Tổng Tài Mất Trí Và Người Vợ Bị Quên

Chương 4



14

 

Vì cái mông của Nghiêm Huân, tôi tốn một khoản lớn gọi xe taxi ban đêm, chưa đầy mười phút đã tới nơi.

 

Gõ cửa xong, tôi lại phát hiện bên trong không có Nghiêm Huân.

 

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chỉ có một mình Sở Dự Hàn, mặc chiếc sơ mi mỏng, ung dung ngồi trên sofa.

 

Thấy tôi tới, anh ta lịch sự làm một động tác mời, trên mặt mang nụ cười: “Tiểu Trịnh, lâu rồi không gặp.”

 

“À, lâu rồi không gặp.” Tôi nhìn quanh bốn phía, “A Huân đâu?”

 

“A Huân…” Sở Dự Hàn chậm rãi nhai lại hai chữ này.

 

“Cho nên hai người thật sự ở bên nhau rồi à?”

 

Toang rồi, nãy ở trong điện thoại diễn quá nhập tâm, gọi thuận miệng luôn mất rồi.

 

“Đúng vậy, cũng mới ở bên nhau thôi.” Tôi cắn răng nói.

 

Anh ta rót cho tôi một cốc nước trái cây, thản nhiên nói Nghiêm Huân uống nhiều rồi, đang nghỉ ở phòng bên cạnh.

 

“Con trai ngoài hai mươi tuổi đều như vậy, rất nhiều việc tự mình không xử lý nổi, lúc nào cũng phải làm phiền người khác.” Anh ta đánh giá bằng giọng nhàn nhạt.

 

“Cậu ấy nhỏ hơn cô sáu tuổi, bình thường chắc chắn rất dựa dẫm vào cô nhỉ.”

 

Sở Dự Hàn mân mê đốt ngón tay của mình, nơi đó từng đeo nhẫn cưới của chúng tôi.

 

Khi anh ta xúc động, luôn vô thức chạm vào chỗ ấy.

 

“Thực ra tôi nghĩ, quen một bạn trai nhỏ hơn mình rất nhiều là một chuyện rất vất vả, dù sao bọn họ ngoài cơ thể trẻ trung ra thì chẳng có gì cả, đa số thời điểm còn cần cô bao dung họ.”

 

“Còn tiểu Trịnh cô, đang ở độ tuổi đẹp nhất giao thoa giữa hai mươi và ba mươi, cần gì phải lãng phí thời gian ở đây để cùng một cậu con trai trưởng thành?”

 

“Hơn nữa, cuối cùng cậu ta cũng chưa chắc sẽ thành công.”

 

Anh ta vừa đi vừa dừng sau lưng tôi, khẽ cúi người xuống, ngửi tóc tôi.

 

“Nói thật, tôi cảm thấy rất tiếc cho cô.”

 

Sở Dự Hàn thao thao bất tuyệt cả một tràng như đang phát biểu diễn thuyết.

 

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hàm ý trong mấy lời đó, cơ thể đã theo bản năng mà phản ứng trước rồi —

 

Chạy.

 

Nhưng không chạy thoát.

 

Sở Dự Hàn ngay trước mặt tôi, cạch một tiếng khóa trái cửa.

 

“Cô có quyền chọn một người tốt hơn.”

 

Sở Dự Hàn cuối cùng cũng lộ dao găm: “Tôi thích cô, chia tay với Nghiêm Huân đi.”

 

“Đi theo tôi, tôi có thể cho cô tất cả những gì cô muốn.”

 

15

 

Người ta vẫn nói, không ai bước hai lần xuống cùng một dòng sông.

 

Nhưng Sở Dự Hàn thì có.

 

Bàn tay nóng hầm hập của anh ta không nặng không nhẹ siết lấy cổ tay tôi, mắt chăm chăm nhìn vào môi tôi.

 

Như thể chỉ cần tôi buông lỏng một chút, anh ta sẽ lập tức hôn xuống.

 

“Thế nào, suy nghĩ đi?”

 

“Đồng ý với tôi đi, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người, ví dụ như chính cô, lại ví dụ như Nghiêm Huân…”

 

“Cậu ta là một chàng trai không tệ, cô cũng không muốn cuộc đời cậu ta từ đây bị hủy hoại, đúng không?”

 

Mấy câu này có cảm giác quen thuộc đến mức quá mạnh.

 

Khiến tôi có lúc còn tưởng mình có phải đã xuyên không rồi không.

 

Ban đầu, tôi hơi bốc đồng, bị Sở Dự Hàn uy hiếp dụ dỗ như thế, tức đến mức tát cho anh ta một cái.

 

Sau đó lại đánh cho anh ta sướng.

 

Mặt Sở Dự Hàn dày như củ hành, bóc đi một lớp vẫn còn vô số lớp nữa.

 

Kết hôn với anh ta ba năm, tôi cũng coi như học được đôi chút cách chung sống với anh ta.

 

Tôi quay mặt đi, cho anh ta một câu trả lời mập mờ: “Anh phải cho tôi chút thời gian, để tôi xử lý đàng hoàng chuyện giữa tôi với Nghiêm Huân.”

 

Quả nhiên, Sở Dự Hàn vô cùng hưởng thụ.

 

Khóe môi anh ta không giấu được ý cười, không kìm được mà hôn lên khóe môi tôi.

 

“Cảm ơn em, đã chịu cho tôi một cơ hội.”

 

“Bảo bối, đừng để tôi đợi lâu quá.”

 

 

 

16

 

Đương nhiên tôi sẽ không để anh ta đợi lâu.

 

Vì hôm sau tôi đã chạy rồi.

 

Nhờ có ba năm kinh nghiệm thực chiến, chuyện này tôi làm rất thuần thục.

 

Trước lúc đi, mọi thứ cũng chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt, Nghiêm Huân không có mặt, trong tiệm chỉ có tôi và bà cụ.

 

Trời hơi oi nóng, trong tiệm đã bật quạt mà vẫn chẳng thấy mát mẻ gì.

 

Tôi đứng dậy, nói với bà cụ rằng tôi ra ngoài một chút.

 

Trước đây bà đều quay lưng xem tivi, rồi khẽ ừ một tiếng, coi như đã biết.

 

Nhưng hôm nay không hiểu sao bà lại quay đầu lại.

 

Bà hỏi: “Tiểu Trịnh, đi đâu vậy?”

 

“Nóng quá, về nhà bật điều hòa.” Tôi nói.

 

Bà gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn tôi: “Được, đi đi.”

 

“Đợi mát rồi thì quay lại.”

 

Tôi không đáp.

 

Thôi vậy, chắc cũng sẽ không quay lại nữa đâu.

 

Vé máy bay của tôi là mua ngẫu nhiên, chọn bừa một thành phố nào đó ở phương Bắc.

 

Hành lý cũng gần như chẳng mang gì, chỉ có giấy tờ cơ bản và một chiếc điện thoại — để tôi có thể tiêu hết số tám nghìn vạn của mình bất cứ lúc nào — đô la Mỹ.

 

Tôi đi rất dứt khoát, cũng chẳng có gì lưu luyến.

 

Dù sao trời đất rộng lớn đến thế, nơi nào cũng chẳng phải chốn dừng chân của tôi.

 

17

 

Tôi tự nhận mình là một người khá vô vị.

 

Từ nhỏ đến lớn sống tùy ý, không nơi cố định để ở.

 

Sau khi sinh xong ở cữ, mẹ tôi đã ly hôn với ba tôi, lý do cũng rất đơn giản, hai người không hợp.

 

Vốn dĩ là cưới vội vì lỡ có thai, giờ đứa bé đã được sinh ra, cũng không cần tiếp tục trói buộc nhau nữa.

 

Cả hai đều không muốn nuôi tôi, nên ném tôi cho hai bên ông bà, mỗi nhà nuôi tôi ba tháng, cứ thế thay phiên nhau.

 

Sau này các cụ lần lượt qua đời, tôi lại được gửi nuôi ở nhà các họ hàng khác nhau.

 

Hôm nay còn ở vùng Đông Bắc, ngày mai đã bay tới vùng đồng bằng châu Giang.

 

Cô nói: “Như vậy tốt biết bao, trước hai mươi tuổi cô còn chưa từng ra khỏi huyện, cháu còn nhỏ mà đã đi gần nửa Trung Quốc rồi, đúng là được mở mang tầm mắt.”

 

Anh họ vừa nghe xong đã bắt đầu khóc lóc ầm ĩ: “Vậy cháu cũng muốn đi du lịch khắp nơi, đi khắp nơi mở mang tầm mắt!”

 

Cô tát cho cậu ta một cái: “Nói hươu nói vượn gì đấy, lo mà ở nhà học hành cho tử tế.”

 

Thấy chưa, cuộc đời tôi tự do biết bao.

 

Một cuộc đời không có tình yêu thì tự do biết bao.

 

—— Nếu như không gặp Sở Dự Hàn.

 

Ban đầu, tôi quả thật rất phiền anh, thấy anh giống như cô đối với anh họ, đều muốn nhân danh tình yêu mà nhốt tôi ở bên cạnh mình.

 

Lúc nào cũng ở cùng một chỗ, khiến tôi thấy bất an.

 

Khiến tôi mãi mãi sợ hãi rằng một ngày nào đó, mình lại bị chuyển tới một nơi xa lạ khác.

 

Nếu vậy thì chi bằng để tôi tự đi.

 

Nhưng sau này, có lẽ là vì trang viên của anh rất lớn, chỉ có một mình tôi ở, cũng có lẽ là vì trái tim anh rất hẹp, cũng chỉ chứa mỗi mình tôi.

 

Tôi dần dần quen——

 

Quen với việc vừa mở mắt ra đã nằm trên giường của Sở Dự Hàn, trần nhà, đèn chùm, tất cả đều là những thứ quen thuộc với tôi.

 

Quay đầu lại, bên cạnh là một người đàn ông có quầng mắt thâm đen vì thức khuya.

 

Anh sẽ nâng cằm tôi lên, hung hăng hôn chụt một cái, rồi cảnh cáo tôi: “Còn dám chạy, tôi cho em vĩnh viễn không xuống nổi giường.”

 

Khá tốt, tôi nghĩ, cứ nhốt tôi như vậy đi.

 

Cả đời cũng được.

 

Nhưng anh lại cố tình mất trí nhớ.

 

Tình yêu dành cho tôi, chẳng qua chỉ là một thứ bệnh khiến anh bận tâm mà thôi.

 

Mẹ của Sở Dự Hàn đã cho tôi xem bức ảnh sau khi anh đi trị liệu tâm lý, ngồi trên ghế che mặt rơi lệ.

 

Tôi bừng tỉnh ngộ ra—— Sở Dự Hàn, thì ra yêu tôi lại khiến anh đau khổ đến thế.

 

Thật xin lỗi nhé.

 

18

 

Tôi không lập tức tìm việc ở thành phố mới này.

 

—— Vì tình hình việc làm ở Đông Bắc thật sự rất khắc nghiệt.

 

Mỗi ngày tôi chỉ đi dạo dưới lầu, cho mèo ăn, tiêu xài số tiền mà cả đời sau cũng không hết.

 

Thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ tới Sở Dự Hàn.

 

Anh có đang tìm tôi khắp thế giới không?

 

Nhưng bệnh tình trong lòng anh đã được chữa khỏi rồi, lần này hứng thú nhất thời với tôi, đại khái cũng chỉ là vì tôi thật sự rất hợp gu thẩm mỹ của anh.

 

Tôi xách giỏ rau, vừa đi vừa nghĩ như vậy.

 

Đột nhiên, có người từ phía sau bịt kín miệng mũi tôi lại.

 

Trong chốc lát tôi mất ý thức, đến khi mở mắt ra lần nữa thì đã ở trong một căn phòng nhỏ tối đen như mực.

 

Mùi bên trong rất quen thuộc.

 

Hương thơm tươi mát mùi cam quýt của máy xịt phòng, còn phảng phất chút mùi tinh dầu hoa hồng.

 

“Dậy rồi?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...