Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Thân Không Phải Người
Chương 2
Tôi hắng giọng hét lớn để tự trấn an bản thân nhưng bàn tay vẫn đang nắm c.h.ặ.t mấy lon bia đến tứa mồ hôi.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì từ phía sau, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi ngoắt đầu nhìn lại.
Trong bóng tối lóe lên một tia sáng lạnh lẽo yếu ớt, ngay trong góc khuất có một bóng người đang đứng sừng sững!
“Á....” Tôi mất kiểm soát thét lên thất thanh rồi cắm đầu cắm cổ chạy về phía cửa gara, tay vẫn vung vẩy mấy thứ đồ ném bừa về phía sau.
Tia sáng lạnh lẽo nhàn nhạt kia, tôi đinh ninh rằng đó là ánh sáng phản chiếu từ một thứ v.ũ k.h.í sắc bén nào đó...
Tim tôi đập loạn nhịp như muốn nổ tung khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, đôi chân không nghe theo sự điều khiển mà chỉ biết lao đi vun v.út.
Mắt thấy cửa ra vào ngập tràn ánh sáng đang mỗi lúc một gần, tôi chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh.
Cuối cùng cũng thoát khỏi gara nhưng vì chưa kịp thích ứng với ánh sáng bên ngoài nên mắt tôi tối sầm lại trong giây lát, mặc dù vậy tôi vẫn dốc toàn lực dựa vào trí nhớ mà cắm đầu chạy thẳng.
“Rầm....”
Tôi đ.â.m sầm vào một thứ gì đó, xúc cảm từ lớp vải vóc cho tôi biết đó là một con người!
“Á....” Cảm giác bất lực khi mất đi thị giác đẩy tôi vào sự hoảng loạn tột độ, tôi không kìm được nữa mà thét lên inh ỏi.
Bóng người trước mặt cúi gập người xuống, tóm gọn lấy cánh tay đang khua khoắng loạn xạ của tôi.
Xúc cảm lạnh ngắt truyền đến khiến cả người tôi run rẩy không ngừng.
“Phương Di.”
Là giọng của Mạnh Lâm.
Mạnh Lâm kéo tôi đứng dậy khỏi mặt đất. Chẳng mấy chốc tôi đã thích ứng được với ánh sáng, dần nhìn rõ khuôn mặt Mạnh Lâm trước mắt.
“Sao thế? Nghe tiếng cậu hét lớn quá, tớ không yên tâm nên ra xem thử.”
Nhìn thấy Mạnh Lâm, tôi thấy an tâm hơn hẳn. Mạnh Lâm từng là nhà vô địch quyền anh nữ của thành phố, thân hình săn chắc cơ bắp cuồn cuộn của cô ấy mang lại cho người ta cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tôi ngoái đầu nhìn lại phía sau, nuốt nước bọt cái ực, trong lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ.
“Bên trong, hình như có người.” Tôi dè dặt chỉ tay về phía sau.
“Sao có thể chứ?”
Mạnh Lâm cười xòa, vỗ vỗ vai tôi.
“Thật đấy, tớ nhìn thấy mà...” Tôi cuống quýt níu lấy cánh tay Mạnh Lâm.
“Được rồi, được rồi.” Mạnh Lâm vuốt ve trấn an tôi: “Chúng ta cùng vào xem thử đi, để cậu khỏi phải thần hồn nát thần tính.”
“Hình như trong tay hắn có d.a.o...”
Nghe đến đây, sắc mặt Mạnh Lâm mới đột ngột căng thẳng. Cô ấy nghiêm nghị hỏi tôi: “Cậu chắc chắn là không nhìn nhầm chứ?”
“Tớ không chắc.” Tôi co rúm người nấp sau lưng Mạnh Lâm: “Nhưng trong tay hắn chắc chắn có cầm thứ gì đó.”
Nếu không thì tuyệt đối không thể nào lại có một tia sáng lạnh lẽo mạc danh kỳ diệu lóe lên được...
Mạnh Lâm gật đầu, tôi rón rén bám đuôi cô ấy bước vào trong.
Tôi nơm nớp lo sợ cầm đèn pin lia ngang dọc khắp nơi nhưng lạ thay lại chẳng có thứ gì cả.
Tôi lại rụt người về sau lưng Mạnh Lâm: “Lúc nãy tớ rõ ràng nhìn thấy có bóng người ở ngay góc đó mà.”
“Để tớ.”
Nào ngờ Mạnh Lâm giật phắt lấy chiếc đèn pin rồi chiếu thẳng vào góc tối. Tôi vội vàng bưng kín mắt, chỉ sợ lại nhìn thấy thứ gì không nên nhìn.
“Á!” Tiếng hét thất thanh của Mạnh Lâm dội vào màng nhĩ.
Chỗ dựa sát bên cạnh tôi bỗng chốc trống không.
C.h.ế.t dở rồi, tim tôi đ.á.n.h thót một cái.
Ngay giây tiếp theo, khuôn mặt xám ngoét của Mạnh Lâm lù lù xuất hiện trước mặt tôi, ánh đèn pin chiếu rọi thẳng vào khuôn mặt cô ấy.
Trông hệt như một bóng ma quỷ mị.
“Á!” Tôi rú lên, tiện tay đẩy mạnh Mạnh Lâm một cái.
Cô ấy bị tôi đẩy lảo đảo lùi lại vài bước, sau đó liền phá lên cười sằng sặc:
“Phương Di, cậu nhát gan thật đấy.”
Sau khi chấn chỉnh lại tư thế, cô ấy lại chĩa đèn pin về phía góc tường.
“Đấy, có ai đâu, là tấm bạt phủ xe thôi mà.”
Men theo luồng sáng của chiếc đèn pin, tôi nhìn về phía góc tối.
Trong góc tường rõ ràng đang chất một đống bạt phủ ô tô màu đen, hoàn toàn không có lấy một bóng người!
“Sao có thể thế được...” Tôi lầm bầm, sắc mặt trắng bệch.
Tấm bạt phủ xe thì làm sao phát ra được tia sáng đó chứ?
Hay là kẻ đó đã chạy mất rồi...
Không, không thể nào.
Nếu kẻ đó đã bỏ trốn, vậy thì Mạnh Lâm đang đứng xoay mặt về phía cửa gara chắc chắn phải nhìn thấy chứ.
Nếu chưa chạy... vậy thì hắn vẫn còn đang trốn trong gara này!
Tôi đột ngột quay ngoắt người lại nhìn bao quát xung quanh, không có gì cả.
Chỉ có độc nhất chiếc xe mà chúng tôi lái đến đang đậu lẻ loi, hắn chẳng có chỗ nào để nấp cả.
Lẽ nào tôi nhìn nhầm thật sao?
Tôi thở phào nhẹ nhõm, Mạnh Lâm bước tới hỏi:
“Sao thế?”
“Không sao đâu, chúng ta đi thôi.”
Tôi lắc đầu, vừa nhấc chân định bước đi thì bỗng nhiên dẫm phải thứ gì đó, là một lon bia.
Tôi bàng hoàng nhận ra một sự thật, không phải là hắn không có chỗ nấp.
Hắn có thể trốn dưới gầm xe...
Mồ hôi lạnh toát rịn ra khắp người, tôi run rẩy chỉ tay xuống gầm xe:
“Mạnh Lâm, liệu hắn có nấp ở...”
Sắc mặt Mạnh Lâm cũng lập tức trắng bệch, cô ấy hiểu ý tôi.
Chỉ thấy cô ấy run rẩy ngồi xổm xuống, chĩa thẳng đèn pin vào gầm xe.
Đột nhiên cô ấy thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm rồi đứng dậy vỗ vai tôi:
“Chẳng có gì cả, cậu đừng tự dọa mình dọa người nữa.”
Sau đó lại cúi người nhặt hai lon bia lên, mỉm cười với tôi:
“Đi thôi.”
Trở lại nhà, tôi vội vã nấu cho xong bữa cơm còn dang dở.
Mới và được hai miếng, tôi lại thấy tức n.g.ự.c, buồn nôn kinh khủng.
Nhưng nghĩ đến việc cả ngày nay chưa có hột cơm nào vào bụng, cuối cùng tôi cũng cố nuốt trọn một bát cơm.
Cộng thêm việc dạo này tôi quả thật hay sinh ảo giác đ.â.m ra đa nghi bóng gió.
Thế nên ăn xong tôi liền về phòng nghỉ ngơi ngay.
Ai ngờ lại ngủ say như c.h.ế.t, một giấc thẳng cẳng đến tận bốn giờ sáng.
Nửa đêm tôi vô tình tỉnh giấc, mở điện thoại ra thì thấy đã là bốn giờ sáng.
Trong phòng tối đen như mực, chỉ có vài tia sáng yếu ớt của ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ.
Một luồng gió âm u rít qua, tôi rụt cổ chui tọt vào trong chăn.
Đột nhiên tôi nhận ra trước cửa sổ dường như có một bóng đen.
Tôi nheo mắt cố nhìn cho rõ, đến khi nhận ra thứ hình thù của bóng đen đó, cả người tôi lập tức sởn gai ốc.
Bóng đen đó, rõ ràng là một người đàn ông đang đứng sừng sững!
Và người đàn ông đó chính là người chồng vốn dĩ đang đi công tác của tôi!
Khuôn mặt anh ta quay về phía tôi một cách quỷ dị, đôi mắt trừng trừng dán c.h.ặ.t vào khoảng không bên cạnh tôi.
Tôi nương theo ánh mắt của anh ta từ từ quay đầu sang, chỉ thấy Mạnh Lâm, người lẽ ra phải đang say giấc nồng ở phòng bên cạnh, lúc này lại đang nằm thình lình ngay sát cạnh tôi.
Mạnh Lâm mở trừng trừng hai mắt, nở nụ cười quái đản nhìn tôi.
“Á!” Tôi không kiềm chế được mà hét váng lên.
Vài giây sau, hai mắt tôi tối sầm lại rồi ngất lịm đi.
Khi tôi tỉnh lại một lần nữa, là do tiếng đập cửa rầm rầm của Mạnh Lâm đ.á.n.h thức.
Mở mắt ra, căn phòng vẫn tối om, ánh trăng vẫn hắt những tia sáng le lói qua khung cửa sổ, chỉ có điều bóng người bên cửa sổ đã biến mất không tăm tích.
Và Mạnh Lâm cũng chẳng có mặt bên cạnh giường tôi.
Tôi thất thần một lúc lâu, chẳng lẽ tất cả chuyện đó chỉ là một giấc mơ?
“Phương Di!” Mạnh Lâm đẩy cửa bước vào: “Dậy ăn cơm thôi.”
Tôi ngẩng phắt đầu nhìn Mạnh Lâm, trên người cô ấy đang đeo tạp dề, trên tay còn cầm theo chiếc xẻng nấu ăn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ với bản thân, ban nãy có lẽ chỉ là một giấc mơ mà thôi.
“Ra đây.” Tôi uể oải ngồi dậy khỏi giường.
Đến bàn ăn, Phương Di đã dọn sẵn bữa tối.
Tôi kéo ghế ngồi vào bàn, nhìn những món ăn trên bàn, mùi dầu mỡ sực nức xộc vào mũi.
Cơn buồn nôn lại một lần nữa trào dâng.