Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Anh Chưa Từng Quên Người Ấy
Chương 2
6
Màn đêm dường như sụp xuống trong chớp mắt. Chu Lăng Xuyên đứng trong căn phòng ngủ chính quen thuộc, giữ nguyên tư thế nghe điện thoại rất lâu, dù đầu dây bên kia đã ngắt từ lâu.
Cho đến khi bóng hình anh hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, cho đến khi điện thoại của Trang Cẩm Thư gọi đến hết lần này đến lần khác, anh mới máy móc buông tay xuống, chậm rãi xoay người lại.
Những đường nét trong căn phòng dần hiện ra trong ánh hoàng hôn xanh thẫm. Anh nhìn thấy bàn trang điểm của Lâm Vịnh Từ, vẫn ngăn nắp và sạch sẽ như mọi khi.
Cách đó không xa trên giá treo áo, chiếc áo khoác cô thay ra vẫn được treo ngay ngắn. Bên cạnh là một chiếc cà vạt của anh. Có lẽ cô đã sơ suất quên không mang đi giặt là và cất vào tủ. Ga giường phẳng phiu, gối của họ vẫn đặt sát cạnh nhau đầy thân mật.
Anh bước tới trước tủ quần áo. Đồ đạc của cô vẫn còn đó. Cô dường như chẳng mang theo bất cứ thứ gì. Cô giống như sẽ sớm trở về thôi. Thế nhưng, trong lòng Chu Lăng Xuyên lại dâng lên một nỗi hoảng loạn không tên. Dù rất mong manh, dù chính anh cũng chưa nhận ra.
Anh lại châm một điếu thuốc, nhưng rồi nhanh chóng dập tắt. Lâm Vịnh Từ rất yêu anh, rất bao dung và chiều chuộng anh, nhưng cô không cho phép anh hút thuốc trong phòng ngủ chính. Hệ hô hấp của cô không tốt, hễ ngửi thấy mùi khói là sẽ ho, mất ngủ.
Nhưng khi vừa theo bản năng dụi tắt điếu thuốc, cả người anh bỗng ngẩn ngơ trong thoáng chốc. Anh rất chắc chắn rằng những năm qua dù anh đối xử với cô cực tốt, nhưng anh không hề yêu cô...
Sự cuồng nhiệt, ngông cuồng và rực cháy trong tình yêu thời niên thiếu của anh, tất cả đã sớm dâng trọn cho Trang Cẩm Thư.
Còn với Lâm Vịnh Từ, cùng lắm cũng chỉ được coi là sự tôn trọng, hòa thuận bình lặng qua ngày.
Nhưng từ lúc nào không hay, cô đã thâm nhập vào cuộc sống của anh một cách lặng lẽ như mưa thấm đất, thay đổi cả những thói quen mà trước đây ngay cả Trang Cẩm Thư cũng phải lắc đầu bất lực.
Đầu ngón tay đang kẹp điếu thuốc của anh khẽ run lên. Một chút hoảng loạn tinh vi mà chính anh cũng không nhận ra dường như đột ngột trở nên rõ rệt hơn đôi chút. Nhưng anh lắc đầu, xua tan nó đi.
Anh vứt mẩu thuốc lá xuống đất. Khi tiếng chuông điện thoại lại vang lên một lần nữa, anh nhìn thẳng phía trước bước ra khỏi phòng ngủ chính, nhấn nút nghe.
"Cẩm Thư."
Anh cố gắng giữ giọng mình thật ôn nhu, giống như một người tình chung thủy và đa tình nhất.
"Sao anh mãi không nghe máy thế?"
"Vừa nãy anh bận."
"Đồ đạc thu dọn xong hết chưa?"
"Em bảo này, hay là cứ mua đồ mới hết đi. Anh không thể mặc quần áo vợ anh mua để đi hẹn hò với em được đúng không? Hơn nữa, cô ta chỉ là một bà nội trợ, thẩm mỹ thì tốt được đến đâu chứ."
Giọng Trang Cẩm Thư vui tươi, tựa như một chú chim nhỏ líu lo không ngừng.
Chu Lăng Xuyên vừa đi xuống lầu, vừa có một thoáng thẫn thờ. Phong cách trang trí của căn nhà mới này hoàn toàn do một tay Lâm Vịnh Từ thiết kế. Thẩm mỹ của cô thực sự rất tuyệt vời. Hồi đó khi nhà vừa sửa xong, anh mời rất nhiều bạn bè đến chơi, gần như ai nấy đều tấm tắc khen ngợi không thôi.
Sau khi kết hôn, quần áo của anh đúng là đều do Lâm Vịnh Từ mua. Cô không hoàn toàn sùng bái các thương hiệu xa xỉ, mà thường có con mắt tinh đời chọn trúng những món đồ độc bản của các nhà thiết kế mới nổi. Nhìn qua thì bình thường, nhưng khi mặc lên người lại khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.
Cô đúng là làm nội trợ thật. Nhưng anh biết, cô vẫn luôn duy trì sự nghiệp truyền thông cá nhân của riêng mình. Cô kiên trì viết chuyên mục cho tạp chí suốt nhiều năm, từ thời trang đến dưỡng da, từ trang trí nội thất đến VLOG du lịch. Cô có một lượng độc giả và người hâm mộ ổn định. Thu nhập từ công việc đó trong mắt người bình thường đã là con số ngất ngưởng, nhưng với anh lại chẳng đáng là bao.
Anh vốn chẳng bận tâm, cũng chẳng hề quan tâm. Thậm chí anh còn nghe từ miệng bạn bè rằng cô đã lên một chương trình phỏng vấn rất nổi tiếng và thành công rực rỡ. Trước giờ anh vẫn tưởng cô vẫn là cô gái trầm tính, ít nói của thời sinh viên.
Sau đó anh có xem lại bản phát lại. Có fan nam công khai bày tỏ tình yêu với cô. Cô ngồi đó, mỉm cười nhàn nhạt nhưng lại mang nét thẹn thùng, giơ chiếc nhẫn cưới của mình lên. Khoảnh khắc ấy cô đẹp đến lạ lùng, đôi mắt cũng sáng ngời rạng rỡ.
Anh nhớ lúc ấy ngồi trước tivi, anh cũng không nhịn được mà mỉm cười. Dường như anh đã bị cô lúc đó làm cho lay động. Nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc ấy thôi.
"Lăng Xuyên, Lăng Xuyên, anh có đang nghe em nói không đấy?" Giọng Trang Cẩm Thư mang theo chút hờn dỗi.
Anh thu hồi suy nghĩ, giơ tay ra hiệu cho trợ lý ở dưới lầu.
"Phải, em nói đúng, không mang theo nữa, mua mới hết đi."
Trang Cẩm Thư lập tức vui mừng rạng rỡ: "Vậy mai mình cùng đi mua sắm nhé, vẫn đến nhãn hiệu cũ mình thích nhất ấy."
"Được."
Anh vừa nói vừa bước ra khỏi nhà, cúp máy. Trợ lý khẽ hỏi anh tiếp theo đi đâu. Trong một khoảnh khắc, anh chợt nghĩ liệu mình có nên ghé qua bệnh viện một chuyến không. Nhưng vừa chuyển ý, anh lại không nhịn được mà cười nhạo.
Bao nhiêu năm trôi qua, anh cứ ngỡ Lâm Vịnh Từ sẽ không còn dùng những tâm cơ nực cười đó nữa. Giờ xem ra, cô vẫn chẳng tiến bộ chút nào so với trước kia. Cô tưởng cái trò khổ nhục kế vụng về này mà anh sẽ tin sao? Đừng nói là cô căn bản không hề mang thai, mà dù có thai thật đi chăng nữa, cô chắc chắn sẽ vui sướng phát điên vì có thêm một công cụ để giữ chân anh, tuyệt đối không đời nào dứt khoát bỏ đi như thế.