Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tình Cũ Không Lối Thoát
Chương 9
Bà thở dài, nắm tay tôi.
“Uyển Uyển, đừng lừa mẹ.”
“Mẹ là người từng trải, mẹ nhìn ra.”
“Dạo này hai đứa… không ổn.”
“Thời Dự, mẹ hiểu nó. Nếu thật lòng quan tâm ai, nó sẽ không như thế này.”
“Ánh mắt nó nhìn con… quá lạnh.”
“Lạnh đến mức… mẹ cũng thấy sợ.”
“Với lại… con gầy đi nhiều quá.”
“Trước đây, mắt con có ánh sáng.”
“Giờ… ánh sáng đó dường như biến mất rồi.”
“Con nói mẹ nghe, có phải nó bắt nạt con không?”
“Có phải làm gì khiến con buồn không?”
Từng câu hỏi dồn dập của mẹ… như những viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng tôi.
Gợn lên từng vòng sóng chua xót.
Sống mũi tôi cay lên, nước mắt suýt rơi.
Tôi rất muốn nói.
Rất muốn kể hết mọi chuyện.
Kể rằng Lục Thời Dự đã giam tôi như thế nào.
Kể rằng anh đã dùng bệnh của mẹ để uy hiếp tôi ra sao.
Kể rằng giữa chúng tôi… không phải tình yêu quay lại.
Mà là một màn trả thù được sắp đặt.
Nhưng tôi không thể.
Tôi nhìn đôi mắt đầy lo lắng của bà.
Sao tôi nỡ… để bà ở tuổi này còn phải phiền lòng vì tôi?
Sao tôi nỡ… để bà biết, đứa con trai mà bà tự hào… thực ra là một con người điên loạn và cố chấp?
Tôi hít sâu một hơi, nuốt hết mọi tủi thân và đau đớn xuống.
Ngẩng đầu lên, cười thật tươi.
“Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi.”
“Bọn con không cãi nhau, anh ấy cũng không bắt nạt con.”
“Anh ấy đối xử với con… rất tốt.”
“Chắc là vì bọn con xa nhau ba năm, giờ quay lại… cần thời gian thích nghi.”
“Nên mới có vẻ hơi lạ.”
“Còn con gầy… là vì đang làm luận văn, áp lực quá.”
“Mẹ yên tâm, xong giai đoạn này là ổn thôi.”
Tôi nói trơn tru, không sơ hở.
Đến chính tôi… cũng gần như tin vào lời mình nói.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn nghi ngờ.
Nhưng cuối cùng… bà không hỏi thêm.
“Được rồi.”
Bà gật đầu, vỗ tay tôi.
“Nếu con nói vậy… mẹ tin con.”
“Nhưng Uyển Uyển, nhớ nhé.”
“Dù có chuyện gì, con vẫn còn mẹ.”
“Nếu bị ấm ức, nhất định phải nói với mẹ.”
“Mẹ sẽ đứng ra cho con.”
“Vâng, con biết rồi mẹ.”
Tôi cười, gật đầu.
Nhưng trong lòng… là một biển khổ.
Mẹ ngồi thêm một lúc, dặn tôi nghỉ ngơi rồi mới rời đi.
Tôi tiễn bà ra cửa.
Nhìn bóng lưng bà xuống lầu…
nụ cười trên mặt tôi… cuối cùng cũng sụp đổ.
Tôi đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa lạnh.
Chậm rãi trượt xuống đất.
Vùi mặt vào đầu gối.
Âm thầm… khóc nức nở.
Mà tôi không hề biết.
Ngay khoảnh khắc tôi đóng cửa lại…
cửa phòng làm việc… lặng lẽ mở ra.
Lục Thời Dự đứng ở đó.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Hôm nay… anh căn bản không hề đi làm.
Cuộc trò chuyện giữa tôi và mẹ… anh nghe trọn từng chữ.
Gương mặt anh… không biểu cảm.
Nhưng ánh mắt… sâu như giếng cổ không đáy.
U ám, trầm lặng, không gợn sóng.
Anh cứ đứng đó.
Trong bóng tối của phòng khách.
Như một vị thần im lặng…
phán xét tất cả những lời dối trá và giằng xé của tôi.
19
Tôi không biết anh đã đứng đó bao lâu.
Như một pho tượng không có sự sống.
Cho đến khi tôi khóc đến kiệt sức, không còn rơi nổi một giọt nước mắt.
Tôi mới chậm chạp nhận ra… có một ánh nhìn mạnh mẽ không thể phớt lờ.
Tôi từ từ ngẩng đầu.
Nhìn thấy anh.
Lục Thời Dự.
Anh đứng trong bóng tối của phòng làm việc.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Trên gương mặt… là biểu cảm tôi chưa từng thấy.
Không phải tức giận.
Không phải chế giễu.
Cũng không phải lạnh lùng.
Mà là…
một sự pha trộn giữa đau đớn tột cùng… và hối hận tột cùng.
Tim tôi… khựng lại một nhịp.
Anh đã nghe thấy.
Anh nghe hết rồi.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau.
Ngăn cách bởi cả một phòng khách lạnh lẽo.
Thời gian như bị kéo dài vô tận.
Cuối cùng… anh động.
Từng bước… từng bước tiến về phía tôi.
Bước chân anh hơi loạng choạng.
Như đi trên bông.
Mỗi bước… đều nặng nề.
Tôi ngồi trên sàn lạnh.
Quên đứng dậy.
Cũng quên né tránh.
Chỉ ngơ ngác nhìn anh… càng lúc càng gần.
Anh dừng trước mặt tôi.
Bóng dáng cao lớn… bao trùm lấy tôi.
Rồi chậm rãi… quỳ xuống trước mặt tôi.
Anh đưa tay lên… như muốn chạm vào mặt tôi.
Nhưng bàn tay đó… run dữ dội giữa không trung.
Cuối cùng… lại buông xuống.
“Tại sao?”
Giọng anh khàn khàn… như bị mài qua giấy nhám.
Mỗi chữ… đều vỡ vụn.
“Tại sao không nói cho tôi biết?”
“Tại sao… vẫn còn bênh tôi trước mặt mẹ tôi?”
Tôi nhìn anh.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu… đầy yếu ớt ấy.
Bỗng cảm thấy người đàn ông trước mặt… xa lạ đến đáng sợ.
Người đàn ông cao cao tại thượng, lạnh lùng điều khiển tôi…
không còn nữa.
Thay vào đó… là một linh hồn lạc lối.
Đau đớn… và bất lực.
Nước mắt tôi… lại trào ra.
Lần này… không phải vì tủi thân.
Cũng không phải vì tuyệt vọng.
Mà là… vì đau lòng.
Tôi đau lòng cho anh.
Cũng đau lòng cho chính mình.
Chúng tôi… sao lại đi đến bước này?
“Nói cho anh biết… thì có ích gì?”
Tôi lên tiếng.
Giọng nhẹ như lông vũ.
“Để anh cùng tôi gánh món nợ khổng lồ đó sao?”
“Để anh vì tôi… từ bỏ vị trí kiểm sát viên mà anh vất vả mới có được sao?”
“Lục Thời Dự, lúc đó anh… chẳng có gì cả.”
“Anh chỉ có tương lai… và ước mơ.”
“Tôi không thể… tôi không thể ích kỷ như vậy.”
“Tôi không thể… hủy hoại anh.”
Những lời tôi nói… như búa tạ nện vào tim anh.
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Anh vươn tay… kéo tôi vào lòng.
Ôm thật chặt.
Cái ôm này… không còn là giam cầm hay chiếm hữu.
Mà là…
sự run rẩy tuyệt vọng của kẻ mất rồi lại tìm thấy.
Anh ôm rất chặt.
Như muốn hòa tôi vào xương máu.
“Tôi xin lỗi.”
Giọng anh từ trên đầu tôi truyền xuống.
Nghèn nghẹn, nặng nề.
“Hứa Uyển… xin lỗi em.”
“Xin lỗi…”
Anh lặp lại không ngừng.
Như một tín đồ chỉ biết cầu nguyện.
Nước mắt tôi… cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi đưa tay ôm lại anh.
Dồn hết mọi tủi thân, đau đớn, nhớ nhung suốt nửa tháng… không, suốt ba năm…
vào cái ôm đến muộn này.
Chúng tôi như hai con thú bị thương giữa cơn bão.
Liếm vết thương cho nhau.
Dựa vào hơi ấm của nhau… tìm chút cứu rỗi cuối cùng.
Không biết qua bao lâu.
Cảm xúc của chúng tôi… mới dần lắng xuống.
Anh buông tôi ra.
Hai tay nâng mặt tôi, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt.
Mắt anh đỏ đến đáng sợ.
“Tôi đưa em đi một nơi.”
Anh nói.
20
Lục Thời Dự đưa tôi trở lại căn phòng thuê… nơi chúng tôi từng sống chung suốt hai năm.
Anh mở cửa.
Mọi thứ trong phòng… vẫn giữ nguyên như lúc tôi rời đi.
Chỉ phủ thêm một lớp bụi mỏng.
Anh không bật đèn.
Chúng tôi đứng ở cửa, để mặc ánh trăng tràn qua khung cửa sổ.
Phủ lên căn phòng một lớp ánh bạc lạnh lẽo.
“Tôi đã từng nghĩ… em không cần tôi nữa.”
Anh đột nhiên lên tiếng.
Giọng nói trong đêm tĩnh lặng… rõ ràng đến lạ.
Cũng yếu ớt đến lạ.
“Tôi nghĩ… em thật sự rời bỏ tôi chỉ vì tiền.”
“Tôi hận em.”
“Tôi hận em… sao có thể dễ dàng phủ nhận tất cả của chúng ta như vậy.”
“Vì thế… tôi liều mạng leo lên.”
“Tôi muốn em nhìn thấy… người đàn ông mà em đã bỏ qua, rốt cuộc là như thế nào.”
“Tôi muốn em hối hận.”
“Tôi muốn… em quay về.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
Dưới ánh trăng, đôi mắt anh như chứa đầy những mảnh sao vỡ.
“Nhưng tôi không ngờ… lần gặp lại em lại là trong hoàn cảnh đó.”
“Tôi ghen… tôi giận… tôi sắp phát điên.”
“Tôi đã dùng cách ngu ngốc nhất… tổn thương em nhất… để giữ em lại bên mình.”
“Tôi tưởng… chỉ cần nhốt em lại… em sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa.”
“Hứa Uyển… tôi sai rồi.”
Anh bước đến trước mặt tôi, lần nữa ôm tôi vào lòng.
“Tôi đã biến em… thành một kẻ giống tôi… cố chấp và điên loạn.”
“Xin lỗi.”
Tôi tựa vào lòng anh, nghe nhịp tim vững vàng của anh.
Cảm nhận sự hối hận và tình cảm sâu sắc đến muộn trong từng lời nói.
Trái tim tôi… như được ngâm vào nước ấm.
Dần dần mềm ra… tan ra.
Tảng đá đè nặng suốt ba năm… cuối cùng cũng được nhấc đi.
Đêm đó, chúng tôi không quay về biệt thự.
Mà ở lại căn phòng nhỏ ấy.
Ôm nhau ngủ.
Chúng tôi không làm gì cả.
Chỉ như ngày xưa… ôm thật chặt lấy nhau, tìm hơi ấm từ đối phương.
Một đêm không mộng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Lục Thời Dự đã không còn bên cạnh.
Tôi giật mình, vội ngồi bật dậy.
Trên đầu giường… có một tờ giấy nhớ.
Nét chữ của anh.
“Đợi tôi về.”
Trái tim tôi… dần bình ổn lại.
Tôi xuống giường, đi đến bên cửa sổ.
Kéo rèm ra, để ánh nắng sớm tràn vào.
Tôi bắt đầu dọn dẹp.
Lau chùi từng chút một… căn phòng chứa đầy ký ức của chúng tôi.
Đến chiều tối.
Lục Thời Dự trở về.
Trên tay anh là hai túi đồ lớn.
Sườn xào chua ngọt, cánh gà coca, thịt bò hầm cà chua…
Toàn là món tôi thích.
Anh vào bếp, buộc tạp dề.
Thuần thục rửa rau, cắt đồ.
Ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ bếp.
Phủ lên người anh một lớp ánh vàng ấm áp.
Tôi dựa vào cửa bếp, nhìn bóng lưng bận rộn ấy.
Thoáng chốc…
chúng tôi như trở về quá khứ.
Trở về những ngày tháng tuy nghèo… nhưng đầy ắp hơi thở cuộc sống.
Tối hôm đó, anh nấu cả một bàn ăn.
Chúng tôi ngồi trước chiếc bàn nhỏ.
Không ai nói gì.
Chỉ lặng lẽ ăn.
Nhưng bầu không khí… không còn lạnh lẽo, ngột ngạt.
Mà là… ấm áp và yên bình đã lâu không có.
Ăn xong.
Anh lấy từ túi ra một chiếc điện thoại, đặt trước mặt tôi.
Là điện thoại cũ của tôi.
“Trả em.”
Anh nói.
Rồi anh lấy ra một chùm chìa khóa.
“Chìa khóa biệt thự, căn nhà này… và cả xe.”
“Em muốn đi đâu cũng được.”
“Muốn làm gì… cũng được.”
“Hứa Uyển, từ hôm nay… em tự do rồi.”
Tôi nhìn anh.
Khóe mắt lại ướt.
Anh trả lại tự do cho tôi.
Cũng trả lại quyền lựa chọn.
Anh đang chuộc lỗi.
Theo cách của anh.
Anh không còn là người đàn ông cao cao tại thượng nữa.
Mà chỉ là… một người yêu đã làm sai.
Đang vụng về… muốn bù đắp.
21
Tôi không rời đi.
Tôi chuyển về lại biệt thự.
Mẹ tôi và dượng thấy chúng tôi hòa thuận trở lại… đều thở phào.
Giáo sư Trương — mẹ của Lục Thời Dự — càng vui đến mức không khép miệng được.
Không khí trong biệt thự… mỗi ngày một ấm áp hơn.
Không còn là chiếc lồng lộng lẫy.
Mà là… một mái nhà thật sự.
Lục Thời Dự thay đổi rất nhiều.
Anh không còn lạnh lùng, cố chấp như trước.
Anh bắt đầu biết cười.
Biết đùa với tôi.
Tan làm sẽ về nhà đúng giờ.
Cùng tôi xem phim, đi dạo, trò chuyện.
Anh vụng về học cách sấy tóc cho tôi.
Kiên nhẫn ngồi cùng tôi sửa luận văn.
Anh đem hết dịu dàng và kiên nhẫn… cho tôi.
Như muốn bù lại tất cả những gì đã thiếu suốt ba năm qua.
Còn tôi…
không còn trốn tránh nữa.
Tôi bắt đầu mở lòng với anh.
Kể cho anh nghe ba năm qua tôi sống thế nào.
Kể tôi vừa chăm mẹ… vừa cố gắng học ra sao.
Kể những đêm dài… tôi đã nhớ anh như thế nào.
Anh cũng kể cho tôi nghe.
Con đường thăng tiến của anh gian nan ra sao.
Mỗi vụ án… anh đã liều mình như thế nào.
Chỉ để đứng cao hơn…
để có đủ tư cách… tìm lại tôi.
Chúng tôi như hai con nhím từng bị gai đâm đầy mình.
Cẩn thận nhổ từng chiếc gai.
Rồi từng chút một… tiến lại gần nhau.
Ôm nhau… sưởi ấm.
Luận văn của tôi… bảo vệ rất thuận lợi.
Tôi còn được danh hiệu sinh viên xuất sắc.
Ngày bảo vệ.
Lục Thời Dự và hai bên gia đình… đều có mặt.
Họ ngồi dưới khán đài, nhìn tôi.
Ánh mắt đầy tự hào.
Sau buổi bảo vệ.
Anh đưa tôi đến “đồi tình nhân” trong trường.
Nơi chúng tôi lần đầu hẹn hò.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng anh kéo dài.
Anh lấy từ túi ra một hộp nhung.
Quỳ một gối trước mặt tôi.
“Hứa Uyển.”
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt nghiêm túc và thành kính chưa từng thấy.
“Ba năm trước, ở đây… tôi từng nói, đợi tôi tốt nghiệp, tôi sẽ cưới em.”
“Tôi đã thất hứa.”
“Ba năm trước, tôi mua căn nhà của chúng ta… định cầu hôn em.”
“Tôi đã bỏ lỡ.”
“Cách đây không lâu… tôi dùng cách tồi tệ nhất, ép em kết hôn với tôi.”
“Đó là sự xúc phạm với em.”
“Hôm nay… tôi muốn bắt đầu lại.”
Anh mở hộp.
Bên trong… là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Hứa Uyển… em còn muốn lấy một kẻ tệ bạc như tôi không?”
“Em còn muốn giao tương lai của mình cho tôi không?”
“Tôi hứa… lần này, tôi sẽ không để em phải hoang mang về tương lai nữa.”
“Tôi sẽ dùng cả đời này… để yêu em, bảo vệ em.”
“Không để em chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.”
Tôi nhìn anh.
Nhìn ánh mắt chân thành, sâu đậm ấy.
Nước mắt… vừa cười vừa rơi.
Tôi đưa tay ra.
“Em đồng ý.”
Tôi nghe chính mình nói.
“Lục Thời Dự… em đồng ý.”
Anh xúc động đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Rồi đứng dậy… ôm chặt lấy tôi.
“Vợ à.”
Anh thì thầm bên tai.
Giọng nói tràn ngập niềm vui không thể giấu.
Tôi mỉm cười.
Ôm lại anh.
Chúng tôi đều từng sai.
Đều từng bị cuộc đời làm tổn thương.
Nhưng may mắn… chúng tôi không buông tay.
May mắn… chúng tôi vẫn còn yêu nhau.
Tương lai của chúng tôi… từ khoảnh khắc này… mới thật sự bắt đầu.
HẾT