Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tiểu Bươm Bướm Không Bay Nữa
Chương 2
Trong cung tiết kiệm được mấy vạn lượng bạc, toàn bộ đều quyên ra ngoài.
Giải được nỗi cấp bách trước mắt của Tiêu Tầm.
Dân gian nghe được, đều gọi ta là “Hiền quý nhân”.
Thậm chí triều trước cũng có tướng quân dũng mãnh và đại thần tiến cử ta làm phi.
Nhưng Tiêu Tầm chỉ thưởng cho ta một cây ngọc như ý thượng hạng.
Một tháng sau, vừa khéo ta có thai, tất cả mọi người đều cảm thấy vị trí quý phi không ai khác ngoài ta.
Nhưng sau đó liên tiếp nửa tháng, Tiêu Tầm không đến cung của ta.
Có lời đồn nói hắn nam hạ trị thủy, mang về một cô gái dân gian nhỏ bé.
Giấu trong Dưỡng Tâm điện, ngày ngày triền miên.
Ta không tin, chạy đến Dưỡng Tâm điện, lại nghe hắn cảm thán với nội thị:
“Dã tâm của Ninh Âm quá lớn, không đảm đương nổi vị trí cao. Nếu như năm đó… thôi vậy.”
Ta tức đến không màng tất cả xông vào.
Nhưng lúc bước qua cửa, lại bị một cung nữ nhỏ bé vấp ngã.
Máu loang ra dưới thân.
Ta đau đến mức siết chặt váy nàng ta. Nàng ta cũng hoảng hốt ngã xuống đất.
“Ngươi to gan!”
Ta còn chưa dứt lời, Tiêu Tầm nghe tiếng bước ra, người đầu tiên hắn sốt ruột ôm lấy lại không phải ta.
Ta khó tin nhìn về phía gương mặt của cung nữ kia.
Nàng ta yếu đuối bất lực, nghẹn ngào lên tiếng:
“Tỷ tỷ Âm Âm, ta không cố ý.”
Như một gậy giáng xuống đầu.
Là… Liễu Oanh Oanh vốn đã bị đuổi khỏi cung từ lâu.
04
Ta sảy thai, từ đó không thể có con nữa.
Tiêu Tầm nói, hắn sẽ cho ta một lời giải thích.
Nhưng ta chờ mãi trong cung, thứ chờ được lại là tin Liễu Oanh Oanh được phong làm quý phi.
Vị trí này ta mưu tính nhiều năm như vậy, Tiêu Tầm lại nhẹ nhàng trao cho Liễu Oanh Oanh.
Ta lấy một dải lụa trắng ra uy hiếp, đổi lấy lời giải thích của Tiêu Tầm.
Ánh mắt hắn bình tĩnh.
“Ninh Âm, Oanh Oanh tính tình không tranh không đoạt. Nàng ấy làm quý phi, trong cung mới được yên ổn.
“Nếu nàng muốn làm phi, phải thu liễm tính tình, học cho dịu dàng hơn.”
Khí huyết cuồn cuộn, ta đột nhiên phun ra một ngụm máu.
Ta nghĩ, từ đầu đến cuối ta vốn là người như vậy, ta chưa từng che giấu.
Một nữ tử dịu dàng, sao có thể thuở nhỏ tranh cao thấp với một nam tử?
Sao có thể chạy đến ao hái củ sen tặng người khác, khiến hắn mãi nhớ không quên?
Sao có thể lúc vào cung đã bộc lộ tài năng, chỉ còn cách chức nữ quan một bước?
Lại sao có thể lấy thân phận quý nhân thay hắn quản lý hậu cung, khiến hắn chưa từng phải phiền lòng?
Thật ra không có hắn, vốn dĩ ta cũng rất tốt.
Vì sao đến bây giờ lại trách bản tính ta như thế?
Ta hận đến mức răng cắn sâu vào cánh tay hắn, máu thấm ra.
Tiêu Tầm nhíu mày, trong mắt ẩn vài phần lạnh lẽo.
“Ninh Âm, cô hỏi nàng, nếu cô thật sự chỉ là một thị vệ, ngày đó nàng còn nhận lại ta không? Nàng sẽ không.
“Nàng dã tâm bừng bừng, thứ nàng yêu chẳng qua chỉ là thân phận của cô mà thôi.
“Sau này cô nghĩ lại, thật ra năm đó người cô thích, là nữ tử dịu dàng đáng yêu qua lại thư từ với cô, chứ không phải nàng.”
Mưa gõ dồn dập lên cửa, bỗng một tiếng sấm vang lên, nặng nề rơi xuống lòng ta.
Ta buông sức, thả hắn ra.
Ép nước mắt đang dâng đầy trong hốc mắt trở về.
Một hơi thở mà ta vẫn luôn gắng gượng giữ từ khi vào cung, tan rồi.
Thiếu niên tương duyệt, cuối cùng đi đến hai bên nhìn nhau mà chán ghét.
05
Sau này, ta thu lại dã tâm, không còn ló đầu ra nữa.
Cũng không xuất hiện trước mặt Tiêu Tầm nữa.
Cửa cung lạnh lẽo, đến mùa đông, Nội Vụ phủ đưa than cũng chỉ có một nắm nhỏ.
Ta sốt cao, tỳ nữ mời không được thái y.
Gấp đến mức đâm đầu chết trước cửa Dưỡng Tâm điện.
Một mạng người đổi lại không phải Tiêu Tầm, mà là Liễu Oanh Oanh.
Nàng ta trâm ngọc đầy đầu, địa vị đã khác ta một trời một vực.
Nàng ta không nói lời châm chọc, chỉ mời thái y, điều vài cung nữ đến chăm sóc thân thể ta.
Sau khi sai người đưa chút tích góp ít ỏi của ta cho người nhà vị cung nữ kia.
Ta ngơ ngác nhìn màn trướng.
“Ta tưởng ngươi sẽ bỏ đá xuống giếng.”
Liễu Oanh Oanh khẽ khuấy chiếc thìa sứ:
“Nếu không phải ngươi, bổn cung cũng sẽ không đi đến hôm nay.
“Ta biết ngươi hận ta, nhưng không phải chỉ có một mình ngươi có dã tâm.”
Nàng ta thở dài.
“Tỷ tỷ, chỉ cần ngươi bảo đảm không cần con, bổn cung sẽ vẫn luôn chăm sóc ngươi.”
Ta nói được, chỉ cần ngươi đáp ứng ta một việc.
06
Ta uống canh tuyệt tử ngay trước mặt nàng ta.
Nàng ta cũng giữ lời, không để Nội Vụ phủ làm khó ta nữa.
Thỉnh thoảng vào ngày mưa, ta sẽ tự tay làm một đĩa củ sen, đưa đến cho Liễu Oanh Oanh, để nàng ta dỗ Tiêu Tầm cùng thưởng thức.
Tiêu Tầm từng đến tìm ta vài lần, bị ta đóng cửa tránh mặt, sau đó cũng không đến nữa.
Năm tháng cúi ngửa, mấy độ xuân qua.
Về sau, ba chúng ta như ta mong muốn, thân thể cùng dần dần suy yếu.
Cuối cùng vào năm thứ mười ta vào cung, chúng ta lần lượt qua đời.
Đến chết ta vẫn chỉ là một quý nhân nho nhỏ, trở thành trò cười của cả hậu cung.
Liễu Oanh Oanh lại được phong làm Hoàng quý phi, hợp táng với Tiêu Tầm trong hoàng lăng.
Trở thành một giai thoại một đời.
Không ai biết, chính ta, một quý nhân nho nhỏ.
Đã dùng từng bát củ sen, tự tay độc chết thiên tử tôn quý và Hoàng quý phi.
Rốt cuộc ta vẫn không cam lòng.
Tính tình của ta, không làm được chuyện nhận mệnh cả đời.
07
Một giọt mưa rơi xuống vũng nước, gợn lên từng vòng sóng.
“Nghe nói hôm nay bệ hạ đột nhiên mở miệng muốn tổ chức một buổi thưởng điệp yến, đến lúc đó sẽ có con bướm đẹp nhất trong Ngự Hoa viên… Ninh tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”
Giọng Liễu Oanh Oanh trong trẻo, kéo ta khỏi cơn ác mộng.
Ta không nghe rõ nàng ta nói gì, cũng không để ý, dù sao ta cũng sắp xuất cung rồi.
Trong cung ra sao, từ nay không liên quan gì đến ta nữa.
Thượng nghi không làm khó ta, danh sách xuất cung được đưa xuống, quả nhiên có tên ta trên đó.
Biết ta sẽ xuất cung cùng ngày với thọ yến, Liễu Oanh Oanh đang vuốt tấm Phù Vân cẩm Tiêu Tầm ban thưởng.
Mỗi người ba tấm, ai nấy đều rất vui.
Chỉ có trong lòng ta lờ mờ bất an.
Liễu Oanh Oanh có chút không nỡ.
Nhưng cũng không mở miệng giữ ta.
Ta ở lại trong cung, rốt cuộc nàng ta vẫn không yên lòng.
Chỉ lén bỏ vào tay nải của ta mười lượng bạc.
Chớp mắt đã đến thọ thần của Tiêu Tầm.
Khi xếp hàng đi ngang qua Càn Thanh cung.
Bỗng nghe thấy cung nữ bên cạnh nhỏ giọng cảm thán:
“Kia chính là bướm phượng dải lụa phải không, thật đẹp. Nghe nói là bệ hạ đặc biệt vì nữ tử mình yêu mà sưu tầm về đấy. Đáng tiếc hôm nay xuất cung, không có duyên được thấy điệp yến.”
Lòng ta giật thót.
Bướm gì? Đời trước sao chưa từng nghe nói?
Ta đang định ngẩng đầu nhìn.
Cung nữ phía trước bỗng nhao nhao quỳ xuống, hô vạn tuế.
Ta ở cuối hàng, tim nảy lên, cũng cúi người theo.
Giờ này Tiêu Tầm không phải nên ở Ngự Hoa viên gặp Liễu Oanh Oanh sao? Sao lại ở đây?
Lại nghĩ đến lời cung nữ bên cạnh nói.
Vết bớt hình bướm trên cánh tay ta như âm ỉ nóng lên.
Ta thấp thỏm bất an, cúi đầu càng thấp hơn.
Tiếng bước chân càng đến gần một phần, lòng ta càng trầm xuống một phần.
Cho đến khi vạt áo màu vàng sáng xuất hiện trong tầm mắt ta, rồi rời xa.
Nhịp tim ta không kìm được, vang như trống.
Qua cửa rồi!
Ta đang định đứng dậy.
Vạt áo kia lại quay trở lại.
Giọng nói trầm ổn trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu:
“Ngươi, ngẩng đầu lên.”
08
Cách biệt một đời, nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Phản ứng đầu tiên của ta là kháng cự.
Thấy ta chậm chạp không động đậy.
Cung nữ bên cạnh tốt bụng kéo tay áo ta một cái.
“Muốn cô lặp lại một lần nữa sao? Nghe không hiểu lời nói, thì phạt đến Tân Giả khố học quy củ.”