Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tiền Hoa Hồng Bị Cướp
Chương 2
Tôi quay bước, không nhìn anh ta thêm cái nào.
Bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí cũng trở nên trong lành hơn.
Phương Chỉ Tình từ bên cạnh chạy tới, đưa cho tôi một ly cà phê.
“Chị Vãn Đường, chị quyết thật rồi à?”
“Quyết rồi.”
Tôi nhận lấy ly cà phê, uống một ngụm.
“Thế tiếp theo chị định làm gì?”
“Tiếp theo à?”
Tôi cười, lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp.
“Đi gặp một người bạn cũ.”
Trên danh thiếp in dòng chữ: Quỹ đầu tư Yến Thần.
Phương Chỉ Tình nhìn tấm danh thiếp, trừng to mắt.
“Quỹ đầu tư Yến Thần? Cái công ty đầu tư mới nổi đó á? Chị Vãn Đường, chị quen người của họ à?”
“Có quen.”
Tôi cất danh thiếp đi.
“Chỉ Tình, giúp chị một việc.”
“Việc gì ạ?”
“Giúp chị để mắt đến động tĩnh bên Thẩm Nhược Vi, có chuyện gì báo cho chị ngay.”
“Không thành vấn đề!”
Phương Chỉ Tình gật đầu cái rụp.
“Chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ canh chừng giúp chị! Chị đi rồi, cái cô Thẩm Nhược Vi kia bắt đầu đi nói xấu chị khắp nơi, nói chị cướp khách của cô ta, lại còn bảo chị năng lực kém, toàn dựa vào quan hệ để thăng tiến. Mọi người tức lắm nhưng không ai dám nói gì.”
“Kệ họ nói đi.”
Tôi nhàn nhạt nói.
“Nói càng nhiều, sau này lúc bị vả mặt lại càng đau.”
“Vả mặt? Chị Vãn Đường, ý chị là sao?”
Phương Chỉ Tình vẻ mặt nghi hoặc.
“Không có gì.”
Tôi cười, đi về phía bãi đỗ xe.
“Chị Vãn Đường!” Phương Chỉ Tình gọi vóng theo. “Bao giờ chị quay lại?”
Tôi không quay đầu, chỉ giơ tay vẫy vẫy.
“Sớm thôi.”
***
Tôi đến một quán cà phê, ở vị trí sát cửa sổ đã có người ngồi đợi.
Cố Yến Thần đứng lên đón tôi, nụ cười ôn hòa.
“Chị Tô, ngồi bên này.”
Tôi ngồi xuống đối diện, đánh giá chàng thanh niên trước mặt.
Hai mươi lăm tuổi, nhà sáng lập Quỹ đầu tư Yến Thần, năm ngoái vừa nhận được khoản vốn đầu tư đầu tiên. Quy mô công ty chưa lớn, nhưng danh tiếng trong giới rất tốt.
Ba năm trước, tôi từng giúp cậu ấy một việc nhỏ, không ngờ cậu ấy vẫn luôn ghi nhớ.
“Chị Tô, tài liệu chị cần em chuẩn bị xong hết rồi.”
Cố Yến Thần đẩy một kẹp hồ sơ đến trước mặt tôi.
Tôi mở ra, bên trong là thông tin bối cảnh chi tiết của Thẩm Nhược Vi.
“Thẩm Nhược Vi, 26 tuổi, em họ của Trần Quốc Đống, từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Trần. Học đại học chuyên ngành Marketing, ra trường vào công ty của Trần Quốc Đống, giữ chức Phó giám đốc phòng Marketing, thực chất chẳng làm cái gì.”
Cố Yến Thần vừa nói, vừa gõ ngón tay lên tài liệu.
“Nhưng cô ta tiêu tiền rất ác, mỗi tháng tiêu xài ít nhất 50.000 tệ (khoảng hơn 170 triệu VNĐ), vượt xa mức lương. Số tiền này phần lớn là Trần Quốc Đống cho.”
“Tại sao Trần Quốc Đống lại đối xử tốt với cô ta như vậy?”
Tôi hỏi.
“Vì nhà họ nợ nhà Thẩm Nhược Vi một ân tình. Hai mươi năm trước, bố Thẩm Nhược Vi đã giúp bố Trần Quốc Đống giải quyết một rắc rối lớn, từ đó nhà họ Trần luôn chăm sóc nhà họ Thẩm. Thẩm Nhược Vi từ nhỏ sống ở nhà họ Trần, Trần Quốc Đống coi cô ta như em ruột.”
“Em ruột?”
Tôi cười khẩy.
“Chỉ sợ không chỉ là em ruột đâu.”
“Ý chị là…”
Cố Yến Thần nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi.
“Tự cậu đi tra đi.”
Tôi gập hồ sơ lại.
“Ngoài ra, việc theo dõi dự án Bất động sản Minh Đức, cậu chuẩn bị tiếp quản nhé. Phía Vương tổng, chị sẽ giới thiệu cậu với ông ấy.”
“Vâng, chị Tô cứ yên tâm.” Cố Yến Thần gật đầu.
“Chị Tô, còn một việc nữa. Chuyện hôm qua chị bảo em tra, có manh mối rồi.”
Cậu hạ thấp giọng.
“Lâm Hạo quả thực có liên lạc với Thẩm Nhược Vi, nhưng tạm thời có vẻ chưa phát triển đến giai đoạn thực chất. Bên Thẩm Nhược Vi đang chủ động tiếp cận, còn Lâm Hạo… thái độ khá mập mờ.”
“Mập mờ?”
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười châm biếm.
“Anh ta luôn là như vậy, ai cho chút ngọt ngào là sán lại.”
“Chị Tô, chị định xử lý thế nào?”
“Không vội.”
Tôi bưng tách cà phê lên uống một ngụm.
“Kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi.”
Cố Yến Thần nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
“Chị Tô, em có câu này, không biết có nên nói không.”
“Nói đi.”
“Chị… thực sự không định cho Lâm Hạo một cơ hội sao?”
Tôi bỏ tách cà phê xuống, nhìn cậu ấy.
“Yến Thần, cậu biết tại sao hôm nay chị lại chọn nghỉ việc không?”
“Vì bị cướp tiền hoa hồng ạ?”
“Không chỉ vì tiền hoa hồng.”
Tôi lắc đầu.
“Mà vì cuối cùng chị cũng nhìn rõ, gã đàn ông đó, căn bản không đáng để chị hy sinh.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng nhị gì hết.”
Tôi ngắt lời.
“Yến Thần, chị hỏi cậu, nếu một người đàn ông, trơ mắt nhìn vợ mình bị sỉ nhục, phản ứng đầu tiên không phải là đòi lại công bằng cho vợ, mà là lo sợ chuyện làm ăn của mình bị ảnh hưởng, người đàn ông như vậy, còn đáng để lưu luyến sao?”
Cố Yến Thần im lặng.
“Hơn nữa, những chuyện giữa anh ta và Thẩm Nhược Vi, tuy chưa đến mức không thể vớt vát, nhưng thái độ của anh ta, đã nói lên tất cả rồi.”
Tôi đứng dậy.
“Yến Thần, chị đi trước đây. Có tin tức gì thì báo cho chị ngay nhé.”
“Vâng, chị đi thong thả.”
Cố Yến Thần đứng lên tiễn tôi.
Ra khỏi quán cà phê, tôi đứng bên lề đường, hít một hơi thật sâu.
Điện thoại chợt reo, là Lâm Hạo gọi.
Tôi không bắt máy, trực tiếp cúp.
Anh ta lại gọi, tôi lại cúp.
Gọi liên tục năm cuộc, tôi đều không nghe.
Cuối cùng, anh ta gửi đến một tin nhắn:
“Tô Vãn Đường, rốt cuộc em muốn thế nào?”
Đọc xong tin nhắn, tôi nhếch môi cười lạnh.
Muốn thế nào à?
Tôi muốn các người biết, hiếp người quá đáng sẽ có kết cục ra sao.
Tôi mở danh bạ, tìm một cái tên rồi bấm gọi.
“Alo, Vương tổng ạ? Tôi là Tô Vãn Đường đây.”
“Ồ? Vãn Đường à, sao thế?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông trung niên.
“Vương tổng, tôi có chuyện muốn bàn bạc với ông một chút.”
“Cô nói đi.”
“Việc theo dõi phần sau của dự án Bất động sản Minh Đức, tôi muốn giao cho một người bạn của tôi phụ trách. Cậu ấy tên Cố Yến Thần, nhà sáng lập Quỹ đầu tư Yến Thần. Rất đáng tin cậy, làm việc cũng vô cùng tỉ mỉ.”
“Cố Yến Thần? Tôi có nghe nói đến cậu này, hình như không tồi.”
“Vương tổng, hôm nào rảnh tôi sắp xếp một buổi hẹn, để hai người làm quen nhé.”
“Được thôi, cô cứ sắp xếp là được.”
“Vậy cảm ơn Vương tổng trước nhé.”
“Khách sáo gì, cô làm cho tôi một dự án lớn thế này, chút chuyện nhỏ này có là gì.”
Cúp máy, tôi tiếp tục bước đi.
Những ngày tiếp theo, tôi không đến công ty nữa, cũng không liên lạc với Lâm Hạo.
Tôi mỗi ngày đều chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, gặp khách hàng, bàn hợp tác, chuẩn bị cho những việc sắp tới.
Phương Chỉ Tình ngày nào cũng nhắn tin, báo cáo tình hình trong công ty cho tôi.
“Chị Vãn Đường, hôm nay Thẩm Nhược Vi lại khoe khoang tiền hoa hồng trong văn phòng, còn cố tình chạy đến chỗ ngồi của chị ngồi một lúc, bảo là muốn ‘hưởng sái’ sự may mắn của chị.”
“Chị Vãn Đường, mấy ngày nay sắc mặt Lâm Hạo rất kém, ngày nào cũng tăng ca đến muộn, hình như đang xử lý chuyện gì đó.”
“Chị Vãn Đường, hôm nay sếp Trần đến công ty, đặc biệt mở một cuộc họp, nói là muốn ăn mừng Thẩm Nhược Vi ký được hợp đồng lớn của Minh Đức, còn bảo sẽ thăng chức tăng lương cho cô ta.”
Đọc những tin nhắn này, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Ăn mừng? Thăng chức tăng lương?
Được thôi, cho bọn họ đắc ý thêm một thời gian nữa.
Đợi đến ngày diễn ra tiệc mừng công, kịch hay mới thực sự bắt đầu.
***
Đến ngày thứ mười, thông báo về tiệc mừng công cuối năm của công ty được gửi vào email của tôi.
Nhìn email đó, tôi nở nụ cười lạnh lẽo.
Cuối cùng cũng đợi được.
Tiệc mừng công được tổ chức vào tối thứ Sáu, tại phòng tiệc của một khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố.
Tôi thay một bộ lễ phục dạ hội màu đen, đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm.
Người trong gương có ánh mắt bình tĩnh, khóe môi thấp thoáng nụ cười nhạt.
Đêm nay, chính là lúc thanh toán mọi nợ nần.
Bảy giờ tối, tôi đến cửa phòng tiệc.
Phương Chỉ Tình đã đợi sẵn ở đó.
“Chị Vãn Đường, chị đến rồi!”
Nhìn thấy tôi, cô ấy vui mừng ra mặt.
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Anh Lâm Hạo vào trong rồi, Thẩm Nhược Vi cũng ở đó. Hôm nay sếp Trần không đến, nghe nói đang ra ngoài tiếp khách.”
Phương Chỉ Tình hạ thấp giọng nói.
“Được, chị biết rồi.”
Tôi chỉnh lại trang phục, chuẩn bị bước vào.
“Chị Vãn Đường, chị thực sự định…”
Phương Chỉ Tình nhìn tôi, ánh mắt có chút lo lắng.
“Yên tâm, chị có chừng mực.”
Tôi vỗ vai cô ấy, sải bước vào hội trường.
Trong hội trường người đông đúc, tiếng ly tách va chạm vang lên khắp nơi.
Tôi vừa bước vào đã thu hút vô số ánh nhìn.
Dù sao thì, tôi từng là siêu sales của công ty, tuy đã nghỉ việc nhưng trong giới này vẫn có chút danh tiếng.
Tôi làm ngơ tất cả, bước thẳng về phía Lâm Hạo.
Lâm Hạo đang đứng ở một góc, tay cầm ly rượu, trên mặt là nụ cười gượng gạo.
Nhìn thấy tôi, sắc mặt anh ta hơi biến đổi.
“Tô Vãn Đường? Sao em lại đến đây?”
“Sao, em không thể đến à?”
Tôi bước đến trước mặt, nhìn anh ta.
“Công ty mời em đến, anh có ý kiến gì?”
“Anh không có ý đó…”
Lâm Hạo gượng gạo đáp.
“Lâm Hạo, anh qua đây một chút.”
Giọng Thẩm Nhược Vi từ bên cạnh vang lên.
Cô ta mặc một bộ dạ hội màu đỏ, trên cổ đeo một sợi dây chuyền kim cương to bản, cả người như tỏa ra mùi tiền.
“Tô Vãn Đường, cô đến đây làm gì?”
Cô ta bước tới trước mặt tôi, giọng mang vẻ khiêu khích.
“Sao, nghe nói chúng tôi định ăn mừng tiền hoa hồng của tôi đã được giải ngân, nên đến góp vui à?”
“Đúng vậy, đến góp vui.”
Tôi cười, giọng điệu nhẹ nhàng.
“Dù sao thì, đây cũng là chuyện lớn đáng để ăn mừng mà, phải không?”
“Hừ, coi như cô biết điều.”
Thẩm Nhược Vi cười đắc ý.
“Tô Vãn Đường, tôi cho cô biết, bắt đầu từ hôm nay, tôi là Giám đốc khách hàng của công ty rồi. Sau này cô mà muốn quay lại, e là phải đi lên từ tầng chót đấy.”
“Vậy sao? Thế thì tôi phải chúc mừng cô rồi.”
Tôi lấy một ly rượu từ khay của người phục vụ đi ngang qua, nhấp một ngụm nhỏ.
“Thẩm Nhược Vi, chúc cô tiền đồ xán lạn.”
“Hừ, còn cần cô phải nói.”
Thẩm Nhược Vi lườm tôi một cái, quay người đi về phía sân khấu.
“Kính thưa các vị khách quý, thưa toàn thể đồng nghiệp, chào buổi tối!”
Giọng người dẫn chương trình vang lên trong hội trường.