Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Xác Trên Đường Ray - Bóng Ác Nhân (Phần 5)
Chương 9
Ban đầu, đội Cảnh sát thành phố sẽ cử một đội đến phối hợp, nhưng để không lộ sơ hở, Phùng Quân và Hoàng Hải Yến đã kiên quyết chỉ cần hai người hành động tại địa phương, và dùng cách Phùng Quân thường xuyên "đi làm ăn xa" để báo cáo định kỳ với đội Cảnh sát thành phố.
Hoàng Hải Yến bắt đầu tiếp xúc với họ từ việc trở thành một người hâm mộ, xây dựng cho mình một hình tượng là người cũng có ước mơ viết lách, nhưng vì lý do kinh tế mà liên tục xảy ra mâu thuẫn với chồng.
Đây chính là một vai diễn phù hợp để được "cứu rỗi".
Nhưng nhóm của Trần Lệ Lệ lại chần chừ mãi không ra tay với cô ấy.
Thời gian từng ngày trôi qua, Hoàng Hải Yến và nhóm của Trần Lệ Lệ cũng ngày càng thân thiết hơn.
Cuối cùng, thời cơ đã đến, Phùng Quân thông qua nguồn tin mật báo biết được gần đây sẽ có một lô hàng lớn được xuất đi.
Điều này có nghĩa là, nhà máy sản xuất ma túy sắp phải hoạt động rồi.
Hoàng Hải Yến đã tăng cường liên lạc với nhóm của Trần Lệ Lệ, khi cô ấy nghĩ rằng mình có thể thành công thâm nhập vào nội bộ của đối phương, bi kịch đã xảy ra.
Cô ấy bị tra tấn, g.i.ế.c hại, và vứt xác trên đường ray.
Có phải cô ấy đã để lộ sơ hở và bị đối phương phát hiện thân phận cảnh sát không?
Thực ra không phải.
14
Vì tính chất nguy hiểm và quan trọng của nhiệm vụ, mỗi lần Hoàng Hải Yến "cãi nhau" với Phùng Quân và đến tìm ba chị em Trần Lệ Lệ để "nương tựa", cô ấy đều mang theo các thiết bị liên quan.
Trong đó có một thiết bị định vị của cảnh sát, được ngụy trang thành một chiếc cúc áo trang trí, khi ra ngoài cô ấy thường sẽ cài nó lên áo khoác của mình.
Vật này được thiết kế hoàn toàn bằng kim loại, chống cháy, chống nước, ngoài việc có thể ghi lại định vị, truyền về thông tin quỹ đạo thì còn có thể ghi âm, vì kích thước nhỏ nên thời lượng pin không quá ba ngày.
Ngày 4 tháng 5, sau khi Hoàng Hải Yến mất liên lạc, Phùng Quân muốn tìm tung tích của cô ấy qua thiết bị định vị của cảnh sát, mới phát hiện thiết bị này đã ngoại tuyến, thông tin định vị cuối cùng được truyền về là ở khu chung cư nơi ba người Trần Lệ Lệ ở.
Nhưng tại sao camera giám sát của khu chung cư lại không quay được cô ấy?
Chỉ có một khả năng, cô ấy đã cố tình né camera, vì có thể cô ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó.
Còn về thiết bị ngoại tuyến có thể là do hành tung của Hoàng Hải Yến đã bị phát hiện, đối phương trong lúc bắt cóc cô ấy vì để tránh việc cô ấy sử dụng điện thoại nên đã kích hoạt công cụ gây nhiễu tín hiệu trong phạm vi nhỏ.
Ví dụ trong không gian nhỏ như xe hơi, tín hiệu rất dễ bị gây nhiễu.
Nhưng việc gây nhiễu tín hiệu chỉ làm cho thiết bị không thể truyền thông tin về, chứ không có nghĩa là nó không hoạt động.
Tức là, dù Hoàng Hải Yến bị đưa đi đâu thì thiết bị vẫn sẽ âm thầm ghi lại và lưu trữ, chỉ cần có tín hiệu trở lại là sẽ tiếp tục truyền thông tin vị trí.
Đáng tiếc là, quỹ đạo được lưu trữ trong thiết bị khi không có tín hiệu không thể được truyền lại lần nữa.
Chỉ có thể tìm thấy thiết bị, sau đó đăng nhập vào thiết bị để đọc dữ liệu.
Phùng Quân đã chờ tín hiệu, chờ suốt một đêm.
Nhưng chỉ chờ được tin tức về vụ t.a.i n.ạ.n "xảy ra" trên đường ray.
Mặc dù trong lòng vô cùng đau đớn, nhưng anh ta biết rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ, lũ tội phạm này tàn độc như vậy, nếu sự hy sinh của Hoàng Hải Yến vẫn không thể đưa chúng ra trước pháp luật thì sau này sẽ chỉ có thêm nhiều người bị hại.
Vì vậy, anh ta đã nén đau thương, nhanh chóng liên lạc với đội Phòng chống ma túy thành phố để báo cáo sự việc, dặn dò đồng nghiệp chuẩn bị sẵn mẫu nang tóc của cha mẹ Hoàng Hải Yến để dùng cho việc nhận dạng thân phận "Trang Linh Hoa".
Đúng vậy, anh ta phải tiếp tục điều tra.
Và điều quan trọng nhất, chính là thiết bị định vị đó.
Bởi vì trong khoảng thời gian Hoàng Hải Yến mất tích, cô ấy chắc chắn đã bị đưa đến nơi tụ tập của bọn tội phạm, nơi tụ tập này rất có thể là trọng điểm nhiệm vụ của họ—
Hang ổ sản xuất và buôn bán ma túy.
Và thiết bị định vị đã ghi lại vị trí đó, dù vì lý do tín hiệu mà lúc đó không thể truyền về, nhưng cũng đã ghi lại quỹ đạo di chuyển trong bộ nhớ của nó.
Chỉ cần tìm được thiết bị đó là sẽ có một bước đột phá lớn.
Sáng ngày 5 tháng 5, vì bận lo hậu sự cho Hoàng Hải Yến và mất một khoảng thời gian dài ở đội Cảnh sát Hình sự, anh ta không thể dứt ra để đi tìm thiết bị định vị.
Và tại đội Cảnh sát Hình sự, anh ta đã thấy những mảnh quần áo mà chúng tôi thu thập được, biết rằng quần áo của Hoàng Hải Yến đã bị thay đổi.
Điều này có nghĩa là, thiết bị định vị đó không ở gần đoạn đường ray.
Đồng thời, anh ta phát hiện ba chị em Trần Lệ Lệ không hề có chút hoảng loạn nào, từ đó xác định rằng Hoàng Hải Yến thà c.h.ế.t cũng không tiết lộ thông tin mình là cảnh sát, và bản thân anh ta cũng chưa bị lộ.
Anh ta đã từ chối yêu cầu của đội Cảnh sát thành phố về việc cử người đến hỗ trợ, quyết tâm không phụ sự hy sinh của Hoàng Hải Yến, thề phải lôi ra bằng được lũ tội phạm hung ác này.
Sau khi trở về, anh ta đã tìm thấy thông tin định vị được truyền lại từ thiết bị đó, nó ở ngay trong khu chung cư nơi đám người Trần Lệ Lệ ở.
Có thể đoán rằng, chính họ là người đã xử lý quần áo của Hoàng Hải Yến, và còn xử lý một cách rất sơ suất ngay trong khu chung cư.
Sáng ngày 6 tháng 5, Phùng Quân vào khu chung cư nơi ba chị em Trần Lệ Lệ ở, dựa vào thông tin định vị đã tìm thấy một đống đồ linh tinh bị đốt cháy.
Trong đó chắc chắn có quần áo của Hoàng Hải Yến, bởi vì trong đống đồ đó Phùng Quân đã thành công tìm lại được thiết bị cảnh sát.
Đồng thời, anh ta cũng bị đồng nghiệp của chúng tôi phát hiện, và bị đưa về đội Cảnh sát Hình sự.