Tôi Và Vai Ác Chung Một Cơn Đau

Chương 4



12.

Tôi cúi đầu tìm kiếm trong phòng ngủ.

Lúc lật xem điện thoại thì phát hiện ba có để lại cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, tấm thẻ đó đã bị tôi giấu đi, cả nhà họ hàng cũng không biết.

Có tiền thì dễ dàng hơn nhiều, dù là ở khách sạn hay thuê nhà thì cũng có thể tạm thời thoát khỏi căn nhà này.

Hộ khẩu của Từ Ấu Kiều vẫn thuộc về cô ấy, không liên quan gì đến cái nhà này.

Chờ sau khi thi đại học xong, đi nơi khác học liền có thể mãi mãi rời khỏi thành phố này.

“Mày đang tìm cái gì vậy?”

Đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nữ chua ngoa.

Tôi quay đầu lại, người dì của tôi đang đứng phía sau tôi, chống eo chửi ầm ĩ: “Hôm nay trước mặt bạn mày nên tao chưa nói mày đâu!”

“Sao hả? Cánh cứng rồi? Không thèm về luôn sao? Muốn tự lập môn hộ (*) hả?”

(*) Tự lập môn hộ: Nôm na là tách khỏi nhà, sống riêng, không liên quan gì đến nhà cũ nữa.

“Được thôi! Vậy mày trả lại tiền ăn tiền uống của mày ở nhà tao suốt mấy năm nay lại cho tao!”

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Bà nói một con số đi.”

“Trả xong, chúng ta không ai nợ ai.”

Bà dì vừa nghe xong, trong cơn giận dữ liền xắn tay áo, tiến lên xô đẩy tôi: “Đây là giọng điệu nói chuyện với người lớn đấy à?”

“Trước đây tao thấy mày đáng thương nên mới cho mày đến nhà tao ở! Mày với mẹ mày giống y như nhau, đều là cái thứ vong ân bội nghĩa! Trước đây đáng ra tao phải để cho mày ch/ế/t ở bên ngoài mới đúng…”

Bà ta đẩy tôi vài cái liền bị tôi hất ra, tay bà ta đụng phải tủ gỗ, đau tới mức nhe răng trừng mắt: “Từ Ấu Kiều! Mày dám đánh tao?”

Bà ta tiện tay túm lấy cái roi mây, hướng về phía tôi mà quất: “Ba mẹ mày ch/ế/t sớm! Không có ai dạy mày! Thì để tao dạy mày!”

Ban đầu tôi còn có thể hất bà ta ra, nhưng người đàn bà trung niên này chính là cái kiều đanh đá, móng tay dài ngoằng bấm vào cánh tay tôi, như một con chó điên.

Hết kéo tóc lại véo vào người tôi, rồi dùng roi mây quất, bà ta dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Roi mây quất từng cái lên người tôi, rất nhanh đã rớm m/á/u.

Tôi cắn chặt răng, không muốn quỳ xuống xin tha, chỉ nắm chặt lấy tấm thẻ ngân hàng kia.

Cuối cùng bà ta cũng đánh mệt rồi, ném roi mây xuống, giọng điệu khinh miệt: “Hôm nay tao đánh mày là để dạy dỗ mày!”

“Sau này mày có tương lai, không được phản bội tao đâu đấy!”

Đợi đến khi bà ta đi khỏi phòng rồi, tôi mới cụp mắt nhìn từng vết sẹo trên tay.

Có tiếng bước chân truyền đến.

Mạnh Trạch ngồi xổm xuống trước mặt tôi, dịu dàng hỏi tôi: “Có đau không?”

Gã vặn nắp bình thuốc ra: “Để anh bôi thuốc cho.”

“Không cần.”

Tôi đẩy gã ra, lập tức đi ra ngoài: “Tôi đến phòng khám sát trùng là được.”

Cổ tay đột nhiên bị nắm lấy.

Mạnh Trạch dùng sức hơn, nhưng giọng nói vẫn ôn hòa, lễ phép, gằn từng chữ một.

“Kiều Kiều.”

“Cái thằng ở cửa khách sạn chiều nay là ai?”

13.

Tôi chạy ra khỏi cửa nhà, Mạnh Trạch đuổi theo, vây tôi ở cầu thang.

Nếu trong nhà gã còn kiêng kị, thì bây giờ không có ba mẹ ngăn cản, gã càng to gan hơn.

“Kiều Kiều, anh đang quan tâm em thôi, em còn nhỏ, sao có thể ra vào mấy nơi đó với đàn ông!”

Mạnh Trạch lạnh lùng nói: “Trước đây anh hỏi thăm rồi, từ hôm đi chơi xuân về, hai đứa bắt đầu trở nên ái muội mập mờ!”

“Nó với em có quan hệ gì? Sao em không nói với mọi người trong nhà?”

Bên ngoài nhìn vào chỉ thấy là anh trai đang đau lòng cho em gái.

Nhưng chỉ có tôi biết, tình cảm của Mạnh Trạch đối với tôi vượt xa tình cảm anh em.

Có thể nói, gã không đơn giản chỉ xem tôi là em gái, mà xem tôi là vật riêng của gã.

“Tôi với cậu ấy có quan hệ gì, tại sao phải nói với anh?”

Tôi lạnh lùng: “Quan hệ giữa chúng ta chỉ đơn giản là ở nhờ nhà, chuyện của tôi không tới phiên anh nhúng tay vào.”

Mạnh Trạch ngẩn người: “Em chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.”

Gã lại giận ngược: “Em với loại học sinh hư đó ở chung với nhau, sớm muộn gì cũng học phải thói xấu! Nghe anh, ngày mai về nhà ở đi!”

Tôi tát gã một cái, đẩy gã ra, lạnh giọng quát lớn: “Anh biết vì sao trước đây tôi không dùng giọng điệu này để nói chuyện với anh không?”

“Bởi vì Từ Ấu Kiều sợ hãi, đang giả vờ mà thôi!”

“Cô ấy không thể không lấy lòng các người để đổi lấy một chút tự do!”

“Anh tưởng cô ấy muốn ở nhà anh, ở bên cạnh anh chắc? Đừng tưởng là tôi không biết trong đầu anh đang nghĩ gì.”

Tôi cười nhạo chế giễu: “Anh với Từ Ấu Kiều không hề có quan hệ huyết thống, còn mơ tưởng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén…”

Mạnh Trạch hơi ngơ ngác, giống như bị người ta nhìn thấu bí mật trong lòng, nhất thời thẹn quá hóa giận.

“Từ Ấu Kiều!”

Gã bước nhanh vài bước, chuẩn bị túm lấy cổ tay tôi, đúng lúc một người xuất hiện, chắn ở trước mặt tôi.

“Đầu óc anh có vấn đề à?”

Tiết Từ nhẹ nhàng mà kìm tay gã, Mạnh Trạch nhất thời không thể động đậy được.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tiết Từ, gió thổi bay áo khoác hắn, chặn lại cơn gió lạnh đang ùa đến.

Hắn hơi nghiêng đầu, giọng điệu lười biếng.

“Ngại quá, tới chậm rồi.”

14.

Mạnh Trạch thấy rõ người tới thì nhất thời giận tới mức bật cười: “Từ Ấu Kiều gọi cho mày từ khi nào?”

“Hai bọn tao còn phải gọi điện thoại à?”

Tiết Từ xoa cổ tay, khinh thường: “Lúc đưa cô ấy về tao đã thấy cái nhà mày không đúng rồi.”

Tôi nở nụ cười.

Xem ra Tiết Từ cũng không ngốc cho lắm.

Tôi cố ý chỉ nhà tôi cho hắn vì sợ hắn không biết đường.

Mạnh Trạch vốn đã nghẹn một bụng lửa giận, thấy Tiết Từ như vậy càng giống dầu đổ thêm vào lửa, một quyền đấm thẳng vào hắn: “Mày cách xa Kiều Kiều cho tao!”

Tiết Từ nhẹ nhàng tránh được, giả vờ bất đắc dĩ thở dài: “E là không được rồi.”

“Vận mệnh của tao với Từ Ấu Kiều tương liên.”

“Trên đời này không ai có thể đồng cảm được với cô ấy.”

“Không ai có thể cùng chịu đựng sự đau đớn về thể xác và tâm lý của cô ấy.”

“Nhưng tao có thể.”

Tiết Từ cười rộ lên, như cố tình khiêu khích, từng câu từng chữ chậm rãi.

“Mày nói xem, tao với cô ấy có quan hệ gì?”

Mạnh Trạch tức giận tới mức mất cả lý trí, phi thân tới đánh về phía hắn, Tiết Từ như không nhìn thấy, vẫn đưa lưng về phía tôi, bình thản nói.

“Từ Ấu Kiều, chuyện hôm trước đồng ý với cậu, nay phải thất hứa rồi.”

Tôi đang định hỏi câu này có ý gì, thì thấy một quyền của Tiết Từ hướng thẳng đến Mạnh Trạch, làm cho Mạnh Trạch trực tiếp ngã lăn quay.

Tức khắc, khớp xương ở ngón tay tôi truyền đến một cơn đau nhức.

Tôi muốn chửi rồi, nhưng nghẹn lại trong cổ, cắn chặt răng, cuối cùng chỉ có thể biến thành một nụ cười khổ.

“... Đồ điên.”

15.

Tôi với Tiết Từ ngồi trên sô pha.

Mẹ Tiết đang thoa thuốc cho tôi.

Quả nhiên ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên.

Mạnh Trạch căn bản không phải là đối thủ của Tiết Từ, không bao lâu đã nằm đo ván trên mặt đất la oai oái.

Xe nhà họ Tiết đúng lúc chạy đến, đưa hai chúng tôi lên xe, chạy về nhà.

“Ôi trời…” Động tác của mẹ Tiết rất nhẹ kéo quần áo cho tôi, nhíu mày: “Sao trên cánh tay cháu nhiều vết sẹo như thế?”

Tiết Từ vốn đang coi điện thoại, nghe vậy thì ngước lên nhìn.

Tôi cẩn thận kéo áo xuống che đi, cười: “Không sao ạ.”

Trong lòng mẹ Tiết hiểu rõ, cũng không nói gì nhiều, chỉ là động tác nhẹ đi không ít, đợi đến khi miệng vết thương của tôi đã được thoa thuốc xong xuôi, bà ấy cầm tăm bông nhìn Tiết Từ đang ngồi một bên, chần chừ mở miệng: “Tiết Từ…”

Tôi duỗi tay nhận lấy, cười nói: “Dì ơi, để cháu.”

Tiết Từ hơi nhướng mày, nhưng chỉ mím môi, không nói gì.

Từ hôm đó, không biết Tiết Từ nói gì với người nhà.

Tôi tạm thời ở lại nhà hắn.

Nhà hắn là biệt thự ba tầng, chẳng qua là chỉ thêm một phòng nữa mà thôi.

Để tiện cho tôi, mẹ Tiết còn đặc biệt thuê một tài xế chở chúng tôi đi học.

Cứ như vậy, Mạnh Trạch và nhà dì tôi hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với tôi.

Ngày nào tôi với Tiết Từ cũng cùng nhau đi học rồi tan học, tôi còn tưởng trong trường chắc chắn sẽ đồn vớ đồn vẩn, nhưng không ngờ mọi người thấy chúng tôi như thể nhìn riết cũng quen vậy.

Vẫn vùi đầu học tập, tan học thì cười đùa.

Không ai nhắc đến.

Rốt cuộc tôi không nhịn được hỏi ra chuyện này.

“Cậu yên tâm đi.” Tiết Từ không thèm ngẩng đầu lên, vẫn nhìn ti vi, lười biếng nói: “Trong trường đã sớm chuẩn bị rồi.”

“Cậu cứ an tâm học hành cho tốt là được.”

Dì Tiết bưng trái cây từ phòng bếp ra, có lẽ mấy hôm nay rốt cuộc Tiết Từ cũng không làm trái lời họ nữa, ngày nào cũng ở nhà, cũng không gây chuyện, khí sắc của mẹ Tiết tốt lên không ít: “Ấu Kiều, cháu định thi trường đại học nào?”

Tôi nói một cái tên, chú Tiết đẩy mắt kính, cười rộ lên, có hơi tiếc nuối: “Trường đó tốt đấy, chỉ là hơi xa nhà, mấy ngàn km lận, trong nhà cũng không thể chăm sóc cháu.”

Tôi cười ăn một miếng trái cây: “Con đường thành công là con đường đầy sỏi đá, cháu phải lớn lên thôi, phải rời khỏi sự chăm sóc của chú dì.”

“Chứ không thể cả đời mãi ở dưới sự bảo vệ của người khác được.”

Tiết Từ tắt ti vi, đeo dép lê chạy lên lầu: “Tôi về phòng ngủ, cơm tối không cần gọi đâu.”

Nhìn bóng dáng hắn, chú Tiết thở dài: “Nếu Tiết Từ được một nửa của con thì tốt rồi, không có cách nào, chỉ có thể tiêu tiền cho nó thôi.”

“Để nó gây họa cho mấy người nước ngoài đi.”

Tôi cười không nói gì.

Nhưng mấy hôm sau tôi lại biết được một tin.

Tiết Từ không đi nước ngoài nữa.

Hắn muốn thi đại học.

16.

Hôm thi đại học, tôi vừa thi xong liền nhận được tin nhắn của mẹ Tiết.

Nói Tiết Từ xuống cầu thang không cẩn thận bị té gãy xương.

Tôi đi theo tài xế vào bệnh viện, Tiết Từ đang một mình nằm trên giường bệnh, đặt quyển sách lên mặt ngủ ngon ơ.

“Tiết Từ.” Tôi ngồi xuống mép giường, rót cho hắn một ly nước: “Lần đầu tiên tôi thấy có người té gãy cả chân ở trong nhà mình đấy.”

Tiết Từ lấy sách ra, ngáp một cái: “Hôm nay thi thế nào?”

“Cũng được, môn toán bài cuối cùng phải kẻ thêm đường phụ…”

Tiết Từ ngoáy lỗ tai, nhận mệnh nằm liệt trên giường, nhận lấy nước từ tay tôi: “Thôi đừng nói nữa, dù sao cũng không hiểu gì.”

“Cậu muốn học lại hả?” Tôi hỏi: “Tôi nghe chú dì nói.”

Tiết Từ vặn vẹo ừ một tiếng, tai đỏ lên.

“Cậu nằm yên đi”

Hắn không muốn nói, tôi cũng lười hỏi.

Thi đại học xong rồi, tôi còn phải về thu dọn một ít đồ, chuẩn bị đến một nơi mới.

“Từ Ấu Kiều.” Tiết Từ đột nhiên gọi tôi lại, nghiêm túc nhìn tôi: “Hôm nay cậu có nhận ra có điều gì bất thường không?”

Tôi ngẩn người.

Hắn chậm rãi mở miệng: “Hôm nay tôi té ngã gãy cả xương chân, cậu có cảm giác được không?”

Lúc này tôi mới bừng tỉnh, vội cúi đầu nhìn về phía đầu gối, một lúc lâu sau mới nói: “Không…”

“Vậy đúng rồi.” Tiết Từ nằm trên giường, nhìn trần nhà, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nguyền rủa đã được giải trừ rồi, chúng ta không còn quan hệ gì với nhau nữa.”

Hắn tự nói với chính mình: “Cậu sắp nghênh đón một cuộc sống mới, tạm biệt người cũ đón người mới đến, không bao giờ cảm nhận được đau đớn của tôi nữa.”

“Cậu tự do rồi, tôi cũng vậy…”

Hắn còn chưa nói xong, tôi đã cầm lấy quyển sách toán kia gõ vào đầu hắn.

“Mơ mộng hão huyền.”

Câu này khiến Tiết Từ ngẩn ra.

“Tôi nói là… mơ mộng hão huyền.”

Tôi nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Tốt nhất là cậu học hành đoàng hoàng, sống cho thật tốt.”

“Vứt hết mấy thói hư tật xấu của cậu đi cho tôi, đừng tưởng tôi đi nơi khác học là không quản được cậu.”

“Tôi vẫn biết mỗi ngày cậu đang làm gì đấy.”

Tôi chỉ vào vị trí ngực: “Cơ bắp có ký ức, trái tim của cậu, bây giờ tôi vẫn có thể cảm nhận được.”

Tiết Từ ngẩng đầu nhìn tôi, từ trong mắt hắn tôi nhìn thấy ảnh ngược của chính mình.

Cong mắt, nở nụ cười.

“Tiết Từ, sang năm chúng ta gặp lại.”

17.

Cuộc sống đại học rất bận rộn, mỗi tuần tôi sẽ dành một chút thời gian để gọi điện thoại cho mẹ Tiết.

Từ trong lời nói của bà ấy biết được bây giờ Tiết Từ tiến bộ rất lớn, tối nào cũng học bài tới 12 giờ rưỡi, sáng 6 giờ sáng đã dậy, cuối tuần không chơi game mà ở nhà làm đề.

Sau đó, công việc ở hội học sinh càng ngày càng nhiều, cuối tuần tôi còn phải vội vàng làm việc kiếm thêm tiền, báo đáp sự chăm sóc của nhà họ Tiết với tôi.

Cuộc tán gẫu của tôi và mẹ Tiết cũng ít dần đi, dần dần, từ mỗi tuần biến thành mỗi tháng.

Lại đến một học kỳ mới, hội học sinh phải đứng ở cổng trường nghênh đón tân sinh viên.

Tôi ngẩng đầu nhìn những sinh viên năm nhất mới đến, trên mặt ai cũng nở nụ cười ngây ngô và sự tò mò vô tận.

Tính ngày tháng, Tiết Từ cũng thi đại học xong rồi.

Hắn thi vào đâu vậy?

Sao mẹ Tiết không nói chuyện này với tôi?

Tôi âm thầm suy nghĩ, định đợi chút nữa sẽ gọi hỏi.

“Kiều Kiều, mau nhìn xem hồng hài nhi năm nay kìa, đẹp trai không?”

Những người trong hội học sinh lén chọc vào cánh tay tôi, cười xấu xa: “Tớ bảo rồi, tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, chọn lấy muốn em trai đi!”

Tôi nhìn lướt qua, xua xua tay né đề tài này: “Đều không phải gu của tớ.”

Phía sau bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

Là tiếng cười lười biếng quen thuộc trong trí nhớ.

“Từ Ấu Kiều.”

“Một năm không gặp mà ánh mắt cũng cao hẳn nhỉ?”

Tôi thậm chí không cần quay đầu lại cũng có thể đoán được đối phương là ai.

Chỉ cảm thấy đầu óc bỗng trống rỗng, mũi không tự chủ được mà chua xót.

Trong cơn hoảng hốt mà nhớ lại cái đêm đó.

Tiết Từ đứng ở trước mặt tôi, cúi đầu nhìn thoáng qua đầu tôi.

“Ngại quá, tới hơi chậm.”

“Từ Ấu Kiều, còn đau không?”

“Ngoan, đừng khóc.”

“Lại đây, về nhà với anh.”

Tôi biết cuộc sống như sóng to gió lớn, tôi chẳng qua chỉ là một con thuyền nhỏ chìm nổi trên đó.

Con đường sỏi đá, không có ai thương.

Hắn tới là để độ tôi.

(HẾT)

Chương trước
Loading...