Yếm Đào Đổi Mệnh

Chương 7



“Hắn nắm giữ binh quyền, Tam Hoàng tử lôi kéo, hắn không dám cự tuyệt. Nhưng hắn cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành ngôi vị, nên một mực kéo dài thời gian.”

 

“Mà việc Tam Hoàng tử chọn thời điểm này để lôi kéo hắn, là bởi vì chuyện chiếc yếm đã khiến Bùi Hoán rơi vào thế bị động. Bùi Hoán cần sự giúp đỡ của Tam Hoàng tử để dẹp yên chuyện này, Tam Hoàng tử chỉ thuận nước đục thả câu thôi.”

 

Hoàng thượng gật đầu, ánh mắt lộ ra vài phần tán thưởng.

 

“Nàng phân tích rất đúng.”

 

Ngài đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

 

Ánh trăng xuyên qua song cửa chiếu vào, hắt lên một nửa khuôn mặt ngài.

 

“Trẫm không muốn giết Bùi Hoán.”

 

“Hắn là một tướng tài hiếm có, giết đi thì đáng tiếc.”

 

“Nhưng nếu hắn thực sự đầu quân cho Tam Hoàng tử, trẫm buộc phải trừ khử hắn.”

 

Ta đứng dậy, đi đến phía sau ngài.

 

“Hoàng thượng muốn ta làm gì?”

 

Hoàng thượng xoay người lại, nhìn ta.

 

“Giúp trẫm kéo Bùi Hoán từ tay Tam Hoàng tử trở về.”

 

“Làm cách nào?”

 

“Cho hắn biết, Tam Hoàng tử không phải là một chỗ dựa tốt đẹp gì.”

 

Ta im lặng.

 

Hoàng thượng lại nói: “Mối quan hệ giữa đích tỷ của nàng và Tam Hoàng tử, nàng là người hiểu rõ nhất.”

 

“Bùi Hoán có ngốc đến đâu, cũng sẽ không ngu ngốc mãi. Hắn chỉ cần có người đẩy hắn một cái.”

 

Ta ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Hoàng thượng.

 

“Hoàng thượng, ngài đã biết từ đầu rằng ta sẽ vào cung, đúng không?”

 

Hoàng thượng bật cười.

 

“Chuyện Thái hậu gọi chép kinh thư, là do trẫm sắp xếp.”

 

“Trẫm đã để mắt đến nàng từ lâu rồi. Một thứ nữ, có thể sống sót trong một nơi như Tống phủ, lại còn rèn giũa ra được bản lĩnh như vậy, không hề đơn giản.”

 

“Cho nên ngài cố ý để Thái hậu triệu ta vào cung.”

 

“Đúng.” Giọng Hoàng thượng bình thản, “Trẫm cần một người, một người có thể giúp trẫm đối phó với Tam Hoàng tử. Mà nàng, là nhân tuyển thích hợp nhất.”

 

Ta cúi đầu, nhìn xuống những ngón tay mình.

 

Hóa ra là vậy.

 

Ta cứ ngỡ bản thân đã nghịch thiên cải mệnh, thực chất chẳng qua chỉ là từ bàn cờ này nhảy sang một bàn cờ khác.

 

Nhưng ít nhất lần này, ta biết mình là một quân cờ.

 

Còn kiếp trước, ta thậm chí còn không biết mình chết như thế nào.

 

“Được.” Ta ngẩng đầu lên, “Ta sẽ giúp Hoàng thượng.”

 

“Nhưng Hoàng thượng phải hứa với ta một việc.”

 

“Nói đi.”

 

“Sau khi việc thành, hãy thả ta xuất cung.”

 

Hoàng thượng nhìn ta, trầm ngâm hồi lâu.

 

“Nàng thực sự không muốn làm Quý phi nữa?”

 

“Không muốn.”

 

“Tại sao?”

 

Ta mỉm cười, không đáp.

 

Tại sao ư?

 

Bởi vì cung điện này, cũng giống như Tống phủ, đều là một lồng giam.

 

Ta đã trốn thoát khỏi một lồng giam, không muốn bước chân vào một lồng giam khác nữa.

 

Hoàng thượng im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng, ngài gật đầu.

 

“Được. Trẫm hứa với nàng.”

 

19.

 

Tháng thứ ba sau khi ta nhập cung, Tam Hoàng tử ra tay.

 

Hắn xúi giục người buộc tội Bùi Hoán trên triều đình, nói Bùi Hoán ăn bớt quân lương, cấu kết với ngoại bang.

 

Tờ tấu chương buộc tội được viết vô cùng sống động, ngay cả những con số chi tiết cũng được liệt kê đầy đủ.

 

Bùi Hoán quỳ ngay giữa triều đường để biện bạch, nhưng những chứng cứ đó được làm quá giống thật, hắn căn bản không thể tự chứng minh sự trong sạch của mình.

 

Hoàng thượng không lập tức tỏ thái độ, chỉ sai người áp giải Bùi Hoán về phủ trước, chờ đợi điều tra.

 

Thế lực của Tam Hoàng tử lập tức hành động, rải tin Bùi Hoán tham tang uổng pháp đi khắp nơi.

 

Danh tiếng của Bùi Hoán rớt xuống ngàn trượng.

 

Đúng lúc này, Tam Hoàng tử tìm đến Bùi Hoán.

 

Hắn yêu cầu Bùi Hoán đầu quân cho hắn, đổi lại, hắn sẽ giúp Bùi Hoán rửa sạch tội danh.

 

Bùi Hoán bị dồn vào đường cùng, gần như đã định đồng ý.

 

Nhưng ngay tại khoảnh khắc mấu chốt đó, ta đã ra tay.

 

Ta sai người đưa một phần bằng chứng đến trước mặt Bùi Hoán.

 

 

 

Bằng chứng đó là toàn bộ quá trình người của Tam Hoàng tử ngụy tạo tài liệu buộc tội hắn.

 

Bao gồm cả việc bọn chúng mua chuộc người trong quân doanh để làm chứng giả thế nào, ngụy tạo sổ sách ra sao, và diễn kịch trên triều đường như thế nào.

 

Bùi Hoán xem xong, cả người sững sờ.

 

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, từ đầu chí cuối, hắn đều bị Tam Hoàng tử tính kế.

 

Chuyện chiếc yếm, là do người của Tam Hoàng tử đứng sau đẩy thuyền.

 

Chuyện bị buộc tội, cũng là do một tay Tam Hoàng tử dàn dựng.

 

Tam Hoàng tử chưa bao giờ coi hắn là đồng minh, mà chỉ coi hắn như một con cờ.

 

Lúc cần dùng thì lôi kéo, lúc không dùng đến thì dẫm đạp dưới chân.

 

Ngay đêm đó, Bùi Hoán tiến cung, quỳ rạp trước mặt Hoàng thượng xin nhận tội.

 

Hắn khai báo rõ ràng toàn bộ quá trình Tam Hoàng tử lôi kéo hắn, bao gồm cả những lời Tam Hoàng tử đã nói, những việc đã làm, đều kể lại rành mạch không sót một chữ.

 

Hoàng thượng nghe xong, nhạt giọng bảo: “Trẫm đợi câu nói này của ngươi, đã đợi suốt ba tháng rồi.”

 

Cơ thể Bùi Hoán chấn động.

 

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng thượng, và đột nhiên hiểu ra tất cả.

 

Hoàng thượng ngay từ đầu đã biết rõ âm mưu của Tam Hoàng tử, sở dĩ ngài không bứt dây động rừng, là đang đợi Tam Hoàng tử tự mình lộ ra sơ hở.

 

Và Bùi Hoán hắn, chẳng qua chỉ là mồi nhử mà Hoàng thượng dùng để dẫn rắn ra khỏi hang.

 

“Thần ngu muội.” Giọng Bùi Hoán khản đặc.

 

“Biết là tốt.” Hoàng thượng xua tay, “Về đi. Chuyện này, trẫm sẽ tự xử lý.”

 

Bùi Hoán đứng dậy, lảo đảo bước ra ngoài.

 

Đến cửa, hắn chợt dừng bước, ngoái đầu nhìn lại.

 

Hoàng thượng vẫn đang ngồi trên long ỷ phê duyệt tấu chương, đầu cũng không ngẩng lên.

 

Bùi Hoán há miệng, nhưng cuối cùng không nói lời nào, xoay người rời đi.

 

Sự sụp đổ của Tam Hoàng tử diễn ra nhanh hơn dự kiến.

 

Hoàng thượng nắm trong tay đủ bằng chứng, trực tiếp hạ lệnh giam lỏng Tam Hoàng tử tại phủ đệ, triệt để điều tra tất cả những kẻ có liên quan.

 

Triệu gia bị xét nhà, nhà ngoại của đích mẫu chỉ sau một đêm hoàn toàn sụp đổ.

 

Khi tin tức truyền đến Tống phủ, đích mẫu ngất lịm ngay tại chỗ.

 

Còn đích tỷ, sau khi nghe được tin này, tự nhốt mình trong phòng một ngày một đêm không ra ngoài.

 

20.

 

Ngày Tam Hoàng tử bị phế, ta đứng trước cửa sổ Thừa Càn cung, nhìn cung nhân hối hả ra ra vào vào.

 

Thanh Hòa bưng trà tiến đến, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Tam Hoàng tử bị giáng làm thứ dân rồi.”

 

“Ừ.”

 

“Còn nữa, Bùi tướng quân được thăng chức, phong làm Hầu tước.”

 

“Ừ.”

 

“Triệu gia bị xét nhà, phu nhân… phu nhân ốm rồi.”

 

Ta nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.

 

“Ta biết rồi.”

 

Vài ngày sau, Bùi Hoán tiến cung tạ ơn.

 

Hoàng thượng không gặp hắn, chỉ sai người truyền lại một câu:

 

“Quý phi thân thể bất an, không gặp khách ngoài.”

 

Bùi Hoán đứng trước cửa Thừa Càn cung, trầm mặc rất lâu.

 

Cuối cùng, hắn xoay người rời đi.

 

Ta biết, hắn cuối cùng cũng đã hiểu.

 

Ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã thua.

 

Không phải thua Tam Hoàng tử, cũng chẳng phải thua Hoàng thượng.

 

Mà là hắn thua chính bản thân mình.

 

Hắn tưởng rằng bản thân có thể khéo léo chu toàn hai bên, tưởng rằng có thể vừa bảo vệ được đích tỷ lại vừa an toàn rút lui.

 

Nhưng hắn không biết, trong trò chơi quyền lực này, chẳng có ai có thể an toàn rút lui cả.

 

Nửa năm sau ngày nhập cung, ta đệ trình thỉnh cầu xuất cung lên Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng nhìn ta, trầm mặc hồi lâu.

 

“Nàng thực sự đã nghĩ kỹ chưa?”

 

“Thần nữ nghĩ kỹ rồi.”

 

“Bên ngoài không giống trong cung, nàng là một nữ tử, cô thân một mình bên ngoài, không dễ dàng gì.”

 

“Thần nữ không sợ.”

 

Hoàng thượng thở dài.

 

“Nàng rất giống trẫm.”

 

“Sao cơ ạ?”

 

“Nàng giống trẫm ở chỗ, không thích bị nhốt trong lồng.”

 

Ta mỉm cười, không đáp lời.

 

Hoàng thượng đứng dậy, bước đến trước mặt ta.

 

 

 

Ngài vươn tay vén lại lọn tóc tơ bên thái dương cho ta, động tác rất đỗi nhẹ nhàng.

 

“Chuyện trẫm đã hứa với nàng, trẫm sẽ không nuốt lời.”

 

“Nhưng trẫm có một điều kiện.”

 

“Điều kiện gì ạ?”

 

“Mỗi năm đến dịp Trung thu, hãy về cung ăn một bữa cơm.”

 

Ta hơi sững sờ, ngay sau đó mỉm cười.

 

“Vâng.”

 

Ngày ta xuất cung, trời quang mây tạnh.

 

Ánh nắng rất đẹp, chiếu lên người mang theo cảm giác ấm áp dễ chịu.

 

Ta mặc một thân y phục mộc mạc giản dị, không mang theo bất kỳ vật dụng nào của hoàng cung.

 

Thanh Hòa đi theo phía sau, tay xách một tay nải nhỏ xíu.

 

Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng cung, ta quay đầu nhìn lại.

 

Ngôi cung điện nguy nga lộng lẫy kia tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, hệt như một chiếc lồng giam khổng lồ.

 

Nhưng ta biết, ta đã không còn là con chim hoàng yến trong lồng nữa rồi.

 

Ta xoay người, sải bước dài tiến về phía trước.

 

Tiếng những người bán hàng rong rao vang trên phố, lũ trẻ con rượt đuổi nhau đùa giỡn trong những con ngõ nhỏ, các cụ già ngồi phơi nắng trước cửa nhà.

 

Đây mới chính là nhân gian.

 

Ta hít một hơi thật sâu, cảm giác ngay cả không khí cũng mang theo vị ngọt ngào.

 

“Tiểu thư, chúng ta đi đâu đây?” Thanh Hòa hỏi.

 

Ta ngẫm nghĩ một chút, rồi mỉm cười.

 

“Về nhà.”

 

“Về nhà nào cơ?”

 

Ta dừng bước, nhìn về phía con phố người qua kẻ lại tấp nập phía trước.

 

“Đi tìm một ngôi nhà, thuộc về chính chúng ta.”

 

Gió lướt qua, thổi tung vạt áo ta.

 

Ta ngẩng đầu lên, nhìn những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời.

 

Kiếp này, ta cuối cùng cũng đã tự do rồi.

 

HẾT

Chương trước
Loading...