Tình Yêu Xuyên Chủng Tộc

Chương 2



Trong xe lại một lần nữa chìm vào sự im lặng kỳ quái.

 

Lần này là Lâm Dĩ Trạch mở miệng trước: “Nguyệt Nguyệt, em nói gì đi, anh sợ.”

 

Tôi cố giữ chặt tay lái, chậm rãi lên tiếng: “Bố em cũng chỉ hơn năm mươi tuổi thôi.”

 

Lâm Dĩ Trạch sốt ruột đến mức duỗi cổ muốn hôn tôi: “Nguyệt Nguyệt, nhưng…… nhưng anh trông rất trẻ mà……”

 

“Hơn nữa anh học rộng tài cao, có hai bằng tiến sĩ của hai trường 985!”

 

“Anh còn có rất nhiều tài sản cố định, cũng có đầu tư tài chính ổn định, lại còn theo đuổi thời thượng, gu ăn mặc cũng không tệ!”

 

“Còn có thể thuần thục sử dụng Weibo, Tiểu Hồng Thư và các ứng dụng xã hội khác để tạo chủ đề chung với em nữa!”

 

Anh ta không ngừng cố gắng nâng điểm hình tượng của mình trong lòng tôi.

 

Ban đầu tôi còn thấy buồn cười, sau đó thì bắt đầu thấy đau tai.

 

“Chú à, có thể im lặng một lát không, đường đi ban đêm rất khó lái.”

 

“……” Lâm Dĩ Trạch ngậm miệng.

 

Thế nhưng tôi có thể nhìn qua gương chiếu hậu thấy anh vẫn luôn dùng vẻ mặt tủi thân mà quan sát tôi.

 

Sau khi liếc anh thêm mấy lần, có vẻ anh phát hiện tôi đang lén nhìn mình, cũng ngẩng lên nhìn về phía gương chiếu hậu.

 

Đối mắt nhau, anh lộ ra một nụ cười lấy lòng, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà bật cười.

 

Nhân lúc đèn đỏ, tôi cho anh cơ hội thành thật: “Còn bí mật gì chưa nói thì tự khai hết đi.”

 

Anh giả vờ ngắm phong cảnh: “Chắc cũng hết rồi.”

 

“Ồ… thật sự không còn gì nữa à?”

 

Tôi cất giọng nghi ngờ: “Ví dụ như bạn gái mối tình đầu gì đó?”

 

Anh vội vàng xua tay: “Tuyệt đối không có bạn gái mối tình đầu! Em chính là người đầu tiên của anh.”

 

“Hơn năm mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có mối tình đầu?”

 

Tôi chọt cho anh một nhát đau điếng.

 

 

 

Anh ngẩng lên nhìn tôi một cái, rồi lại ngại ngùng cúi đầu: “Hóa ra cũng chẳng có ai dám chỉ hẹn hò với anh vào ban đêm cả.”

 

Giọng anh mang theo vẻ tự hào: “Mấy kẻ nhát gan đó anh đều chướng mắt, chỉ có mình Nguyệt Nguyệt em dám nắm tay anh ở nghĩa trang.”

 

Tôi lại đắc ý trở lại: “Chẳng phải sao, từ nhỏ em đã lớn lên ở nghĩa trang mà! Nghĩa trang chính là ngôi nhà thứ hai của em!”

 

Thấy tâm trạng tôi tốt hơn, anh đánh bạo đưa tay kéo góc áo tôi, đầy hy vọng hỏi: “Nguyệt Nguyệt, vậy còn anh thì sao, anh là mối tình đầu của em à?”

 

Lần này người im lặng đổi thành tôi.

 

Anh sốt ruột đến mức kéo mạnh áo tôi: “Nguyệt Nguyệt!”

 

“Ôi chao, đừng kéo nữa!”

 

Tôi ngoài mạnh trong yếu gào lên: “Không phải mối tình đầu! Trước đây từng quen một người!”

 

Bàn tay đang kéo áo tôi lặng lẽ buông ra.

 

Tôi nhỏ giọng lầm bầm: “Cũng chỉ quen có một tháng, còn chưa kịp nắm tay đã chia tay rồi.”

 

Tôi liếc nhìn Lâm Dĩ Trạch, anh quay lưng về phía tôi, nhưng trên cửa kính lại hắt ra nụ cười mơ hồ của anh.

 

“Vì sao?”

 

Lúc anh quay lại, ý cười đã được thu lại: “Em tốt như vậy, vì sao mới quen có một tháng đã chia tay?”

 

Tôi trợn trắng mắt, ậm ừ đáp thật nhanh: “Chẳng phải định dẫn hắn đi xem ngôi nhà thứ hai của em , hắn bị dọa chạy mất rồi.”

 

Đó cũng là lý do sau này tôi không yêu đương nữa.

 

Cho đến khi gặp Lâm Dĩ Trạch cũng kỳ quặc chẳng kém.

 

Lâm Dĩ Trạch nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, khẽ cắn môi bật cười, rồi càng cười càng lớn tiếng.

 

Tôi đạp phanh, dừng xe dưới biệt thự của anh: “Có gì buồn cười hả?!”

 

Anh xua tay với tôi, ôm bụng cười nói: “Anh chỉ cảm thấy, chúng ta thật sự là một đôi trời sinh.”

 

4.

 

Sau khi biết thân phận thật sự của Lâm Dĩ Trạch, lần nữa đặt chân vào căn biệt thự này, tôi lập tức hiểu được gu trang trí độc đáo của anh.

 

Vừa bước vào biệt thự, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là một bức tranh sơn dầu khổng lồ vẽ con dơi đen treo trên tường.

 

Trước đây tôi luôn thấy bức tranh này quá gây sốc, lúc nào cũng đi lướt qua, hôm nay lại đứng trước tranh, chăm chú thưởng thức.

 

“Sao thế?”

 

Lâm Dĩ Trạch từ phía sau ôm lấy tôi.

 

Từ sau khi để tôi biết thân phận huyết tộc của anh, anh dường như đặc biệt thích dùng răng nanh cắn vành tai tôi.

 

Bị anh cắn đến tê tê dại dại, nhưng tôi cũng không tránh.

 

Dù sao anh cũng không có ý làm hại tôi, mà tôi lại có cách khắc chế anh.

 

“Con dơi trên bức tranh này là tổ tiên của các anh trong huyết tộc, hay là vật tượng trưng tinh thần?”

 

Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, tự tin đoán: “Chắc là vế sau nhỉ.”

 

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ: “Cả hai đều không phải…”

 

“Hả?”

 

“Chỉ là thú cưng đầu tiên của anh thôi, anh đặt tên cho nó là Hắc Chí Ma (Mè đen).”

 

“…”

 

Tôi không nhịn được mà đóng dấu xác nhận trong lòng cho Lâm Dĩ Trạch: đúng là một kẻ thần kinh.

 

Dường như nhận ra vẻ cạn lời của tôi, anh bất mãn nói: “Con người các em chẳng phải cũng thích đặt cho chó những cái tên như Sô-cô-la, Sữa các kiểu sao? Hắc Chí Ma đen như vậy, gọi nó là Hắc Chí Ma thì có gì không ổn chứ?”

 

Nghe cũng có lý đấy…

 

Nếu tưởng tượng Hắc Chí Ma thành một bé mèo đáng yêu, dường như tôi lập tức có thể hiểu được Lâm Dĩ Trạch rồi.

 

Lâm Dĩ Trạch không chịu buông tha, còn kiên trì vùi đầu vào hõm cổ tôi hít sâu: “Nguyệt Nguyệt, nếu là em thì sẽ treo thứ gì lên tường?”

 

“em  à?”

 

Tôi rơi vào suy nghĩ.

 

Giống như người khác sẽ treo thú cưng cưng của mình lên tường, thứ tôi thích nhất, quả nhiên vẫn là…

 

“Treo xác chết chứ!”

 

Tôi phấn khích vỗ tay: “Đúng là một ý hay đấy, Lâm Dĩ Trạch, đầu óc anh quả nhiên rất tốt dùng!”

 

“Tôi có một cái xác chết, nó từng giúp tôi giành được giải thưởng đuổi thi vàng năm đó đấy! Tôi muốn treo nó cùng với huy chương của mình lên tường!”

 

 

 

Vừa nghĩ đến sau này bạn bè tôi bước vào cửa nhà là có thể nhìn thấy chiến hữu và vinh quang của tôi, tôi chỉ hận không thể lập tức về nhà trang trí một phen.

 

Khả năng tiếp nhận mạnh mẽ như Lâm Dĩ Trạch, lúc này cũng cạn lời.

 

Anh bóp bóp vai tôi, thấp giọng khuyên nhủ: “Nguyệt Nguyệt, hay là treo ảnh của anh lên đi… ít nhất… cũng sẽ không kỳ quái như vậy… Anh miễn cưỡng cũng coi như là một cái xác chết…”

 

“Thô tục.”

 

Tôi không nghĩ ngợi gì, lập tức từ chối.

 

Lâm Dĩ Trạch bị tổn thương nặng nề, lại vùi đầu vào hõm cổ tôi, bất động.

 

Vai tôi bị anh đè đến đau nhức một trận: “em  nói này, anh cứ nằm ì ở đây làm gì? Nặng chết đi được, mau tránh ra.”

 

“…Nguyệt Nguyệt.”

 

Lâm Dĩ Trạch vẫn không động đậy, nhưng giọng nói lại mang theo sự khàn khàn khiến người ta tê dại.

 

Anh nắm lấy tay tôi, lúc này tôi mới kinh ngạc phát hiện, da của huyết tộc mà cũng có thể nóng như vậy.

 

“Anh bị sốt à?”

 

Tôi không nhịn được mà sờ trán anh.

 

Anh thuận theo lòng bàn tay tôi ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt đã không còn là màu đen tôi quen thuộc nữa, mà là màu đỏ như máu.

 

Anh siết chặt lấy cơ thể tôi: “Nguyệt Nguyệt, nói cho em thêm một bí mật của huyết tộc.”

 

“Trước khi hút được máu của người mình yêu, huyết tộc đều sẽ vô cùng khát.”

 

“Trước đó, anh đã khát suốt hơn năm mươi năm rồi.”

 

“Hôm nay là đêm trăng tròn…”

 

Ngón tay anh thành kính vuốt ve động mạch lớn trên cổ tôi, đáy mắt ánh lên làn sóng đỏ lưu chuyển, dịu dàng đến mức không thể dịu dàng hơn.

 

“Nguyệt Nguyệt, em thơm quá…”

 

Anh giãy giụa, dùng chút lý trí cuối cùng hỏi tôi: “Anh có thể… hút máu của em không…”

 

5.

 

“Á…”

 

Cơ thể phía sau nóng rực, hoàn toàn không giống một huyết tộc.

 

Anh dường như đã khát đến cực điểm, khó chịu đến mức rên khẽ không ngừng, nhưng vẫn cố kìm nén ôm tôi, chờ tôi trả lời.

 

Như thể chỉ cần tôi từ chối, anh sẽ quay đầu chạy vào phòng tắm ngâm nước lạnh.

 

“Ừm…” Tôi thử ôm lấy cơ thể anh: “Được thôi.”

 

Ánh trăng tròn xuyên qua khung cửa kính sát đất khổng lồ của biệt thự, rót vào trong, phủ lên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh một lớp viền bạc dịu dàng.

 

“Nguyệt Nguyệt…” Giọng anh khàn đặc, quấn theo sự nhẫn nại dày đến không tan: “Anh sẽ rất nhẹ, tuyệt đối sẽ không làm em đau… nếu không thoải mái, cứ đẩy anh ra bất cứ lúc nào, được không?”

 

Tôi bị dáng vẻ vừa lúng túng vừa như gặp đại địch của anh làm cho toàn thân không tự nhiên, ngược lại chút căng thẳng mơ hồ trong lòng cũng bị xua đi không ít.

 

Tôi dứt khoát ngẩng cổ lên, trực tiếp đưa động mạch cổ về phía miệng anh thêm chút nữa, đồng thời vươn tay đè gáy anh: “Được rồi được rồi, nhanh lên đi. em thay áo liệm cho thi thể già sống cả trăm năm còn chẳng thấy anh lằng nhằng thế này.”

 

Lâm Dĩ Trạch vốn đang ấp ủ đầy cảm xúc sâu nặng, trong chốc lát nứt ra một khe hở, anh nghiến răng nói bằng giọng hơi thở: “Nguyệt Nguyệt, vào lúc này, em có thể cho anh chút không khí huyết tộc được không?”

 

“Không khí huyết tộc có ăn được không?”

 

Tôi dùng đầu ngón tay ấn mạnh, ép đầu anh áp sát vào bên cổ mình hơn, “Nói thêm câu nữa là em đi ngủ đấy.”

 

Anh bị tôi đè đến mức không còn cách nào khác, chỉ có thể khẽ cười một tiếng, đôi môi ấm nóng cuối cùng cũng ổn định đặt lên bên cổ tôi.

 

Cảm giác đau nhói như tưởng tượng mãi không đến, chỉ có đôi môi mềm của anh khẽ cọ lên làn da đang đập nhịp của tôi, như đang làm nghi thức cho một bảo vật quý giá nào đó. Sau đó mới là hai chiếc răng nanh hơi lạnh, nhẹ nhàng chích thủng lớp da bên ngoài.

 

Cơn đau nhẹ đến mức gần như có thể bỏ qua, chỉ có một chút ngứa như đầu kim, rồi tiếp đó là cảm giác ấm nóng phủ lên.

 

 

 

Anh khẽ hút một ngụm, cả người lập tức run lên dữ dội, cánh tay vòng quanh eo tôi cũng siết chặt đột ngột, ôm tôi thật chặt vào lòng. Nhưng ngay giây sau, như sợ làm tôi đau, anh lại luống cuống nới lỏng ra, chỉ dám vòng hờ bên eo tôi.

 

Ban đầu tôi vẫn khá bình tĩnh, vậy mà bị anh làm cho cả người mềm nhũn.

 

Cảm giác máu bị nhẹ nhàng hút đi rất kỳ lạ, một cơn ngứa mang theo chút tê dại, từ vết thương nơi cổ lan rộng ra, theo mạch máu chảy khắp tứ chi, đến cả đầu ngón tay cũng dấy lên một tầng tê nhẹ.

 

Tôi vô thức siết chặt vạt áo sơ mi sau lưng anh, đầu ngón tay cũng khẽ căng lên, lời cứng miệng vừa đến bên môi lại biến thành một tiếng rên khẽ không kìm được.

 

Vừa phát ra tiếng đó, bản thân tôi đã cứng đờ trước, người trong lòng còn trực tiếp khựng lại động tác.

 

Anh ngẩng đầu: “Đau rồi à?”

 

Mặt tôi lập tức nóng bừng, quay mặt đi cứng miệng nói: “Ai đau chứ! em chỉ là… chỉ là cổ hơi ngứa thôi! Anh uống no chưa!”

 

Anh nhìn vành tai đỏ ửng của tôi, khẽ cười thành tiếng, rồi lại cúi đầu xuống, môi một lần nữa phủ lên vết thương nhỏ ấy.

 

Cảm giác tê dại nơi bên cổ tôi từng đợt từng đợt dâng lên, đến cả hô hấp cũng loạn theo nhịp của anh, đầu óc tôi choáng váng mơ hồ.

 

Cũng không biết đã qua bao lâu, anh cuối cùng cũng dừng lại động tác, dùng đầu lưỡi tỉ mỉ liếm qua vết thương đó, cho đến khi vết rách nhỏ kia hoàn toàn lành lại, không để lại lấy một dấu vết.

 

Anh không ngẩng đầu, cứ giữ nguyên tư thế đó, vùi mặt vào hõm cổ tôi, cả người đều treo trên người tôi.

 

Tôi hồi thần thật lâu, rồi giơ tay sờ cổ mình, không sờ thấy chút sẹo nào: “Thế là hút xong rồi à? Hình như cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.”

 

Anh khẽ cười: “Không có cách nào khác, máu của Nguyệt Nguyệt quá ngọt, anh nhịn suốt năm mươi năm mới đợi được một ngụm như thế này, đương nhiên phải từ từ nếm.”

 

“Máu còn có thể ngọt à?”

 

Tôi hơi kinh ngạc: “Máu mỗi người đều có mùi vị khác nhau sao?”

 

“Đương nhiên rồi, máu của em đầy mùi chocolate với trà matcha, rất ngon.”

 

Tôi ngẩn ra một giây, sau đó lập tức phản ứng lại, vung tay đập lên đầu anh một cái: “Anh đang vòng vo nói em ăn đồ ngọt quá nhiều đúng không.”

 

Anh vui vẻ ôm tôi hôn hết lần này đến lần khác, sau đó ôm tôi trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Nguyệt Nguyệt, em đã gặp bố mẹ anh rồi, khi nào anh mới được gặp bố mẹ em đây.”

 

“……”

 

Mộ bia cũng tính là gặp bố mẹ à?

 

Vậy chẳng phải tôi đã gặp ba mươi lần rồi sao.

 

Tôi gãi gãi đầu: “Chọn ngày không bằng gặp ngày… mai nhé?”

 

Hình như anh không ngờ tôi đồng ý sảng khoái như vậy, trong mắt lộ ra vẻ mừng rỡ: “Được, tối mai anh tới đón em, ban ngày anh không thể ra ngoài.”

 

Huyết tộc không gặp được mặt trời, cái này tôi hiểu.

 

Tôi làm động tác OK.

 

6.

 

Lâm Dĩ Trạch tuy là huyết tộc, nhưng quả không hổ sống hơn năm mươi năm, rất biết cách ứng xử.

 

Nhìn đống quà trong cốp xe gồm cả nhân sâm lông thép và Mao Đài, tôi kinh ngạc nhìn anh: “Mua nhiều thế?”

 

Anh nhíu mày nhìn cốp xe, vẫn chưa hài lòng: “Anh còn mua cả một thùng tiền giấy, nếu cần thì có thể đốt cho họ hàng đã khuất của em. Thế này được không?”

 

Tôi trợn mắt há hốc mồm: “Quá được rồi, anh ơi, hay là em nhỏ vài giọt máu rồi đặt lên bia mộ bố mẹ anh luôn.”

 

Nghe vậy, anh cong mắt cười: “Vẫn là để vào miệng anh đi.”

 

Anh lái xe theo chỉ dẫn của tôi ngoằn ngoèo mấy vòng, lên tới nghĩa trang trên đỉnh núi ở ngoại ô thành phố.

 

Lúc xuống xe, anh đi xách quà trong cốp, không hề tỏ ra khó chịu chút nào trước hoàn cảnh này, điều đó khiến tôi vô cùng hài lòng.

 

Tốt lắm, đủ tư cách làm con rể nhà họ Lý.

 

Tôi khoác tay Lâm Dĩ Trạch, đẩy cửa nhỏ của căn nhà thấp của người trông mộ ra. Bố mẹ và cậu tôi đặt ly rượu xuống, nhanh chóng đứng dậy đón tiếp.

 

“Đây là bạn trai của cô bé à?”

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...