Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tiếng Chân Lúc Nửa Đêm
Chương 3
Là sinh vật sống?
Hay là người?
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mỗi một giây đều dài dằng dặc như cả một thế kỷ.
Ngoài hành lang vẫn không nghe thấy tiếng còi cảnh sát cũng chẳng có tiếng bước chân dồn dập nào.
Chỉ có sự tĩnh lặng như tờ.
Khoảng hai mươi phút sau, điện thoại của tôi rung lên, là cảnh sát Vương.
“Anh Lâm, người của chúng tôi đến rồi. Hiện đang đứng trên tầng 4. Cửa 401 bị khóa, chúng tôi gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng trả lời. Đang chuẩn bị liên hệ ban quản lý lấy chìa khóa dự phòng. Anh có chắc chắn là nhìn thấy có người đi ra, còn kéo theo một cái thùng không?”
“Tôi chắc chắn, trăm phần trăm! Hắn ta đi về phía cầu thang bộ, chiếc thùng đó thật sự có cử động!” Tôi sốt ruột đáp.
“Được, chúng tôi sẽ mở cửa vào kiểm tra ngay, anh cứ ở yên trong nhà đừng ra ngoài.”
Lại qua một khoảng thời gian dài như cả thế kỷ nữa.
Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, tiếng người nói chuyện từ tầng trên vọng xuống.
Sau đó điện thoại reo.
“Anh Lâm này...” Giọng cảnh sát Vương nghe có vẻ mệt mỏi, thậm chí còn xen lẫn một chút thiếu kiên nhẫn khó nhận ra: “Chúng tôi đã vào trong rồi. Trong phòng 401, không hề có ai cả. Giống y hệt như những lần trước chúng ta vào xem.”
“Nhà trống, hơi bụi một chút. Chiếc thùng mà anh nói cũng không có. Chiếc lồng chó ngoài ban công vẫn còn đó, ngoài ra không có thêm bất cứ thứ gì khác.”
“Không thể nào!” Tôi thất thanh kêu lên: “Tôi tận mắt nhìn thấy, chỉ mới chưa đầy một tiếng trước thôi! Hắn kéo cái thùng đi ra từ trong đó, ánh đèn dưới khe cửa vẫn còn sáng cơ mà. Các anh nhìn khe cửa xem, có phải đèn vẫn đang bật không?”
“Đèn quả thật có bật.” Cảnh sát Vương thừa nhận: “Nhưng bên trong đúng là không có người, chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ những chỗ có thể giấu người, bao gồm cả tủ quần áo, gầm giường, đều không có.”
“Anh Lâm này, có phải dạo gần đây áp lực lớn quá nên anh nhìn nhầm rồi không? Hoặc là do góc độ camera?”
“Tôi không có!” Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo đầy tuyệt vọng chạy dọc sống lưng: “Cảnh sát Vương, tôi thề! Tôi...”
“Thế này đi...” Cảnh sát Vương ngắt lời tôi, giọng điệu tuy có phần hòa hoãn hơn nhưng cái vẻ công tư phân minh lại càng rõ rệt: “Đêm nay chúng ta cứ tạm thế đã. Nhà thì chúng tôi cũng kiểm tra rồi, quả thật không có tình trạng gì bất thường.”
“Anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Nếu phát hiện ra điều gì nữa thì lại liên lạc với chúng tôi. Được chứ?”
Điện thoại cúp máy.
Nghe tiếng tút tút kéo dài từ đầu dây bên kia, toàn thân tôi lạnh toát.
Không có người, không có chiếc thùng nào.
Sao có thể chứ?
Rõ ràng tôi đã nhìn thấy mà!
Hình ảnh sắc nét nhường ấy, gã đàn ông, chiếc thùng, cả những động tĩnh cựa quậy bên trong chiếc thùng...
Từ ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân của mấy viên cảnh sát và nhân viên ban quản lý đang rời đi, cứ thế xa dần.
Thế giới lại một lần nữa chìm vào sự tĩnh mịch ch*t chóc.
Tôi gi/ật thót mình vồ lấy điện thoại, mở ứng dụng camera lên, tua lại đoạn video ban nãy.
Tìm thấy rồi.
Dấu thời gian hiển thị vô cùng rõ ràng.
Trong khung hình, vệt sáng dưới khe cửa xuất hiện, cửa mở, gã đàn ông lách người bước ra, kéo theo một chiếc thùng.
Chiếc thùng rung lên, gã đàn ông ngồi xổm xuống rồi kéo chiếc thùng rời đi.
Tất cả mọi thứ đều y hệt như những gì tôi đã tận mắt nhìn thấy và miêu tả.
Không phải ảo giác cũng chẳng phải nằm mơ.
Nhưng tại sao cảnh sát lại bảo bên trong không có người?
Chiếc thùng đâu rồi?
Gã đàn ông kia đâu?
Hắn mang chiếc thùng đi đâu rồi?
Lại quay về rồi sao?
Hay là đã chuồn khỏi tòa nhà này qua một lối đi khác?
Một luồng khí lạnh buốt bốc thẳng từ gan bàn chân lên đỉnh đầu tôi.
Nếu đến cảnh sát cũng không nhìn thấy, vậy điều đó chứng minh cái gì?
Gã đàn ông đó không phải người bình thường sao?
Hay là căn nhà đó thật sự có vấn đề?
Giữa lúc tôi đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi tột cùng và mớ suy nghĩ hỗn độn thì đột nhiên!!
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên.
Không nhanh không chậm, rất có nhịp điệu, gõ từng nhịp lên cánh cửa nhà tôi.
Toàn thân tôi r/un r/ẩy bần bật, suýt chút nữa thì nảy tưng lên khỏi chiếc xe lăn.
Trái tim phút chốc vọt lên tận cổ họng.
Khuya khoắt thế này rồi, là ai?
Trên màn hình điện thoại, hình ảnh trực tiếp từ camera cho thấy vệt sáng dưới khe cửa 401 vẫn đang bật.
Tầng trên trống không.
Vậy kẻ đang gõ cửa là...
Tôi lăn xe lăn, không gây ra một tiếng động nào từ từ tiến lại gần cửa, nín thở, ghé mắt nhìn qua lỗ mắt mèo.
Bên ngoài cửa có một người đang đứng.
Mặc bộ đồng phục màu xanh lam sẫm, đội mũ.
Là cảnh sát?
Nhưng có gì đó sai sai.
Vành mũ sụp xuống khá thấp, không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt.
Hơn nữa chỉ có một người?
Cảnh sát Vương và mọi người chẳng phải vừa mới đi sao?
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa lại vang lên ba tiếng, mạnh hơn lúc nãy một chút.
“Ai đấy?”
Tôi cố gắng hết sức để giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh nhưng âm cuối vẫn để lộ ra một tia r/un r/ẩy.
“Người của đồn cảnh sát đây.” Từ ngoài cửa truyền vào giọng của một người đàn ông, hơi trầm, hơi khàn, không giống cảnh sát Vương cũng chẳng giống viên cảnh sát trẻ kia: “Mở cửa đi, có chút tình huống cần tìm hiểu thêm với anh.”
Tìm hiểu tình huống? Một mình? Giữa đêm khuya?
Tôi vừa mới báo cảnh sát, nhóm cảnh sát Vương cũng vừa mới rời đi...
Không đúng, có gì đó rất không đúng.
“Cảnh sát Vương vừa mới đi, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi.” Tôi kiên quyết không mở cửa, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Bên ngoài im lặng vài giây.
Sau đó giọng nói kia lại vang lên, trầm hơn hẳn: “Tôi biết ông ta đi rồi nên tôi mới đến đây. Mở cửa đi, anh Lâm. Về chuyện của phòng 401 trên lầu, chúng ta nói chuyện riêng một lát.”
Hắn biết cảnh sát Vương đã đi! Hắn biết tên tôi! Hắn biết chuyện phòng 401!
M/áu trong người tôi dường như đông cứng lại.
Không phải cảnh sát, tuyệt đối không phải!
“Anh... anh rốt cuộc là ai?” Giọng tôi run lên bần bật không sao kiểm soát nổi.
Kẻ ngoài cửa dường như khẽ cười một tiếng, tiếng cười đó xuyên qua lớp cửa gỗ, mang theo hơi lạnh thấu xươ/ng.
“Tôi là ai không quan trọng.” Hắn nói, giọng đ/è xuống cực thấp, gần như luồn lách qua khe cửa mà chui vào: “Quan trọng là anh đã nhìn thấy những thứ không nên nhìn, đúng không? Chiếc thùng đó...”
Hắn biết rồi!
Hắn nhìn thấy camera rồi sao? Hay là hắn vẫn luôn rình rập ở quanh đây?
Nỗi sợ hãi như dòng nước đ/á lạnh buốt nhấn chìm lấy tôi.
“Tôi... tôi chẳng nhìn thấy gì hết, tôi chẳng biết gì cả!” Tôi vô thức buột miệng chối đây đẩy.
“Suỵt...” Kẻ ngoài cửa bật ra một luồng hơi: “Đừng có nói dối, anh đã báo cảnh sát rồi cơ mà. Tiếc là bọn họ không tìm thấy cũng giống như việc bây giờ bọn họ chẳng thể tìm thấy tôi vậy.”
Hắn ngừng lại một chút, rành rọt từng chữ một, mang theo sự cợt nhả tà/n nh/ẫn mà nói:
“Nghe cho kỹ đây, thằng thọt. Ngậm cái miệng lại. Quên hết những gì đã nhìn thấy đi. Đêm nay tôi chưa từng đến đây và anh cũng chưa từng nhìn thấy bất kỳ ai, hay bất kỳ chiếc thùng nào hết.”
“Nếu mày dám hé răng ra nửa lời...”
Giọng hắn đột ngột trở nên lạnh lẽo âm u.
“Tao sẽ gi*t ch*t mày.”
Năm chữ cuối cùng, nhẹ bẫng, vậy mà lại nện xuống trái tim tôi một cú nặng nề.
Tiếng gõ cửa đã ngừng.
Tôi bịt ch/ặt lấy miệng mình, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Lưng tựa vào tấm cửa gỗ lạnh lẽo, tôi trượt người rũ xuống, chiếc xe lăn khẽ va vào tường.
Tất cả các khớp xươ/ng trên người đều đang đ/á/nh bò cạp, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Bên ngoài cửa, tĩnh lặng như tờ.
Hắn chưa đi.
Tôi biết hắn vẫn chưa đi.
Hắn đang đứng ngay ngoài cửa, có lẽ đang nhìn xuyên qua lỗ mắt mèo để ngó vào trong, mặc dù từ bên ngoài không thể nhìn thấy gì.
Có lẽ hắn đang dỏng tai nghe ngóng động tĩnh của tôi.
Thời gian như đông đặc lại, mỗi một giây trôi qua đều là sự giày vò tột độ.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ vài phút cũng có lẽ chỉ vài chục giây.
Bên ngoài, một tiếng bước chân cực kỳ khẽ khàng vang lên rồi dần dần đi xa, bước xuống lầu.
Tôi ngã gục giữa chiếc xe lăn và tấm cửa, há miệng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả bộ đồ ngủ.
Hắn đi rồi sao?
Tạm thời rời đi rồi sao?
Không, hắn sẽ không buông tha cho tôi đâu.
Hắn biết tôi đã nhìn thấy, hắn muốn tôi phải ngậm miệng.
Báo cảnh sát ư?
Ban nãy cảnh sát vừa mới đến đấy thôi, bọn họ có tìm thấy cái gì đâu.
Còn gã cảnh sát giả này, tôi thậm chí còn chẳng biết liệu hắn đã thật sự rời đi hay chưa.
Tôi báo cảnh sát thì nói cái gì?
Nói là có một kẻ giả danh cảnh sát đến đe dọa tôi?
Bằng chứng đâu? Hắn sẽ thừa nhận chắc? Nếu lỡ chọc gi/ận hắn...
Sự bất lực và nỗi sợ hãi khổng lồ túm ch/ặt lấy tôi.
Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ bé này.
Nơi từng được coi là pháo đài an toàn, kín cổng cao tường, giờ phút này lại giống như một cỗ qu/an t/ài trong suốt, bốn phương tám hướng đều rình rập hiểm nguy.
Điện thoại vẫn nắm ch/ặt trong tay, màn hình đã tối đen.
Tôi r/un r/ẩy bấm sáng màn hình, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là gọi cho cảnh sát Vương.
Nhưng ngón tay cứ lơ lửng trên nút gọi, mãi mà không dám ấn xuống.
Thái độ của cảnh sát Vương lúc nãy, ông ấy đã không còn mấy tin tưởng tôi nữa rồi.
Nếu bây giờ tôi gọi lại, bảo rằng có một tên cảnh sát giả đến đe dọa tôi, ông ấy sẽ tin sao?
Nếu gã đàn ông đó vẫn còn quanh quẩn giám sát gần đây, nghe thấy tôi báo cảnh sát...
Một ý nghĩ khác xẹt qua, lạnh lẽo và đầy tuyệt vọng.
Bỏ trốn?
Tôi có thể trốn đi đâu được?
Tôi chạy bằng cách nào, dựa vào chiếc xe lăn này sao? Đi xuống lầu còn vã mồ hôi hột.
Đúng lúc tôi gần như bị sự hoảng lo/ạn nuốt chửng, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, hiển thị người gọi: Cảnh sát Vương.
Sao ông ấy lại gọi tới?
Như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, tôi lập tức bắt máy, giọng run đến mức không thành tiếng: “Cảnh... cảnh sát Vương!”
“Anh Lâm?” Giọng cảnh sát Vương vô cùng nghiêm trọng, thậm chí còn có phần dồn dập: “Anh không sao chứ? Nãy lúc chúng tôi xuống lầu, ra đến cổng khu dân cư có x/á/c minh lại tình hình một chút, cứ thấy có gì đó không đúng. Anh hiện đang ở nhà chứ? Vẫn an toàn chứ?”
“Hắn... hắn vừa mới đến đây!” Tôi lắp bắp nói năng lộn xộn: “Một gã cảnh sát giả, gõ cửa nhà tôi, đe dọa tôi, bảo nếu tôi dám nói ra thì sẽ gi*t ch*t tôi! Hắn biết chuyện phòng 401, hắn biết chuyện chiếc thùng, cảnh sát Vương, hắn...”
“Cái gì?” Giọng cảnh sát Vương vọt lên the thé: “Cảnh sát giả, đe dọa anh? Anh mau khóa ch/ặt cửa lại, chúng tôi sẽ quay xe lại ngay lập tức! Năm phút, không, ba phút nữa sẽ tới nơi! Anh tuyệt đối đừng mở cửa, bất kể là ai gõ cửa cũng không được mở, giữ nguyên máy cho tôi!”
Điện thoại không cúp.