Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vụ Án Thai Nhi Biến Mất
Chương 5
Tiếp đó, anh ta bẻ lái câu chuyện, bảo Lão Hắc kể xem tình hình mụ đàn bà nhà quê kia rốt cuộc là như thế nào?
Tôi hoang mang tột độ.
Còn Lão Hắc thì bắt đầu thuật lại một sự việc diễn ra vào chiều nay.
Vốn dĩ gã đang hăng hái chạy xe dù kiếm khách, theo lời gã nói thì nghề tay trái cũng là một cái nghề. Nhưng có một mụ nhà quê gọi điện cho gã, hỏi gã có nhận chạy xe đường dài không, loại chạy ban đêm ấy.
Lúc đó Lão Hắc đã sinh lòng cảnh giác, bèn hỏi lại “Sao chị tìm được tôi?”.
Mụ đàn bà chỉ đáp cộc lốc: “Bạn bè giới thiệu. Nghe bảo anh chạy xe lụa lắm, thời gian lại ngắn, lại còn rành đường luồng (đường không phải cao tốc) nữa?”
Lão Hắc không nhiều lời trên điện thoại, trực tiếp hẹn mụ đàn bà ra gặp mặt nói chuyện.
Cứ thế, chẳng bao lâu sau gã đã gặp được người thật.
Mụ nhà quê có vẻ rất quan tâm đến tay lái của Lão Hắc, thậm chí còn gặp mặt hỏi lại câu hỏi trước đó.
Lão Hắc cứ gật gù liên tục nhưng trong khoảng thời gian đó, gã cũng âm thầm quan sát mụ đàn bà này.
Tuy bề ngoài trông già xọm, mặt mày tay chân nhăn nheo nhưng đôi bàn tay này lại rất thon dài, không giống tay người từng làm nông.
Do đó, Lão Hắc thấy mụ đàn bà này có gì đó sai sai.
Hơn nữa mụ ta có vẻ rất nôn nóng muốn rời khỏi nơi này nên cuối cùng hai bên chốt luôn là tối nay xuất phát. Mụ ta còn đặt cọc trước.
Lão Hắc cố tình làm khó, bảo mụ chuyển khoản qua WeChat. Không ngờ mụ đàn bà này lại nói dối là không xài WeChat.
Kể đến đây, Lão Hắc dừng lại, lại đưa mắt nhìn Lão Miêu.
“Sếp, sếp xem bức ảnh tôi gửi cho sếp chưa?”
Tôi rất nhạy cảm với hai chữ “Sếp” này.
Kết quả là Lão Miêu thì sao, đầu tiên anh ta ngậm điếu t.h.u.ố.c, xua xua tay đáp: “Tôi đã không còn là sếp của các cậu từ lâu rồi!”
“Ngoài anh ra, chúng tôi chẳng nhận ai làm sếp cả!” Lão Hắc bày ra tư thế kiên quyết như đinh đóng cột.
“Mẹ kiếp! Bọn mày tạo phản à!” Lão Miêu c.h.ử.i thề một câu.
Sau đó anh ta mang vẻ mặt không muốn nói thêm lời nào nữa, lấy điện thoại trong túi ra đưa cho tôi.
Trên màn hình là một bức ảnh. Nhìn là biết chụp lén cũng chính là mụ đàn bà nhà quê kia.
Tôi nhíu mày nhìn một hồi lâu, đột nhiên buột miệng: “Trương Đồng? Cô ta cải trang à?”
Lão Miêu im lặng nhưng như thế cũng coi như là câu trả lời rồi.
Sau đó anh ta lại quay sang hỏi Lão Hắc: “Hai người hẹn mấy giờ? Giao dịch ở đâu?”
Nửa đêm, quảng trường Quang Thái. Tôi “đổ m.á.u” rồi!
Tôi cũng không biết dùng từ này có đúng không nhưng kiểu “đổ m.á.u” này có hơi nhục nhã.
Thời gian này, địa điểm này đều là do Lão Hắc và “mụ nhà quê” chốt với nhau.
Vốn dĩ cả ba chúng tôi đều có mặt. Lão Hắc lái xe, còn tôi và Lão Miêu trốn ở băng ghế sau.
Có lúc tôi ngứa ngáy chân tay. Phải biết rằng đây không phải là vụ trộm cắp vặt vãnh, mà là một vụ án g.i.ế.c người hàng loạt. Đối với một viên công an quèn như tôi, có cơ hội xông pha ra tiền tuyến, đứng ra bắt hung thủ, ít nhiều cũng khiến người ta hào hứng chờ đợi.
Tôi cũng từng hỏi Lão Miêu: “Lát nữa Trương Đồng ló mặt ra, có cần nhảy ra cùng lúc không?”
Nhưng phản ứng của anh ta lại nằm ngoài dự đoán của tôi. Anh ta chỉ lắc đầu rồi thu mình cuộn tròn lại, ngáy o o đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Tôi thật sự không hiểu nổi anh ta mắc cái chứng gì, sao cứ hễ có nhiệm vụ là lại thích vờ ngủ đến thế. Cứ vậy, tôi ôm đồng hồ canh me thời gian.
Tôi phát hiện ra đối phương cực kỳ đúng giờ, vừa điểm mười hai giờ đêm, trên quảng trường Quang Thái vốn trống hoác bỗng dưng xuất hiện thêm một bóng người.
Tôi sợ bị lộ nên cố tình ép thấp người xuống. Cứ thế xuyên qua cửa kính xe mà quan sát.
Khác hẳn với ấn tượng của tôi, Trương Đồng vốn khá xinh xắn và sành điệu, lúc này lại quê mùa đến t.h.ả.m thương, nhất là cái dáng đi lảo đảo, rõ ràng là đang bắt chước kiểu đi của mấy bà thím nhà quê.
Tôi không kìm được buông lời cảm thán, lúc này Lão Miêu mở mắt ra.
Anh ta đẩy tôi một cái: “Người anh em, còn ở đó mà trữ tình cái quái gì nữa, chờ cá c.ắ.n câu à? Chỉ là một con mụ đàn bà thôi! Xông thẳng ra bắt là xong.”
Tiếp đó, ngay cả tôi cũng thấy chuyện này thì có gì khó nhằn đâu? Đặc biệt là mấy ngón đòn tôi rèn luyện ở trường công an cũng đâu phải đồ bỏ đi?
Nhưng khi tôi xông ra ngoài, Trương Đồng thế mà lại như làm ảo thuật, rút ra một bình xịt hơi cay...
Nửa tiếng sau, chúng tôi áp giải Trương Đồng đến cục công an thành phố.
Lão Miêu ngáp ngắn ngáp dài bước xuống xe, còn tôi thì vác nguyên một đôi mắt đỏ ngầu.
Vốn dĩ đồng nghiệp trực ban còn nhiệt tình chào hỏi chúng tôi cơ nhưng khi nhìn thấy tôi, cậu ta lại không nhịn được mà thốt lên: “Vãi chưởng, gấu trúc mắt đỏ.”
Tôi lại càng thêm não nề.
Cuộc thẩm vấn tiếp theo thực chất chẳng cần đến hai chúng tôi nữa.
Tôi cùng Lão Miêu chỉ trình bày sơ qua tình hình với đồng nghiệp tiếp nhận vụ án rồi định chuồn lẹ.
Lúc chuẩn bị rời đi, cậu đồng nghiệp thở dài, nói: “Tối nay cậu vất vả rồi”.
Lại còn bày ra tư thế muốn ôm một cái.
Lòng tôi ấm áp hẳn lên, thầm nghĩ ít ra cũng có người an ủi, cú “đổ m.á.u” này của tôi cũng tính là xứng đáng rồi.
Ai ngờ đối tượng của cậu ta thế mà lại là Lão Miêu.
Cũng may là tôi phản ứng nhanh, vội vàng rụt hai tay vừa dang ra lại.
Tôi nhìn Lão Miêu, không hiểu anh ta thì vất vả cái nỗi gì, nhất là khi anh ta gần như ngủ khì suốt chặng đường.
----
Nhưng Lão Miêu lại nở một nụ cười gượng gạo ôm lấy cậu đồng nghiệp rồi quay sang nói với tôi rằng chuyện này không giống một trò đùa đâu.
Ba ngày sau, vụ án của Trương Đồng đã chính thức khép lại.
Về phần hồ sơ của cô ta, tôi cũng xem được ngay từ phút đầu tiên trong phòng lưu trữ.
Lúc đó cũng là giờ nghỉ trưa, tôi và Lão Miêu cùng xem tài liệu.
Lão Miêu hiện giờ đã đi làm lại bình thường và anh ta lại biến về dáng vẻ như trước kia, một Lão Miêu thân thuộc, không còn hung dữ nữa.
Lão Miêu xem xong đống hồ sơ này, từ đầu đến cuối chẳng đưa ra lời bình luận nào. Còn tôi thì trong một khoảng thời gian ngắn, cõi lòng cứ mãi dậy sóng không sao bình yên nổi.
Tôi cũng làm một bản tóm tắt ngắn gọn những nội dung trong hồ sơ.
Sau khi kết hôn với Triệu Vũ, Trương Đồng chưa bao giờ thật sự hạnh phúc.
Thật ra cô rất yêu Triệu Vũ, dù sao đó cũng là mối tình đầu của cô.
Vốn dĩ cô luôn ôm một ước nguyện: “Nguyện có trái tim một người, bạc đầu không xa cách”.
Nhưng đời không như mơ.
Cái gã dân làm ăn Triệu Vũ này, không những có tật hễ rượu vào là đ.á.n.h đập vợ con, mà sau khi cưới còn bộc lộ bản chất thật. Thêm vào đó, gã luôn mượn cớ đi tiếp khách để trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, thậm chí còn nuôi cả bồ nhí.
Có một lần, lúc hai vợ chồng ân ái, Triệu Vũ trong lúc cao hứng còn gọi nhầm tên cô.
Ban đầu Trương Đồng đã cho Triệu Vũ cơ hội, hết lần này đến lần khác tha thứ cho gã nhưng nói gì thì nói, lòng người đâu phải cỏ cây.
Có một đêm nọ, Trương Đồng lại chẳng đợi được Triệu Vũ về, cô biết mười mươi là gã lại chạy đi tìm tình nhân rồi. Còn cô, vì uất ức đến mức không tài nào chợp mắt nổi, bèn mò đến quán bar.
Theo lời cô kể, lúc đó cô chỉ muốn uống chút rượu thôi nhưng vô tình lại đụng mặt một người lạ.
Kẻ lạ mặt này rất giống Triệu Vũ, thậm chí mới nhìn thoáng qua, cô còn giật mình tưởng Triệu Vũ mò đến quán bar.
Mang tâm trạng ngổn ngang rối bời, lại mượn chút men say, cô thế mà lại chủ động đến bắt chuyện với người lạ đó.
Hai người trao đổi phương thức liên lạc, lại chuyện trò rôm rả, tất nhiên, Trương Đồng đã giấu nhẹm chuyện mình đã có gia đình, nói rằng hiện giờ cô chỉ có bạn trai, thế nên...
Đó là một đêm phong lưu ngất trời. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trương Đồng gần như đỏ bừng cả mặt vì xấu hổ, vội vã rời khỏi khách sạn.
Cô vốn định quên sạch sành sanh cái chuyện không vui này nhưng khổ nỗi, trong lòng cô lại nhảy ra một “tiểu nhân”, cứ xúi giục cô, khiến cho mỗi lần cô chặn WeChat của kẻ lạ mặt này xong, chẳng bao lâu sau lại chủ động kết bạn lại.
Tình trạng đó kéo dài suốt mấy tháng trời. Triệu Vũ vẫn chứng nào tật nấy, còn kẻ lạ mặt kia thì gần như ngày nào cũng ân cần hỏi han, thậm chí tối nào cũng nhắn tin chúc ngủ ngon cho Trương Đồng.
Ngoài ra, qua những lần tiếp xúc đó, Trương Đồng cũng biết thêm nhiều thông tin về người lạ này.
Anh ta tên là Trần Tiểu Sơn, một gã nghèo rớt mồng tơi chính hiệu. Trương Đồng tin rằng mình không nhìn lầm, gã nghèo này là một tay “đào mỏ”, sở dĩ hắn thích cô, ngoài việc thấy cô xinh đẹp ra, chắc chắn cũng nhắm trúng điều kiện vật chất khá giả của cô.
Từ sâu thẳm trong tim, Trương Đồng không hề thích cái thể loại đàn ông này nhưng sự dịu dàng của Trần Tiểu Sơn lại chính là thứ mà cô luôn khao khát.
Một ngày nọ, chỉ vì một chuyện vặt vãnh, Triệu Vũ say khướt về nhà đã tát Trương Đồng một bạt tai, lại còn hùng hổ tuyên bố sẽ ly hôn cô!
Trương Đồng trốn vào nhà vệ sinh khóc một trận đã đời, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Nếu cuộc hôn nhân này đã tồi tệ đến thế, tại sao cô còn phải cố chấp níu kéo? Hơn nữa trên đời này chẳng phải vẫn còn một “Triệu Vũ” khác sao?
Tiếp đó, lại là một đêm điên cuồng.
Triệu Vũ say mèm bí tỉ, được bạn bè dìu về nhà.
Trương Đồng nhìn Triệu Vũ ngủ say như c.h.ế.t, đầu tiên cô thử thăm dò vài lần, thấy gã hoàn toàn không thể tỉnh dậy nổi, cô liền lấy một chai rượu mạnh rót tì tì vào miệng gã.
Cô vốn tưởng rằng Triệu Vũ sẽ c.h.ế.t một cách nhẹ nhàng không đau đớn nhưng đêm đó, Triệu Vũ đã quằn quại vật vã rất lâu, còn cô thì đứng nhìn gã chịu đựng sự giày vò cũng sợ hãi đến mức thức trắng đêm.
Kết quả cuối cùng đúng như dự liệu của cô, ngày hôm sau t.h.i t.h.ể của Triệu Vũ bị đưa đi, sang ngày thứ ba thì được hỏa táng.
Nhưng cũng có một ngoại lệ, đó chính là người bạn đã đưa Triệu Vũ về nhà đêm hôm đó.
Anh ta luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của Triệu Vũ có điều khuất tất, dù sao thì hôm đó Triệu Vũ đã nốc bao nhiêu rượu, trong lòng anh ta rõ mồn một. Với t.ửu lượng của Triệu Vũ, làm sao có thể uống đến c.h.ế.t được cơ chứ?
Chỉ là người bạn này cũng là dân làm ăn, thêm vào đó ngày thường cũng rất bận rộn nên cũng không mặn mà lắm với việc điều tra chân tướng sự việc.
Nửa năm sau, Trương Đồng ôm theo khối tài sản kế xù của Triệu Vũ chuyển đến một thành phố khác, tất nhiên, người đi cùng cô còn có Trần Tiểu Sơn.
Nhưng Trần Tiểu Sơn lúc này đã được Trương Đồng bồi dưỡng thành bản sao hoàn hảo của Triệu Vũ.
Từ cách ăn mặc đến thói quen sinh hoạt, hắn đều bị Trương Đồng nhào nặn, có thể nói, chẳng khác nào một Triệu Vũ “đội mồ sống dậy”.
Hơn nữa Trần Tiểu Sơn lại “ưu tú” hơn Triệu Vũ nhiều, dù sao thì hắn cũng chỉ là một gã đào mỏ, lại còn bám váy một đại mỹ nữ, cớ sao lại không vui vẻ chấp nhận cơ chứ?
----
Trương Đồng bảo hắn đi hướng đông, hắn tuyệt đối không dám rẽ hướng tây. Dưới yêu cầu của Trương Đồng, hắn cũng lần lượt cắt đứt liên lạc với những người bạn trước kia.
Nhưng việc sửa sang cần có thời gian. Dự tính của cô là cứ thuê tạm nhà trên phố vài tháng, đợi đến khi xong xuôi là sẽ dẫn Trần Tiểu Sơn đến cái “bến bờ bình yên” đó, sống những tháng ngày vui vẻ không âu lo đến trọn đời.
Có lẽ đúng như câu nói, lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa mà khó lọt.
Một ngày nọ, người bạn của Triệu Vũ đến quán bar uống rượu, tình cờ nghe được một chuyện.
Vốn dĩ chỉ là lời c.h.é.m gió của mấy thanh niên say xỉn. Bọn họ đang nhắc đến một người bạn cũ tên Trần Tiểu Sơn, gã này vốn nghèo kiết xác cũng chẳng có tài cán gì, nghe đồn bây giờ đổi đời rồi, được phú bà bao nuôi.
Mấy thanh niên này lại bàn tán xôn xao, tại sao bà lớn này lại có cái sở thích quái gở thế nhỉ? Đến cả chuyện ăn mặc của Trần Tiểu Sơn cũng phải xen vào? Sau đó bọn họ còn đưa ra vài ví dụ điển hình.
Người bạn kia càng nghe càng lấy làm lạ, cuối cùng anh ta sáp lại gần, mời mấy cậu thanh niên này một chai Yamazaki.
Đương nhiên chai rượu này không phải mời không công, có một người ngay tại trận đã lôi từ điện thoại ra một tấm ảnh. Bức ảnh được chụp vào vài tháng trước cũng là động thái cuối cùng trên dòng thời gian của Trần Tiểu Sơn trước khi hắn cắt đứt liên lạc với bọn họ.
Nhưng cũng chính bức ảnh này, đã khiến người bạn kia tỉnh cả rượu.
Đặc biệt là khi anh ta lại thám thính được rằng Trần Tiểu Sơn đã quen biết với phú bà này từ trước khi Triệu Vũ c.h.ế.t, anh ta liền nhanh ch.óng rời khỏi quán bar, lao thẳng đến đồn công an địa phương.
Sau đó mới dẫn đến cảnh tôi và Lão Miêu trắng đêm mật phục và xác minh sự việc.
Nhưng toàn bộ bí ẩn đã hoàn toàn được gỡ rối từ đây ư? Chắc chắn là chưa!
Tôi rất muốn biết, sau đêm chúng tôi nằm vùng, tại sao Trương Đồng và Trần Tiểu Sơn lại “bốc hơi”? Tôi tự tin rằng cả tôi và Lão Miêu đều che đậy rất kín đáo, đáng lý ra không thể xảy ra sơ suất gì mới phải.
Về điểm này, tôi cũng đã đặc biệt suy luận và kiểm chứng.
Thật ra từ khi dọn đến căn nhà thuê mới, Trương Đồng đã nâng cao cảnh giác. Cô ta cũng đã nắm rõ biển số những chiếc xe thường xuyên xuất hiện dưới lầu và đêm hôm đó, sau khi lái chiếc Toyota về, cô ta phát hiện ra một chiếc Sagitar màu đen lạ hoắc.
Ngày hôm sau, cô ta đến ban quản lý khu chung cư, viện cớ xe bị quẹt xước để xin trích xuất camera an ninh gần lối vào tòa nhà.
Từ camera, cô ta phát hiện ra điểm đáng ngờ: chiếc Sagitar màu đen này lái đến sau khi trời chập tối và ngay sau khi cô ta cùng Trần Tiểu Sơn về nhà chưa bao lâu, chiếc Sagitar lại rời đi.
Cô ta đã lờ mờ đoán được điều gì đó nên quả quyết dẫn theo Trần Tiểu Sơn đ.á.n.h bài chuồn trước, đến cái “bến bờ bình yên” vừa mới hoàn thiện, vẫn còn đang bốc mùi sơn.
Nhưng trong mắt Trần Tiểu Sơn, chuyện này có khác gì chạy nạn đâu, nhất là đồ đạc trong nhà thuê còn vứt lại hết thế kia cơ mà?
Trần Tiểu Sơn càng nghĩ càng thấy sai sai. Lúc rời khỏi căn hộ, hắn vô tình nhìn thấy bảng thông báo trước sảnh tòa nhà, nói trắng ra là trên đó ghi chú một số thông tin tiện ích, bao gồm họ tên và số điện thoại của người phụ trách khu vực (công an khu vực). Trên đó có tên của tôi.
Tiếp đó, sau khi đến bến bờ bình yên, hắn lại lén lút liên lạc với đám bạn cũ, muốn nhờ họ ra mặt, giúp nghe ngóng quá khứ của cái người tên Trương Đồng này.
Xui xẻo thay, mọi hành tung mờ ám của Trần Tiểu Sơn đều bị Trương Đồng bắt quả tang.
Trương Đồng lại vì chuyện này mà trốn vào nhà vệ sinh khóc một trận, bởi cô hiểu rằng cái gã Trần Tiểu Sơn này, cô không giữ nổi nữa rồi.
Hơn nữa đối với cô mà nói, dù sao cũng đã từng nhúng chàm một lần, thêm một mạng Trần Tiểu Sơn nữa cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng cô không muốn Trần Tiểu Sơn c.h.ế.t ở nhà, càng không thể để hắn bị đem đi hỏa táng, vì như thế sẽ lộ ra rất nhiều vấn đề.
Thế nên sau nhiều lần cân nhắc, cô đã nâng cấp thủ đoạn trước đây, chọn dùng t.h.u.ố.c kháng sinh Cephalosporin kết hợp với rượu.
Một buổi tối nọ, cô dọn ra một mâm cơm thịnh soạn, nhìn bề ngoài thì có vẻ cô đang muốn có một bữa tối lãng mạn cùng Trần Tiểu Sơn nhưng thực chất, trong những món ăn này đã bị cô lén cho một lượng lớn t.h.u.ố.c Cephalosporin.
Còn về phần Trần Tiểu Sơn, thật ra kể từ lúc đặt chân đến bến bờ bình yên, trong lòng hắn cũng ít nhiều đã dấy lên sự đề phòng.
Mặc dù hắn vẫn dùng bữa tối, sau đó cũng có một trận mây mưa với Trương Đồng nhưng khi phát hiện ra cơ thể mình một cách kỳ lạ ngày càng trở nên mơ màng, choáng váng và kiệt sức, trong lúc nguy cấp, hắn đã lén nuốt một tấm danh thiếp...
Hậu Ký
Sau khi vụ án của Trương Đồng khép lại, suốt một khoảng thời gian dài, chúng tôi cũng thường xuyên bàn luận về vụ này mỗi lúc trà dư t.ửu hậu. Tuy ai nấy đều lên án sự tàn nhẫn của cô ta nhưng cũng có người cho rằng cô ta thật đáng thương, sở dĩ bước vào con đường lầm lạc này, phần lớn nguyên nhân là do bị Triệu Vũ kích động.
Nhưng đó cũng chỉ là những lời phiếm luận, dù sao mọi chuyện cũng đã trôi vào dĩ vãng.
Và tôi, vào những lúc trà dư t.ửu hậu ấy cũng đã âm thầm làm một việc khác.
Tôi nhân lúc đang bật điều hòa, đã lén lấy hồ sơ của Lão Miêu ra xem.
----
Tôi rất muốn biết, trong quá khứ của anh ta, rốt cuộc có câu chuyện gì hay không?
Theo lý mà nói, hồ sơ của những người như chúng tôi đều được công khai trên hệ thống, muốn tra cứu ai, gần như chỉ cần liếc mắt một cái là rõ mười mươi. Nhưng tôi nhớ rất rõ, khoảnh khắc hồ sơ của Lão Miêu được hiển thị, sơ yếu lý lịch cá nhân ở trang đầu tiên không có vấn đề gì nhưng khi tôi định xem trang thứ hai thì làm cách nào cũng không mở ra được.
Hệ thống cứ như bị đơ vậy.
Lúc đầu tôi nghĩ chỉ là sự trùng hợp nhưng sau khi thử đi thử lại vài lần, tôi bắt đầu lờ mờ cảm nhận được, mọi chuyện dường như không hề đơn giản...
(Hết)