Tiệm Cầm Đồ Không Tồn Tại

Chương 1



1.

 

Vô tình, tôi lướt trúng một phòng livestream. Cái tên nghe khá kêu: "Tiệm Cầm Đồ Cái Gì Cũng Không Có".

 

Mang theo tâm trạng tò mò nhấn vào xem, bên trong náo nhiệt đến không ngờ. Có người muốn cầm 10 cân mỡ, có người muốn cầm khả năng hóng hớt.

 

Lại còn có một ca khó đỡ hơn: [Chủ tiệm, tôi dùng bộ đề '5 năm luyện thi Đại học, 3 năm mô phỏng' quý giá nhất của mình để đổi lấy một suất vào Thanh Hoa, được không?]

 

Tôi cười suýt sặc, đứa trẻ này đúng là kỳ tài!

 

Chủ tiệm lại tỏ ra rất bình tĩnh, hắn quét mắt nhìn màn hình rồi nghiêm túc đáp: "Bộ đề thì không được, nhưng 'năng lực học tập' thì có thể."

 

Nếu thực sự cầm cố năng lực học tập, chẳng phải sẽ biến thành một đứa ngốc học gì cũng không vào sao!

 

Dưới phần bình luận toàn là tiếng "hahaha", đứa trẻ kia cũng thật lớn mật: [Dù sao tôi cũng chẳng có năng lực học tập, đồng ý, đồng ý, tôi đồng ý!]

 

Tôi thấy trò này khá vui, cũng phong trào gửi một dòng: [Chủ tiệm, tôi muốn dùng khả năng sinh sản để đổi lấy hai trăm triệu!]

 

Khóe môi chủ tiệm khẽ nhếch: "Xin lỗi, tiệm này không làm ăn lỗ vốn."

 

Ý gì hả?! Chê con cháu đời sau của tôi không kiếm nổi hai trăm triệu chứ gì!

 

Mở cái livestream cầm đồ mà cứ làm như mình là nam chính trong Tiệm Cầm Đồ Số 8 không bằng.

 

Tôi tiện tay tặng luôn cho hắn một phiếu báo cáo, chần chừ một giây thôi cũng là không tôn trọng tổ tiên và con cháu đời sau của mình!

 

Sau đó, tôi cũng chẳng để tâm đến chuyện này nữa.

 

Không ngờ hai tháng sau, lúc đang đi ăn cơm, tôi chợt nghe mấy người bên cạnh bàn tán nhỏ: "Mọi người nghe tin gì chưa, ở Thanh Hoa có một tân sinh viên năm nhất, vừa nhập học trí tuệ đã sụt giảm đột ngột, dạy gì cũng không biết, cuối cùng bị phụ huynh đón về rồi."

 

"Cho nên mới nói, giáo d.ụ.c nhồi nhét thực sự không ổn mà..."

 

Đoạn sau họ nói gì tôi không nghe rõ nữa, cả người cứ ngẩn ra. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh vị cư dân mạng đòi dùng bộ đề đổi lấy suất vào Thanh Hoa ngày hôm đó. Dù trong lòng nghĩ chuyện này là không tưởng, nhưng tôi vẫn theo bản năng mở ứng dụng ra tìm kiếm phòng livestream tiệm cầm đồ kia.

 

Số người xem không nhiều, chỉ vỏn vẹn 18 người.

 

Tôi vừa mới vào, chủ tiệm đã cười, "Ồ, đây chẳng phải là cô nàng lần trước giao dịch thất bại, vì thẹn quá hóa giận mà tiện tay báo cáo tôi đó sao?"

 

Cái trí nhớ của người này tốt đến mức nào vậy. ID từ hai tháng trước mà hắn vẫn còn nhớ rõ!

 

Tôi do dự hồi lâu mới gõ vào khung bình luận: [Cầm cố năng lực học tập để vào Thanh Hoa, thực sự đã giao dịch thành công rồi sao?]

 

Nam chủ tiệm có lẽ không ngờ tôi sẽ hỏi câu này. Hắn nhướng mày, khẽ ừ một tiếng. Sau đó hỏi ngược lại tôi: "Sợ rồi à?"

 

Tất nhiên là không!

 

Tôi vội vàng gửi: [Tôi cũng có thứ muốn cầm, lần này là thật lòng thật dạ.]

 

"Nói nghe xem."

 

Ngón tay tôi gõ trên bàn phím lạch cạch: [Tôi muốn cầm cố toàn bộ sự nghiệp của mình, đổi lấy một cái 'đùi vàng' có thể nuôi tôi cả đời, ăn sung mặc sướng không phải lo nghĩ.]

 

Nghĩ một chút, tôi bổ sung thêm một câu: [Tôi thấy đùi của anh trông cũng 'vàng' lắm, có thể cho tôi ôm một cái không?]

 

Giây tiếp theo.

 

"Xin lỗi, bạn đã bị chủ phòng cấm ngôn."

 

Tôi: ?

 

Gì vậy, chơi không đẹp à!

 

2.

 

Tôi là một diễn viên tận tuyến 180 - loại vô danh tiểu tốt trong giới giải trí luôn ấy. Đám bạn cùng khóa tốt nghiệp với tôi, giờ lớn nhỏ gì cũng đã có chút danh tiếng. Chỉ có mình tôi, ngày ngày ngồi chầu chực trước cửa phim trường để tìm việc.

 

Phòng livestream bị cấm ngôn, tôi chỉ có thể lẳng lặng nằm vùng xem trộm.

 

Đang ngồi xổm chờ việc, đột nhiên có một giọng nữ vang lên từ phía trên: "Ồ, đây chẳng phải là lớp trưởng môn biểu diễn của chúng ta năm đó sao. Hồi đi học chảnh lắm mà, sao giờ lại t.h.ả.m hại đến mức không nhận nổi một vai diễn thế này?"

 

Cô ta đứng từ trên cao nhìn xuống tôi đầy khinh khỉnh: "Nể tình chúng ta cùng môn phái, cậu có thể cầu xin tôi. Chỉ cần tôi vui, tôi sẽ bảo đạo diễn cho cậu một vai siêu quần chúng."

 

Tôi ngẩn người một lúc lâu mới nhận ra: "Cậu là Lưu Phương Phương?"

 

Sau đó tôi thốt lên đầy cảm thán: "Cậu không lên tiếng là tôi không nhận ra luôn đấy, giờ trông cậu khác xưa nhiều quá, đẹp lên hẳn."

 

Nghe tôi gọi cái tên đó, mặt Lưu Phương Phương lập tức biến sắc, "Gọi tôi là Uyển Vũ, Lưu Phương Phương cái gì. Đúng là loại không có mắt nhìn, hèn chi mãi mà không nhận được vai!"

 

Nói xong cô ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến tôi nữa, uốn éo cái hông đi thẳng vào trong.

 

Lưu Phương Phương là bạn Đại học của tôi. Chưa tốt nghiệp cô ta đã bám được vào một "đại thụ", được tài nguyên đập vào mặt liên tục nên giờ đã thành tiểu Hoa đán đang nổi.

 

Thật ra tôi đã sớm biết. Ở cái nghề này, thực lực không phải là chân lý, tài nguyên mới là chân lý.

 

Tôi suy nghĩ một hồi, đúng là không thể ngồi chờ c.h.ế.t được!

 

Thế là tôi lập tức đăng ký một tài khoản mới, một lần nữa tiến vào phòng livestream "Tiệm Cầm Đồ Cái Gì Cũng Không Có".

 

Tôi điên cuồng spam màn hình: [Chủ tiệm, tôi dùng sự nghiệp để đổi lấy việc anh làm 'kim chủ ba ba' của tôi, anh có đồng ý hay không hả?]

 

[Nếu sự nghiệp không đủ, anh có thể lấy luôn cả tình duyên của tôi cũng được. Tôi nghĩ kỹ rồi, làm một con 'trạch nữ' béo phì cô độc bám lấy anh, tôi cũng chấp nhận được!]

 

Và rồi...

 

Màn hình hiển thị: "Xin lỗi, bạn đã bị chủ phòng cấm ngôn." Tôi: ...

 

Hắn bị nghiện chặn tôi rồi đúng không!

 

 

3.

 

Chuyện tình cờ va phải Lưu Phương Phương tôi cũng chẳng để tâm, dù sao quan hệ giữa hai đứa hồi đó cũng nhạt nhẽo. Ai dè đến tối, cô ta lại đăng một cái trạng thái "so deep" trên mạng xã hội.

 

Uyển Vũ: Hôm nay là một ngày không mấy vui vẻ. Đi đóng phim tình cờ gặp lại bạn học Đại học cũ. Nhìn cô bé đầy thiên phú năm nào giờ số lượng phim có thể nhận cứ ít dần đi, vừa tiếc nuối lại vừa thấy nhói lòng. Thật hy vọng ngành giải trí này sẽ phát triển thật phồn vinh, để những người có tài hoa đều có thể hiện thực hóa ước mơ của mình.

 

Kèm theo đó là một tấm ảnh tự sướng chu môi trợn mắt, đầy vẻ giả tạo.

 

Dưới phần bình luận thì ôi thôi, cả một bầy fan cuồng: [Chị đẹp đừng buồn, vẫn còn lũ Lông Vũ nhỏ tụi em bên cạnh chị mà!]

 

[Người đâu mà vừa đẹp vừa thiện lương, thảo nào chị tôi giàu nứt đố đổ vách!]

 

[Uyển Vũ thực sự là một thần tượng sống tình cảm, đi xa đến đâu cũng không quên sơ tâm, chúc chị mãi mãi rực rỡ trên con đường trải đầy hoa.]

 

Thế là nhờ cái trạng thái đạo đức giả đó, từ khóa #Uyển Vũ tiếc tài# còn bị ép lên hẳn bảng tin hot trong ngày. Cái thao tác này khiến tôi nghệch mặt ra. Cái "người bạn Đại học" mà Lưu Phương Phương nhắc tới, không lẽ chính là tôi sao?!

 

Ban ngày thì chê tôi không có mắt nhìn, bảo tôi xứng đáng không nhận được phim, sao đến tối lại "nhói lòng" nhanh thế.

 

Tôi lén dùng tài khoản phụ vào bình luận: [Cái giới này chính là vì loại người hai mặt như cô quá nhiều, nên mới khiến kẻ có tài không còn đường sống. Đã thấy tiếc thế sao không nhường tài nguyên của cô cho người ta đi?]

 

Vừa đăng xong chưa đầy vài giây, một đội quân Thủy quân hùng hậu đã ập đến, tấn công tài khoản phụ của tôi một cách tàn bạo và mất nhân tính. Sợ quá, tôi vội vàng thoát ứng dụng ngay lập tức.

 

Bỗng nhiên, điện thoại rung lên hai tiếng. Tôi mở ra xem, là một lời mời kết bạn.

 

Ảnh đại diện cực kỳ sơ sài: một tờ giấy trắng được chụp lại, trên đó dùng b.út bi viết đúng ba chữ: Tiệm Cầm Đồ.

 

Biệt danh: Cái Gì Cũng Không Có.

 

Tim tôi "hẫng" một nhịp, sau đó cả người nổi lên một tầng da gà da vịt. Là tên chủ tiệm đó?

 

Làm sao hắn biết được phương thức liên lạc của tôi?

 

Tôi định từ chối, nhưng tay run thế nào lại bấm nhầm vào nút đồng ý.

 

Gần như ngay lập tức, bên kia gửi tin nhắn đến: [Có phải cô muốn giao dịch không?]

 

Tôi chưa kịp trả lời, hắn đã bồi thêm một câu: [Bắn cho tôi 2000 tệ cứu cấp giang hồ coi.]

 

Cái quái gì vậy!

 

[Anh là tên chủ tiệm đã chặn tôi đấy hả?]

 

Ô cửa sổ trò chuyện hiển thị "đang nhập...", một lát sau chắc là thấy phiền quá nên hắn gửi luôn một đoạn tin nhắn thoại. Vỏn vẹn đúng bốn chữ: "Là tôi, đang gấp."

 

Giọng nói trầm thấp, thanh lãnh, y hệt như gã nam chủ tiệm trên livestream.

 

Trong lòng tôi đầy rẫy dấu chấm hỏi, thầm nghĩ đây là chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o kiểu mới à? Lúc trước vừa chặn rồi cấm ngôn người ta, giờ lấy mặt mũi nào mà đòi mượn tiền!

 

Đang lúc cạn lời, bên kia lại nhắn: [Có cho không thì bảo, không tôi đi tìm người khác.]

 

Hắn còn ngang tàng thế cơ đấy!

 

Tôi cũng không biết mình bị cái huông gì ám vào người, nghiến răng một cái, thực sự chuyển luôn 2000 tệ qua.

 

[Công việc dạo này bết bát, tôi chỉ có bấy nhiêu tiền thôi, đưa hết cho anh đấy.]

 

Hắn nhận tiền ngay tắp lự. Vài phút sau, hắn gửi lại một tin nhắn thoại. Giọng điệu rõ ràng đã thoải mái hơn nhiều: "Bảo chuyển là chuyển thật à, không sợ tôi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o sao?"

 

[Thế anh có phải l.ừ.a đ.ả.o không?]

 

"Tôi không nợ ai bao giờ. Hôm nay coi như cô cầm cố 2000 tệ ở tiệm tôi, tôi sẽ trả lại cô một món quà tương xứng."

 

Trong lúc tôi còn đang thắc mắc quà cáp gì, điện thoại lại rung lên lần nữa. Lần này là người đại diện vạn năm không liên lạc của tôi.

 

[An An, tin vui đây. Có một kịch bản giao cho cô, vai nhỏ thôi, đất diễn không nhiều nhưng là phim của đạo diễn Trương, coi như là một cơ hội lớn. Tôi gửi tài liệu qua, chuẩn bị cho tốt vào.]

 

Tiếp đó, tôi nhận được báo giá và kịch bản từ người đại diện. Mức thù lao hiện lên rành rành: Đúng 2000 tệ.

 

Lần này nếu tôi không liên tưởng được gì thì đúng là đồ ngốc. Tôi chụp màn hình gửi ngay cho cái tên "Cái Gì Cũng Không Có" kia: [Đây chính là món quà của anh?]

 

[Hừm.]

 

Tôi gầm lên vào tin nhắn thoại: [Chẳng phải bảo là 'tương đương' sao? 2000 tệ kia của tôi là tiền mặt chuyển thẳng cho anh, anh chỉ cần động ngón tay là xong. Sao 'món quà' này của anh lại bắt tôi phải bỏ ra nửa tháng trời lăn lộn ở đoàn phim, mà đạo diễn lại còn là ông Trương nổi tiếng nghiêm khắc nữa chứ. Tôi không phục, thù lao này kiểu gì anh cũng phải bù thêm cho tôi thành 2500 tệ mới bõ!]

 

Đợi mãi không thấy hồi âm. Tôi gửi thêm một cái icon biểu cảm qua. Một dấu chấm than màu đỏ rực hiện lên, suýt chút nữa làm mù đôi mắt ch.ó của tôi.

 

Tôi thật sự không hiểu nổi cái tên này làm thế quái nào, đã nghèo rớt mồng tơi mà còn chảnh đến thế!

 

4.

 

Tôi vẫn nhận vai diễn nhỏ kia. Dù sao cũng đã mất trắng 2000 tệ tiền mặt, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì coi như lỗ kép 4000.

 

Chỉ là không ngờ khi đến đoàn phim, tôi mới phát hiện nữ chính của bộ phim này lại chính là Lưu Phương Phương.

 

Hiển nhiên, Lưu Phương Phương cũng chẳng muốn nhìn thấy tôi: "Sao cô lại ở đây?" Giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ.

Chương tiếp
Loading...