Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tình Thân Giả Tạo
Chương 4
Tôi đứng phía sau đám đông, nhìn theo bóng lưng bọn họ.
Thì ra mẹ đã đi vay nặng lãi.
Ba trăm nghìn.
Ngày hôm sau, cửa phòng bệnh bị người ta đạp tung.
Người đàn ông áo hoa dẫn theo ba gã đàn ông lực lưỡng xông vào: “Ngô Tú Lan! Hôm nay nhất định phải trả tiền!”
Mẹ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, chắn trước giường bệnh:
“Con gái tôi đang bệnh! Các người đừng làm loạn!”
Người đàn ông cười lạnh: “Bệnh cũng phải trả! Ba trăm nghìn này, hôm nay bà không lấy ra được, tôi sẽ lôi nó từ trên giường bệnh xuống!”
Em gái đang truyền dịch, nằm trên giường mở to mắt:
“Mẹ……”
Mẹ trực tiếp bịch một tiếng quỳ xuống:
“Tôi xin các người nới thêm vài ngày nữa, con gái tôi nó sắp không xong rồi!”
Người đàn ông áo hoa đá bà ngã ra: “Bớt nói nhảm đi!”
Đúng lúc ấy, máy theo dõi đột nhiên phát ra tiếng báo động chói tai.
Y tá hoảng hốt xông vào lớn tiếng hét:
“Mau tránh ra, bệnh nhân không ổn rồi!”
Người đàn ông áo hoa nhổ một bãi: “Xúi quẩy thật!”
Trừng mắt nhìn mẹ một cái rồi dẫn người đi.
Mẹ bò dậy nhào đến bên giường, bất lực nắm lấy tay em gái:
“Dao Dao! Con mở mắt nhìn mẹ đi!”
Em gái hé mắt nhìn bà:
“Mẹ, mẹ đi đâu vay tiền thế……”
Mẹ không nói gì, chỉ biết khóc.
Khóe miệng em gái khẽ giật giật, như muốn cười nhưng lại không cười nổi:
“Mẹ, con không muốn chết! Nhưng con cũng không muốn mẹ đi vay tiền đâu!”
Mẹ gào khóc: “Dao Dao, mẹ cũng hết cách rồi! Tiền của chúng ta đều bị con tiện nhân Trần Lệ Bình đó chuyển đi hết rồi!”
“Nếu không phải vì nó, mẹ con mình cũng sẽ không rơi vào bước đường này!”
Em gái tuyệt vọng nhắm mắt lại:
“Lúc chúng ta đi mua nhà, vốn dĩ không nên để chị ta phát hiện……”
Mẹ cũng không nói gì nữa.
Tối hôm đó, em gái chết rồi.
Bác sĩ nói xuất huyết não nghiêm trọng, không cứu được nữa.
Tôi đến nhà xác nhìn một cái.
Em gái nằm trong ngăn lạnh, trên mặt phủ một tấm vải trắng.
Gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, giống như một xác ướp khô quắt.
Người từng mặc váy mới, đứng trước mặt tôi khoe khoang việc mẹ thiên vị nó hơn tôi, cứ thế vĩnh viễn rời khỏi thế gian.
Khi nó chết tóc đã rụng sạch, gầy trơ xương, mắt cũng không nhắm lại được.
Mẹ quỳ trong hành lang, túm ống quần bác sĩ mà gào khóc.
“Dao Dao, Dao Dao của mẹ ơi!”
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ đau đớn đến sống không bằng chết.
Nhưng bây giờ, tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của họ rồi.
Tôi thản nhiên nhìn một cái, rồi xoay người rời đi.
Tang lễ của em gái, tôi không đi.
Nghe nói là mẹ một tay lo liệu.
Hộp tro cốt mua cũng là loại rẻ nhất, không có vòng hoa, không có câu đối viếng, cũng không có họ hàng thân thích.
Mọi người đều đã nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, lại còn biết mẹ đang mắc nợ, chẳng ai muốn lúc này dính phải xui xẻo.
Ba ngày sau, người đàn ông áo hoa lại tới.
Hắn dẫn người đập căn nhà mẹ ở tan hoang.
Cửa sổ cửa ra vào vỡ hết, gạch men bong hết, đồ đạc hỏng hết.
Mẹ quỳ xuống van xin, lại bị đá văng ra.
“Ngô Tú Lan, lãi mẹ đẻ lãi con đã thành bốn trăm nghìn rồi! Còn không trả tiền, lần sau không phải chỉ là đập nhà đâu!”
Cuối cùng, mẹ ngồi một mình giữa đống đổ nát suốt cả đêm.
Ngày hôm sau, mẹ tìm đến tôi, quỳ trước mặt tôi van xin:
“Lệ Bình, Dao Dao chết rồi, nhà cũng không còn nữa. Bây giờ mẹ chẳng còn gì nữa……”
“Mẹ xin con đấy! Con cho mẹ mượn ít tiền trả nợ đi, sau này mẹ làm trâu làm ngựa cũng sẽ trả con……”
Tôi nhìn dáng vẻ này của bà, biết bà cũng không phải thật lòng hối cải.
Chỉ là bị ép đến mức không còn đường lui mà thôi.
Tôi liếc bà một cái, chậm rãi lên tiếng:
“Mẹ, mẹ còn nhớ hôm đó ở phòng bán nhà đã nói gì không?”
Mẹ sững lại, không hiểu vì sao tôi đột nhiên nhắc tới chuyện từ lâu như vậy.
Nhìn ánh mắt mờ mịt của bà, hận ý trong lòng tôi dần cuộn trào lên.
Những lời bà từng hung hăng làm tổn thương tôi, giờ đây lại bị bà ném ra sau đầu như vậy.
Nếu hôm nay bà không bị dồn đến bước đường cùng thế này.
E rằng cả đời này, bà cũng sẽ không thèm nhìn thẳng tôi lấy một lần.
Tôi nghiến răng, từng chữ một nói ra:
“Mẹ, mẹ quên rồi, vậy con giúp mẹ nhớ lại.”
“Mẹ nói cho dù Dao Dao có bị bệnh, đó cũng là chuyện của hai mẹ con mẹ, trong mắt mẹ con chỉ là một người ngoài mà thôi.”
Thần sắc mẹ khựng lại, bỗng hoàn hồn, vội vàng giải thích:
“Lệ Bình, lúc đó mẹ chỉ là nói trong lúc tức giận thôi…… con với Dao Dao đều là con của mẹ!”
“Lệ Bình à, bây giờ mẹ chỉ còn mình con thôi, con chính là đứa con gái duy nhất của mẹ!”
Tôi tức đến bật cười:
“Mẹ, từ nhỏ đến lớn, thứ con nghe nhiều nhất chính là cái gọi là lời nói lúc tức giận của mẹ!”
“Mẹ nói con là chị thì phải nhường em, con lương cao thì phải giúp đỡ gia đình nhiều hơn, con sắp chết rồi thì đừng gây thêm phiền phức cho nhà.”
Mỗi lần tôi nói một câu, sắc mặt mẹ lại trắng bệch thêm một phần.
Tôi mỉa mai nhìn bà: “Mẹ, lời nói lúc tức giận của mẹ thật là nhiều.”
Bà hoàn toàn không nói được gì nữa, còn tôi thì trực tiếp đóng cửa lại, không nghe bà nói nhảm thêm nữa.
Một tháng sau, mẹ đổ bệnh nặng, phải nhập viện.
Mẹ nằm trên giường bệnh, méo miệng chảy nước dãi.
Nhìn thấy tôi đến, trong đôi mắt đục ngầu của bà lóe lên một tia sáng.
Bà đưa tay ra, run rẩy như cành khô trong gió:
“Lệ Bình…… con đến thăm mẹ à?”
Nước mắt mẹ chảy dọc theo những nếp nhăn trên mặt:
“Lệ Bình, Lệ Bình! Mẹ sai rồi, con là đứa con gái ngoan của mẹ, con vẫn luôn là đứa hiểu chuyện nhất, con cứu mẹ đi……”
Tôi nhìn khuôn mặt từng ngạo mạn vênh váo ấy.
Giờ đây chỉ còn lại một lớp da nhăn nheo.
Đôi mắt từng thích khinh bỉ và coi thường tôi, giờ chỉ còn lại sự đục ngầu và van xin.
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt bà:
“Mẹ, năm trăm nghìn đó, con sẽ không đưa cho mẹ một đồng nào, mẹ cứ nằm yên đó đi.”
Tay bà cứng đờ giữa không trung: “Có phải con vẫn còn trách mẹ đưa Dao Dao đi xem nhà không?”
“Nó cũng chết rồi, nhà cũng không mua được, con vẫn không thể tha thứ cho mẹ sao?”
Tôi thở dài: “Từ đầu tới cuối chưa bao giờ là vấn đề xem nhà.”
“Mà là sự thiên vị không thay đổi từ nhỏ đến lớn của mẹ.”
Sau lưng truyền đến tiếng khóc của bà, khàn đặc và tuyệt vọng.
Những ngày sau đó, tôi dùng năm trăm nghìn ấy mua cho mình một căn nhà.
Nhà không lớn, là kiểu hai phòng một phòng khách.
Nhưng ánh sáng rất tốt, một mình tôi ở thì hoàn toàn dư dả.
Cuối tuần hẹn bạn bè đến ăn cơm, họ khen tôi sống rất thoải mái.
Tôi cười cười: “Ừ, khá tốt.”
Có một ngày, bệnh viện gọi điện tới:
“Cô là Trần Lệ Bình phải không? Mẹ cô rạng sáng hôm nay đã qua đời, thi thể cần người nhà đến nhận.”
Tôi im lặng vài giây:
“Được, tôi biết rồi.”
Bác sĩ nói khi mẹ chết, bên cạnh không có một ai.
Là y tá phát hiện ra, toàn thân đã lạnh ngắt rồi.
Cuối cùng tôi liên hệ nhà tang lễ hỏa táng qua loa.
Khi nhân viên đưa hũ tro cốt cho tôi, còn hỏi tôi có muốn chôn bà cùng em gái không.
Tôi lắc đầu, từ chối.
Em gái là em gái, bà là bà.
Chuyện của hai mẹ con họ, liên quan gì đến người ngoài như tôi chứ.
Quãng thời gian về sau, sẽ không còn ai nói tôi ích kỷ, nói tôi là sói mắt trắng nữa.
Hóa ra cuộc sống một mình, có thể tự do đến vậy.
HẾT