Yêu Trong Im Lặng

Chương 3



8

 

Khi Hướng Dã về đến nhà, trời đã nhá nhem tối.

 

Trong nhà rất yên tĩnh, chỉ có người giúp việc nghe thấy tiếng động, từ bếp đi ra.

 

Nhìn thấy anh, bà kinh ngạc há hốc miệng: “Thưa ông, ông…”

 

Qua chiếc gương trên tủ giày ở huyền quan, Hướng Dã nhìn thấy mình ướt sũng từ đầu đến chân.

 

Tóc ướt dính bết vào mặt, trông như một con quỷ nước vừa được vớt lên từ sông.

 

Đây là lần thứ hai anh chật vật đến thế.

 

Lần đầu tiên, là khi anh đi tìm Ngu Nhân để tái hợp.

 

Anh là người thừa kế của tập đoàn Hướng thị, sinh ra đã được nâng niu trong lòng bàn tay.

 

Cũng chưa từng có thứ gì là anh không thể có được.

 

Ngay cả ngôi sao trên trời, chỉ cần anh muốn, cũng sẽ có người bắc thang trèo lên hái cho anh.

 

Chỉ riêng Ngu Nhân, anh đã hai lần vấp ngã nơi cô.

 

Lần ly hôn đầu tiên, anh cho rằng mình đã có được tự do, không cần phải ở trong những chuyện vụn vặt gia đình, cũng không cần giữ chút đạo đức ít ỏi vốn có mà chỉ cúi đầu vì một người.

 

Vì vậy anh hoàn toàn không hiểu, chỉ là anh ngoại tình một lần, mà Ngu Nhân lại làm ầm lên như muốn sống chết.

 

Đến mức khi vừa ly hôn xong, anh rất vui vẻ.

 

Ở lại hội quán đến tận sáng là chuyện như cơm bữa.

 

Nhưng trạng thái ấy chỉ kéo dài chưa đến hai tháng, anh đã không chịu nổi.

 

Đặc biệt là mỗi khi về nhà, ngoài người giúp việc ra thì chẳng còn ai.

 

Không có bát canh nóng hổi, không có ai đứng chờ anh ở cửa, đèn phòng khách mãi mãi tối, không còn ai bật sáng vì anh nữa.

 

Anh bắt đầu không quen với việc trên bàn ăn chỉ có một mình.

 

Không quen khi đi dạo phố cùng người khác, những món quà đặc biệt mang về lại không có ai nhận.

 

Không quen khi nửa đêm tỉnh giấc, bên giường còn lại trống không.

 

Thế nên anh bất chấp mọi lời can ngăn, mặt dày quay lại tìm Ngu Nhân.

 

Anh không biết Ngu Nhân sống không tốt, cũng không quan tâm.

 

Hướng Dã chỉ biết, khi anh đề nghị tái hôn, Ngu Nhân ngẩng đầu nhìn anh.

 

Trong mắt không phải là vui mừng, mà là sự tê dại và trống rỗng đến cực độ vì mệt mỏi.

 

Lần chật vật thứ hai, chính là bây giờ.

 

Ngu Nhân lại không cần anh nữa.

 

Mang theo ô của anh, lái đi xe của anh, để anh đứng trong nghĩa trang dầm mưa gần ba tiếng.

 

Đây là trả thù sao?

 

Hướng Dã khó khăn kéo ra một nụ cười chua chát: “Phu nhân đâu? Cô ấy có về không?”

 

Người giúp việc cẩn thận liếc nhìn anh, khẽ lắc đầu: “Không ạ.”

 

“Cô ấy… vừa gọi điện về, nói sẽ không quay lại nữa, bảo tôi dọn hết những thứ không cần trong phòng của cô ấy đi.”

 

Thần sắc Hướng Dã thoáng hoảng hốt, rất lâu sau mới gật đầu, loạng choạng trở về phòng ngủ.

 

Anh tìm thấy bản thỏa thuận ly hôn trong ngăn kéo bàn trang điểm.

 

Đúng như lời Ngu Nhân nói, bên trên đã có chữ ký của cô.

 

Ngày ký rất sớm.

 

Là ngày hôm sau khi cô bắt gặp anh gặp Thẩm Kiều trong nhà hàng.

 

“Thì ra là đã tính trước từ lâu rồi, giỏi lắm, Ngu Nhân!”

 

Hướng Dã gần như nghiến răng, tìm bút, trong cơn kích động định ký tên mình xuống.

 

Nhưng khi vừa viết xong họ “Hướng”, phần tên phía sau anh lại không thể viết tiếp.

 

Tại sao lại không viết được?

 

Chỉ là ly hôn thôi mà!

 

Đâu phải chưa từng ly hôn!

 

Chẳng lẽ chỉ một Ngu Nhân, lại có thể khiến anh dao động sao!

 

Hướng Dã có chút hận, hận bản thân không có chí khí, không ra gì—đã bị người ta vứt bỏ rồi mà vẫn còn quyến luyến, không thể ký vào đơn ly hôn.

 

Anh giằng co rất lâu, ép buộc chính mình.

 

Nhưng cuối cùng cũng chỉ là tức giận đến phát điên mà ném bút, xé nát bản thỏa thuận ly hôn.

 

Anh ôm đống giấy vụn bị chính mình xé tan, ngã xuống sàn, cuối cùng che mặt bật khóc.

 

 

 

9

 

Rời khỏi nghĩa trang, tôi lái xe thẳng về phía Nam.

 

Chiếc xe của Hướng Dã bị tôi đăng lên nền tảng đồ cũ, bán được với giá khá tốt.

 

Cầm số tiền đó, tôi đi đến một thành phố xa hơn về phía Nam.

 

Ở thành phố ấy, tôi thuê một căn hộ nhỏ một phòng một khách, mua vài bộ dụng cụ vẽ.

 

Những lúc rảnh, tôi ra công viên tìm cảnh để vẽ.

 

Ở đó, tôi quen một cô bé mặc đồ Lolita.

 

Tôi vẽ cho cô ấy một bức tranh, cô nói với tôi rằng tôi có thể tự đăng ký tài khoản, nhận đơn vẽ trên mạng.

 

Cô ấy dạy tôi cách lập tài khoản, cách đăng tác phẩm.

 

Cách làm mờ watermark trên tranh để tránh bị đánh cắp.

 

Ngày hôm đó, tôi vẽ rất nhiều, đăng rất nhiều.

 

Cô bé còn nói tôi có thể đọc tiểu thuyết mạng, truyện tranh.

 

Vẽ fanart, như vậy cũng sẽ thu hút được một ít lưu lượng.

 

Tôi làm theo, đọc rất nhiều tiểu thuyết, truyện tranh, vẽ rất nhiều fanart.

 

Rồi một ngày, không hiểu vì sao lại có người tìm tôi đặt tranh.

 

Dần dần, người đặt tranh nhiều hơn, lượng người theo dõi cũng tăng lên.

 

Tôi bắt đầu vẽ truyện tranh ngắn, rồi vẽ truyện ngắn dài hơn, từ đó dần dần chuyển sang truyện dài.

 

Có studio gửi lời mời, nói muốn cho tôi một nền tảng cao hơn.

 

Tôi tìm hiểu studio đó, rồi gia nhập.

 

Năm đầu tiên, bộ truyện dài của tôi được xuất bản.

 

Doanh số không quá nổi bật.

 

Năm thứ hai, tập tranh của tôi cũng được xuất bản.

 

Sau khi lên kệ, chỉ trong một ngày đã bán hết sạch.

 

Năm thứ ba, có người mua bản quyền truyện của tôi để chuyển thể thành phim hoạt hình.

 

Phim được phát sóng.

 

Tôi bất ngờ nổi lên một chút.

 

Rồi tôi bị “bóc thông tin”.

 

Có người nhận ra tôi.

 

Chỉ trong một đêm, vô số anti-fan tràn vào phần bình luận của tôi.

 

Những lời chửi rủa, không dứt.

 

Tôi lại một lần nữa bị đóng đinh trên cột sỉ nhục.

 

Ai cũng phán tôi có tội.

 

Họ mắng tôi không biết liêm sỉ.

 

Mắng tôi hưởng lợi từ nữ quyền, nhưng lại đi cạnh tranh hạ thấp phụ nữ khác.

 

Tài khoản của tôi bị khóa, tác phẩm bị gỡ xuống.

 

Ngay cả studio cũng bị ảnh hưởng.

 

Ông chủ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp:

 

“Tôi cũng không muốn làm vậy…”

 

“Nhưng cô biết đấy, studio còn có những người khác.”

 

Chỉ trong một đêm, mọi thứ như quay lại khoảng thời gian tăm tối không ánh sáng.

 

Tôi không nói gì, thu dọn đồ đạc, rời khỏi studio.

 

Trở về nơi ở, tôi đăng ký một tài khoản mới, mở livestream.

 

Sau khi mở livestream, tôi không nói một lời.

 

Chỉ đặt máy quay hướng vào bản vẽ, lặng lẽ vẽ.

 

Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn, bình luận trôi qua vẫn toàn là những lời mắng chửi tôi.

 

Ngày làm việc, người xem không nhiều, nhưng số lời chửi còn nhiều hơn người xem.

 

Tôi vẽ gần năm tiếng.

 

Đến chiều tối, khi mọi người tan làm, nhiều người hơn tràn vào phòng livestream của tôi.

 

Tôi mở miệng nói câu đầu tiên trong ngày:

 

“Các bạn có biết Hướng Dã không?”

 

“Đúng, chồng cũ của tôi.”

 

10

 

Tôi đã kể toàn bộ câu chuyện giữa tôi và Hướng Dã như một câu chuyện hoàn chỉnh.

 

Có người tin, có người không tin, những lời chửi rủa tôi vẫn còn đó.

 

Nhưng cũng có người lên tiếng bênh vực tôi.

 

Trong làn khói súng ấy, tôi gửi toàn bộ những bằng chứng từng lưu giữ trước đây và cả những chứng cứ mới thu thập gần đây cho luật sư.

 

Nhờ cô ấy giúp tôi khởi kiện hai người, xong xuôi tôi quay về thành phố A.

 

Có người nắm rõ hành tung của tôi, tôi vừa xuống máy bay đã bị chặn đường.

 

Là Hướng Dã.

 

Anh đứng trước mặt tôi, thần sắc có chút lúng túng: “Nhân Nhân…”

 

Nhiều năm trôi qua, anh dường như đã thay đổi rất nhiều, hai bên tóc mai đã điểm không ít sợi bạc.

 

Cả người cũng gầy đi.

 

Anh nhìn tôi, dường như không dám tiến lại gần:

 

“Anh biết hôm nay em về, nên tra chuyến bay của em, muốn đến đón.”

 

Tôi gật đầu, qua lớp kính râm nhìn lại con người này.

 

Phát hiện nội tâm mình còn bình thản hơn cả khi rời nơi này vài năm trước:

 

“Cảm ơn.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...