giang Thần nói sẽ cứu tôi cơ mà…”
“Ốc không mang nổi mình ốc, lấy đâu ra thời gian mà lo cho cô?”
Tôi bước ra khỏi căn 1602, nhìn ánh nắng rải vàng trên mặt hồ nhân tạo.
Giang Thần vì tình nghi biển thủ công quỹ và xúi giục phạm tội, cũng đã bị bắt đi.
Dù cuối cùng anh ta có thể được giảm án do nộp lại tiền và thành khẩn khai báo, nhưng công ty, danh tiếng, tất cả đều tan thành mây khói.
Còn Tô Miên, cái bào thai “có bầu” của cô ta cũng là hàng fake.
Bác sĩ chẩn đoán, do dùng thuốc giảm cân lậu trong thời gian dài, cô ta đã vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ.
Cô ta lừa Giang Thần, cũng lừa luôn chính bản thân mình.
Một tháng sau, tôi bán căn 1603.
Cầm tiền bán nhà và tiền bồi thường tổn thất tinh thần từ Giang Thần, tôi rời khỏi thành phố đó.
Trước khi đi, tôi đến nhà tù thăm Tô Miên một lần.
Cô ta bị cạo trọc đầu, mặc áo tù nhân màu xám, tàn tạ đến mức không nhìn ra hình người.
“Lâm Dao, bà hận tôi không?” Cô ta áp mặt vào lớp kính hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Tôi không hận. Vì cô không xứng.”
Tôi đứng dậy, bước thẳng ra ngoài, không một lần quay đầu.
Không khí bên ngoài thật trong lành, nắng chiếu thật rực rỡ.
Tôi hít một hơi căng đầy lồng ngực, cảm giác như mình vừa được tái sinh.
Tô Miên, Giang Thần.
Vở diễn của các người kết thúc rồi.
Còn cuộc sống của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
HẾT